Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Tông Chủ Thân Chinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão gầm rú trên bầu trời Hắc Thủy Trấn, trút những cột nước xối xả xuống đống đổ nát hoang tàn của gian phòng trọ khu hẻm cụt phía Tây. Sấm sét rạch ngang trời, để lộ bóng dáng thiếu niên gầy gò đang quỳ một gối giữa đống gạch ngói vỡ vụn. Lâm Hoài thở dốc, từng luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực rách nát, kéo theo cơn ho khan dữ dội. Dưới làn mưa xối xả, máu tươi nhạt màu vàng kim rỉ ra từ đan điền rách nát của anh, nhanh chóng bị nước mưa hòa loãng, loang lổ trên mặt đất đá ẩm ướt.


Cánh tay trái của anh lúc này thõng xuống như một khúc gỗ mục nặng nề. Toàn bộ da thịt từ năm ngón tay lên đến tận bả vai đã hóa thạch hoàn toàn thành một màu đỏ thẫm như máu đông vạn năm, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác vật lý. Sức nặng của cánh tay hóa thạch liên tục kéo lệch trọng tâm cơ thể anh, khiến mỗi nhịp cử động đều vô cùng khó khăn. Lớp vải thô quấn quanh cánh tay đã bị chém rách mướp, để lộ những vết rạn nứt sâu hoắm rỉ ra từng vệt dịch đen kịt bốc mùi ma oán nồng nặc. Trên trán anh, vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt mờ đi dưới nước mưa, để lộ vết xăm Tội ấn bẩm sinh đang không ngừng co rút, throbbing từng nhịp đau đớn như bị róc xương lột da thực sự.


Ngay bên cạnh anh, dưới một tấm ngói vỡ tạm thời che chắn, Tô Mạn vẫn nằm mê man bất tỉnh. Gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết của nàng trắng bệch không còn một giọt máu sau khi vắt kiệt sạch sẽ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ để thi triển châm pháp cứu mạng anh. Lâm Dao, muội muội của anh, đã ngủ đông sâu sắc bên trong bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa giấu trong chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo.


Lâm Hoài siết chặt chuôi Phế Kiếm Rỉ Sét bằng tay phải còn lành lặn. Đôi đồng tử u lam của anh khẽ híp lại, nhìn chằm chằm vào bầu trời Hắc Thủy Trấn đang dần rực sáng những luồng lôi phạt vàng kim khổng lồ của đại quân tông môn đang áp sát.


"Uỳnh!!!"


Một tiếng sét nổ vang trời đất, cổng sắt kiên cố của Hắc Thủy Trấn bị một luồng sức mạnh khủng khiếp đập nát vụn thành muôn vàn mảnh sắt vụn bay tứ tung. Từ trong màn sương mù sấm sét vàng kim rực rỡ, hàng ngàn tu sĩ Quy Nguyên Tông mặc giáp sắt thêu hình lôi đình, đằng đằng sát khí tiến vào như nước lũ. Dẫn đầu đại quân là một cỗ kiệu rồng lôi đình khổng lồ được hộ tống bởi mười vị trưởng lão nội môn tinh nhuệ nhất.


Bức rèm kiệu bằng lụa vàng kim từ từ vén lên, lộ ra bóng dáng một trung niên nam tử khí phách hiên ngang, râu dài đen nhánh, gương mặt trang nghiêm đầy vẻ đạo mạo nhưng đôi mắt lại lạnh lùng và thâm độc như rắn rết. Người này khoác trên mình bộ lôi bào vàng kim rực rỡ, quanh thân luôn ẩn hiện những tia sét vàng ròng bạo liệt phát ra tiếng nổ đanh thép—Tông chủ Quy Nguyên Tông, Thẩm Thiên Sơn.


Khi nhìn thấy con trai mình là Thẩm Hàn đang nằm tàn phế co giật trên chiếc cáng gỗ bên cạnh, lồng ngực bị xuyên thủng rách nát, lôi cốt vàng kim bị tước đoạt hoàn toàn, Thẩm Thiên Sơn điên cuồng bộc phát tu vi Kết Đan sơ kỳ tột đỉnh. Luồng lôi áp Kết Đan khổng lồ như một ngọn núi vạn trượng đột ngột đổ sập xuống, bao trùm toàn bộ phạm vi mười dặm của Hắc Thủy Trấn.


"Rắc rắc..."


Mặt đất đá của thị trấn biên viễn không chịu nổi sức ép, nứt ra hàng loạt vết rạn nứt sâu hoắm. Hàng vạn phu mỏ Thiết Huyết Minh và phàm nhân tội ấn trú ngụ trong trấn lập tức cảm thấy lồng ngực như bị một chiếc búa tạ vô hình nện thẳng vào. Xương cốt toàn thân họ kêu lên những tiếng răng rắc khô khốc, áp lực nghẹt thở đè nặng khiến hàng ngàn người không chịu nổi, đồng loạt phun máu tươi, quỳ rạp xuống bùn đất lầy lội trong sự tuyệt vọng tột độ.


"Tên nghiệt súc tội huyết! Dám phế con ta, đoạt lôi cốt của Quy Nguyên Tông! Hôm nay bản tông sẽ lột da róc xương ngươi, nghiền nát toàn bộ lũ kiến hôi mang tội ấn này thành tro bụi!"


Giọng nói của Thẩm Thiên Sơn trầm hùng như tiếng sấm rền vạn cổ, mang theo sát ý thấu xương tủy chấn động màng nhĩ mọi người rỉ máu tươi. Lôi bào của lão tung bay phần phật, lôi lực bộc phát từ tay lão hóa thành hàng vạn tia sét vàng kim rực rỡ, thiêu rụi hoàn toàn các cột đá và gian nhà gỗ xung quanh thành tro bụi nóng rực.


Lâm Hoài quỳ một gối dưới đất, lồng ngực đan điền rách nát rỉ máu vàng kim liên tục dưới áp lực khủng khiếp của Kết Đan Kỳ. Cơn đau đớn tột cùng từ kinh mạch rách nát dâng lên khiến anh cận kề sự sụp đổ nhục thân. Thế nhưng, đôi đồng tử u lam của anh không hề có một tia sợ hãi, chỉ có một ngọn lửa oán hận điên cuồng bùng cháy.


"Thống lĩnh... để chúng ta chặn lão!"


Trương Đại Lực rống lên một tiếng phẫn nộ thấu xương. Phó thống lĩnh Thiết Huyết Minh bả vai rỉ máu đen dữ dội, xà beng sắt nặng bị gãy làm đôi trong tay vẫn rít lên những tiếng gầm rợn người. Gã cùng nhóm tàn binh Thiết Huyết Minh điên cuồng vận chuyển Cương Thể Quyết, cố gắng đứng thẳng dậy để xông lên chắn trước mặt Lâm Hoài.


"Kiến hôi không biết tự lượng sức mình!"


Thẩm Thiên Sơn lạnh lùng hừ một tiếng, ngón tay trỏ khẽ búng một cái.


Một luồng lôi điện vàng kim bạo liệt từ đầu ngón tay lão bộc phát, hóa thành một đạo lôi quang khổng lồ thọc thẳng vào lồng ngực Trương Đại Lực.


"Uỳnh!!!"


Tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Toàn bộ lớp phòng ngự cương thể của Trương Đại Lực lập tức bị đánh tan nát như bong bóng xà phòng. Thân hình vạm vỡ của gã bị đánh văng xa hơn mười trượng, nện sập một bức tường đá đổ nát, phun ra một ngụm máu tươi lẫn lộn nội tạng dập nát, trọng thương nằm bất động trong vũng máu. Sự chênh lệch tu vi giữa Kết Đan Kỳ và Luyện Khí Kỳ quả thực là một vực thẳm không thể vượt qua bằng lòng dũng cảm thô sơ.


"Đại Lực!"


Lâm Hoài khẽ nghiến răng, lôi oán xám đen trong đan điền rách nát sôi trào như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Anh hiểu rõ, nếu để Thiết Huyết Minh tiếp tục xông lên, họ sẽ chỉ là củi khô hiến tế vô ích dưới tay Thẩm Thiên Sơn. Anh bắt buộc phải đứng lên gánh vác áp lực này.


"Phế Cốt Nghịch Chuyển... Kích hoạt cho ta!"


Lâm Hoài gầm lên một tiếng khàn khàn từ tận đáy lòng.


Ngay lập tức, từ sâu trong tủy xương của anh, luồng lôi lực nguyên thủy của lôi cốt vàng kim vừa mới thu hồi bắt đầu bộc phát mạnh mẽ. Xương tủy toàn thân Lâm Hoài phát ra ánh sáng xám tro rực rỡ, rực cháy tội hỏa oán khí đen kịt. Quá trình Phế Cốt Nghịch Chuyển đau đớn tột cùng như bị róc xương lột da thực sự bùng phát, giúp nhục thân anh đạt đến trạng thái bất hoại sơ khai.


Dưới sự chấn động kinh hoàng của hàng vạn tu sĩ Quy Nguyên Tông, thiếu niên gầy gò mang tội ấn rỉ máu trên trán, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm rỉ máu đen xối xả, từ từ đứng thẳng lưng lên giữa luồng lôi áp Kết Đan của Thẩm Thiên Sơn. Xương cốt anh phát ra những tiếng nổ đanh thép âm vang chống chọi lại sức ép vạn cân, hiên ngang đứng vững như một cột đá cổ xưa bất khuất giữa bão tố diệt thế.


"Cái gì?! Một tên phế nhân tội huyết Luyện Khí tầng bảy... lại có thể đứng thẳng dưới lôi áp của bản tông?!" Thẩm Thiên Sơn kinh ngạc thốt lên, đôi mắt híp lại đầy vẻ kiêng dè tột độ trước tiềm năng đáng sợ của Lâm Hoài.


"Khâu trưởng lão! Mau kích hoạt lôi trận, trấn áp tên nghịch tặc này cho ta!" Thẩm Thiên Sơn vung tay ra lệnh tàn độc.


Khâu trưởng lão (Trúc Cơ đỉnh phong) đứng bên cạnh cỗ kiệu lập tức bước ra. Lão già mặc lôi bào thêu hình trận pháp bát quái mờ ảo, gương mặt thâm trầm đầy vết rạn nứt thời gian, vung tay ném ra một chiếc trận bàn khống chế rực sáng lôi quang.


"Lôi Trận Phong Tỏa! Trấn áp!"


Khâu trưởng lão bấm quyết, kích hoạt trận pháp khống chế lôi hình vây khốn Lâm Hoài. Từ dưới mặt đất đá lầy lội của Hắc Thủy Trấn, hàng vạn sợi xích sắt vàng kim dệt bằng lôi phạt thiên quy đột ngột lao ra, quấn chặt lấy hai chân và lồng ngực Lâm Hoài, điên cuồng rút cạn linh lực và oán khí trong người anh chuyển ngược về trận bàn.


Lâm Hoài cảm thấy kinh mạch toàn thân bỏng rát nghiêm trọng, đan điền rách nát bắt đầu rỉ máu liên tục do gồng gánh luồng lôi oán phản phệ dữ dội từ xích sắt. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh rạn nứt thêm nhiều vệt sâu, rỉ máu đen xối xả thấm đẫm lớp vải thô rách rưới.


Thế nhưng, đạo tâm sòng phẳng và ý chí tự do nguyên thủy của anh không cho phép anh gục ngã ở đây. Lâm Hoài nhớ đến món nợ nhân quả mười vò rượu độc Huyết Hồn Tửu với lão đạo sĩ mù Thiên Cơ Tử tại chợ đen này. Anh đã hứa sẽ trả ơn chỉ điểm ngụy trang tội ấn, anh tuyệt đối không thể chết trước khi hoàn thành lời hứa máu này.


"Kiếm ý tuyệt tình... Chém đứt nhân quả!"


Lâm Hoài gầm lên, tay phải dồn toàn bộ tàn lực nắm chặt chuôi Phế Kiếm Rỉ Sét. Luồng kiếm ý tuyệt tình, lạnh lẽo vô hình từ tàn hồn Kiếm Ma rò rỉ trong thức hải lập tức bùng phát dữ dội, ngưng tụ thành một tia kiếm khí xám tro mờ nhạt bao quanh lưỡi kiếm mẻ nát.


Anh vung mạnh Phế Kiếm Rỉ Sét chém thẳng một đường dứt khoát vào sợi xích sắt lôi phạt trước ngực.


"Phập!!!"


Một tiếng rít xé rách không khí vang lên. Kiếm Khí Chém Nhân Quả mang theo oán niệm vạn cổ chém đứt đôi sợi xích sắt vàng kim, làm đứt đoạn hoàn toàn dòng chảy linh lực liên kết giữa Khâu trưởng lão và trận pháp lôi hình.


Sức mạnh phản phệ cực mạnh khiến trận bàn khống chế trên tay Khâu trưởng lão rạn nứt một vết lớn, lão già phun ra một ngụm máu đen, tu vi Trúc Cơ đỉnh phong bị tổn hại nghiêm trọng, hốt hoảng lùi lại ba bước.


Lâm Hoài tận dụng thời cơ, bước chân đạp mạnh lầy lội thoát khỏi góc trận pháp lôi hình bị chém đứt, hiên ngang đứng trước đại quân, bảo vệ Tô Mạn và Lâm Dao đang ngủ đông phía sau lưng.


Thẩm Thiên Sơn nhìn thấy Khâu trưởng lão bị kiếm ý của Lâm Hoài chém thương, cơn điên cuồng tột độ hoàn toàn bùng phát. Lão không ngờ một tên nô lệ tội huyết nhỏ bé lại sở hữu kiếm ý tuyệt tình đáng sợ đến thế. Nếu hôm nay không diệt sát Lâm Hoài, tương lai Quy Nguyên Tông chắc chắn sẽ bị san bằng.


"Nghiệt súc! Bản tông hôm nay sẽ dùng Hộ Tông Đại Trận linh châu để chôn cất vạn lũ kiến hôi các ngươi!"


Thẩm Thiên Sơn rống lên, vung tay ném ra một viên linh châu màu vàng kim rực rỡ tỏa ra luồng thiên quy lôi đình khổng lồ—Lôi Linh Châu.


Viên linh châu bay vút lên bầu trời đêm giông bão, lập tức kích hoạt toàn lực Hộ Tông Đại Trận của Quy Nguyên Tông. Từ trên chín tầng mây, một lưới điện lôi phạt vàng kim khổng lồ dệt bằng hàng vạn sợi xích sét thiên quy bao phủ vạn trượng bầu trời Hắc Thủy Trấn, khép chặt hoàn toàn không gian và khóa chặt mọi đường lui của nhóm Lâm Hoài.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!