Mỏ Khoáng Lôi Thạch
Tiếng sấm rền rĩ từ sâu trong lòng đất dội lên qua những khe đá nứt nẻ, mang theo thứ âm thanh trầm đục, u uất như tiếng oán than vạn năm của những anh linh bị chôn vùi dưới đáy vực sâu.
Lâm Hoài khẽ rùng mình, đôi mắt u lam bừng sáng giữa bóng tối mịt mùng của mật đạo ngầm. Anh đứng dưới hầm ngầm đứng thẳng, đôi bàn tay gầy gò nhưng gân guốc siết chặt lấy những sợi xích sắt rỉ sét treo lơ lửng giữa khoảng không tối đen. Phía trên đầu anh, phiến gỗ sồi rách nát của am quét mộ đã được đóng chặt, ngăn cách hoàn toàn thế giới hoang vu lạnh lẽo bên trên với địa ngục lôi điện ngầm dưới lòng đất.
Trước ngực Lâm Hoài, chiếc Hộp Sắt Phong Ấn do tộc bá Lâm Chấn rèn đúc lén lút được giấu kỹ dưới lớp áo vải thô xám rách nát. Bên trong chiếc hộp ấy là bức họa cổ Hư Không Phong Ấn đang rục rịch tỏa ra từng luồng oán khí xám đen lạnh buốt. Cánh tay trái của anh – cánh tay đã hóa thạch đỏ thẫm như máu đông sau lần hiến tế đầu tiên – được quấn chặt bằng những dải vải thô nhuộm máu khô đen kịt để che giấu những vết rạn nứt sâu hoắm đang rỉ máu đen. Mỗi bước di chuyển, cơn đau từ tủy xương cánh tay trái lại nhói lên như có hàng vạn chiếc kim châm nung đỏ đâm vào da thịt, nhưng Lâm Hoài không hề rên rỉ một tiếng. Đạo tâm sòng phẳng và ý chí phục thù sắt đá đã đóng băng mọi cảm xúc đau đớn phàm trần của anh.
Lâm Hoài bám chặt vào xích sắt, tuột dần xuống độ sâu vạn trượng. Không khí xung quanh mỗi lúc một nóng bức, ngột ngạt, nồng nặc mùi ozone, bụi than đá và mùi lưu huỳnh nồng nặc. Đó là mùi đặc trưng của Mỏ Khoáng Lôi Thạch hoang nguyên – một hệ thống hang động khai thác khoáng thạch chằng chịt dưới lòng đất, nơi giam giữ và bóc lột hàng vạn tội nhân Lôi tộc cổ đại mang tội ấn bẩm sinh.
Khi hai chân chạm vào nền đá gồ ghề của ngách mỏ hoang phế phía Tây, đập vào mắt Lâm Hoài là một thế giới tăm tối đầy rẫy lôi phạt rò rỉ. Trên vách đá đen kịt bám đầy bụi than, những mạch khoáng lôi thạch biến dị thỉnh thoảng lại bộc phát những tia sét màu xám nhạt xèo xèo chói tai. Dưới lòng mỏ tối tăm, hàng ngàn phu mỏ gầy trơ xương sườn, trán khắc Tội ấn rỉ máu đen, đang lầm lũi vung những chiếc cuốc sắt nguội nặng nề xuống vách đá. Tiếng cuốc va chạm vào đá tảng vang lên chan chát, lẫn lộn với tiếng roi da quất vun vút và tiếng la hét thảm khốc của những kẻ kiệt sức ngã quỵ.
Lâm Hoài cúi thấp đầu, đẩy chiếc xe gỗ thô sơ dùng để dọn xác phu mỏ chết dọc theo lối đi hẹp. Thân phận của anh hiện tại là một phu dọn xác hèn mọn, kẻ chuyên thu gom những cái xác khô héo bị lôi điện rò rỉ thiêu rụi kinh mạch để quăng xuống Thung Lũng Oán Khí. Đây là lớp ngụy trang hoàn hảo nhất giúp anh tự do di chuyển giữa các khu vực mỏ mà không bị đám lính canh tuần tra Chấp Pháp Điện chú ý.
"Keng! Keng!"
Tiếng búa tạ rèn sắt vang lên từ một góc khuất của khu mỏ phía Tây. Lâm Hoài đưa mắt nhìn sang và dừng lại.
Tại đó, bên cạnh một lò rèn thô sơ tận dụng lôi hỏa rò rỉ từ địa mạch, một thiếu niên vạm vỡ, đầu đinh, da ngăm đen đang quỳ sụp dưới đất. Đó là Thiết Đầu – người huynh đệ chí cốt sinh tử của Lâm Hoài. Thiết Đầu mặc chiếc tạp dề da thú bám đầy mụi than, hai cánh tay cuồn cuộn cơ bắp đầy vết bỏng rèn đang run rẩy ghìm chặt lấy chiếc búa sắt rèn thô. Trước mặt cậu ta là một đống Lôi Thạch Vụn lấp lánh tia sét vàng nhạt yếu ớt, nhưng số lượng rõ ràng không đủ một nửa định mức quy định.
Đứng trước mặt Thiết Đầu là Triệu Lăng – tên tay sai nội môn Quy Nguyên Tông được giao nhiệm vụ giám sát khu mỏ phía Tây này. Triệu Lăng mặc trường bào nội môn màu xanh đậm lộng lẫy, hông đeo ngọc bội Thanh Vân rực sáng, gương mặt mặt hoa da phấn nhưng ánh mắt lại độc ác cực kỳ. Trên tay hắn là một chiếc roi da gai sắt lôi điện phát ra những tiếng nổ lép bép vàng kim ghê rợn.
"Tên rác rưởi tội huyết này!" Triệu Lăng rống lên đầy hống hách, vung roi da quất mạnh xuống bả vai Thiết Đầu. "Hôm nay định mức lôi thạch của ngươi thiếu mất ba mươi viên! Ngươi có biết Chưởng sự Tào Lĩnh đang cần lôi thạch để luyện đan hay không? Dám lười biếng, ta sẽ đánh chết ngươi tại chỗ!"
"Chát!"
Một tiếng roi xé gió vang lên khô khốc. Lưng Thiết Đầu lập tức rách toác, máu tươi trộn lẫn bụi than tuôn ra xối xả. Luồng lôi điện vàng kim từ roi da gai sắt truyền vào người khiến Thiết Đầu co giật dữ dội, nhưng cậu ta vẫn cắn chặt răng, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn Triệu Lăng đầy phẫn uất, hai tay nắm chặt chuôi búa sắt rèn thô như muốn liều mạng.
"Mẹ kiếp! Còn dám nhìn ta bằng ánh mắt đó sao?" Triệu Lăng tức giận tột độ trước sự lỳ lợm của Thiết Đầu. Hắn vung roi định quất tiếp nhát thứ hai nhắm thẳng vào đầu thiếu niên thợ rèn.
Thiết Đầu gầm lên một tiếng, gân xanh nổi đầy cổ, cậu ta nhấc chiếc búa sắt nặng nề định vung lên quyết tử chiến. Nhưng nếu cậu ta ra tay, đại trận lôi hình phong tỏa mỏ quặng sẽ lập tức kích hoạt, thiêu sống toàn bộ phu mỏ trong khu vực này ngay lập tức.
Ngay trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, một bóng người gầy gò mặc áo vải thô rách rưới đột ngột bước ra từ bóng tối vách đá, dùng cơ thể chắn trước mặt Thiết Đầu.
"Đại nhân bớt giận! Kẻ hèn này dọn xác trễ nải, không biết huynh đệ Thiết Đầu chưa hoàn thành định mức. Xin đại nhân phạt kẻ hèn này thay cậu ta!"
Lâm Hoài khàn giọng nói, đôi mắt u lam cúi gầm xuống đất đầy vẻ sợ hãi giả tạo. Tay phải của anh âm thầm đè chặt bả vai Thiết Đầu, dùng sức mạnh cơ bắp vô song khóa chặt chuôi búa sắt của cậu ta, đồng thời gửi một ánh mắt lạnh lùng, nghiêm nghị cảnh báo người huynh đệ không được manh động làm hỏng đại cục.
Triệu Lăng khựng roi lại, con mắt xảo quyệt nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài. Khi nhận ra vết sẹo Tội ấn rỉ máu trên trán anh, hắn nở một nụ cười khinh bỉ tột độ.
"Ha! Hóa ra là tên phế vật tội huyết bị phế bỏ lôi cốt dọn xác đây sao? Ngươi chưa chết dưới đáy Táng Cốt Nhai quả là mạng chó thật dầy. Đã muốn nhận tội thay cho hắn, vậy thì nếm thử lôi phạt roi của ta đi!"
"Vút... Chát!"
Chiếc roi da gai sắt lôi điện quất thẳng vào lưng Lâm Hoài với một lực lượng tàn bạo của tu sĩ Luyện Khí tầng 8.
Lực roi cực mạnh xé rách lớp áo vải thô xám, để lộ ra tấm Hộ Tâm Giáp Thô Sơ làm từ vảy lôi thú chết ghép với sắt vụn do Trương Nhị chế tạo riêng giấu dưới lớp rags. Chiếc giáp ngực thô sơ rên lên một tiếng khô khốc, hấp thụ đến 80% lực chấn động vật lý từ đòn đánh lén tàn bạo, bảo vệ đan điền rách nát của Lâm Hoài khỏi bị chấn động sụp đổ thêm.
Thế nhưng, luồng lôi điện vàng kim bạo liệt từ roi da vẫn truyền thẳng qua lớp giáp, chạy dọc theo sống lưng Lâm Hoài.
Cơn đau bỏng rát như bị lửa thiêu đốt nhục thân bùng phát dữ dội. Da thịt sau lưng Lâm Hoài lập tức lột ra, máu đen rỉ ra ròng ròng. Nhưng thay vì gào thét đau đớn hay quỳ gối chịu nhục, đôi mắt Lâm Hoài dưới mái tóc xơ xác lại lóe lên một tia sát cơ u lam cực hạn.
Anh âm thầm vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết.
Ngay lập tức, kinh mạch rách nát của anh giống như một con dã thú khát mồi vạn năm, điên cuồng há miệng nuốt chửng luồng lôi điện vàng kim bạo ngược của Triệu Lăng. Công pháp cổ xưa dẫn dắt luồng sét chạy tuần hoàn dọc theo 12 kinh mạch chính, thiêu rụi hoàn toàn những tạp chất thối rữa tích tụ trong xương tủy phế thải của anh.
"Đau... đau đớn tột cùng!" Lâm Hoài cắn chặt răng đến mức rỉ máu tươi, nhục thân run rẩy dữ dội nhưng hai chân anh vẫn đứng vững như bàn thạch ghim chặt xuống nền đá lạnh buốt. Luồng lôi điện bạo liệt của Triệu Lăng không hề phá hủy được nhục thân anh, ngược lại đang trở thành nguồn củi đốt vô song để tôi luyện tủy xương xám tro của Phế Cốt Nghịch Chuyển.
"Chát! Chát! Chát!"
Triệu Lăng điên cuồng quất liên tiếp mười mấy roi vào lưng Lâm Hoài, tiếng roi nổ vang chói tai chấn động toàn bộ ngách mỏ. Máu đen trộn lẫn lôi quang vàng kim bắn tung tóe trên nền đá.
"Quỳ xuống cho ta! Tên phế vật tội huyết! Quỳ xuống!" Triệu Lăng gầm lên, mồ hôi đầm đìa trên gương mặt mặt hoa da phấn. Hắn không thể tin nổi một tên phế nhân đan điền rách nát lại có thể chịu đựng mười mấy nhát roi lôi phạt của tu sĩ Luyện Khí tầng 8 mà vẫn đứng thẳng hiên ngang, không hề phát ra một tiếng rên rỉ.
Lâm Hoài cúi đầu, hai tay buông thõng, nhưng dưới lớp vải quấn, ngón tay của cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm đang khẽ rục rịch vận lực. Oán khí xám đen từ Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực anh đang rò rỉ nhẹ, hòa vào dòng chảy lôi điện vàng kim để tịnh hóa nhục thân. Sâu trong đan điền rách nát của anh, luồng khí lực lôi oán xám tro bỗng nhiên ngưng tụ mạnh mẽ, đả thông hoàn toàn kinh mạch chính thứ ba.
Đột phá! Luyện Khí Cảnh tầng 3 vững chắc!
Một luồng uy áp cổ tộc trầm hùng vô hình từ người Lâm Hoài khẽ bộc phát ra ngoài trong chớp mắt rồi biến mất, khiến Triệu Lăng đang vung roi bỗng cảm thấy tim mình thắt lại, một nỗi sợ hãi bẩm sinh không lời giải thích tràn ngập thức hải.
Triệu Lăng mệt lử, hắn dừng roi, thở dốc nhìn Lâm Hoài vẫn đứng trơ trơ như một pho tượng đá rỉ máu đen trước mặt. Sự kiêu ngạo của tên đệ tử nội môn bị tổn thương nghiêm trọng, nhưng hắn cũng bắt đầu cảm thấy hoài nghi và có chút sờ sợ trước sự bất thường của tên phế nhân này.
"Hừ... tên da trâu thịt béo bướng bỉnh!" Triệu Lăng nhổ nước bọt xuống đất để che giấu sự hoảng hốt trong lòng. Hắn thu lại roi da lôi điện, chỉ tay vào mặt Thiết Đầu và Lâm Hoài quát lớn: "Hôm nay coi như mạng các ngươi lớn. Ngày mai, nếu không nộp đủ định mức lôi thạch gấp đôi, ta sẽ báo cáo lên Chưởng sự Tào Lĩnh dùng Tội Ấn Khống Hồn Phù thiêu rụi toàn bộ các ngươi thành tro bụi!"
Nói xong, Triệu Lăng tức giận xoay người bỏ đi, xích sắt trên người hắn va chạm nhau loảng xoảng xa dần dưới sườn núi tối tăm.
Khi bóng dáng Triệu Lăng hoàn toàn biến mất, Thiết Đầu lập tức lao đến đỡ lấy Lâm Hoài, đôi mắt vạm vỡ đầy nước mắt và sự giận dữ tột cùng.
"Ca! Tại sao huynh lại làm vậy? Để đệ dùng búa sắt băm vằm tên chó săn kia ra làm trăm mảnh! Huynh chịu đòn thay đệ làm gì? Lưng huynh... lưng huynh rách nát hết rồi!"
Lâm Hoài khẽ gạt tay Thiết Đầu ra, lảo đảo đứng vững. Anh quay đầu nhìn người huynh đệ, đôi mắt u lam lộ ra sự trầm tĩnh lạnh lùng đến đáng sợ.
"Thiết Đầu, bình tĩnh lại. Triệu Lăng chỉ là một tên tay sai nội môn muốn lập uy. Nếu lúc nãy ngươi ra tay, đại trận lôi hình mỏ quặng sẽ kích hoạt, thiêu sống toàn bộ phu mỏ Lôi tộc ở đây ngay lập tức. Chúng ta chưa đủ mạnh để đối đầu trực diện với Quy Nguyên Tông lúc này. Nhẫn nhục chịu đựng hôm nay, là để ngày mai đòi lại món nợ máu sòng phẳng gấp vạn lần."
Lâm Hoài ho khan ra một ngụm máu đen chứa đầy tạp chất lôi điện đã được lọc bỏ. Lưng anh đầy những vết roi rách da thịt rỉ máu đen, nhưng sâu trong xương tủy, luồng lôi lực xám tro mới đột phá đang cuồn cuộn chảy tuần hoàn, nuôi dưỡng nhục thân biến dị của anh đạt đến Luyện Khí tầng 3 vững chắc.
"Nhưng ca... định mức lôi thạch ngày mai tăng gấp đôi, chúng ta lấy đâu ra quặng để nộp?" Thiết Đầu lo lắng hỏi, tay chỉ vào đống lôi thạch vụn tạp chất ít ỏi dưới chân.
Lâm Hoài cúi xuống nhặt một viên Lôi Thạch Vụn lên, dùng thần thức cảm nhận lôi oán rò rỉ bên trong. Anh khẽ mỉm cười lạnh nhạt.
"Đi theo ta. Ta đã phát hiện ra một lối đi hoang phế sâu trong lòng mỏ phía Đông từ sơ đồ của lão gác mộ Thẩm Vô Danh."
Lâm Hoài dẫn Thiết Đầu luồn lách qua những ngách mỏ tối tăm, ẩm ướt, tránh né các đội tuần tra của lính canh ngoại môn. Họ tiến sâu vào khu vực mỏ khoáng lôi thạch hoang phế phía Đông – nơi địa hình hiểm trở, thường xuyên sập hầm nên đã bị tông môn bỏ hoang từ lâu.
Càng đi sâu, không khí càng trở nên mờ mịt, lạnh lẽo. Lâm Hoài bỗng dừng bước trước một vết nứt địa mạch khổng lồ sâu thẳm hoang vắng.
Anh quỳ xuống, gạt đi những tảng đá ngầm nứt nẻ bám đầy rêu độc xanh mờ. Sâu dưới đáy vết nứt địa mạch bỏ hoang ấy, một luồng sương mù linh khí tinh khiết màu xanh lam nhạt bỗng nhiên tỏa ra mơn trớn da mặt anh.
Lâm Hoài cúi đầu nhìn xuống và hoàn toàn chấn động.
Sâu dưới lòng đất tối tăm, mạch nước linh khí nhỏ nhoi còn sót lại của Phế Hoang Nguyên đang lặng lẽ chảy xiết, chưa hề bị Chấp Pháp Điện hay Quy Nguyên Tông phát hiện ra hao hụt linh lực.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!