Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ma Sứ Săn Mồi

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh rả rích dội xuống mái ngói mục nát của gian phòng trọ hẻo lánh nằm sâu trong khu hẻm cụt phía Tây Hắc Thủy Trấn. Bóng tối đặc quánh bao trùm lấy không gian hôi hám, ẩm mốc, chỉ có tiếng gió rít qua khe cửa gỗ mục nát vang lên từng hồi ghê rợn.


Lâm Hoài ngồi xếp bằng ở góc phòng tối nhất, lưng tựa vào vách tường đá lạnh buốt. Phế Kiếm Rỉ Sét cắm thẳng xuống nền đất ẩm, tay phải anh nắm chặt chuôi kiếm không buông, trong khi toàn bộ nửa thân trái dường như trĩu nặng như một khối sắt nguội.


Cánh tay trái của anh lúc này đã hóa thạch hoàn toàn lên đến tận bả vai. Lớp da thịt đỏ thẫm như máu đông vạn năm thô ráp, cứng đờ, hoàn toàn mất đi mọi cảm giác vật lý. Dưới lớp Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen quấn chặt, những vết rạn nứt sâu hoắm vẫn âm thầm rỉ ra từng vệt dịch đen kịt bốc mùi ma oán nồng nặc. Mỗi nhịp thở, cơn đau buốt từ tủy xương bả vai lại nhói lên như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ liên tục đâm vào các huyệt đạo bị phong tỏa, nhưng gương mặt gầy gò của Lâm Hoài vẫn tĩnh lặng, lạnh lùng đến đáng sợ. Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh xõa xuống, che khuất vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt trên trán—lớp ngụy trang hoàn hảo đè ép vết xăm Tội ấn bẩm sinh đang không ngừng throbbing từng nhịp oán hận.


Ngay bên cạnh anh, trên bệ cỏ khô rách nát, Lâm Dao vẫn nằm im lìm trong trạng thái ngủ đông sâu sắc bên trong bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa giấu trước ngực áo anh. Hơi thở của nàng mỏng manh nhưng đã ổn định nhờ dược lực của viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm. Cách đó không xa, Tô Mạn nằm kiệt sức gục đầu bên cạnh bệ cỏ, gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết trắng bệch không còn một giọt máu sau khi vắt kiệt linh lực Trúc Cơ sơ kỳ để thi triển châm pháp cứu mạng hai anh em anh.


"Sột soạt..."


Tiếng bước chân cực nhẹ dẫm lên vũng nước mưa lầy lội ngoài con hẻm cụt đột ngột vang lên rào rạo.


Đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài lập tức mở bừng trong bóng tối, lóe lên một tia sát cơ lạnh lẽo như đầm nước lạnh vạn năm. Anh không hề cử động nhục thân rách nát, chỉ có thần thức nhạy bén chứa kiếm ý tuyệt tình khẽ quét ra ngoài khe cửa gỗ mục.


Sát cơ diệt thế âm thầm khép chặt quanh gian nhà trọ. Hơn chục bóng đen mặc áo choàng bốc mùi ma khí đen kịt đang lặng lẽ dàn trận bao vây toàn bộ lối ra vào. Đứng đầu đám tà tu là một nam tử gầy gò, mắt trái quấn băng đen rỉ máu khô rực sáng một con mắt đỏ ngầu tà ác—Độc Nhãn Ma Sứ, trại chủ tà tu săn tiền thưởng khét tiếng của Hắc Thủy Hội.


"Khặc khặc... Lũ chuột nhắt tội huyết trốn trong đó, ngoan ngoãn dâng nộp bức họa cổ và con bé nguyên âm ra đây, Độc Nhãn Ma Sứ ta sẽ cho các ngươi một cái chết toàn thây!" Giọng nói khàn khàn, tàn độc của gã rít qua khe cửa, mang theo luồng âm phong lạnh buốt.


Không một tiếng đáp lại. Lâm Hoài lặng lẽ vận chuyển Ngụy Trang Tội Ấn Pháp, dồn nén từng tia tinh thần lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền rách nát để giữ vững lớp màng kiếm ý trên trán, đồng thời tay phải từ từ nhấc Phế Kiếm Rỉ Sét lên.


"Rầm!"


Độc Nhãn Ma Sứ không kiên nhẫn nổi nữa, gã vung tay phóng ra một luồng ma khí đen kịt cuồn cuộn như sương mù dày đặc. Ma khí men theo các khe hở tràn vào phòng trọ, lập tức ngưng tụ thành hàng vạn sợi tơ đen kịt, quấn chặt lấy các cánh cửa, cửa sổ và b bịt kín không gian hẹp. Đó chính là Ma Khí Trói Buộc của Hắc Thủy Hội, có khả năng phong tỏa linh lực và giam cầm hoàn toàn tu sĩ Luyện Khí.


"Chỉ là chút tà công mọn."


Lâm Hoài khàn giọng trầm quát. Anh không hề do dự, tay phải vung Phế Kiếm Rỉ Sét chém ngang một đường dứt khoát vào không trung. Một tia kiếm khí mờ nhạt màu xám tro mang theo Kiếm Ý Sơ Khai tuyệt tình lạnh lẽo bộc phát. Kiếm khí không hoa mỹ, không tiếng động bạo liệt, nhưng đi đến đâu, những sợi tơ ma khí trói buộc dày đặc đến đó lập tức bị chém đứt đoạn rào rào như tơ nhện gặp lửa, bốc khói xám tan biến hoàn toàn.


"Cái gì?! Kiếm ý tuyệt tình?!" Độc Nhãn Ma Sứ kinh hoàng thốt lên ngoài cửa. Gã không ngờ một tên phế nhân tội huyết lại có thể chém đứt ma khí trói buộc của tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ dễ dàng như vậy.


"Sát! Đập tan gian nhà trọ này cho ta!"


Theo mệnh lệnh tàn sát của Độc Nhãn Ma Sứ, hơn chục tên tay sai Hắc Thủy Hội đồng loạt rút đao kiếm vây công, thô bạo tông vỡ cửa gỗ mục nát lao vào bên trong.


Phòng trọ quá chật hẹp, sương độc và đao quang lập lòe xé rách bóng tối. Lâm Hoài nhíu chặt mày, anh muốn dùng Lôi Bộ Trốn Chạy để dịch chuyển nhanh ra góc thoáng nhằm tránh dư chấn đòn đánh ảnh hưởng đến Tô Mạn và Lâm Dao. Thế nhưng, ngay khi anh vừa vận chuyển lôi lực bộc phát dưới gót chân gót chân, cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn nặng trịch như một khúc cây khô đã làm lệch đi trọng tâm cơ thể anh. Nhục thân rách nát loạng choạng mất thăng bằng, bước chân bị khựng lại nửa nhịp.


"Vút!"


Thanh ma đao gãy rỉ sét chứa oán khí ma tinh của Độc Nhãn Ma Sứ chém xéo qua hư không, tốc độ cực nhanh, suýt nữa đã chém trúng bả vai trái mất cảm giác của Lâm Hoài. Lưỡi đao sắc bén sượt qua lớp áo rách, chém mạnh vào dải vải quấn cánh tay trái hóa thạch.


"Keng!"


Một tiếng va chạm đanh thép như kim loại chạm đá vang lên vang dội. Sức mạnh của đao khí Trúc Cơ chấn động mạnh khiến những vết rạn nứt sâu hoắm trên cánh tay trái hóa thạch của Lâm Hoài rách thêm một vệt lớn, rỉ ra máu đen xối xả thấm đẫm lớp vải thô, nhưng nhục thân cứng đờ như đá tảng của cánh tay trái đã cản đứng lưỡi đao gãy của Độc Nhãn Ma Sứ.


"Nhục thân hóa thạch?! Ngươi rốt cuộc là quái thai phương nào?!" Độc Nhãn Ma Sứ trợn ngược con mắt độc nhất đầy vẻ kinh hãi tột độ.


Lâm Hoài không đáp, đôi mắt anh đã nhuộm một màu đỏ thẫm ma oán lạnh lùng. Anh hiểu rõ nhục thân của mình đang rách nát cực hạn, không thể kéo dài trận chiến cận chiến tiêu hao này thêm nữa. Anh bắt buộc phải dùng sát chiêu tàn độc nhất để kết liễu nhanh gọn đối thủ.


"Huyết... nhục... hiến... tế!"


Lâm Hoài gầm lên một tiếng khàn khàn từ sâu trong cổ họng. Anh thô bạo dùng tay phải bóp mạnh vào vết thương rách nát trên lồng ngực đan điền, cưỡng ép trích ra một ngụm máu tươi rỉ máu vàng kim nhạt nhỏ thẳng vào chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo thô rách.


Uỳnh!


Hư Không Phong Ấn Bức Họa bên trong hộp sắt chấn động dữ dội. Sát Lực Tội Nhân Tầng 1 của chiến tướng thái cổ Lôi Khải lập tức được kích hoạt. Một luồng lôi đình oán hận màu đen kịt cuồn cuộn bùng phát từ tay phải Lâm Hoài, hóa thành vòi rồng sấm sét đen xì gào thét hung tàn như tiếng thét đòi nợ máu của vạn anh linh thái cổ.


"Chết!"


Lâm Hoài vung Phế Kiếm Rỉ Sét quét ngang một đường khổng lồ. Luồng lôi đình oán hận màu đen kịt càn quét trận hình, đánh thẳng vào đám tay sai Hắc Thủy Hội đang lao tới.


"A... a..."


Tiếng gào thét thảm khốc vang lên liên tục xé rách đêm tối. Sức mạnh bạo liệt của lôi đình đen dễ dàng nghiền nát hộ thân linh quang và đao kiếm của đám tay sai, thiêu rụi kinh mạch tạng phủ của chúng thành tro bụi đen kịt chỉ trong vòng chớp mắt. Hơn chục tên tà tu tàn bạo ngã gục la liệt trên vũng máu đen ngòm.


Phòng trọ gỗ rách nát không chịu nổi sức ép khổng lồ của vòi rồng lôi đình đen, bắt đầu rạn nứt dữ dội rồi đổ sụp ầm ầm thành đống đổ nát hoang tàn dưới màn mưa bão sấm sét cuồng bạo. Oán khí ma tính bộc phát mạnh mẽ từ bức họa cổ rò rỉ ra ngoài, tỏa ra luồng sương đen dày đặc bầu trời Hắc Thủy Trấn, gây chú ý mạnh mẽ cho các tu sĩ tà tu khác đang ẩn náu trong trấn.


Độc Nhãn Ma Sứ kinh hoàng tột độ, con mắt độc nhất trợn ngược đầy vẻ sợ hãi khi nhìn thấy toàn bộ tay sai tinh nhuệ bị tiêu diệt sạch sẽ trong nháy mắt. Gã hoảng hốt bộc phát Ám Ma Chưởng hòng tạo một luồng khói đen che mắt để tháo chạy thoát thân.


"Muốn chạy? Sòng phẳng nợ máu, mạng đổi mạng!"


Lâm Hoài lạnh lùng quát lớn. Anh vươn bàn tay phải lành lặn ra ngoài ống tay áo rộng rách nát, vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp, ngưng tụ toàn bộ oán khí ngút trời tỏa ra từ đống đổ nát xung quanh kết hợp với máu tươi đan điền vẽ thành một móng vuốt huyết sắc khổng lồ—Huyết Trảo Đoạt Hồn.


Một bàn tay quỷ khổng lồ màu đỏ thẫm mang theo làn khói đen kịt gào thét vồ xuống từ không trung, tốc độ nhanh như chớp giật, khóa chặt hoàn toàn không gian chạy trốn của Độc Nhãn Ma Sứ.


"Rắc!"


Móng vuốt huyết sắc khổng lồ bóp chặt lấy bả vai và đầu của Độc Nhãn Ma Sứ, thô bạo nhấc bổng gã lên giữa không trung. Sức mạnh oán niệm vạn cổ ăn mòn điên cuồng vào thức hải của gã, bóp nát hoàn toàn thần thức và kinh mạch Trúc Cơ sơ kỳ của tên tà tu khát máu.


"Á... á... Đại nhân... tha mạng..." Độc Nhãn Ma Sứ rên rỉ thảm khốc, con mắt độc nhất rỉ máu tươi ròng ròng.


Lâm Hoài không một chút thương hại, năm ngón tay phải siết chặt cực hạn.


Bộp!


Đầu của Độc Nhãn Ma Sứ bị bóp nát vụn thành tro bụi đen kịt ngay giữa không trung, nhục thân tàn phế của gã rơi bịch xuống nền đất đá lầy lội đầy máu loãng.


Thế nhưng, ngay trong khoảnh khắc cận kề cái chết, bàn tay phải run rẩy của Độc Nhãn Ma Sứ bất ngờ dùng chút tàn lực cuối cùng thọc mạnh vào ngực áo, bóp nát một viên truyền âm phù màu đỏ máu dắt bên thắt lưng da thú.


Phụt!


Một luồng huyết quang sắc nhọn rực cháy xé rách sương độc oán khí, mang theo thông tin và hình ảnh biến dị của Hư Không Phong Ấn Bức Họa bay vút lên bầu trời đêm giông bão, lao thẳng về phía trung tâm chợ đen Hắc Thủy Trấn nơi tà tu luyện oán khí mạnh mẽ **Huyết Linh Tử** đang tọa lạc.


Lâm Hoài loạng choạng khuỵu gối xuống nền đất đá đổ nát của nhà trọ mục nát, tay phải chống phế kiếm rỉ sét mẻ nát rỉ máu liên tục. Kinh mạch đan điền rách nát của anh bốc lên từng làn khói đen mờ ảo do phản phệ mượn lực cực hạn, nhục thân rách nát rỉ máu vàng kim nhạt xối xả dưới màn mưa lạnh buốt. Cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn thõng xuống cứng đờ rỉ máu đen dữ dội, mái tóc dài bạc trắng một nửa tung bay hỗn loạn dưới gió lạnh biên cảnh, báo hiệu giông bão truy sát tàn khốc mới sắp đổ ập xuống đầu anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!