Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyết Linh Đoạt Họa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão gầm rú trên bầu trời Hắc Thủy Trấn, trút những cột nước xối xả xuống đống đổ nát hoang tàn của gian phòng trọ khu hẻm cụt phía Tây. Sấm sét rạch ngang trời, để lộ bóng dáng thiếu niên gầy gò đang quỳ một gối giữa đống gạch ngói vỡ vụn. Lâm Hoài thở dốc, từng luồng khí lạnh buốt tràn vào lồng ngực rách nát, kéo theo cơn ho khan dữ dội. Dưới làn mưa xối xả, máu tươi nhạt màu vàng kim rỉ ra từ đan điền rách nát của anh, nhanh chóng bị nước mưa hòa loãng, loang lổ trên mặt đất đá ẩm ướt.


Cánh tay trái của anh lúc này thõng xuống như một khúc gỗ mục nặng nề. Toàn bộ da thịt từ năm ngón tay lên đến tận bả vai đã hóa thạch hoàn toàn thành một màu đỏ thẫm như máu đông vạn năm, cứng đờ và mất đi mọi cảm giác vật lý. Sức nặng của cánh tay hóa thạch liên tục kéo lệch trọng tâm cơ thể anh, khiến mỗi nhịp cử động đều vô cùng khó khăn. Lớp vải thô quấn quanh cánh tay đã bị chém rách mướp, để lộ những vết rạn nứt sâu hoắm rỉ ra từng vệt dịch đen kịt bốc mùi ma oán nồng nặc. Trên trán anh, vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt mờ đi dưới nước mưa, để lộ vết xăm Tội ấn bẩm sinh đang không ngừng co rút, throbbing từng nhịp đau đớn như bị róc xương lột da thực sự.


Ngay bên cạnh anh, dưới một tấm ngói vỡ tạm thời che chắn, Tô Mạn vẫn nằm mê man bất tỉnh. Gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết của nàng trắng bệch không còn một giọt máu sau khi vắt kiệt sạch sẽ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ để thi triển châm pháp cứu mạng anh. Lâm Dao, muội muội của anh, đã ngủ đông sâu sắc bên trong bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa giấu trong chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo.


Lâm Hoài siết chặt chuôi Phế Kiếm Rỉ Sét bằng tay phải còn lành lặn. Đôi đồng tử u lam của anh khẽ híp lại, nhìn chằm chằm vào màn sương đen oán khí đang cuồn cuộn dâng lên từ đầu con hẻm cụt. Sát cơ buốt giá đang tiến sát.


"Khặc khặc... Độc Nhãn Ma Sứ quả thực là một lũ phế vật, ngay cả một tên phế nhân tội huyết Luyện Khí tầng bảy cũng không giải quyết nổi, còn để bị phản sát."


Một giọng nói bén nhọn, khàn đặc như tiếng cọ xát của hai thanh kim loại rỉ sét đột ngột vang lên từ trong màn sương đen. Sương mù xé ra, để lộ một bóng người gầy trơ xương, mặt mũi xanh xao nổi đầy những gân máu đỏ rực ghê rợn. Hắn khoác trên người chiếc áo choàng thêu hình huyết vân đỏ thẫm bốc mùi tanh nồng của máu thối—kẻ bám đuôi tham lam, tà tu luyện oán khí đỉnh phong Huyết Linh Tử.


Huyết Linh Tử bước đi lơ lửng cách mặt đất nửa thước, hai tay áo choàng bay phần phật dưới gió bão. Trên lòng bàn tay phải của hắn, một viên Huyết linh châu màu đỏ sậm đang xoay tròn điên cuồng, không ngừng hấp thụ oán hồn phu mỏ chết oan khuất xung quanh để phát ra những luồng hào quang huyết sắc tà ác.


"Nhưng gã chết cũng đáng." Huyết Linh Tử liếm bờ môi khô khốc, đôi mắt ti hí rực lên sự tham lam tột độ khi nhìn chằm chằm vào lồng ngực Lâm Hoài, nơi chiếc hộp sắt đang rung động nhẹ. "Mùi vị oán khí tinh khiết này... Bản tôn tu luyện Huyết Linh Công vạn năm qua chưa từng ngửi thấy luồng oán khí nào nguyên thủy và đáng sợ đến thế. Nhóc con tội huyết, dâng nộp bức họa cổ cấm kỵ kia ra đây, bản tôn sẽ dùng Huyết Linh Châu luyện hóa linh hồn ngươi thành một phần của vạn cổ oán hồn, cho ngươi bất tử cùng trời đất!"


Lâm Hoài khẽ nhếch môi cười lạnh, mái tóc bạc trắng một nửa tung bay hỗn loạn dưới mưa lạnh. Anh không nói một lời, chỉ lặng lẽ vận chuyển lôi oán xám đen mờ nhạt từ đan điền rách nát chạy dọc theo các kinh mạch phải còn lành lặn. Đối mặt với một tu sĩ Luyện Khí tầng chín đỉnh phong như Huyết Linh Tử, trong trạng thái nhục thân tàn phế này, anh biết rõ bất kỳ sự sơ hở nào cũng phải trả giá bằng mạng sống.


"Rượu mời không uống muốn uống rượu phạt! Oán Khí Phệ Hồn!"


Huyết Linh Tử rống lên một tiếng tàn độc. Hắn vung tay trái, viên Huyết linh châu lập tức rực sáng huyết quang khổng lồ. Từ trong viên châu tà ác, hàng vạn vong hồn phu mỏ chết thảm khốc gào thét điên cuồng lao ra, dệt thành một vòi rồng sương đen kịt che kín bầu trời đêm Hắc Thủy Trấn. Tiếng khóc than oán hận, tiếng rên rỉ đòi mạng của bầy vong hồn chấn động dữ dội, lao thẳng vào thức hải Lâm Hoài hòng cắn xé nát vụn thần hồn anh.


Lâm Hoài cảm thấy thức hải nhói đau như bị vạn kim châm nung đỏ đâm vào. Anh hiểu rõ, với nhục thân bị lệch trọng tâm do cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn mất cảm giác vật lý, anh không thể dùng thân pháp Lôi Bộ để né tránh luồng oán khí diện rộng này. Muốn sống sót, anh buộc phải mượn lực lượng cấm kỵ.


Anh thô bạo dùng tay phải giật phăng nắp Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo rách, lôi cuộn giấy vẽ rách nát của Hư Không Phong Ấn Bức Họa ra ngoài. Không hề do dự, Lâm Hoài dùng răng cắn rách ngón tay phải, nhỏ một giọt máu tươi rỉ máu vàng kim nhạt thẳng vào tâm bức họa cổ.


"Cắn nuốt cho ta!"


Lâm Hoài trầm giọng quát lớn.


Hư Không Phong Ấn Bức Họa lập tức mở rộng ra giữa hư không. Trên bề mặt giấy vẽ rỉ sét loang lổ, những sợi xích sắt vàng kim mờ ảo bùng cháy tội hỏa đen kịt. Bức họa cổ rách nát bỗng chốc biến thành một cái hố đen khổng lồ rít gào hung tàn. Luồng lực hút càn quét vô hạn bộc phát, điên cuồng cắn nuốt vòi rồng sương đen oán khí vào bên trong giấy vẽ.


Uỳnh uỳnh uỳnh!


Hàng vạn vong hồn gào thét thảm khốc đang lao tới bỗng chốc bị hút ngược trở lại, xoáy tròn dữ dội rồi bị kéo tọt vào sâu trong bức họa cổ như nước lũ tràn vào đập cát. Sức mạnh cắn nuốt bá đạo của phong ấn bức họa khiến toàn bộ đòn tấn công Oán Khí Phệ Hồn của Huyết Linh Tử bị vô hiệu hóa hoàn toàn chỉ trong vài nhịp thở.


"Cái... Cái gì?! Pháp bảo cắn nuốt oán hồn?!" Huyết Linh Tử kinh hoàng hét lên, gương mặt xanh xao biến dạng vì sốc. Viên Huyết linh châu trên tay hắn chấn động kịch liệt, suýt chút nữa đã tuột khỏi tầm kiểm soát.


Nhưng ngay lập tức, sự kinh hoàng trong mắt gã tà tu bị thay thế bởi sự cuồng điên cực hạn. "Bảo vật chí tôn! Đây quả thực là bảo vật chí tôn của ma đạo! Nhóc con, nhục thân ngươi rách nát như thế, không xứng đáng sở hữu nó! Huyết Linh Trảo!"


Huyết Linh Tử điên cuồng bộc phát toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng chín đỉnh phong. Hắn hóa thân thành một luồng sương máu đỏ rực, tốc độ nhanh như chớp giật, nhắm thẳng vào đan điền rách nát của Lâm Hoài mà vồ tới. Năm ngón tay gầy trơ xương của hắn ngưng tụ oán khí thành móng vuốt huyết sắc sắc lẹm, mang theo tiếng rít xé rách không khí.


Lâm Hoài nghiến răng, tay phải vung Phế Kiếm Rỉ Sét chém ngang một đường mang theo kiếm ý tuyệt tình để ngăn chặn. Thế nhưng, ngay khi lưỡi kiếm rỉ sét chuẩn bị va chạm, nhục thân Huyết Linh Tử đột ngột hóa thành một làn sương máu loãng, linh hoạt né tránh đường kiếm sắc bén của Lâm Hoài.


"Né tránh vật lý?!"


Đồng tử Lâm Hoài co rút. Thanh phế kiếm chém vào hư không, trọng tâm cơ thể bị cánh tay trái hóa thạch kéo lệch khiến anh sẩy chân lùi lại một bước. Ngay lập tức, sương máu ngưng tụ lại ngay trước ngực anh, móng vuốt Huyết Linh Trảo tàn bạo của Huyết Linh Tử đã tiến sát đan điền rách nát, chỉ còn cách vài tấc.


"Chết đi!" Huyết Linh Tử gầm lên đầy đắc ý.


Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, một tiếng rên rỉ yếu ớt nhưng kiên định đột ngột vang lên bên bờ đống đổ nát.


Tô Mạn, dược nương cổ y vừa tỉnh lại từ cơn mê man, nhìn thấy sát cơ trí mạng đang cận kề Lâm Hoài. Nàng cắn chặt môi đến rỉ máu tươi để ép bản thân tỉnh táo, dùng chút tàn lực mỏng manh cuối cùng vung tay phóng ra một cây Huyết Hồn Châm bằng xương cá voi cổ.


Cây kim châm nhỏ bé rực sáng một luồng linh quang xanh nhạt, đã được tẩm kịch độc Tê Ma Thảo thu hoạch từ thung lũng oán khí, xé rách màn mưa cắm thẳng vào huyệt đạo bả vai phải của Huyết Linh Tử.


Phập!


"A!"


Huyết Linh Tử thét lên một tiếng đau đớn. Độc tính tê liệt kinh mạch cực mạnh của Tê Ma Thảo lập tức bộc phát, lan tỏa nhanh như chớp giật dọc theo cánh tay phải của hắn. Luồng linh lực ngưng tụ trên Huyết Linh Trảo bỗng chốc bị đứt đoạn, móng vuốt huyết sắc khựng lại giữa không trung, cánh tay phải của gã tà tu hoàn toàn bị tê liệt mất đi tri giác.


"Cơ hội tốt!"


Lâm Hoài nhãn thần rực sáng sát cơ. Anh không màng đến sự phản phệ dữ dội của đan điền rách nát đang bốc khói đen nhẹ, dồn toàn bộ tinh thần lực và oán khí tàn lưu trong thức hải ngưng tụ thành một chiếc kim nhọn mờ ảo màu xám tro phóng ra từ đôi mắt u lam.


Thần Thức Châm Kích, bộc phát!


Một tia sáng xám tro mờ nhạt, lạnh lẽo vô hình xuyên qua màn mưa xối xả, bắn thẳng vào giữa trán của Huyết Linh Tử ở cự ly cực gần.


Uỳnh!


Tiếng nổ linh hồn vang lên vang dội trong thức hải của gã tà tu. Thần Thức Châm Kích mang theo sát ý oán hận vạn cổ của mười vạn tội nhân thái cổ điên cuồng càn quét, đâm rách nát hoàn toàn thức hải và thần hồn của Huyết Linh Tử.


"A... a... Đầu của ta! Thần hồn của ta!"


Huyết Linh Tử ôm đầu gào thét thảm khốc, tiếng thét rợn người át cả tiếng sấm rền của gió bão. Viên Huyết linh châu trên tay trái của hắn nứt ra hàng loạt vết rạn rỉ máu, linh quang huyết sắc lập tức tắt lịm. Hắn ngã quỵ xuống đất, thất khiếu rỉ máu tươi ròng ròng, thần trí hoàn toàn bị chấn động đến điên loạn.


Lâm Hoài cũng phun ra một ngụm máu vàng kim nhạt, thần thức bị rung chuyển mạnh mẽ do phản phệ thần hồn vượt cấp. Bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa trong tay anh hấp thụ quá nhiều oán hồn phu mỏ tạp chất bắt đầu chấn động kịch liệt, tội hỏa đen kịt bùng phát dữ dội như muốn thiêu rụi nhục thân rách nát của anh.


"Tên quái thai... Ngươi hãy đợi đấy!"


Huyết Linh Tử hoảng sợ tột độ trước sức mạnh cấm kỵ của bức họa cổ và đòn tấn công thần hồn tàn bạo của Lâm Hoài. Biết không thể cướp bảo vật, hắn cắn chặt răng bóp nát viên Huyết Linh Châu bị nứt, cưỡng ép thi triển Huyết Độn thuật tà ác.


Phụt!


Nhục thân của gã tà tu bùng cháy thành một luồng sương máu đỏ rực xé rách màn đêm giông bão, tháo chạy điên cuồng về phía chân trời. Thế nhưng, trước khi biến mất hoàn toàn vào sương sấm, giọng nói điên cuồng, oán hận tột cùng của hắn vẫn vọng lại từ xa, mang theo một chân tướng đầy tuyệt vọng:


"Lâm Hoài! Ngươi có giết bản tôn cũng không thoát được đâu! Tông chủ Thẩm Thiên Sơn và đại quân Quy Nguyên Tông đã mang theo Hộ Tông Đại Trận lôi hình vây chặt toàn bộ lối ra của Hắc Thủy Trấn rồi! Hàng vạn cột đá phong lôi đang khép chặt vòng vây! Các ngươi chỉ có con đường chết! Khặc khặc..."


Tiếng cười điên loạn của Huyết Linh Tử tan biến dưới màn mưa lạnh buốt.


Lâm Hoài quỳ sụp xuống đống gạch ngói vỡ vụn, nhục thân run rẩy dữ dội. Thần thức của anh bị chấn động mạnh đến mức mờ mịt, nửa mắt phải tạm thời bị mù do phản phệ thần hồn. Anh siết chặt Phế Kiếm Rỉ Sét, tay trái hóa thạch rỉ máu đen xối xả, đôi đồng tử u lam lạnh lùng nhìn về phía bầu trời Hắc Thủy Trấn đang dần rực sáng những luồng lôi phạt vàng kim khổng lồ của đại quân tông môn đang áp sát.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!