Bám Đuôi Không Buông
Tách. Tách.
Tiếng chất dịch màu đen loãng rỉ ra từ những vết nứt sâu hoắm trên cánh tay trái hóa thạch của Lâm Hoài, nhỏ giọt xuống nền đá ẩm ướt trong hang ngầm, phá vỡ sự im lặng đến nghẹt thở. Cánh tay trái của anh, từ các ngón tay lên đến tận bả vai, giờ đây đã biến thành một khối hắc diệu thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm. Nó lạnh ngắt, cứng đờ và hoàn toàn mất đi tri giác vật lý phàm nhân. Mỗi chuyển động khẽ của bả vai chỉ còn là sự điều khiển gượng ép bằng thần thức, kéo theo tiếng xương tủy rạn nứt âm ỉ sâu bên trong.
"Bíp... Bíp... Bíp..."
Đột ngột, mảnh vỡ Kính Chiếu Yêu rỉ sét dính trên vai áo choàng tuần tra của Lâm Hoài bùng lên một luồng sáng vàng nhạt chập chờn. Tiếng báo động chói tai vang vọng khắp hang đá tối tăm, dồn dập như tiếng thúc quân từ cõi chết.
"Hỏng rồi! La bàn truy tung của chúng đã khóa chặt vị trí này!" A Tinh bật dậy như một chiếc lò xo, bàn tay nhanh nhẹn nắm lấy chuôi cung gân thú hoang cổ đeo sau lưng. Gương mặt rám nắng của thiếu niên thợ săn biến sắc, vết thương nhẹ trên vai vừa được cầm máu lại rỉ ra một vệt đỏ thẫm.
Tô Mạn khẽ rên rỉ một tiếng, gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết trắng bệch không còn một giọt máu. Nàng vừa tiêu hao sạch sẽ linh lực Trúc Cơ sơ kỳ để thi triển Cổ Y Châm Pháp, dùng bộ kim châm Huyết Hồn Châm phong tỏa ma oán cắn trả cho Lâm Hoài và tịnh hóa Thọ Nguyên Đan cứu mạng Lâm Dao. Lúc này, ngay cả việc đứng thẳng đối với nàng cũng là một cực hình.
Lâm Hoài không nói một lời. Đôi đồng tử u lam tĩnh lặng như đầm nước lạnh vạn năm của anh khẽ híp lại. Anh đưa bàn tay phải còn lành lặn lên vai, thô bạo giật phăng mảnh vỡ Kính Chiếu Yêu ra, rồi đặt vào lòng bàn tay trái hóa thạch đỏ thẫm.
Rắc!
Anh siết chặt năm ngón tay cứng như đá tảng. Dù cánh tay trái hoàn toàn mất cảm giác vật lý, nhưng sức mạnh cơ bắp của Phế Cốt Nghịch Chuyển vẫn kinh người. Mảnh vỡ Kính Chiếu Yêu bằng đồng nát lập tức bị bóp nát vụn thành tro bụi, dập tắt hoàn toàn luồng thiên quy lực lượng chập chờn. Thế nhưng, Lâm Hoài biết rõ, mọi chuyện đã quá muộn. Một khi Kính Chiếu Yêu đã phát tín hiệu báo động, truy binh Chấp Pháp Điện bên ngoài Vô Hồn Lộ chắc chắn đã định vị được phương vị đại khái.
"Tô Mạn, dập tắt linh hỏa. A Tinh, thu dọn bệ cỏ." Giọng nói của Lâm Hoài trầm thấp, khàn đặc nhưng lạnh lùng và dứt khoát đến đáng sợ, không mang theo một chút hoảng loạn nào. Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh tung bay trong luồng gió lạnh rò rỉ từ cửa hang, để lộ vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt trên trán che phủ hoàn hảo vết xăm Tội ấn bẩm sinh.
Anh khẽ đè tay lên lồng ngực, nơi chiếc Hộp Sắt Phong Ấn đang nằm im lìm dưới lớp áo rách. Bên trong hộp sắt là Hư Không Phong Ấn Bức Họa rách nát, nơi linh hồn của muội muội Lâm Dao đang ngủ đông sâu sắc sau khi được tịnh hóa. Nàng là vảy ngược lớn nhất của anh, là mỏ neo giữ vững chút nhân tính phàm trần cuối cùng trong lòng anh. Cho dù nhục thân này có phải sụp đổ hoàn toàn, anh cũng phải mang nàng thoát khỏi đất chết này.
"Đi mật đạo phía sau hang." A Tinh thì thầm, đôi mắt nhạy bén của thiếu niên thợ săn quét qua bóng tối. "Sương mù Vô Hồn Lộ bên ngoài đang dày đặc nhất, đây là cơ hội duy nhất để chúng ta cắt đuôi chúng."
Tô Mạn gượng sức đứng dậy, nhưng bước chân lảo đảo suýt ngã. Lâm Hoài bước tới, tay phải ôm lấy eo nàng, nâng cơ thể mảnh mai của dược nương lên. Dù cánh tay trái hóa thạch của anh cứng đờ treo bên sườn, nhưng vai phải và nhục thân nghịch chuyển phế cốt của anh vẫn vững chãi như một ngọn núi nhỏ. Tô Mạn khẽ tựa vào ngực anh, ngửi thấy mùi máu tươi lẫn lộn mùi thảo dược thanh mát, trong lòng dâng lên một cảm giác phức tạp khó tả.
Cả nhóm ba người lặng lẽ luồn qua khe nứt hẹp phía sau hang đá, bước thẳng vào màn sương mù xám tro lạnh buốt của Vô Hồn Lộ.
***
Bên ngoài hang ngầm khoảng trăm trượng, sương mù Vô Hồn Lộ cuồn cuộn như những dải lụa xám khổng lồ, che khuất cả bầu trời sáng sớm. Giữa màn sương độc ăn mòn da thịt ấy, hai bóng đen mặc giáp sắt đen thêu hình lôi đình Chấp Pháp Điện đang chậm rãi tiến bước.
Đi đầu là Ngô Hải. Gương mặt gã chấp pháp giả Luyện Khí tầng 9 lạnh lùng như sắt nguội, tay phải cầm chiếc La Bàn Truy Tung Tội Ấn bằng đồng đen cổ kính. Chiếc kim la bàn rỉ sét trên tay gã đang xoay tròn điên cuồng, thỉnh thoảng lại lóe lên những tia sáng đỏ nhạt chỉ thẳng về phía hẻm núi đá phía trước.
"Hải sư huynh, tín hiệu từ Kính Chiếu Yêu vừa đột ngột biến mất." Ngô Hải trầm giọng nói, mắt không rời la bàn. "Nhưng dao động oán khí rò rỉ từ vết thương tội oán của tên nghịch tặc kia vẫn còn rất đậm đặc. Hắn chắc chắn đang ở trong phạm vi một dặm này."
Đi phía sau gã là Ngụy Chân. Thanh niên thiên tài của Chấp Pháp Điện đứng chắp tay sau lưng, bước đi nhàn nhã như đang dạo chơi trong vườn thượng uyển, hoàn toàn coi sương độc Vô Hồn Lộ như không khí. Chiếc vòng lôi đình khổng lồ Lôi Hình Hoàn lơ lửng sau lưng hắn phát ra những tiếng sấm nổ nhỏ chập chờn, tỏa ra một luồng uy áp Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong khiến sương mù xung quanh không thể đến gần hắn trong vòng ba thước.
"Một con rệp tội huyết đan điền rách nát, cho dù có đoạt lại lôi cốt của Thẩm Hàn thì đã sao?" Ngụy Chân khẽ nhếch môi, nụ cười tràn ngập sự ngạo mạn cực đoan của kẻ đứng trên đỉnh cao thần quyền. "Dưới thiên quy của Chấp Pháp Điện, phàm nhân mang tội ấn mãi mãi chỉ là gia súc. Ngô Hải, khóa chặt hướng chạy của hắn. Bản tọa muốn tự tay lột da hắn, thu hồi bức họa cấm kỵ dâng lên thượng giới."
"Tuân lệnh!" Ngô Hải gật đầu, ngón tay gầy gò búng ra một tia linh lực Chấp Pháp Lôi Quyết vào la bàn. Chiếc kim la bàn lập tức dừng lại, chỉ thẳng về hướng một ngách đá hẹp dẫn sâu vào Vô Hồn Lộ.
***
Sâu trong hẻm đá, A Tinh đang dẫn đầu nhóm chạy trốn. Thiếu niên thợ săn hoang dã liên tục cúi người quan sát những dấu chân và vệt máu khô rớt lại trên đá.
"Chúng đến nhanh quá! La bàn truy tung của Ngô Hải cực kỳ nhạy bén với oán khí từ cánh tay trái của anh, Lâm Hoài." A Tinh ngoảnh đầu lại, gương mặt lấm lem mồ hôi đầy vẻ lo lắng. "Tôi đã cố gắng xóa dấu vết, nhưng sương mù ở đây không thể che giấu được mùi máu đen của tội oán."
Lâm Hoài khẽ nhìn xuống cánh tay trái hóa thạch của mình. Chất dịch đen kịt vẫn rỉ ra từ các vết nứt, bốc lên một làn khói xám nhạt mỏng manh. Mỗi một tia oán khí thoát ra đều là một ngọn hải đăng dẫn đường cho kẻ thù. Kinh mạch đan điền rách nát của anh lúc này đang chấn động nhẹ, lôi oán xám đen sôi trào như muốn bộc phát. Anh biết rõ ranh giới mượn lực bức họa của mình chỉ còn đúng một lần duy nhất trước khi nhục thân sụp đổ hoàn toàn. Anh không thể lãng phí sức mạnh đó vào lúc này.
"A Tinh, dùng bẫy đá ngầm giữ chân chúng." Lâm Hoài trầm giọng ra lệnh.
"Hiểu rồi!" A Tinh nhanh nhẹn gật đầu. Cậu chạy đến một góc cua hẹp của hẻm đá, nơi có những tảng đá lớn nằm chênh vênh trên vách núi. Thiếu niên dùng con dao găm gân thú hoang cổ khẽ cạy nhẹ một mắt xích đá ngầm, thiết lập một chiếc bẫy sập hoàn hảo chỉ trong vài nhịp thở. Chỉ cần có kẻ bước qua, hàng vạn cân đá hộc sẽ đổ sụp xuống chôn vùi lối đi.
Thế nhưng, chưa đầy mười nhịp thở sau khi họ rời đi, một tiếng nổ kinh hoàng đã vang lên từ phía sau.
Uỳnh!
Luồng lôi điện vàng kim chói mắt bộc phát từ xa, quét sạch một mảng sương mù. Từ khoảng cách trăm trượng, Ngô Hải lạnh lùng thu hồi bàn tay đang phát ra lôi quang. Gã đã sử dụng Lôi Hình Định Vị để phát hiện ra dao động cơ quan của bẫy đá ngầm từ xa, và dùng một luồng lôi kích đánh nổ tung toàn bộ bẫy đá thành tro bụi trước khi bước tới.
"Trò vặt vãnh của lũ phàm nhân dã ngoại." Giọng nói lạnh lùng của Ngô Hải vọng lại qua màn sương, mỗi lúc một gần.
"Bẫy đá vô hiệu rồi!" A Tinh cắn răng, gương mặt lộ rõ vẻ thất bại. Cậu không ngờ chấp pháp giả lại chuyên nghiệp và nhạy bén đến thế. Sức mạnh thiên quy thực sự áp chế mọi nỗ lực sinh tồn thông thường của họ.
"Đừng hoảng." Lâm Hoài khẽ siết chặt vai Tô Mạn, đôi mắt u lam chớp động sát cơ. "A Tinh, dùng cung bắn tiễn dẫn dụ oán thú hoang dã xung quanh lại đây."
A Tinh bừng tỉnh. Cậu lập tức dừng bước, rút ra một mũi tên bôi chất dịch dẫn dụ oán thú, giương chiếc cung gân thú hoang cổ lên.
Phập!
Mũi tên xé rách sương mù, găm thẳng vào một hang đá tối tăm bên vách núi hẻm đá phía Tây. Chỉ một chớp mắt sau, một tiếng gầm rú điên cuồng, kinh hoàng vang dội khắp thung lũng. Một con "Oán Lang" khổng lồ cấp 1 Đỉnh Phong – sinh vật biến dị hung tợn của Vô Hồn Lộ với cơ thể bọc đầy gai xương và đôi mắt rực lửa xám oán khí – lao ra khỏi hang. Ngửi thấy mùi chất dịch dẫn dụ trên mũi tên và mùi máu tươi tỏa ra từ phía truy binh, con oán thú điên cuồng lao thẳng về phía Ngô Hải và Ngụy Chân.
"Gầm!"
Con thú khổng lồ nhảy bổ xuống từ vách đá, móng vuốt sắc nhọn mang theo luồng sát khí đen kịt vồ thẳng vào đầu Ngô Hải.
Ngô Hải biến sắc, vội vàng vung tay phóng ra một luồng lôi tiên trói buộc hòng giữ chân con thú. Thế nhưng, con oán thú điên cuồng vẫy mạnh cơ thể bọc gai xương, giật đứt xích lôi điện, tiếp tục lao tới.
"Lui ra."
Một giọng nói ngạo mạn, lạnh lùng vang lên từ phía sau Ngô Hải. Ngụy Chân bước lên một bước. Gương mặt tuấn tú của gã thiên tài Chấp Pháp Điện không một chút gợn sóng. Gã khẽ vung tay phải, thanh kiếm giáp sắt đen đeo hông lập tức tuốt vỏ, phát ra tiếng rít đanh thép xé rách màn sương.
"Ngự Lôi Kiếm Pháp – Nhất Kiếm Phá Tà!"
Một luồng kiếm quang lôi đình vàng kim rực rỡ bộc phát từ lưỡi kiếm của Ngụy Chân. Luồng kiếm khí mang theo thiên quy áp thế khổng lồ, chém ngang qua hư không như một tia chớp diệt thế.
Xoẹt!
Không có một chút giằng co nào. Con oán thú khổng lồ cấp 1 Đỉnh Phong lập tức bị chém đôi từ đỉnh đầu xuống đuôi dưới sức mạnh Trúc Cơ sơ kỳ của Ngụy Chân. Máu đen và oán khí bốc khói nghi ngút đổ sụp xuống hai bên đất đá, nhuộm đỏ cả một khoảng sương mù.
"Tốc độ của hắn quá nhanh! Kiếm pháp Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong thực sự quá đáng sợ!" Tô Mạn khẽ thầm thì, cơ thể nàng run rẩy nhẹ trong vòng tay Lâm Hoài. Nàng biết rõ, nếu để Ngụy Chân áp sát cận chiến, với nhục thân kiệt quệ và cánh tay trái hóa thạch của Lâm Hoài lúc này, họ chắc chắn sẽ bị tàn sát trong nháy mắt.
Lâm Hoài khẽ đặt Tô Mạn xuống tựa vào một tảng đá khuất. Đôi mắt u lam của anh nhìn chằm chằm vào màn sương mù đang cuồn cuộn phía sau, nơi luồng kiếm khí vàng kim vừa mới tiêu tán. Anh nhận ra la bàn truy tung của Ngô Hải hoạt động dựa trên việc định vị chính xác dao động oán khí bộc phát từ cánh tay trái hóa thạch của mình. Muốn thoát khỏi sự truy đuổi này, anh bắt buộc phải làm nhiễu loạn chiếc la bàn đó.
"A Tinh, bảo vệ Tô Mạn. Lui lại phía sau mười trượng." Lâm Hoài trầm giọng ra lệnh.
"Lâm Hoài, anh định làm gì?" Tô Mạn lo lắng nắm lấy gấu áo rách của anh.
Lâm Hoài không đáp. Anh bước ra giữa hẻm đá hẹp, đứng hiên ngang giữa sương độc cuồn cuộn. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận đan điền rách nát đang sôi trào lôi oán xám đen. Anh khẽ đè tay lên ngực áo, kích hoạt một tia oán lực mỏng manh từ tầng thứ nhất của Hư Không Phong Ấn Bức Họa.
"Vô Hồn Lộ Ảo Bộ – Tam Ảnh Phân Sa!"
Lâm Hoài khẽ bước chân trái, vận chuyển cấm thuật thân pháp vừa mới ngộ ra từ con đường sương mù. Ngay lập tức, luồng oán khí đen kịt từ cánh tay trái hóa thạch bùng phát dữ dội, kết hợp với sương mù dày đặc xung quanh.
Vù! Vù! Vù!
Trước sự chứng kiến kinh ngạc của Tô Mạn và A Tinh, cơ thể của Lâm Hoài đột ngột phân tách thành ba hình bóng ảo ảnh oán khí mờ ảo giống hệt nhau. Mỗi một ảo ảnh đều mang mái tóc bạc trắng một nửa, vết sẹo kiếm chém trên trán rực sáng lôi oán và cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm tỏa ra làn khói đen kịt. Ba hình bóng ảo ảnh đồng loạt quay người, chạy tản ra ba hướng khác nhau của hẻm đá hẹp dẫn sâu vào Vô Sắc Thiên.
Cùng lúc đó, cách đó trăm trượng, Ngô Hải đột ngột dừng bước. Chiếc kim la bàn truy tung trên tay gã bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, phát ra những tiếng kêu bíp bíp liên hồi và xoay tròn điên cuồng không có quy luật.
"Hải sư huynh! La bàn truy tung bị nhiễu loạn rồi!" Ngô Hải kinh hoàng gằn giọng. "Trên la bàn xuất hiện ba dao động oán khí biến dị giống hệt nhau, phân tán ra ba hướng khác nhau! Tên nghịch tặc kia đã dùng tà thuật phân thân!"
Ngụy Chân dừng bước, đôi mắt lạnh lùng híp lại nhìn chằm chằm vào ba luồng oán khí mờ nhạt đang chạy trốn trong sương mù phía trước. Gã khẽ nhíu mày, sự kiêu ngạo trên gương mặt bị thay thế bằng vẻ tức giận tột độ khi nhận ra mình đang bị một tên phế nhân tội huyết dắt mũi.
"Chút trò vặt vãnh của lũ kiến hôi nghịch mệnh, cũng đòi che mắt bản tọa sao?"
Ngụy Chân rống lên một tiếng phẫn nộ. Tu vi Trúc Cơ sơ kỳ đỉnh phong của gã hoàn toàn bộc phát. Luồng linh lực thiên quy vàng kim cuồn cuộn tuôn ra từ nhục thân gã, chấn động cả hẻm đá khiến đất đá rơi rụng rào rạo.
Gã vung tay trái lên trời, chiếc vòng lôi đình khổng lồ Lôi Hình Hoàn sau lưng lập tức bay lên không trung, rực sáng lên luồng sấm sét vàng kim khổng lồ thiêu rụi hoàn toàn màn sương mù xám tro xung quanh vị trí hang đá ngầm trong vòng trăm trượng.
"Nghịch tặc! Cho dù ngươi có chạy đằng trời, bản tọa cũng sẽ dùng thiên lôi thiêu rụi hoàn toàn khu rừng sương mù này để bắt ngươi ra!" Ngụy Chân gầm lên, luồng sấm sét khổng lồ trên Lôi Hình Hoàn bắt đầu rục rịch bộc phát năng lượng diệt thế.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!