Ẩn Mình Hắc Thủy
Sương mù xám tro của Vô Hồn Lộ từ từ thưa thớt phía sau lưng, để lộ ra một khoảng trời huyết sắc u tối, đặc quánh mùi lưu huỳnh và tử khí. Trước mắt nhóm người Lâm Hoài, Hắc Thủy Trấn hiện ra như một vết sẹo khổng lồ nằm vắt vẻo giữa ranh giới Phế Hoang Nguyên cằn cỗi và không gian hỗn loạn Vô Sắc Thiên. Đó là một thị trấn nhếch nhác, xây dựng từ những khối đá rỉ sét và gỗ mục nát, nơi những con đường lầy lội ngập ngụa nước mưa đen ngòm bốc mùi hôi thối của xác chết hoại tử và linh thảo phế thải.
Lâm Hoài cõng Lâm Dao trên lưng, từng bước chân của anh nặng nề dẫm lên bùn nhão. Nhục thân của anh lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng tột cùng. Sau trận chiến phạt thiên bi tráng ở Trạm Canh Gác Số 9, kinh mạch đan điền rách nát của anh liên tục rỉ ra từng vệt máu vàng kim nhạt, bốc lên những làn khói đen mờ ảo của lôi oán cắn trả. Tệ hơn nữa, cánh tay trái của anh – vốn dĩ đã hóa thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm – giờ đây đã hoàn toàn mất đi mọi cảm giác vật lý lên đến tận bả vai. Nó thõng xuống như một khúc cây khô nặng trịch, mỗi nhịp di chuyển lại kéo lệch trọng tâm cơ thể anh, buộc anh phải dùng toàn bộ lực lượng của nửa thân phải để giữ thăng bằng.
Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh tung bay hỗn loạn dưới gió lạnh biên cảnh, để lộ vết xăm Tội ấn bẩm sinh trên trán đang co rút, rỉ ra từng giọt máu đen kịt đầy oán hận. Lâm Dao trên lưng anh lạnh ngắt như một tảng băng, linh hồn nàng đã hoàn toàn ngủ đông sâu sắc bên trong bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa giấu trước ngực áo anh.
Đi bên cạnh anh, Tô Mạn bước đi lảo đảo, gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết trắng bệch không còn một giọt máu. Nàng đã vắt kiệt sạch sẽ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của mình để thi triển châm pháp cứu mạng hai anh em anh, giờ đây chỉ còn biết bám chặt vào vai thiếu niên thợ săn A Tinh để không ngã khuỵu. Trương Đại Lực dẫn đầu nhóm tàn binh Thiết Huyết Minh đi phía sau, ai nấy đều mang thương tích đầy mình, giáp da thú rách nát bám đầy máu khô.
"Thống lĩnh, phía trước chính là cổng trấn." Trương Đại Lực ghé sát tai Lâm Hoài, giọng nói khàn đặc đầy vẻ cảnh giác. "Nhưng có gì đó không ổn. Lính canh Chấp Pháp Điện đã phong tỏa hoàn toàn lối vào."
Lâm Hoài dừng bước, đôi đồng tử u lam tĩnh lặng như đầm nước lạnh nhìn về phía cổng trấn dựng bằng những cột sắt gai rỉ sét. Tại đó, hơn chục tên tu sĩ mặc hắc giáp nặng nề của Chấp Pháp Điện đang dàn trận cảnh giới. Trên tay tên đầu mục cầm một chiếc La Bàn Truy Tung Tội Ấn khổng lồ bằng đồng đen. Chiếc la bàn liên tục xoay tròn, phát ra những luồng sóng âm chói tai và luồng sáng đỏ nhạt quét qua từng người ra vào trấn. Bất kỳ kẻ nào mang theo dấu vết tội ấn bẩm sinh hoặc dao động lôi oán biến dị đều bị chúng thô bạo lôi ra, khóa chặt kinh mạch bằng xích sắt áp chế.
"Mẹ kiếp, chúng kiểm tra gắt gao thế này, chúng ta làm sao qua được?" Trương Đại Lực nghiến răng, bả vai khắc tội ấn của gã đột ngột co giật, rỉ ra một vệt máu đen do căng thẳng.
Trong cơn hoảng loạn, Trương Đại Lực nhìn thấy một tên lính canh đang tiến lại gần khu vực họ ẩn nấp. Gã cắn răng, lén lút rút từ trong túi da ra hai viên linh thạch hạ phẩm chứa đầy tạp chất, định bước ra hối lộ để mua đường đi. Nhưng gã không ngờ rằng, việc cử động mạnh bả vai đã khiến dải vải rách che phủ vết xăm tội ấn bị lệch ra, để lộ một góc ấn ký rỉ sét đen kịt.
"Đứng lại! Kẻ phía trước kia mang tội ấn!" Tên lính canh đầu mục lập tức quát lớn, chiếc la bàn truy tung trên tay gã đột ngột phát ra tiếng bíp bíp dồn dập, kim chỉ hướng quay ngoắt về phía Trương Đại Lực, tỏa ra luồng sáng đỏ rực nguy hiểm.
Sát cơ bùng phát trong nháy mắt. Hơn chục tên lính hắc giáp đồng loạt tuốt đao, linh lực Trúc Cơ sơ kỳ dao động khóa chặt lấy nhóm tàn binh.
"Lùi lại!" Lâm Hoài trầm giọng quát.
Nhanh như cắt, anh vươn bàn tay phải lành lặn ra, nắm chặt lấy cổ áo Trương Đại Lực, thô bạo giật mạnh gã lùi sâu vào bóng tối của vách đá đổ nát. Cùng lúc đó, anh vận chuyển một tia kiếm ý sơ khai tuyệt tình xám tro tích tụ trong phế kiếm rỉ sét, chém ngang một đường vô hình vào không trung. Luồng kiếm khí mờ nhạt không mang sát thương nhục thân, nhưng lại chém đứt sợi tơ liên kết linh lực giữa chiếc la bàn truy tung và thần thức của tên lính canh đầu mục.
"Ách!" Tên đầu mục rên rỉ một tiếng, thức hải bị chấn động nhẹ khiến gã lảo đảo thối lui hai bước, chiếc la bàn đồng đen đột ngột tắt lịm ánh sáng đỏ.
"Có biến! Lục soát khu vực vách đá bên trái!" Tiếng quát tháo hỗn loạn vang lên, đám lính canh điên cuồng lao về phía hẻm đá. Nhưng nhờ có sự dẫn đường nhanh nhẹn của A Tinh, nhóm Lâm Hoài đã kịp thời luồn lách qua một ngách hẹp tối tăm, ẩn nấp sâu sau một bức tường đổ nát bám đầy rêu độc.
Lâm Hoài khuỵu gối xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Việc gượng ép vận chuyển kiếm ý trong trạng thái nhục thân rách nát khiến kinh mạch đan điền của anh đau nhói như bị hàng vạn lưỡi dao nung đỏ băm vằm. Máu vàng kim nhạt rỉ ra từ khóe môi, nhỏ xuống nền đất bùn đen kịt.
"Thống lĩnh... Đại Lực đáng chết! Suýt nữa đã hại chết mọi người!" Trương Đại Lực quỳ sụp xuống đất, gương mặt thô kệch đầy vẻ hối hận và tự trách.
"Đứng lên. Chấp Pháp Điện chỉ tin vào pháp bảo dò tìm, hối lộ bằng linh thạch lúc này chỉ tự tìm đường chết." Lâm Hoài lạnh lùng đáp, giọng nói khàn khàn nhưng mang theo uy nghiêm không thể khước từ. Anh khẽ liếc nhìn cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn của mình, đôi lông mày nhíu chặt. "Chúng ta bắt buộc phải tìm cách ngụy trang hoàn hảo để đánh lừa chiếc la bàn kia, nếu không không thể tiến vào trấn."
Giữa lúc cả nhóm đang rơi vào thế bế tắc nghẹt thở, một tiếng cười khàn khàn, lém lỉnh đột ngột vang lên từ đống đổ nát đối diện:
"Hắc hắc... Một lũ tội nhân mang tội huyết thái cổ, nhục thân rách nát đến mức sắp hóa thạch hoàn toàn, lại còn cõng theo một cái xác ngủ đông... Thế mà cũng đòi thâm nhập Hắc Thủy Trấn sao? Thật là muốn chết mà!"
"Ai?!" A Tinh lập tức giương cung gân thú hoang cổ, mũi tên tẩm độc oán khí khóa chặt vào góc tối của bức tường mục nát.
Từ trong bóng tối ẩm ướt, một bóng người gầy gò, khoác chiếc đạo bào rách rưới bẩn thỉu bốc mùi rượu nồng nặc chậm rãi bước ra. Đó là một lão đạo sĩ mù hai mắt, gương mặt nhăn nheo như vỏ cây già đầy những vết sẹo lồi lõm ghê rợn, tay cầm một chiếc gậy trúc đen kịt treo lá cờ vải rách nát ghi bốn chữ màu đen nghệch ngoạc: 'Thiên Cơ Bất Khả Lộ'. Lão vừa đi vừa ngửa cổ nốc một ngụm rượu độc từ chiếc hồ lô rách, miệng nhai nhóp nhép một miếng thịt thú thối rữa.
Lâm Hoài khẽ híp mắt lại, tay phải âm thầm nắm chặt chuôi Phế Kiếm Rỉ Sét. Dù lão già này trông nhếch nhác và điên khùng, nhưng thần thức nhạy bén của anh cảm nhận được một luồng từ trường thiên cơ thâm sâu, kỳ quái bao quanh người lão. Lão già này chính là **Thiên Cơ Tử** – kẻ bị tiên triều chọc mù mắt vì tiết lộ thiên cơ, sống dật dờ ở chợ đen Hắc Thủy Trấn.
"Lão già mù, cút đi! Đừng để mũi tên của ta xuyên họng!" A Tinh gầm gừ cảnh cáo.
Thiên Cơ Tử không hề sợ hãi, lão dùng gậy trúc gõ rào rạo xuống đất đá lầy lội, hếch chiếc mũi to hếch lên như đang ngửi mùi vị trong không khí, rồi đột ngột chỉ thẳng gậy trúc vào mặt Lâm Hoài:
"Nhóc con tóc bạc nửa kia, oán khí trong người ngươi đậm đặc đến mức sắp nổ tung rồi đấy. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm kia... chứa đựng ma oán của mười vạn tội nhân thái cổ đúng không? Hắc hắc, thứ bảo vật cấm kỵ Hư Không Phong Ấn Bức Họa trong ngực ngươi, Chấp Pháp Điện nằm mơ cũng muốn đoạt lại. Ngươi mang nó đi nghênh ngang thế này, chẳng khác nào cầm đuốc đi trong đêm tối."
Câu nói của Thiên Cơ Tử như một tia sét đánh thẳng vào lòng nhóm người Lâm Hoài. Trương Đại Lực và tàn binh lập tức bao vây xung quanh, sát khí bùng phát khóa chặt lão già mù.
"Lão biết lai lịch của bức họa?" Lâm Hoài trầm giọng hỏi, luồng kiếm ý tuyệt tình xám tro bắt đầu rục rịch bộc phát quanh thân kiếm mẻ nát.
"Biết chứ, làm sao không biết?" Thiên Cơ Tử cười hì hì, hạ gậy trúc xuống, hạ thấp giọng đầy bí ẩn. "Ta còn biết nếu ngươi không tìm cách che giấu vết tội ấn rỉ máu trên trán và oán khí rò rỉ từ cánh tay hóa thạch kia, thì chỉ cần bước tới cổng trấn ba trượng, chiếc la bàn truy tung của Ngô Hải sẽ lập tức kích hoạt đại trận lôi hình thiêu rụi các ngươi thành tro bụi."
Lâm Hoài thu hồi kiếm ý, anh nhìn thẳng vào hai hốc mắt trống rỗng của lão già mù, cảm nhận được lão không có sát ý, liền sòng phẳng hỏi:
"Lão muốn giao dịch điều gì?"
"Sòng phẳng! Ta thích kẻ sòng phẳng!" Thiên Cơ Tử vỗ đùi đánh đốp một cái đầy phấn khích. "Ta chỉ điểm cho ngươi cách vượt ải an toàn, đổi lại, sau khi vào trấn, ngươi phải mua cho ta mười vò rượu độc 'Huyết Hồn Tửu' ở chợ đen. Thế nào? Giao dịch này quá hời cho ngươi rồi chứ?"
"Được. Thành giao." Lâm Hoài gật đầu dứt khoát.
Thiên Cơ Tử cười khà khà, thò bàn tay gầy gò bẩn thỉu vào trong tay áo rộng rách nát, lôi ra một cuộn vải thô nhuộm một màu đen kịt bốc mùi tanh nồng tột độ. Lão ném cuộn vải về phía Lâm Hoài:
"Đây là **Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen** kết hợp với tro tàn tế đàn do Mộc bà bà dệt từ tơ tằm oán khí. Hãy quấn thật chặt cuộn vải này quanh cánh tay trái hóa thạch của ngươi. Máu chó đen có tính cực dương khắc chế tà oán, kết hợp với tơ tằm oán khí sẽ cách tuyệt hoàn toàn mọi dao động ma oán rò rỉ ra ngoài cơ thể. Dù la bàn truy tung của Chấp Pháp Điện có dí sát vào người ngươi cũng không thể phát hiện ra một tia oán khí nào."
Lâm Hoài đón lấy cuộn vải thô đen kịt. Ngay khi quấn chặt cuộn vải quanh cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm cứng đờ, anh khẽ hừ lên một tiếng đau đớn. Cuộn vải dường như có linh tính, co rút cực mạnh, dính chặt vào các vết rạn nứt sâu hoắm trên da thịt hóa thạch. Một cơn đau đớn âm ỉ, bỏng rát như có hàng vạn chiếc kim châm nung đỏ liên tục đâm vào các huyệt đạo cánh tay trái truyền thẳng vào thần trí anh, nhưng ma oán rò rỉ lập tức bị dập tắt hoàn toàn.
"Còn vết tội ấn trên trán thì sao?" Lâm Hoài nén đau, lạnh lùng hỏi tiếp.
"Vết tội ấn bẩm sinh kia đã bị thiên quy khóa chặt." Thiên Cơ Tử rít một hơi thuốc lá sợi, khói xám tỏa ra che mờ gương mặt lão. "Ngươi đã nhận được truyền thừa của Kiếm Ma đúng không? Hãy vận chuyển **Ngụy Trang Tội Ấn Pháp**, điều khiển một tia kiếm ý tuyệt tình lạnh lẽo ngưng tụ trên trán, cưỡng ép đè ép vết xăm tội ấn rỉ máu đen hóa thành một vết sẹo kiếm chém vô hại màu trắng. Chỉ cần ngươi duy trì lớp màng kiếm ý này, la bàn truy tung sẽ chỉ hiện ánh sáng xanh vô hại."
Lâm Hoài nhắm mắt lại. Trong thức hải hỗn loạn, anh vận chuyển khẩu quyết Ngụy Trang Tội Ấn Pháp dưới sự hướng dẫn của tàn niệm Kiếm Ma. Kiếm ý tuyệt tình lạnh lẽo như một mũi khoan vô hình, điên cuồng đục khoét vào thần đình huyệt trên trán anh. Cơn đau đớn tinh thần tột cùng bộc phát khiến toàn thân Lâm Hoài run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh vã ra như tắm hòa cùng máu vàng kim rỉ ra từ khóe mắt.
Nhưng anh vẫn cắn chặt răng chịu đựng, không hề rên rỉ một tiếng. Đạo tâm sinh tồn sắt đá đã giúp anh đóng băng mọi cảm xúc đau đớn. Dưới sự kiểm soát chuẩn xác của thần thức lực khổng lồ, vết xăm tội ấn rỉ máu đen từ từ mờ đi, thay thế bằng một vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt vô hại kéo dài từ chân tóc xuống lông mày phải.
"Xong rồi." Lâm Hoài mở bừng mắt, đôi đồng tử u lam rực sáng lôi oán xám đen mờ nhạt rồi nhanh chóng thu liễm hoàn toàn vào trong cơ thể.
"Tốt! Ý chí sắt đá! Thần thức lực của ngươi thật đáng sợ!" Thiên Cơ Tử tặc lưỡi kinh ngạc, rồi phẩy tay. "Đi đi, duy trì lớp màng kiếm ý này tiêu hao một lượng lớn tinh thần lực, ngươi không có nhiều thời gian đâu. Nhớ lấy mười vò rượu độc của ta đấy!"
Nhóm người Lâm Hoài nhanh chóng rời khỏi ngách đá hẹp, tiến thẳng về phía cổng trấn Hắc Thủy Trấn. Lâm Hoài khoác chiếc áo choàng rộng che khuất cánh tay trái quấn vải thô đen kịt, đầu cúi thấp che khuất vết sẹo kiếm chém trên trán.
Khi họ tiến sát đến cổng sắt gai rỉ sét, bầu không khí lập tức đông cứng lại. Tên đầu mục lính canh Chấp Pháp Điện bước tới, chiếc La Bàn Truy Tung Tội Ấn trên tay gã đột ngột phát ra tiếng kêu bíp bíp nhỏ, kim chỉ hướng bắt đầu chập chờn xoay nhẹ.
"Đứng lại! Lục soát diện rộng!" Tên đầu mục quát lớn, dí sát chiếc la bàn đồng đen vào sát người Lâm Hoài.
Trương Đại Lực và tàn binh nín thở, tay âm thầm đặt lên chuôi vũ khí, sẵn sàng liều chết chiến đấu nếu lớp ngụy trang bị bại lộ. Tô Mạn khẽ cắn môi, bàn tay gầy gò run rẩy giấu dưới tay áo rộng đang nắm chặt bộ kim châm Huyết Hồn Châm bảo mệnh.
Lâm Hoài đứng yên tại chỗ. Lúc này, kiếm ý tuyệt tình trên trán anh đang điên cuồng đè ép vết tội ấn bẩm sinh dưới da thịt rạn nứt. Cơn đau đớn như róc xương lột da liên tục kích thích thần đình huyệt, vắt kiệt từng tia tinh thần lực ít ỏi còn sót lại trong đan điền rách nát của anh. Cánh tay trái hóa thạch quấn Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen dính chặt vào lồng ngực, hoàn toàn cách tuyệt mọi ma oán rò rỉ.
Chiếc la bàn đồng đen quét qua quét lại quanh người Lâm Hoài liên tục ba lần. Kim la bàn chập chờn vài nhịp, rồi đột ngột đứng im, chỉ hiện lên một luồng ánh sáng màu xanh lam nhạt vô hại báo hiệu không phát hiện ra tội ấn hay tà oán biến dị.
"Chỉ là một tên phế nhân tội huyết bị kiếm chém rách mặt, tay chân tàn phế." Tên đầu mục lính canh khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt xuống bùn đất ngay trước chân Lâm Hoài, rồi xua tay đầy chán ghét. "Cút vào trong đi! Đừng có cản đường các tu sĩ đại nhân!"
Lâm Hoài không nói một lời, anh hơi cúi đầu gật nhẹ, rồi cõng Lâm Dao lướt nhanh qua cổng sắt rỉ sét bước vào trong trấn. Nhóm Tô Mạn và Trương Đại Lực cũng nhanh chóng phối hợp ngụy trang vượt qua cửa ải an toàn.
Ngay khi bước qua ranh giới cổng trấn, Lâm Hoài loạng choạng suýt ngã quỵ. Việc duy trì lớp màng kiếm ý ngụy trang liên tục đã tiêu hao một lượng khổng lồ tinh thần lực của anh, khiến thức hải rung chuyển dữ dội, đầu óc choáng váng đau nhức như muốn nổ tung.
"Thống lĩnh! Người có sao không?" Trương Đại Lực nhanh chóng đỡ lấy vai phải của anh.
"Tìm... tìm một nhà trọ hẻo lánh lánh nạn trước." Lâm Hoài khàn giọng ra lệnh, cố gắng điều hòa hơi thở để giữ vững sự tỉnh táo cuối cùng.
Họ luồn lách qua những con hẻm tối tăm, lầy lội đầy rác rưởi của Hắc Thủy Trấn, né tránh sự tuần tra của đám tà tu vãng lai và tai mắt của Chấp Pháp Điện ngoại vi. Cuối cùng, họ tìm thấy một gian nhà trọ gỗ rách nát, nằm khuất sâu trong một con hẻm cụt tăm tối bốc mùi ẩm mốc ở góc Tây thị trấn.
Lâm Hoài đặt Lâm Dao nằm xuống bệ cỏ khô rách nát trong căn phòng tối tăm hôi hám. Tô Mạn kiệt sức nằm gục bên cạnh bệ cỏ, hơi thở mỏng manh. Lâm Hoài xếp bằng ngồi xuống góc phòng gỗ nát, tay phải chống phế kiếm rỉ sét, tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô đen vẫn không ngừng rỉ ra từng vệt dịch đen đau buốt.
Thế nhưng, sự bình yên ngắn ngủi chưa kịp kéo dài kéo dài được nửa nén hương.
Bên ngoài song cửa gỗ mục nát của căn phòng trọ, sương mù huyết sắc u tối của Hắc Thủy Trấn bắt đầu dày đặc hơn. Từ sâu trong bóng tối của con hẻm cụt, những tiếng bước chân cực nhẹ dẫm lên vũng nước mưa lầy lội đột ngột vang lên rào rạo liên tục.
Hàng loạt bóng đen mặc áo choàng rộng bốc mùi ma khí đen kịt đang lặng lẽ áp sát, khóa chặt mọi ngả đường bao quanh gian nhà trọ rách nát.
Đứng đầu đám bóng đen là một nam tử gầy gò mặc áo choàng đen rách rưới bốc mùi ma khí đen kịt, mắt trái quấn băng đen rỉ máu khô rực sáng một con mắt đỏ ngầu tà ác—**Độc Nhãn Ma Sứ**, trại chủ tà tu săn tiền thưởng khét tiếng của Hắc Thủy Hội. Gã liếm đôi môi khô nứt nẻ, nhìn chằm chằm vào gian phòng trọ tối tăm bằng con mắt độc nhất rực lên một dã tâm khát máu tột độ:
"Hắc hắc... Lũ phế nhân tội huyết mang theo một cô gái nguyên âm thuần khiết ngủ đông sâu sắc... Lại còn mang theo dao động của một bức họa cổ cấm kỵ... Món mồi béo bở này, Độc Nhãn Ma Sứ ta quyết độc chiếm luyện ma giáp! Sát sạch lũ đàn ông, bắt sống con bé kia cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!