Nghịch Mệnh Phạt Thiên
Ánh sáng tiên quang vàng kim từ vết nứt khổng lồ rạch ngang bầu trời đêm Hắc Thủy Trấn, báo hiệu phân thân Tiên sứ Triệu Vô Cực chuẩn bị hạ phàm tiêu diệt Lâm Hoài.
Bầu trời rách toác ra một đường rãnh vạn trượng, không gian xung quanh như bị một bàn tay vô hình thô bạo xé rách. Từ trong khe nứt ấy, một luồng uy áp thiên quy tối cao đổ ập xuống như thác lũ, khiến toàn bộ màn mưa bão cuồng bạo của Hắc Thủy Trấn lập tức bị đóng băng vĩnh cửu giữa không trung. Những giọt nước mưa lơ lửng, hóa thành hàng vạn tinh thể băng tinh sắc nhọn rực sáng ánh kim lộng lẫy dưới ánh tiên quang.
"Két... két..."
Tiếng xích sắt quy tắc vô hình va chạm vang vọng khắp vạn dặm hoang nguyên, kéo theo một hình bóng khổng lồ từ chín tầng mây từ từ hạ phàm. Đó là phân thân của Tiên sứ gác cổng Triệu Vô Cực. Thân ảnh hắn cao mười trượng, dệt bằng tiên quang vàng kim rực rỡ chói mắt, gương mặt mờ ảo không rõ ngũ quan nhưng tỏa ra thần tính lạnh lùng vô tình. Mỗi bước chân của hắn dẫm lên hư không đều khiến không gian xung quanh rạn nứt ra những đường vân vàng kim rậm rạp, tỏa ra uy lực ngự trị vạn cổ khiến chúng sinh phàm trần phải quỳ rạp cầu xin.
"Chủ nhân... Tiên sứ đại nhân cứu mạng!" Thẩm Thiên Sơn – vị Tông chủ cao ngạo của Quy Nguyên Tông – lúc này không còn chút phong thái của một tu sĩ Kết Đan Kỳ. Lão quỳ rạp hai gối xuống vũng bùn lầy lội, dập đầu liên tục đến mức trán rỉ máu tươi, gương mặt đạo mạo vặn vẹo vì kinh hoàng và dã tâm thù hận: "Nghiệt súc tội huyết này đã giết chết Khâu trưởng lão, đánh sập hộ tông đại trận, đoạt mất lôi cốt của Hàn nhi! Xin Tiên sứ đại nhân kích hoạt thiên quy, mạt sát tận gốc dòng giống dơ bẩn của hắn!"
Phân thân Triệu Vô Cực không hề liếc nhìn Thẩm Thiên Sơn lấy một cái. Đôi mắt vàng ròng của hắn khóa chặt vào bóng dáng gầy gò của Lâm Hoài đang đứng cô độc giữa cổng trấn đổ nát.
"Tội nhân mang tội ấn bẩm sinh, nghịch thiên quy, giết chấp sự, mưu phản tiên môn. Tội không thể dung thứ."
Giọng nói của Triệu Vô Cực vang lên như tiếng chuông đồng cổ xưa chấn động thức hải, lạnh lùng, máy móc và chứa đựng lực lượng quy tắc không thể xoay chuyển. Hắn khẽ vung tay phải. Ngay lập tức, luồng tiên quang vàng kim quanh thân hắn bùng phát, hóa thành một chiếc ấn ký khổng lồ hình vuông mang theo xích sắt thiên quy từ trên trời giáng xuống đầu Lâm Hoài.
Thiên Quy Áp Chế!
"Uỳnh!!!"
Một áp lực khổng lồ vô hình đè nặng lên bả vai Lâm Hoài. Nhục thân rách nát của anh lập tức khuỵu xuống nửa gối trên nền đất đá vụn. Vết xăm Tội ấn bẩm sinh trên trán rực lên ánh sáng vàng kim tàn bạo, tựa như một thanh sắt nung đỏ đang thiêu rụi da thịt thần đình huyệt của anh. Đan điền rách nát liên tục co rút dữ dội, rỉ ra từng giọt máu tươi nhạt màu vàng kim nhạt. Luồng lôi oán xám đen trong phế cốt nghịch chuyển vừa mới tích tụ lập tức bị đè ép chập chờn, pháp lực phàm nhân của Lâm Hoài bị tước đoạt và áp chế mất năm thành trong chớp mắt.
"Khụ... phụt!"
Lâm Hoài phun ra một ngụm máu đen lầy lội oán khí. Mắt phải của anh đã hoàn toàn mù lòa do phản phệ từ trận pháp trước đó, chỉ còn mắt trái u lam tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào phân thân tiên sứ khổng lồ phía trên. Anh cảm nhận rõ ràng xương cốt bả vai phải đang rạn nứt răng rắc dưới áp lực thiên quy, sức nặng của Lâm Dao đang ngủ đông trên lưng như muốn đè sụp chút sinh mệnh lực cuối cùng của anh. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm hoàn toàn thõng xuống một bên, lạnh ngắt và bất động như một khúc gỗ mục rỉ máu đen xối xả.
Lâm Hoài nghiến chặt răng đến mức mẻ nát, gượng ép vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp hòng ngưng tụ một luồng linh quang vàng đất để phòng ngự. Thế nhưng, luồng linh quang vàng đất thô sơ vừa mới xuất hiện quanh thân liền bị luồng tiên quang thiên quy của Triệu Vô Cực thiêu rụi hoàn toàn thành hư vô trong nháy mắt. Quy tắc phàm trần hoàn toàn vô hiệu trước sức mạnh ngự trị của thần giới.
"Ý chí phàm nhân mang tội ấn, chung quy chỉ là củi khô duy trì tiên thọ cho thượng giới. Chết đi."
Triệu Vô Cực lạnh lùng phán quyết. Hắn nâng ngón tay trỏ lên chỉ thẳng vào lồng ngực Lâm Hoài.
Tiên Quang Diệt Thế!
Một luồng sáng vàng kim tinh khiết, rực rỡ nhưng chứa đựng sát cơ xóa sổ linh hồn bộc phát từ đầu ngón tay hắn, hóa thành một cột sáng khổng lồ xé rách sương độc, lao xuống với tốc độ cực nhanh hòng thiêu rụi hoàn toàn thần hồn của Lâm Hoài thành tro bụi.
Đứng trước ranh giới sinh tử nghẹt thở, Lâm Hoài không hề hoảng sợ hay hối hận. Đạo tâm sòng phẳng và ý chí sinh tồn sắt đá của anh bùng phát đến cực hạn. Anh biết rõ, nhục thân của mình đã chạm đến giới hạn chịu đựng cuối cùng, nếu gượng ép mượn lực một lần nữa, anh sẽ bị ma tính của bức họa đồng hóa và đoạt xá vĩnh viễn.
Nhưng nếu không mượn lực, muội muội Lâm Dao và tri kỷ Tô Mạn đang nằm mê man phía sau chắc chắn sẽ chết.
"Nếu trời dùng tội danh ngụy tạo để nô dịch tộc ta... thì hôm nay, ta sẽ dùng máu của tội nhân để nhuộm đỏ bầu trời giả dối này!"
Lâm Hoài gầm lên một tiếng điên cuồng. Anh dùng bàn tay phải còn lành lặn, thô bạo thọc thẳng vào vết rách lầy lội rỉ máu trên lồng ngực đan điền rách nát, cưỡng ép bóp nát một vệt lôi huyết vàng kim vừa mới dung hợp từ lôi cốt của Thẩm Hàn. Anh rút ra một nắm máu tươi tinh khiết nhất rực sáng lôi quang xám tro, thô bạo bôi thẳng lên bề mặt giấy vẽ rách nát của Hư Không Phong Ấn Bức Họa đang giấu trong chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo thô rách.
"Máu đã hiến! Lời thề đã lập! Ta muốn sức mạnh phạt thiên của ngươi!!!"
Ngay lập tức, Hư Không Phong Ấn Bức Họa chấn động kịch liệt chưa từng có. Trên bề mặt bức họa cổ, vệt máu đan điền rách nát bùng cháy thành một ngọn tội hỏa màu đen kịt oán hận khổng lồ. Những sợi xích sắt vàng kim phong ấn tầng thứ nhất rạn nứt dữ dội rồi vỡ vụn thành muôn vàn mảnh nhỏ.
Từ sâu trong bức tranh cổ rách nát, một luồng oán khí ma tính ngút trời bùng phát hóa thành vòi rồng đen xám khổng lồ, gào thét hung tàn như vạn anh linh thái cổ đang đòi nợ máu nhân gian.
Ý chí chiến đấu đỉnh phong của chiến tướng Lôi tộc thái cổ Lôi Khải thức tỉnh!
Một hư ảnh khổng lồ cao hàng chục trượng dệt bằng lôi oán xám đen sừng sững hiện ra phía sau lưng Lâm Hoài. Hư ảnh Lôi Khải râu tóc dựng ngược rực sấm sét xám, ngực mang vết thương hố đen khổng lồ, đôi mắt rực lửa oán hận nhìn thẳng vào phân thân Tiên sứ.
Sát Lực Tội Nhân Tầng 1, kích hoạt!
"Uỳnh uỳnh uỳnh!!!"
Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài đột ngột bùng cháy ngọn tội hỏa oán khí đen kịt bạo liệt. Chất đá hóa thạch rạn nứt sâu hoắm phát ra ánh sáng đỏ rực như nham thạch nóng chảy, lôi lực đen kịt ngưng tụ từ mười vạn anh linh thái cổ cuồn cuộn chảy dọc theo kinh mạch bả vai trái, mang lại cho Lâm Hoài một nguồn sức mạnh chiến đấu vượt cấp tàn bạo tương đương Trúc Cơ Đỉnh Phong trong vòng nửa nén hương.
Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh tung bay hỗn loạn dưới gió bão lôi điện đen kịt. Đôi mắt trái u lam rực sáng ngọn lửa tội oán lạnh lẽo tột độ.
Lâm Hoài vung mạnh thanh Phế Kiếm Rỉ Sét dính đầy lôi oán xám đen lên đón đỡ.
"Kiếm khí chém nhân quả... Phá thiên quy cho ta!!!"
Anh dồn toàn bộ kiếm ý tuyệt tình của Kiếm Ma kết hợp với sát lực lôi đình đen của Lôi Khải vào đường kiếm. Một tia kiếm khí mờ nhạt màu xám tro khổng lồ, dài hàng chục trượng xé rách không gian chém ngang qua bầu trời.
Đường kiếm của anh không chém vào nhục thân phân thân Triệu Vô Cực, mà chém thẳng vào quy tắc thiên quy vô hình đang bảo hộ xung quanh vệt Tiên Quang Diệt Thế.
"Phập!!!"
Một tiếng rít nhẹ vang lên chấn động cả đất trời hoang nguyên. Sợi tơ nhân quả vàng kim liên kết giữa quy tắc thiên quy và luồng tiên quang diệt thế lập tức bị chém đứt đoạn hoàn toàn bởi Kiếm Khí Chém Nhân Quả.
Mất đi quy tắc bảo hộ, luồng Tiên Quang Diệt Thế khổng lồ lập tức bị chẻ làm đôi giữa hư không, nổ tung thành muôn vàn mảnh tiên quang vụn vỡ biến mất hoàn toàn dưới cổng trấn.
"Cái gì?! Kiếm ý chém đứt nhân quả quy tắc?!" Gương mặt mờ ảo của phân thân Triệu Vô Cực lần đầu tiên xuất hiện sự dao động kinh hoàng tột độ. Hắn chưa từng nghĩ một tên phàm nhân tội huyết hạ giới lại sở hữu kiếm ý nghịch thiên đến mức này.
Thế nhưng Lâm Hoài không cho hắn cơ hội phản ứng.
"Lôi Bộ!!!"
Một tiếng sấm nổ vang dội xé rách không khí. Lâm Hoài kích hoạt lôi lực tạp chất dưới gót chân gượng ép bộc phát, nhục thân rách nát hóa thành một luồng lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời, áp sát cực nhanh vào lồng ngực phân thân khổng lồ của Triệu Vô Cực.
Cận chiến sát phạt!
Lâm Hoài nhỏ máu từ cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm bùng cháy tội hỏa đen kịt, vung mạnh Phế Kiếm Rỉ Sét mang theo toàn bộ Sát Lực Tội Nhân Tầng 1 đâm thẳng vào vị trí lồng ngực của phân thân Triệu Vô Cực – nơi đặt chiếc Tiên Quy Ấn Ký vàng kim rực sáng.
"Nghiệt súc dám nghịch thiên phạt thần...!!!" Triệu Vô Cực điên cuồng rống lên, vung tay phóng tiên quang hòng đẩy lùi Lâm Hoài.
"Chết cho ta!!!"
Lâm Hoài trợn ngược mắt trái, gầm lên một tiếng đầy oán hận tột cùng. Chuôi kiếm rỉ sét đâm phập sâu vào lồng ngực phân thân tiên sứ. Kiếm ý tuyệt tình tàn nhẫn cùng lôi đình đen kịt oán hận bộc phát dữ dội từ mũi kiếm, điên cuồng ăn mòn và bóp nát chiếc Tiên Quy Ấn Ký vàng kim bên trong.
"Răng rắc... Rắc rắc... UÝNH!!!"
Tiên Quy Ấn Ký vỡ vụn thành muôn vàn mảnh nhỏ rực sáng lôi quang vàng kim nhạt. Phân thân cao mười trượng của Tiên sứ Triệu Vô Cực lập tức xuất hiện hàng vạn vết rạn nứt rực sáng tiên quang, rồi nổ tung thành một cơn bão năng lượng khổng lồ càn quét vạn trượng xung quanh Hắc Thủy Trấn.
"Phụt!!!"
Thẩm Thiên Sơn đứng gần đó bị sóng xung kích nổ tung của phân thân tiên sứ đánh trúng lồng ngực, nhục thân Kết Đan sơ kỳ sụp đổ hoàn toàn, lão phun máu tươi rực sáng lôi quang rồi ngã quỵ xuống đất chết không nhắm mắt, đền mạng cho thảm sát gia tộc Lôi tộc mười năm trước.
Cơn bão địa mạch lôi hỏa bộc phát quét sạch toàn bộ lực lượng kỵ binh tinh nhuệ Quy Nguyên Tông còn sót lại thành tro bụi rỉ sét, cổng biên giới Hắc Thủy Trấn đổ nát hoàn toàn hoang tàn.
Trận chiến phạt thiên nghịch mệnh kết thúc, phân đàn Quy Nguyên Tông chính thức diệt vong hoàn toàn.
Lâm Hoài chống phế kiếm rỉ sét quỳ gục xuống vũng bùn lầy lội, nhục thân hoàn toàn rách nát rỉ máu tươi nhạt màu vàng kim liên tục từ lỗ chân lông. Đan điền rách nát bốc khói đen nghi ngút, xương cốt toàn thân rạn nứt nghiêm trọng đến mức cận kề sự tan biến. Thần thức của anh cạn kiệt hoàn toàn, mắt phải mù lòa, tai trái ù đi không còn nghe thấy bất kỳ âm thanh nào của nhân gian, tạm thời mất đi ngũ quan phàm trần.
Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô đen rách rưới nứt xương sâu hoắm rỉ máu đen xối xả, thõng xuống bất động hoàn toàn mất đi tri giác vật lý.
"Thống lĩnh... ca ca..."
Trong bóng tối mờ mịt của thức hải chập chờn, Lâm Hoài chỉ còn cảm nhận được một tia sáng mờ nhạt từ Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực – nơi linh hồn muội muội Lâm Dao đang ngủ đông an toàn bên trong bức họa cổ đã được vá lành.
Anh biết rõ, cái chết của phân thân Triệu Vô Cực sẽ khiến Chấp Pháp Điện tối cao ở thượng giới chấn động tột độ, đại quân truy quét hắc ám cấp độ cao nhất sẽ lập tức giáng lâm xuống hoang nguyên trong vòng vài canh giờ nữa. Anh không thể ở lại giới diện này thêm một khắc nào.
Lâm Hoài cắn chặt môi đến rỉ máu vàng kim nhạt để gượng ép duy trì một tia sáng suốt thần niệm cuối cùng. Anh dùng cánh tay phải rách nát run rẩy ôm chặt lấy Lâm Dao giấu trước ngực, gượng dậy dùng hết tàn lực lôi bộ kéo lê nhục thân hóa thạch tiến về phía đống đổ nát phòng trọ, thô bạo vác Tô Mạn vẫn đang mê man bất tỉnh lên bả vai phải.
Trước mặt anh, sương mù xám tro dày đặc của con đường sương mù Vô Hồn Lộ đang cuồn cuộn dâng lên từ vết rách không gian thái cổ đổ nát sát biên giới trấn. Đó là sinh lộ duy nhất không chịu sự quét thần thức của la bàn truy tung Chấp Pháp Điện.
Lâm Hoài cõng muội muội Lâm Dao ngủ đông, bế Tô Mạn lảo đảo bước đi. Mỗi bước chân của anh để lại một vệt máu vàng kim nhạt hòa lẫn oán khí đen kịt trên mặt đất đá lầy lội.
Anh không ngoảnh đầu lại nhìn phân đàn Quy Nguyên Tông đang sụp đổ hoàn toàn phía sau, dứt khoát bước chân thẳng tiến vào bên trong vết rách không gian Vô Hồn Lộ rực sáng sương mù xám tro lạnh buốt.
Sương mù xám tro từ từ nuốt chửng lấy ba bóng dáng cô độc rách rưới rỉ máu, chính thức khép lại toàn bộ Cấp 1 mở ra hành trình phạt thiên nghịch mệnh đầy tàn khốc mới tại giới diện hỗn loạn Vô Sắc Thiên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!