Thiết Huyết Tàn Binh
Uỳnh!
Thiên lôi vàng kim từ Lôi Hình Hoàn của Ngụy Chân rạch ngang bầu trời hẻm đá, sấm sét giáng xuống như mưa bão diệt thế, sẵn sàng thiêu rụi mọi thứ cản đường. Sức nóng kinh hoàng từ luồng quy tắc thiên quy vàng rực khiến sương mù xám tro của Vô Hồn Lộ bị bốc hơi thành từng mảng lớn, để lộ ra những vách đá rạn nứt trơ trọi.
Lâm Hoài cõng Lâm Dao trên lưng, nhục thân nghịch chuyển phế cốt của anh gồng lên dưới sức ép nghẹt thở của uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong. Cánh tay trái của anh rủ xuống bất động bên sườn, hoàn toàn hóa thạch thành một màu đỏ thẫm như máu đông vạn năm, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác vật lý phàm nhân. Từ bả vai trái xuống đến các ngón tay hắc diệu thạch, những vết nứt sâu hoắm liên tục rỉ ra chất dịch đen kịt bốc mùi lôi oán nồng nặc. Mỗi bước chạy của anh trên đất đá lầy lội đều là một cuộc tra tấn tột cùng lên hệ thống tủy xương mới rực sáng ánh xám tro, nhưng đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài vẫn tĩnh lặng, lạnh lùng đóng băng mọi cảm xúc đau đớn.
"Lâm tiểu tử, rẽ trái! Luồng thiên lôi kia sắp quét qua đây rồi!" Giọng nói yếu ớt, khàn đặc của Tô Mạn vang lên sát bên tai anh. Nàng đang được A Tinh dìu chạy phía sau, gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết trắng bệch không còn một giọt máu sau khi vắt kiệt linh lực Trúc Cơ để châm cứu tịnh hóa cho hai anh em anh.
Lâm Hoài không đáp, anh khẽ nghiêng người, dùng vai phải vững chãi che chắn cho Lâm Dao đang ngủ đông sâu sắc bên trong bức họa cổ giấu trước ngực, rồi lách mình vào một ngách hẻm đá hẹp tối tăm. Chỉ một chớp mắt sau khi họ vừa rời đi, luồng lôi phạt vàng kim của Ngụy Chân đã đánh sập hoàn toàn tảng đá khổng lồ nơi họ vừa ẩn nấp, biến nó thành tro bụi nóng rực.
Sương mù xám tro của Vô Hồn Lộ lại nhanh chóng tràn đầy, nuốt chửng lấy bóng dáng cô độc của họ, tạm thời cách tuyệt tầm quét thần thức của la bàn truy tung phía sau. Càng đi sâu vào con đường sương mù biên giới, không khí càng trở nên lạnh buốt và âm u, đầy rẫy những ảo cảnh ma quái gào thét của vạn vong hồn thái cổ.
"Đợi đã... có tiếng bước chân phía trước!" A Tinh đột ngột dừng bước, thiếu niên thợ săn hoang dã nhanh nhẹn giương chiếc cung gân thú hoang cổ lên, mũi tên tẩm độc oán khí khóa chặt vào màn sương mù dày đặc trước mặt.
Lâm Hoài khẽ híp mắt lại, tay phải nắm chặt chuôi Phế Kiếm Rỉ Sét đang rỉ máu đen. Luồng kiếm ý sơ khai tuyệt tình xám tro rục rịch bộc phát quanh thân kiếm mẻ nát. Anh ngửi thấy một mùi máu tươi quen thuộc, lẫn lộn mùi mụi than đen kịt của mỏ quặng.
"Lâm... Lâm thống lĩnh? Có phải là người không?"
Một giọng nói thô kệch, khàn đặc và run rẩy vang lên từ sau một cột đá đổ nát rỉ sét. Màn sương mù khẽ giãn ra, để lộ ra một bóng người khổng lồ đang lảo đảo bước tới.
Đó là Trương Đại Lực.
Nhưng vị phó thống lĩnh kiêu hùng của Thiết Huyết Minh lúc này nhếch nhác đến tột cùng. Bộ giáp da thú rách nát trên người gã dính đầy máu tươi đã khô quánh, bả vai khắc vết xăm Tội ấn bẩm sinh đang rỉ máu đen xối xả. Thanh xà beng sắt nặng nề vốn là vũ khí tùy thân của gã giờ đây đã bị mẻ nứt rách nát, chỉ còn lại một nửa rỉ sét. Theo sau gã là một nhóm nhỏ khoảng chục phu mỏ Lôi tộc, ai nấy đều mang thương tích đầy mình, ánh mắt rực lửa oán hận nhưng lại tràn ngập sự tuyệt vọng tột độ.
"Đại Lực!" A Tinh reo lên, hạ cung tên xuống. Nhưng niềm vui hội ngộ chưa kịp bùng phát đã bị dập tắt hoàn toàn khi nhìn thấy vẻ mặt của tàn binh.
Bùm!
Trương Đại Lực nhìn thấy Lâm Hoài đứng đó, mái tóc dài bạc trắng một nửa tung bay dưới gió lạnh, đôi mắt u lam tĩnh lặng nhìn mình. Gã đàn ông thô kệch, cương nghị ấy đột ngột khuỵu hai gối xuống đất đá lầy lội, hai tay ôm lấy nửa thanh xà beng gãy, đầu cúi gục sát đất. Tiếng khóc khàn khàn, nghẹn ngào vỡ òa ra từ lồng ngực vạm vỡ của gã:
"Thống lĩnh! Đại Lực vô năng! Đại Lực không bảo vệ được đồng bào phu mỏ... Chúng tôi... chúng tôi bại rồi!"
Lâm Hoài đứng yên tại chỗ, phế kiếm rỉ sét cắm xuống đất đá. Gương mặt gầy gò của anh không một chút dao động cảm xúc, nhưng ngón tay của bàn tay phải đang giữ Lâm Dao khẽ siết chặt đến mức bật máu. Anh trầm giọng hỏi:
"Đã xảy ra chuyện gì? Thiết Đầu và những người khác đâu?"
Trương Đại Lực ngước đầu lên, gương mặt bám đầy bụi than mỏ nhễ nhại nước mắt lẫn lộn máu tươi, đôi mắt đỏ ngầu rực lên một mối oán hận thấu xương tủy:
"Sau khi người cõng Dao nhi đột phá Trạm Canh Gác Số 9 trốn vào Vô Hồn Lộ, Tông chủ Thẩm Thiên Sơn đã hoàn toàn điên cuồng! Lão tặc ấy nhìn thấy con trai Thẩm Hàn bị phế nằm liệt giường, lôi cốt bị đoạt mất, lại thêm việc cống phẩm phi thăng cho Tiên sứ bị hủy hoại... Lão đã ra lệnh cho vạn lính canh ngoại môn đồ sát toàn bộ số phu mỏ tội huyết còn lại tại hoang nguyên!"
Tiếng nói của Trương Đại Lực run rẩy dữ dội, từng chữ phát ra như rỉ máu:
"Hàng vạn đồng bào... già trẻ gái trai mang tội ấn bẩm sinh... đều bị chúng chặt đầu ngay trước tế đàn vực sâu Táng Cốt Nhai. Máu của họ chảy thành sông, nhuộm đỏ cả thung lũng oán khí. Thẩm Thiên Sơn dùng chính huyết nhục và linh hồn của hàng vạn tộc nhân để làm vật tế hiến sinh khổng lồ, triệu hoán phân thân gác cửa của Tiên sứ Triệu Vô Cực hạ phàm hòng truy sát người và thu hồi bức họa cấm kỵ!"
Không gian xung quanh đột ngột trở nên câm lặng đến đáng sợ. Chỉ có tiếng gió rít gào qua các khe đá hẹp và tiếng lôi phạt vàng kim vẫn nổ vang âm vang từ xa vọng lại.
Sự tàn bạo tột cùng của tiên môn thống trị một lần nữa hiển hiện rõ ràng trước mắt họ. Hàng vạn sinh mệnh phàm nhân tội ấn bẩm sinh, những người vừa mới nhen nhóm hy vọng tự do từ cuộc khởi nghĩa Thiết Huyết Minh, giờ đây đã biến thành tro bụi, thành củi khô luyện dược và vật hiến tế cho thần quyền giả tạo thượng giới.
"Thiết Đầu... Thiết Đầu dẫn theo một nhóm nhỏ phu mỏ liều chết chặn hậu ở lối vào mật đạo để chúng tôi trốn thoát. Hiện tại... sống chết chưa rõ." Trương Đại Lực đấm mạnh nắm tay xuống đất đá, khiến máu tươi từ kẽ tay bắn ra tung tóe. "Thống lĩnh! Tiên nhân coi chúng ta là cỏ rác, coi mạng người như củi khô! Mối thù huyết mạch này... Thiết Huyết Minh chúng ta thà xương tan thịt nát cũng quyết không đội trời chung với Quy Nguyên Tông!"
Hàng chục tàn binh phu mỏ phía sau cũng đồng loạt quỳ rạp xuống, tiếng khóc nghẹn ngào hòa lẫn tiếng nghiến răng ken két vang lên đầy u uất. Nỗi đau đớn mất đi gia đình, oán hận tột cùng trước ách nô dịch tàn bạo của tiên triều bùng phát như một cơn bão lửa âm ỉ trong lòng họ.
Thế nhưng, giữa bầu không khí bi tráng và oán hận tột cùng ấy, một vài phu mỏ trẻ tuổi đột ngột run rẩy, tinh thần hoàn toàn suy sụp trước uy áp lôi phạt vàng kim đang tiến sát ngoài kia. Một tên phu mỏ gầy gò, mặt cắt không còn một giọt máu, hoảng loạn gào thét:
"Không thể thắng được! Đó là Tiên sứ chấp pháp! Là thần quy tối cao! Chúng ta chỉ là lũ phàm nhân tội huyết mang dấu ấn nguyền rủa, làm sao chống lại được thiên quy? Tôi... tôi muốn quay lại! Tôi muốn đầu hàng Chấp Pháp Điện! Ít nhất... ít nhất họ sẽ cho chúng ta làm nô lệ để giữ mạng!"
"Đúng thế! Đầu hàng đi! Lâm Hoài, đều tại anh mang bức họa tai ương kia đến mới khiến tộc nhân bị đồ sát!" Một tên khác cũng điên cuồng đứng bật dậy, định chạy ngược trở lại lối vào hẻm núi sương mù.
"Câm miệng! Lũ hèn nhát!" Trương Đại Lực nổi giận lôi đình, định vung nửa thanh xà beng gãy lên ngăn cản.
Nhưng Lâm Hoài khẽ giơ tay phải lên, ngăn Trương Đại Lực lại. Đôi mắt u lam của anh tĩnh lặng nhìn hai tên phu mỏ đang hoảng loạn tháo chạy về phía rìa sương mù Vô Hồn Lộ.
"Không cần cản." Giọng nói của Lâm Hoài lạnh lùng, không mang theo một chút hơi ấm nào.
Hai tên phu mỏ hoảng sợ chạy ra ngoài khoảng mười trượng, vừa chạm vào dải sương mù xám tro dày đặc ngăn cách với Phế Hoang Nguyên. Đột ngột, màn sương mù xám tro như có linh tính, cảm ứng được ý chí đầu hàng thần quyền và sự phản bội đồng bào trong tâm trí chúng.
Vù!
Luồng oán khí ma tính vĩ đại ẩn giấu trong Vô Hồn Lộ lập tức bùng phát, hóa thành hàng vạn sợi tơ xám đen quấn chặt lấy nhục thân của hai tên phu mỏ. Tiếng gào thét thảm khốc xé rách màn đêm vang lên. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, oán khí ma tính đã xâm nhập vào thức hải, thiêu rụi hoàn toàn tinh thần lực của chúng từ bên trong. Nhục thân của hai tên phản đồ khô héo nhanh chóng, hóa thành hai bộ xương khô xám xịt đổ sụp xuống đất đá, chứng minh một chân lý tàn khốc của Vô Hồn Lộ: Con đường này không có đường lui cho kẻ phản bội hay nhút nhát, chỉ có tử chiến hoặc bị nuốt chửng vĩnh viễn.
Nhìn thấy cảnh tượng kinh hoàng ấy, mười mấy phu mỏ còn lại hoàn toàn câm lặng, nỗi sợ hãi biến thành sự kiên định quyết tử chiến. Họ hiểu rằng, đầu hàng chỉ có con đường chết thảm khốc hơn.
Lâm Hoài chậm rãi bước đến trước mặt Trương Đại Lực. Anh dùng tay phải nắm lấy bả vai gã đàn ông thô kệch, cưỡng ép nâng gã đứng thẳng dậy. Dù vai trái cứng đờ mất cảm giác, nhưng phong thái trầm tĩnh, vững chãi như núi của anh lúc này là chỗ dựa tinh thần duy nhất cho tàn binh.
"Đại Lực, đứng lên. Phu mỏ Thiết Huyết Minh không quỳ trước tiên nhân, càng không quỳ trước thất bại." Giọng nói của Lâm Hoài vang dội bên tai mỗi người, mang theo một sức mạnh ý chí sắt đá không thể lay chuyển.
Anh đưa bàn tay phải lên ngực, thô bạo dùng móng tay bấm mạnh vào vết rách đan điền rách nát của mình. Một giọt huyết dịch màu vàng kim, lập lòe những tia lôi oán xám đen của dòng máu tội huyết nguyên thủy rỉ ra.
Lâm Hoài vung tay, giọt máu tươi bùng cháy thành một ngọn tội hỏa đen kịt giữa không trung, hóa thành một phù văn khế ước cổ xưa rực sáng. Anh lạnh lùng thề huyết thệ rửa hận:
"Máu của hàng vạn đồng bào phu mỏ sẽ không chảy vô ích. Thẩm Thiên Sơn, Triệu Vô Cực, cả Chấp Pháp Điện... ta thề sẽ dùng chính đầu của chúng để tế vạn anh linh đã khuất. Ai muốn đi theo ta đòi nợ máu sòng phẳng, lập thệ!"
Nhìn ngọn tội hỏa đen kịt rực sáng uy nghiêm huyết mạch cổ tộc của Lâm Hoài, toàn bộ tàn binh phu mỏ bừng tỉnh ý chí quyết tử chiến. Trương Đại Lực không hề do dự, trích máu bả vai bôi lên phù văn khế ước, rống lớn:
"Quyết tử chiến đòi nợ máu sòng phẳng!"
"Quyết tử chiến!" Hàng chục phu mỏ còn lại cũng đồng loạt trích máu lập thề. Luồng huyết thệ khế ước cổ xưa nhập thẳng vào tim của mỗi người, liên kết sinh mệnh của họ chặt chẽ vào ý chí nghịch thiên phạt mệnh của Lâm Hoài. Tinh thần suy sụp hoàn toàn bị quét sạch, thay thế bằng một quyết tâm tử chiến bi tráng.
Trương Đại Lực lau vệt máu trên môi, run rẩy lôi từ trong ngực áo giáp rách ra một hòn đá gai góc rực sáng lôi quang vàng kim mờ nhạt. Gã dâng hai tay lên trước mặt Lâm Hoài, giọng nói đầy sự nghiêm túc:
"Thống lĩnh! Đây là Thiên Lôi Thạch thượng phẩm biến dị, chứa luồng thiên lôi quy tắc mờ nhạt. Khi chúng tôi bạo động phá hủy Trạm Canh Gác Số 9, tôi đã liều chết dùng xà beng cạy nát trận nhãn trung tâm để đoạt lấy khối đá này. Vật phẩm này... tôi giao lại cho người!"
Lâm Hoài khẽ đưa bàn tay phải ra đón lấy khối Thiên Lôi Thạch. Ngay khi năm ngón tay anh chạm vào bề mặt đá gai góc, một luồng sấm sét vàng kim bạo liệt lập tức truyền thẳng vào kinh mạch tay phải, chấn động đến tận đan điền rách nát.
Uỳnh!
Trong thức hải của anh, Hư Không Phong Ấn Bức Họa chấn động kịch liệt. Luồng quy tắc thiên lôi mờ nhạt từ khối đá như một chất xúc tác cực mạnh, kích hoạt một luồng tàn niệm cổ xưa ở tầng sâu hơn của bức họa. Thần thức của Lâm Hoài lập tức bị kéo tuột vào bên trong Hư Không Phong Ấn Điện trong tranh.
Giữa làn sương mù xám tro dày đặc bao quanh mười vạn xiềng xích vàng kim, một bóng ảnh mờ ảo của tàn hồn Trận Thánh khẽ mở bừng mắt. Luồng thần niệm uy nghiêm vĩ đại truyền thẳng vào đầu Lâm Hoài, khắc sâu một sơ đồ trận pháp cổ xưa rực sáng lôi oán xám đen:
"Thiên Lôi Đảo Nghịch Trận Pháp! Mượn lôi lực quy tắc để đảo ngược dòng chảy, biến hộ tông đại trận của đối thủ thành vòi rồng hủy diệt chính chúng!"
Lâm Hoài bừng tỉnh thần thức, đôi mắt u lam mở ra rực sáng lôi đình xám tro lạnh lẽo. Anh đã nắm giữ được chìa khóa mấu chốt để lật ngược thế cờ chống lại Thẩm Thiên Sơn và phân thân Tiên sứ.
"Đại Lực, mang toàn bộ phu mỏ phục kích dọc theo vách hẻm đá Vô Hồn Lộ. Chúng ta sẽ dùng chính sương độc ảo cảnh ở đây để chôn vùi truy binh Chấp Pháp Điện." Lâm Hoài lạnh lùng ra lệnh, phế kiếm rỉ sét trong tay anh khẽ rung lên tiếng rít đanh thép.
Thế nhưng, ngay khi mệnh lệnh vừa dứt, mặt đất dưới chân họ đột ngột rung chuyển dữ dội.
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Một tiếng sấm nổ vang trời, tàn bạo và đầy uy áp thần quyền tối cao từ ngoài cửa hẻm núi vang dội vọng vào sâu trong con đường sương mù. Luồng ánh sáng vàng kim khổng lồ của phân thân Tiên sứ Triệu Vô Cực bắt đầu xé rách sương độc, áp sát cực nhanh về phía vị trí của họ.
Sát cơ diệt thế đã đến sát chân núi, ép nghẹt thở toàn bộ không gian hẻm đá tối tăm.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!