Phu Quét Mộ Am
Gió đêm ở Phế Hoang Nguyên chưa bao giờ ngừng gào rú. Nó mang theo hơi lạnh thấu xương của tro tàn tế đàn và mùi ozone nồng nặc từ những luồng lôi phạt tàn lưu.
Lâm Hoài nằm bất động trong hốc đá hẹp sát rìa Táng Cốt Nhai. Toàn thân anh run rẩy nhẹ, không phải vì lạnh, mà vì cơn đau đớn tột cùng từ cánh tay trái đang truyền thẳng vào đại não. Cánh tay ấy giờ đây không còn là da thịt phàm nhân nữa. Dưới lớp vải thô rách nát bám đầy huyết tro, một khối thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm lộ ra, thô ráp và lạnh ngắt. Những vết rạn nứt sâu hoắm như mạng nhện bò khắp từ ngón tay lên đến bả vai, rỉ ra từng giọt máu đen kịt xen lẫn những tia lôi oán màu xám tro. Mỗi giọt máu rơi xuống phiến đá bên dưới đều phát ra tiếng xèo xèo ghê rợn, ăn mòn đá tảng thành những cái hố nhỏ đen ngòm.
Đây chính là cái giá của việc mượn lực bức họa vạn cổ. Nhục thân của anh đang bị đồng hóa, từng thớ thịt, từng khúc xương bị gặm nhấm bởi ma tính bạo ngược của Lôi Khải.
"Két... két..."
Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất đá khô khốc vang lên mỗi lúc một gần. Lâm Hoài nín thở, áp sát tấm lưng rách nát vào vách đá lạnh buốt. Cách hốc đá của anh chưa đầy mười trượng, ba bóng đen mặc giáp sắt xám của lính canh ngoại môn Quy Nguyên Tông đang chậm rãi tiến lại gần. Tên đi đầu tay cầm một chiếc la bàn bằng đồng rỉ sét – La Bàn Truy Tung Tội Ấn. Chiếc kim la bàn xoay tròn điên cuồng, thỉnh thoảng lại chỉ thẳng về hướng hốc đá nơi Lâm Hoài đang ẩn nấp, phát ra những tiếng bíp nhỏ liên hồi.
"Mẹ kiếp, cái la bàn rách này lại dở chứng rồi sao?" Tên lính canh đi đầu gằn giọng cursing, tay đập mạnh vào mặt la bàn. "Nửa đêm nửa hôm Chưởng sự Tào Lĩnh lại bắt chúng ta ra bãi tha ma này tìm xác một tên phế nhân tội huyết. Hắn bị phế bỏ lôi cốt, đan điền rách nát, ném xuống đáy Táng Cốt Nhai vạn trượng thì làm sao sống nổi?"
"Cẩn thận vẫn hơn," tên lính thứ hai lạnh lùng đáp, tay nắm chặt chuôi đao sắt. "Tào Lĩnh Chưởng sự nghi ngờ tên phế vật kia mang theo di vật của cựu tộc trưởng Lôi tộc. Nếu không tìm thấy xác, chúng ta về đan phòng khó mà ăn nói."
Ánh sáng đỏ nhạt từ la bàn quét qua quét lại trên mặt đất, chỉ còn cách mũi chân Lâm Hoài chưa đầy ba thước. Lâm Hoài cắn chặt răng, mồ hôi lạnh trộn lẫn máu tươi chảy dài từ vết xăm Tội ấn trên trán xuống cằm. Vết tội ấn rỉ máu đen kịt, nóng rát như bị nung đỏ.
Trong cơn nguy kịch, Lâm Hoài cố gắng vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp – công pháp thổ hệ nhập môn của tông môn – hòng phong tỏa hơi thở và che giấu dao động oán khí. Thế nhưng, đan điền rách nát của anh giống như một cái túi thủng đáy. Linh khí vàng đất vừa mới được hút vào lập tức rò rỉ ra ngoài, va chạm kịch liệt với luồng lôi oán xám đen phát ra từ bức họa cổ giấu trong ngực.
"Hộc!"
Sự xung đột năng lượng khiến lồng ngực Lâm Hoài co thắt dữ dội. Vết tội ấn trên trán lập tức rực sáng lên một tia đỏ thẫm ghê rợn.
Tít! Tít! Tít!
Chiếc la bàn truy tung trên tay tên lính canh bỗng nhiên phát ra tiếng kêu dồn dập, kim đồng chỉ thẳng vào hốc đá.
"Có biến! Ở ngay hốc đá kia!" Tên lính canh hét lớn, vung đao chém thẳng về phía Lâm Hoài ẩn nấp.
Lâm Hoài mắt híp lại, sát cơ u lam bùng lên. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh rục rịch vận lực, tội hỏa đen kịt bắt đầu nhen nhóm dưới lớp vải quấn. Anh biết, nếu ra tay lúc này, anh chắc chắn sẽ giết được ba tên lính canh, nhưng tiếng động bộc phát lôi oán sẽ lập tức thu hút sự chú ý của Chưởng sự Tào Lĩnh và đại trận phong tỏa của tông môn ngoại vi. Khi đó, anh và muội muội Lâm Dao sẽ không còn đường sống.
Nhưng nếu không phản kháng, anh sẽ bị bắt lại làm củi khô luyện dược.
Ngay khi lưỡi đao sắt sắc bén chỉ còn cách đỉnh đầu Lâm Hoài một gang tấc, một luồng khói xám tro nồng nặc mùi tro tàn và thảo dược đắng ngắt đột ngột từ đâu tràn tới, bao phủ toàn bộ khu vực nghĩa trang phế tích cổ.
"Khụ... khụ... đêm hôm khuya khoắt, kẻ nào lại dám làm phiền giấc ngủ của những vong hồn dưới mộ địa?"
Một giọng nói khàn khàn, rệu rã như tiếng gỗ mục cọ xát vang lên từ phía sau làn khói mù.
Luồng khói xám tro kỳ quái kia vừa xuất hiện liền che khuất hoàn toàn tầm nhìn của lính canh. Kỳ lạ hơn, khi luồng khói quét qua la bàn truy tung, chiếc kim đồng đang chỉ thẳng vào Lâm Hoài bỗng nhiên run rẩy dữ dội, rồi xoay ngược lại, chỉ về phía một ngôi mộ cổ đổ nát gần đó. Trên ngôi mộ ấy, một ảo ảnh oán khí mờ ảo hình dáng một bộ xương khô đang từ từ nhô lên, gào thét không ra tiếng.
"Á oán khí bộc phát! Là ảo cảnh nghĩa trang!" Tên lính canh đi đầu kinh hoàng hét lên. "Mau rút! La bàn bị nhiễu loạn rồi! Nơi quỷ quái này oán khí quá nặng, tên phế vật kia chắc chắn đã bị oán thú xé xác ăn thịt từ lâu rồi!"
Ba tên lính canh hoảng loạn tháo chạy, xích sắt trên người chúng va chạm nhau loảng xoảng, tiếng bước chân xa dần rồi mất hút dưới sườn núi thấp.
Lâm Hoài ngã quỵ xuống đất, tay phải ôm chặt lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Khói xám dần tản đi, để lộ ra một bóng người gầy gò đứng bên cạnh hốc đá từ lúc nào.
Đó là một lão già mù một mắt, răng đã rụng gần hết, mặc chiếc áo tơi bằng rơm rách rưới bám đầy bùn đất và rỉ sắt. Trên tay lão cầm một chiếc tẩu thuốc bằng xương thú cổ màu vàng ố, khói xám tro vẫn đang rỉ ra từ đầu tẩu rạn nứt. Lão già dùng con mắt độc nhất màu đục ngầu nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài, chính xác hơn là nhìn vào cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm và vết rách lầy lội trên ngực anh.
Lão gác mộ nghĩa trang phế tích cổ – Thẩm Vô Danh.
"Bò lên được từ đáy Táng Cốt Nhai... nhục thân mang tội huyết mà không chết dưới lôi phạt thiên quy..." Thẩm Vô Danh rít một hơi thuốc dài, giọng nói mang theo một sự tang thương lạnh nhạt. "Nhóc con, mạng ngươi lớn thật. Nhưng nếu không có khói tẩu thuốc của ta che giấu thiên cơ, cái la bàn rách của Quy Nguyên Tông đã nhìn thấu ma oán trên người ngươi rồi."
Lâm Hoài gượng dậy, đôi mắt u lam cảnh giác nhìn lão già mù. Anh thọc tay phải vào ngực, nắm chặt bức họa cổ ẩn giấu trong đan điền rách nát, sẵn sàng liều chết nếu lão già này có ý đồ bất chính.
"Ngươi là ai? Tại sao lại giúp ta?" Lâm Hoài khàn giọng hỏi.
Thẩm Vô Danh cười khục khục trong cổ họng, tiếng cười khô khốc như tiếng lá khô bị dẫm nát. Lão xoay người đi về phía nghĩa trang sâu thẳm.
"Ta chỉ là một lão già gác mộ chờ chết mà thôi. Đi theo ta, nếu ngươi không muốn làm mồi cho bầy oán thú ban đêm. Nghĩa trang này ban đêm không yên tĩnh đâu."
Lâm Hoài nhìn quanh. Sương mù xám tro dưới đáy vực đang tràn lên rìa vách đá, mang theo những tiếng thì thầm oán hận của vạn vong hồn đã khuất. Nhục thân của anh lúc này đã đạt đến giới hạn chịu đựng, kinh mạch rạn nứt đau đớn âm ỉ. Anh cắn răng, ôm cánh tay trái hóa thạch, lảo đảo bước theo bóng lưng còng của lão già mù.
Lão gác mộ dẫn Lâm Hoài đến Phu Quét Mộ Am – một ngôi nhà gỗ rách nát, xiêu vẹo nằm hẻo lánh bên cạnh nghĩa trang phế tích cổ. Ngôi am nhỏ bốc mùi ẩm mốc, gỗ mục và mùi thảo dược phế thải nồng nặc. Trong góc phòng, một chiếc lò sưởi bằng đất nung cũ kỹ đang cháy râm ran những đốm lửa than đỏ thẫm, tỏa ra hơi ấm yếu ớt.
Thẩm Vô Danh ném cho Lâm Hoài một bó rơm khô rách nát ở góc am.
"Nằm tạm ở đó đi. Đừng chạm vào đồ đạc của ta, và tuyệt đối không được mang bức họa cấm kỵ kia ra ngoài ánh sáng mặt trời của Quy Nguyên Tông vào ngày mai. Nếu không, lôi phạt chấp pháp giáng xuống, cả ta và ngươi đều sẽ hóa thành huyết tương."
Lâm Hoài giật mình. Lão già mù này quả nhiên nhận ra sự tồn tại của bức họa cổ rách nát ẩn giấu trong người anh.
"Lão làm sao biết..." Lâm Hoài trầm giọng, tay phải siết chặt.
Thẩm Vô Danh rít một hơi thuốc, khói xám bao phủ gương mặt già nua đầy nếp nhăn sâu hoắm của lão. Lão không trả lời câu hỏi của Lâm Hoài, chỉ dùng con mắt độc nhất nhìn chăm chú vào ngọn lửa than.
"Ta gác nghĩa trang này đã ba mươi năm. Ba mươi năm trước, bức họa kia vốn nằm sâu dưới đống tro tàn của tế đàn vực sâu. Ta đã thấy phụ thân ngươi, Lâm Thiên Phong, liều mạng bảo vệ chiếc nhẫn rỉ sét chứa phong ấn dẫn dắt đến bức họa đó trước khi bị chém đầu. Huyết mạch của mẫu thân ngươi, Mộ Dung Tuyết, cũng là chìa khóa để thức tỉnh nó. Nhóc con, ngươi mang dòng máu tội huyết nguyên thủy mạnh nhất, nhưng đan điền đã rách, lôi cốt đã mất. Ngươi mượn sức mạnh của tội nhân thái cổ trong tranh, thực chất là đang bán nhục thân và thọ nguyên của mình cho quỷ dữ."
Lâm Hoài im lặng. Anh cúi đầu nhìn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của mình. Những vết nứt trên da thịt vẫn đang rỉ máu đen. Anh biết lão già gác mộ nói đúng. Sức mạnh cấm kỵ này không phải là buff miễn phí. Mỗi lần anh mượn sát lực lôi đình đen của Lôi Khải để vượt qua nguy hiểm, anh lại nợ bức họa một phần huyết nhục và oán khí, tuổi thọ giảm đi 3 năm, xương cốt cánh tay trái rạn nứt thực sự. Nỗi đau đớn xé rách kinh mạch hàng đêm là minh chứng rõ ràng nhất.
"Nhưng ta không còn lựa chọn nào khác," Lâm Hoài trầm giọng, ánh mắt kiên định bất khuất. "Ngụy tiên dùng tội danh giả tạo để đồ sát tộc nhân ta, cướp đoạt lôi cốt của ta ban tặng cho Thẩm Hàn, biến phàm nhân tội huyết thành gia súc và củi khô luyện dược. Nếu ta không mượn lực bức họa để báo thù, ta lấy gì để đòi lại công lý sòng phẳng cho gia tộc?"
Thẩm Vô Danh nghe vậy, bàn tay cầm tẩu thuốc khẽ run lên một nhịp nhỏ. Lão thở dài một tiếng u uất.
"Công lý... nhân gian này làm gì có công lý cho kẻ yếu. Thần quyền tiên triều thống trị vạn giới, thiên quy giả tạo khóa chặt địa mạch, biến hạ giới thành đất chết để duy trì sự bất tử của chư thần. Kẻ dám nghịch thiên phạt thần, vạn năm qua chưa một ai có kết cục tốt đẹp."
Lão già mù ngừng rít thuốc, quay đầu nhìn Lâm Hoài, giọng nói đột ngột trở nên lạnh lùng và tàn nhẫn.
"Ngươi muốn báo thù Quy Nguyên Tông? Ngươi muốn cứu muội muội của ngươi, con bé tên Lâm Dao chứ gì?"
Nghe đến hai chữ "Lâm Dao", lồng ngực Lâm Hoài thắt lại. Anh lập tức nhổm dậy, gằn giọng hỏi dồn dập: "Lâm Dao... muội muội của ta đang ở đâu? Con bé vẫn chưa chết đúng không?"
Thẩm Vô Danh lạnh nhạt đáp: "Vẫn chưa chết. Nhưng sống dở chết dở còn đáng sợ hơn cái chết gấp vạn lần. Con bé mang dòng máu nguyên âm thuần khiết của Lôi tộc cổ đại, lôi tính cực kỳ tinh khiết. Chưởng sự ngoại môn Tào Lĩnh đã giam cầm con bé trong mật thất đan phòng ngoại môn của hắn. Mỗi ngày, chúng trích ra một chén máu nguyên âm của con bé để làm dược dẫn luyện chế Thọ Nguyên Đan cho các trưởng lão nội môn duy trì thọ mệnh. Cơ thể con bé đã suy kiệt hoàn toàn, cổ chân bị khóa bằng xiềng xích phù văn áp chế linh lực, chỉ còn một tia sinh mệnh cuối cùng được duy trì bằng các loại thảo dược độc tính."
"Tào Lĩnh... Quy Nguyên Tông... các ngươi nợ gia tộc ta, nợ muội muội ta, ta thề sẽ dùng máu của các ngươi để rửa sạch!"
Lâm Hoài phẫn nộ tột cùng, gầm lên một tiếng đầy oán hận. Sự tức giận cực độ khiến oán khí đen kịt từ bức họa cổ rò rỉ ra ngoài nhục thân, quấn quanh cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm rực cháy tội hỏa xám đen. Vết tội ấn trên trán anh rỉ máu đen ròng ròng, lồng ngực ẩn hiện tinh vân huyết sắc uy nghiêm chấn động.
"Rắc! Rắc!"
Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm lại xuất hiện thêm hai vết nứt sâu hoắm mới do oán khí cắn trả dữ dội. Lâm Hoài khuỵu gối xuống đất, răng cắn chặt đến rỉ máu để chịu đựng nỗi đau đẽo xương róc thịt thực sự.
Thẩm Vô Danh đứng dậy, vung tẩu thuốc xương thú phát ra một luồng khói xám tro dày đặc bao phủ lấy Lâm Hoài. Luồng khói kỳ lạ này thấm qua da thịt, cưỡng ép đè nén luồng oán khí bạo ngược đang bùng phát trở lại vào trong bức họa cổ, xoa dịu phần nào cơn đau đớn xé rách kinh mạch của anh.
"Ngốc nghếch!" Thẩm Vô Danh quát mắng lạnh lùng. "Với tu vi Luyện Khí tầng 1 rách nát hiện tại của ngươi, chưa kịp bước chân vào đan phòng ngoại môn đã bị lính canh tuần tra băm vằn thành trăm mảnh. Tào Lĩnh là tu sĩ Trúc Cơ trung kỳ, quanh thân luôn có hộ thể linh quang, lại nắm giữ Tội Ấn Khống Hồn Phù có thể kích hoạt tội ấn trên trán ngươi tự thiêu từ xa. Ngươi muốn cứu muội muội bằng cách liều mạng vô ích này sao?"
Lâm Hoài quỳ trên sàn gỗ lạnh lẽo, khói xám vây quanh người. Anh hít thở dồn dập, ép bản thân phải bình tĩnh lại. Sự sòng phẳng và tính cách cẩn trọng tỉ mỉ của anh những ngày làm nô lệ mỏ quặng trỗi dậy. Anh biết lão gác mộ nói đúng. Tức giận không thể giết chết kẻ thù, chỉ có thực lực và mưu mẹo nghịch chuyển mới giúp anh sống sót và giải cứu Lâm Dao.
"Ta cần lôi lực... ta cần khôi phục đan điền rách nát để chịu đựng thêm sức mạnh của bức họa," Lâm Hoài trầm giọng, ánh mắt u lam dần khôi phục sự trầm tĩnh tàn nhẫn. "Lão gác mộ, dưới hoang nguyên này có cách nào để ta thu thập lôi lực nhanh nhất mà không bị la bàn truy tung phát hiện?"
Thẩm Vô Danh thu hồi tẩu thuốc, ngồi lại bên bếp than đỏ. Lão khẽ gật đầu, trong mắt loe lóe một tia sáng suốt hiếm hoi.
"Đan điền phế thải của ngươi không thể giữ được linh khí chính quy thông thường của Quy Nguyên Tâm Pháp. Nhưng nhục thân của ngươi sau khi nghịch chuyển phế cốt, lại có thể hấp thụ trực tiếp lôi lực tạp chất đầy oán khí dưới lòng đất hoang nguyên. Sâu dưới lòng đất hoang nguyên này là Mỏ Khoáng Lôi Thạch khổng lồ – nơi giam giữ hàng vạn tội nhân Lôi tộc lao dịch hàng ngày để khai thác lôi thạch vụn."
Lão già mù rít một hơi thuốc dài, rồi chỉ ngón tay gầy guộc rộp da về phía góc am quét mộ đổ nát.
"Dưới sàn gỗ góc am của ta có một lối đi ngầm bí mật, do ta âm thầm đào suốt hai mươi năm qua để dẫn thẳng vào các ngách mỏ hoang phế sâu nhất của khu mỏ khoáng lôi thạch phía Tây. Tại đó, lôi thạch vụn biến dị chứa đầy oán khí lôi đình tự nhiên nằm rải rác dưới vách đá ngầm. Quy Nguyên Tông không hề biết đến lối đi này. Ngươi có thể đóng giả làm phu dọn xác nghĩa trang ban ngày, đêm xuống lén lút thâm nhập vào mỏ quặng để hấp thụ lôi lực tạp chất khôi phục kinh mạch rách nát bằng Lôi Đình Tôi Thể Quyết."
Lâm Hoài lập tức đứng dậy, bước nhanh về phía góc am rách nát mà Thẩm Vô Danh chỉ.
Anh quỳ xuống, dùng bàn tay phải gạt đi lớp rơm rạ mục nát và đống củi khô bám đầy huyết tro. Bên dưới, một phiến gỗ sồi đen kịt, rạn nứt do tuế nguyệt hiện ra. Lâm Hoài dùng tay phải vận lực, nhấc phiến gỗ sồi lên trong tiếng cọt kẹt khô khốc.
Một luồng không khí lạnh ngắt, nồng nặc mùi hôi thối của bụi than, quặng sắt rỉ sét và oán khí lôi điện bạo liệt từ dưới lòng đất xộc thẳng lên mặt anh.
Bên dưới phiến gỗ là một đường hầm thẳng đứng, tối đen như hũ nút, sâu thẳm vạn trượng. Những vách đá ngầm bên trong đường hầm thỉnh thoảng lại lóe lên những tia chớp màu xám nhạt mờ ảo từ địa mạch rò rỉ, phát ra những tiếng nổ nhỏ xèo xèo chói tai.
Đây chính là mật đạo ngầm dẫn thẳng vào lòng Mỏ Khoáng Lôi Thạch hoang nguyên.
Lâm Hoài nhìn xuống vực thẳm tối tăm dưới lòng đất, cảm nhận luồng lôi oán tạp chất đang mơn trớn da thịt rách nát của mình, đan điền rách nát ẩn giấu bức họa cổ bỗng nhiên chấn động nhẹ đầy hưng phấn.
"Lối đi này... chính là sinh lộ để ta tích lũy nợ máu," Lâm Hoài thầm nghĩ, đôi mắt u lam bừng sáng rực rỡ giữa bóng tối âm u của am quét mộ.
Anh quay đầu lại, nhìn lão già mù đang ngồi im lặng bên bếp than.
"Thẩm Vô Danh, ơn che chở ngày hôm nay của lão, Lâm Hoài ta ghi khắc trong xương tủy. Sau này nếu ta lật đổ được Quy Nguyên Tông, ta sẽ trả lại cho lão một lời hứa sòng phẳng."
Thẩm Vô Danh không ngẩng đầu, chỉ phất phất bàn tay gầy guộc đầy sẹo bỏng.
"Sống sót qua ngày mai rồi hãy nói đến chuyện trả ơn, nhóc con. Chưởng sự Tào Lĩnh vừa ban bố mệnh lệnh mới cho ngoại môn: Bắt đầu từ ngày mai, định mức khai thác lôi thạch của toàn bộ phu mỏ Lôi tộc sẽ bị tăng gấp đôi để phục vụ cho đại điển hiến tế sắp tới. Kẻ nào không nộp đủ định mức quặng, lính canh tuần tra sẽ dùng roi da gai sắt lôi phạt đánh chết tại chỗ ngay trong mỏ tối. Ngươi muốn lén lút hấp thụ lôi thạch vụn dưới mũi của chúng, độ nguy hiểm không kém gì việc nhảy xuống Táng Cốt Nhai lần thứ hai đâu."
Lâm Hoài nhìn xuống mật đạo ngầm tối đen, tay phải siết chặt phiến gỗ sồi rạn nứt.
"Roi da gai sắt... lôi phạt thiên quy... ta sẽ dùng chính nhục thân nghịch chuyển phế cốt này để gánh chịu toàn bộ, biến lôi phạt của các ngươi thành củi đốt cho ngọn lửa phục thù của ta!"
Anh từ từ đóng phiến gỗ sồi lại, che giấu mật mật đạo ngầm dưới lớp rơm rạ mục nát, rồi xếp bằng ngồi xuống góc am rách nát, bắt đầu vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết để ổn định nhục thân rách nát trước khi bước vào cuộc chiến sinh tử dưới lòng đất tối tăm ngày mai.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!