Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Châm Khóa Ma Oán

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương độc xám tro của Vô Hồn Lộ vẫn cuồn cuộn liếm láp bên ngoài cửa hang đá ngầm ẩm ướt, phát ra những tiếng rít u u uẩn như tiếng khóc than của vạn vong hồn không lối thoát. Bên trong hang, ánh sáng duy nhất phát ra từ những ngọn linh hỏa xanh nhạt do Tô Mạn thắp lên bằng dược thảo, hắt lên vách đá những bóng hình chập chờn, quái dị. Không khí nồng nặc mùi máu tanh, mùi rỉ sét của phế kiếm và hương thảo dược thanh mát nhưng lạnh lẽo.


Lâm Hoài ngồi tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, lồng ngực gầy gò phập phồng thở dốc nặng nề. Mỗi nhịp thở của anh đều kéo theo một luồng lôi oán xám tro nhẹ thoát ra từ đan điền rách nát. Nhục thân của anh lúc này đã kiệt quệ đến cực hạn. Máu vàng kim từ khúc Lôi Cốt mới đoạt lại đang âm ỉ dung hợp, rỉ ra từ các vết rách trên ngực, thấm đẫm chiếc áo choàng tuần tra rách nát. Thế nhưng, thứ đáng sợ nhất lúc này chính là cánh tay trái.


Cánh tay trái của Lâm Hoài, vốn dĩ quấn chặt trong những dải vải thô nhuộm máu khô, giờ đây đã lộ ra dưới ánh sáng xanh lét của linh hỏa. Toàn bộ phần da thịt từ bàn tay lên đến khuỷu tay đã hóa thạch hoàn toàn thành một màu đỏ thẫm như máu đông vạn năm, rạn nứt sâu hoắm. Những vết nứt ấy liên tục rỉ ra chất dịch đen kịt bốc mùi ma oán nồng nặc. Tệ hơn nữa, luồng ma oán tàn bạo từ Hư Không Phong Ấn Bức Họa giấu trước ngực đang điên cuồng cắn trả, men theo kinh mạch rách nát lao thẳng về phía thức hải của anh, hòng đồng hóa và đoạt xá nhục thân này.


"Lâm tiểu tử, nếu ngươi còn muốn cứu muội muội, tuyệt đối không được vận chuyển một tia lôi oán nào nữa!" Giọng nói của Tô Mạn vang lên, lạnh lùng và dứt khoát như lưỡi dao của một y sư lão luyện.


Nàng quỳ bên cạnh bệ cỏ khô nơi Lâm Dao đang nằm thoi thóp. Gương mặt thanh tú như đóa sen tuyết của Tô Mạn lúc này đẫm mồ hôi, y phục vải thô màu xanh nhạt bám đầy bụi đất hoang nguyên. Nàng không hề có vẻ yếu đuối của một nữ tử bình thường, mà đôi mắt Trúc Cơ sơ kỳ rực sáng đầy vẻ quyết đoán tàn nhẫn. Nàng nhanh chóng mở chiếc hộp bằng xương cá voi cổ, lộ ra bộ kim châm Huyết Hồn Châm phát ra luồng hào quang tịnh hóa xanh mát.


"Độc tố tội ấn bẩm sinh trong người Dao nhi đang xung đột kịch liệt với oán niệm tà ác của viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm." Tô Mạn vừa nói, ngón tay thanh mảnh vừa miết nhẹ lên một cây châm dài ba tấc. "Ngọn tội hỏa vô hình kia đang thiêu rụi linh hồn con bé. Ta bắt buộc phải dùng Cổ Y Châm Pháp để tịnh hóa viên đan dược ngay trong kinh mạch của nàng. Nhưng oán niệm bạo ngược từ viên đan một khi thoát ra sẽ lập tức cộng hưởng với ma oán trong người ngươi, đẩy ngươi vào Ma Hóa Trạng Thái vĩnh viễn không thể quay đầu."


Lâm Hoài khẽ nhếch khóe môi rỉ máu vàng kim, đôi đồng tử u lam tĩnh lặng nhìn thẳng vào mắt Tô Mạn:


"Ta hiểu. Ngươi cứ ra tay đi. Nợ mạng của Dao nhi, ta gánh. Oán niệm của vạn vong hồn trong viên đan kia, bức họa của ta nuốt được. Cứ châm đi."


Tô Mạn không nói một lời nhảm nhí nào. Nàng biết tính cách sòng phẳng, ân oán phân minh của Lâm Hoài. Nàng tiến lại gần anh, ngón tay kẹp chặt cây Huyết Hồn Châm đầu tiên, nhắm thẳng vào huyệt Kiên Tỉnh trên vai trái của anh mà đâm xuống.


"Phập!"


Một tiếng động khô khốc vang lên như tiếng đâm vào gỗ mục. Ngay khi mũi châm bằng xương thú cổ chạm sâu vào huyệt đạo, luồng ma oán đen kịt trong cánh tay hóa thạch của Lâm Hoài bỗng chốc bùng phát dữ dội như một con thú dữ bị dồn vào đường cùng. Chúng gào thét, ngưng tụ thành những sợi tơ đen kịt quấn chặt lấy thân kim châm, điên cuồng chống cự.


Lâm Hoài gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng. Toàn bộ nhục thân của anh co giật kịch liệt, các thớ cơ bắp trên vai trái căng cứng như đá tảng. Nỗi đau đớn tột cùng bộc phát, không phải là nỗi đau da thịt thông thường, mà là cảm giác như có một lưỡi dao rỉ sét đang chậm rãi rọc từng thớ thịt, đẽo từng mảng xương tủy của anh ra để cạo sạch lớp oán độc bên trong. Mồ hôi lạnh hòa lẫn máu đen xối xả tuôn ra từ các vết nứt trên cánh tay hóa thạch.


"Vận chuyển ngự oán pháp! Đừng để thần thức của ngươi bị nuốt chửng!" Tô Mạn quát lớn, gương mặt nàng lộ rõ vẻ căng thẳng cực độ.


Lâm Hoài cắn chặt răng đến mức rỉ máu tươi, gượng ép vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp. Luồng thần thức xám tro yếu ớt của anh bắt đầu di chuyển trong thức hải, cố gắng điều dẫn luồng oán lực bạo ngược kia tập trung vào một chỗ. Anh không chống cự lại châm pháp một cách mù quáng, mà chủ động dùng nhục thân làm lồng giam, phối hợp với lực lượng tịnh hóa của Huyết Hồn Châm để ép ngược oán độc rút lui.


Tô Mạn hành sự cực kỳ tàn nhẫn và chính xác. Nàng liên tục rút thêm mười hai cây Huyết Hồn Châm dọc theo kinh mạch cánh tay trái bị hóa thạch của anh. Mỗi một cây châm đâm xuống là một lần Lâm Hoài cảm giác như linh hồn mình bị xé rách làm đôi. Xương cốt cánh tay trái rạn nứt sâu hoắm, phát ra những tiếng kêu răng rắc ghê rợn dưới áp lực tịnh hóa.


"Ép oán độc vào lại bức họa! Ngay bây giờ!" Tô Mạn hét lên.


Lâm Hoài dùng chút máu tươi cuối cùng từ đan điền rách nát kích hoạt tội ấn bẩm sinh trên trán. Vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt rực sáng lên một luồng lôi oán xám đen mờ nhạt, tạo ra một lực hút khổng lồ. Mười hai cây Huyết Hồn Châm đồng loạt rung chuyển bộc phát hào quang tịnh hóa cực hạn, cưỡng ép toàn bộ luồng ma oán đen kịt đang nổi loạn rút lui, chảy ngược vào chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo anh, chìm sâu vào tầng thứ nhất của Hư Không Phong Ấn Bức Họa.


Khi cây châm cuối cùng ổn định, Lâm Hoài thở hắt ra một hơi dài, toàn thân sũng nước mưa và mồ hôi lạnh, nhưng đôi mắt u lam đã khôi phục lại sự tỉnh táo lạnh lùng thường ngày.


"Xong rồi. Đến lượt Dao nhi." Lâm Hoài trầm giọng nói, giọng khàn đặc nhưng không mang một chút run rẩy nào.


Tô Mạn nhìn anh đầy kinh ngạc, thầm khâm phục ý chí sắt đá của thiếu niên tội huyết này. Nàng không lãng phí thời gian, lập tức quay lại bệ cỏ khô nơi Lâm Dao đang nằm. Sắc mặt cô bé mười tuổi lúc này đỏ rực một cách dị thường, hơi thở nóng bỏng như lửa đốt, trán rỉ ra những giọt máu đen loãng bốc khói nhẹ. Ngọn tội hỏa vô hình dệt bằng kịch độc tội ấn và oán niệm đang thiêu rụi linh hồn nàng.


Tô Mạn cầm viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm rực ánh đỏ tà ác lên. Viên đan dược này chứa đầy oán hận của những thiếu nữ tội huyết bị Tào Lĩnh hiến tế, phát ra những tiếng gào thét oán hận mờ ảo chấn động thức hải.


"Ta sẽ dùng kim châm dẫn dắt dược lực, nhưng oán niệm bạo ngược thoát ra từ viên đan, ngươi phải gánh chịu hoàn toàn." Tô Mạn nghiêm túc nhìn Lâm Hoài.


"Ta đã nói, ta gánh." Lâm Hoài vươn bàn tay phải còn lành lặn ra, đặt sát bên cạnh đầu Lâm Dao. "Oán niệm của vạn vong hồn kia, ta nợ các ngươi một công lý sòng phẳng. Hãy nhập vào bức họa của ta, ta thề sẽ dùng sức mạnh này lật đổ tiên triều Thương Lan, đòi lại nợ máu cho các ngươi!"


Lời thề sòng phẳng, ân oán phân minh của Lâm Hoài vừa dứt, Tô Mạn lập tức đâm một cây Huyết Hồn Châm xuyên qua viên Thọ Nguyên Đan, cắm thẳng vào huyệt Nhân Trung của Lâm Dao.


"Uỳnh!"


Một luồng oán khí màu đỏ thẫm khổng lồ bộc phát từ viên đan dược, hóa thành hàng vạn gương mặt thiếu nữ tội huyết gào thét căm hận lao thẳng vào Lâm Hoài. Thức hải của anh chấn động dữ dội, ngọn tội hỏa vô hình lập tức bùng cháy quanh người anh. Thế nhưng, Lâm Hoài không hề lùi bước. Anh mở rộng đan điền rách nát, dùng Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp cưỡng ép cắn nuốt toàn bộ luồng oán khí bạo ngược kia vào lòng bức họa cổ rách nát.


Bức họa cổ chấn động kịch liệt dưới ngực áo anh, phát ra những tiếng rên rỉ vạn cổ trầm hùng. Những vong hồn đau đớn cảm nhận được ý chí phạt thiên kiên định của Lâm Hoài, dần dần ngừng gào thét, hóa thành một luồng năng lượng oán lực đen kịt chìm sâu vào phong ấn tầng một.


Viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm sau khi bị tước bỏ hoàn toàn oán niệm tà ác, từ từ tan chảy thành một dòng dược dịch màu đỏ vàng tinh khiết nhất, chảy dọc theo cây Huyết Hồn Châm thâm nhập vào kinh mạch của Lâm Dao.


Ngọn tội hỏa trên người cô bé từ từ dập tắt. Sắc mặt đỏ rực dị thường dần biến mất, thay thế bằng vẻ hồng hào khỏe mạnh của sinh mệnh lực đang hồi phục. Hơi thở thoi thóp của nàng trở nên đều đặn, sâu sắc. Linh hồn kiệt quệ của nàng sau khi hấp thụ dược lực tinh khiết đã từ từ chìm vào trạng thái ngủ đông sâu sắc, liên kết chặt chẽ với bức họa cổ giấu trong người Lâm Hoài như một mỏ neo nhân tính vững chắc.


"Nàng... cứu được rồi." Tô Mạn thở phào nhẹ nhõm, mồ hôi đầm đìa trên trán.


Lâm Hoài khẽ gật đầu, cố gắng dùng tay phải chống phế kiếm rỉ sét để đứng dậy. Thế nhưng, ngay khi anh cử động vai trái, một cảm giác lạnh ngắt, cứng đờ và mất hoàn toàn tri giác vật lý ập đến.


Anh cúi đầu nhìn xuống vai trái của mình.


Lớp dải vải thô nhuộm máu quấn quanh vai trái đã bị tội hỏa thiêu rụi hoàn toàn. Và trước mắt anh, vết hóa thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm không những không biến mất sau châm pháp tịnh hóa, mà đã điên cuồng lan rộng, bò qua khớp vai, leo thẳng lên đến tận bả vai trái của anh.


Toàn bộ cánh tay trái của Lâm Hoài lúc này cứng đờ như một tảng đá hắc diệu thạch đỏ thẫm, lạnh ngắt và rạn nứt sâu hoắm rỉ máu đen loãng. Ma tính bạo ngược của tội oán thái cổ đã ăn sâu vào tận tủy xương bả vai anh, biến cánh tay trái thành một vật thể biến dị tàn khốc, không còn một chút cảm giác phàm nhân nào.


"Lâm tiểu tử... tay của ngươi..." Tô Mạn che miệng, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng tột độ.


Lâm Hoài lặng lẽ nhìn cánh tay trái hóa thạch hoàn toàn đến tận bả vai của mình, đôi đồng tử u lam tĩnh lặng không một chút gợn sóng sợ hãi. Anh biết, đây chính là cái giá tích lũy tàn khốc của việc mượn lực bức họa cấm kỵ.


Đột ngột, mảnh vỡ Kính Chiếu Yêu rỉ sét dính trên vai áo Lâm Hoài bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, phát ra những tiếng bíp bíp chói tai phá vỡ sự im lặng của hang đá tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!