Vô Hồn Lộ Thử Thách
Sương mù của Vô Hồn Lộ không có màu trắng tinh khiết của mây trời phàm giới, cũng không mang sắc tím oai nghiêm của lôi phạt thiên quy. Nó là một dải lụa xám xịt, nhớp nháp và đặc quánh như tro tàn tế đàn trộn lẫn với máu loãng vạn năm. Luồng chướng khí ấy mang theo cái lạnh thấu xương tủy, len lỏi qua từng kẽ đá hắc diệu thạch, từ từ nuốt chửng hai bóng dáng cô độc đang nằm bất động trên nền đất đá ẩm ướt.
Lâm Hoài nằm đó, nhục thân của anh đã kiệt quệ đến mức tột cùng. Máu vàng kim – minh chứng của khúc Lôi Cốt tối cổ vừa đoạt lại từ Thẩm Hàn – đang rỉ ra từ các vết rách rải rác khắp ngực, thấm đẫm chiếc áo choàng rách rưới cướp được từ lính tuần tra Chấp Pháp Điện. Dưới lớp vải thô bốc mùi máu tanh nồng, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm co rút lại, rạn nứt xương thịt sâu hoắm, để lộ những vệt máu đen kịt chảy xối xả không cách nào cầm lại. Mái tóc dài bạc trắng một nửa xơ xác xõa tung trên đá lạnh, để lộ vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt trên trán, che phủ vết xăm Tội ấn bẩm sinh đang không ngừng throbbing từng nhịp đau đớn.
Ngay bên cạnh anh, một mảnh vỡ sắc nhọn của Kính Chiếu Yêu rỉ sét – thứ mà Lâm Hoài đã liều chết chém nát tại Trạm Canh Gác Số 9 – đang găm chặt vào mép vai áo choàng tuần tra. Mảnh vỡ ấy vẫn tỏa ra những tia sáng vàng kim mờ nhạt, yếu ớt của thiên quy lực lượng, như một cái dằm rỉ sét không ngừng găm vào da thịt anh, nhắc nhở về sự hiện diện vô hình của xiềng xích tiên triều.
Nhưng lúc này, Lâm Hoài không hề hay biết những đau đớn của nhục thân phàm trần. Thần thức của anh đã hoàn toàn chìm sâu vào bóng tối, bị kéo tuột vào một trận đại ảo cảnh tàn khốc dệt bằng oán khí ma tính của Vô Hồn Lộ.
Trong cõi thức hải hỗn loạn, sương mù xám tro đột ngột ngưng tụ thành một bóng người khổng lồ rực rỡ lôi quang vàng kim. Đó là Thẩm Hàn. Nhưng gương mặt của hắn không còn vẻ hoảng sợ, tàn phế như đêm bị anh bẻ gãy lôi cốt tại Thạch Đầu Thôn, mà tràn ngập sự ngạo nghễ, lạnh lùng của kẻ đứng trên đỉnh cao thần quyền. Thẩm Hàn bước ra từ hư vô, tay cầm ngọn Kim Lôi Thần Kích khổng lồ rực sáng thiên quy lực áp thế, cười lớn tiếng vang dội cả thức hải:
"Tội nhân! Ngươi mang dòng máu tội huyết hèn mọn, đan điền rách nát, phế cốt biến dị, mà cũng đòi nghịch thiên phạt thần sao? Chết đi!"
Ngọn thần kích vàng kim mang theo sức nóng thiêu rụi vạn vật phóng tới, đâm thẳng vào vị trí đan điền rách nát của Lâm Hoài. Nỗi đau đẽo xương lột da mười năm trước bỗng chốc tái hiện rõ mồn một. Anh nhìn thấy tộc nhân Lôi tộc cổ đại bị đồ sát xối xả, nhìn thấy phụ thân Lâm Thiên Phong bị chém đầu trước tế đàn vực sâu, nhìn thấy muội muội Lâm Dao gầy gò rách rưới đang gào thét trong đống lửa lôi phạt.
"Không..." Lâm Hoài gầm lên trong vô thức.
Anh cố gắng vận chuyển thần thức, tay phải vươn ra hòng triệu hoán Hư Không Phong Ấn Bức Họa ẩn giấu trong đan điền rách nát. Anh muốn mở phong ấn, muốn mượn sát ý chiến đấu của chiến tướng thái cổ Lôi Khải để đập tan ảo ảnh giả tạo này. Thế nhưng, đan điền của anh lúc này trống rỗng, khô cằn như một mảnh đất chết hoại tử sau trận huyết chiến phạt thiên. Bức họa cổ rách nát cuộn tròn bên trong vẫn lạnh ngắt như một tảng đá chết, hoàn toàn không có một chút phản ứng nào trước tiếng gọi của chủ nhân.
Ảo cảnh cắn trả dữ dội. Ngọn thần kích của Thẩm Hàn đâm xuyên qua đan điền rách nát của anh trong ảo ảnh, kéo theo một luồng tội hỏa oán khí đen kịt bùng phát, thiêu rụi thần trí Lâm Hoài. Ở thế giới thực, nhục thân của anh co giật kịch liệt trên nền đá lạnh, miệng liên tục phun ra từng ngụm máu đen lẫn lộn tơ máu vàng kim. Sương độc xám tro của Vô Hồn Lộ như ngửi thấy mùi máu tươi, điên cuồng ùa tới bám chặt vào các vết thương hở trên người anh, ăn mòn da thịt khiến các vết lở loét đỏ thẫm trên cánh tay trái hóa thạch ngày càng lan rộng và bốc mùi hôi thối của tử khí.
"Rào rạo..."
Tiếng bước chân dẫm lên đống xương khô và đá vụn vang lên từ sườn núi hẹp phía rìa Vô Hồn Lộ.
A Tinh – thiếu niên thợ săn mười bảy tuổi mang làn da rám nắng, lưng đeo cây cung làm bằng gân thú hoang cổ – đang cẩn thận luồn lách qua các bẫy đá ngầm ngoài rìa hoang nguyên. Gã là kẻ hiếm hoi sinh sống ngoài rìa hoang dã, am hiểu cách săn bắt linh thú cấp thấp và tránh né các khu vực tích tụ oán khí độc của con đường sương mù này.
Hôm nay, A Tinh thâm nhập vào Vô Hồn Lộ để kiểm tra các bẫy gân thú đặt ban đêm. Thế nhưng, ngay khi bước qua hẻm đá hẹp, khứu giác nhạy bén của một thợ săn hoang dã đã ngửi thấy một mùi vị cực kỳ dị thường bốc lên từ sương mù xám đen.
Đó không phải là mùi hôi thối đơn thuần của xác chết phu mỏ hoại tử dưới Thung Lũng Oán Khí, mà là một mùi hương ngọt lịm, thanh khiết của dòng máu nguyên âm thuần khiết, hòa lẫn với mùi ozone bạo liệt của lôi đình tối cổ.
"Mùi máu này... không thuộc về người thường!" A Tinh kinh biến, tay nhanh chóng rút một mũi tên gân thú ra khỏi ống tên sau lưng, bước từng bước nhẹ nhàng tiến sâu vào sương mù.
Khi gạt bỏ lớp cỏ dại bám đầy sương độc, đập vào mắt thiếu niên thợ săn là cảnh tượng kinh hoàng. Một thiếu niên mặc áo choàng lính tuần tra Chấp Pháp Điện rách nát, tóc bạc trắng một nửa đang nằm co giật trong vũng máu đen vàng xen lẫn. Trên lưng hắn, một thiếu nữ gầy gò, sắc mặt tái nhợt như sen tuyết đang nằm thoi thóp, hơi thở mỏng manh như tơ nhện.
"Hắn... hắn là kẻ đã chém nát Trạm Canh Gác Số 9 sao?" A Tinh nhìn thấy mảnh vỡ Kính Chiếu Yêu rỉ sét dính trên vai áo Lâm Hoài vẫn tỏa ra tàn lưu thiên quy lực. Gã tò mò vươn tay định chạm vào mảnh vỡ, nhưng ngay khi ngón tay vừa tiếp xúc, một luồng sấm sét vàng nhạt đột ngột bộc phát từ mảnh vỡ, giật mạnh khiến cả cánh tay gã tê dại, suýt nữa đánh rơi cây cung gân thú.
"Thiên quy tàn lực thật đáng sợ! Hắn rốt cuộc là thần thánh phương nào?"
Chưa kịp để A Tinh định thần, từ sâu trong sương mù dày đặc của Vô Hồn Lộ bỗng vang lên những tiếng gầm gừ trầm đục, ghê rợn. Hàng loạt đôi mắt đỏ rực như ngọn đèn dầu ma quái dần hiện ra trong bóng tối u uất.
Đó là một bầy oán thú cấp thấp – những sinh vật biến dị sinh ra từ sự chết chóc thảm khốc của tội nhân hoang nguyên vạn năm qua. Chúng bị thu hút bởi mùi máu nguyên âm thuần khiết của Lâm Dao và lôi oán tỏa ra từ nhục thân rách nát của Lâm Hoài, đang từ từ khép chặt vòng vây quanh ba người.
"Mẹ kiếp! Gặp phải bầy oán thú săn mồi rồi!"
A Tinh cắn răng, giương cung gân thú bắn liên tiếp ba mũi tên bọc sắt rèn thô về phía bóng tối. Ba tiếng vút xé rách không khí vang lên, găm thẳng vào đầu những con oán thú đi đầu, khiến chúng gầm rú đau đớn rồi tan biến thành làn khói đen. Thế nhưng, số lượng oán thú quá đông, chúng điên cuồng lao lên từ vách đá, dồn thiếu niên thợ săn vào đường cùng sát bờ vực thẳm.
"Uỳnh!" Một con oán thú khổng lồ có hình dáng giống sói xám nhưng vảy đen thẫm phóng tới, móng vuốt sắc nhọn cào rách vai áo da thú của A Tinh, đánh văng gã ngã rạp xuống đất đá lầy lội, cây cung gân thú văng xa ba trượng.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi móng vuốt của con oán thú sói chuẩn bị vồ xuống lồng ngực A Tinh, một mùi hương thảo dược thanh mát, dịu nhẹ như đóa sen tuyết bỗng chốc xua tan mùi máu tanh nồng và tử khí xung quanh.
"Hưu! Hưu! Hưu!"
Ba tiếng rít xé gió cực kỳ sắc bén vang lên. Ba tia sáng đỏ thẫm rực rỡ dệt bằng linh lực tinh khiết xuyên qua màn sương mù xám xịt, găm thẳng vào ba huyệt đạo lớn trên đầu con oán thú khổng lồ. Con thú sói gầm lên một tiếng đau đớn, nhục thân của nó lập tức bị một luồng dược lực tịnh hóa ăn mòn, hóa thành một làn khói đen tan biến hoàn toàn.
Tô Mạn bước ra từ sương mù dày đặc. Nàng mặc y phục vải thô màu xanh nhạt thanh khiết, mái tóc búi cao gọn gàng, gương mặt thanh tú đượm buồn nhưng ánh mắt lại vô cùng nghiêm nghị, lạnh lùng. Trên tay nàng cầm bộ kim châm bằng xương cá voi cổ – Huyết Hồn Châm – đang tỏa ra hào quang tịnh hóa xanh mát.
Nàng không hề do dự, vung tay rải ra một nắm bột màu trắng ngà – bột tịnh hóa chế từ tuyết sen hoang dã. Bột dược thảo gặp sương mù oán khí lập tức bùng cháy thành những đốm sáng xanh nhạt, xua tan hoàn toàn luồng chướng khí xám tro đang bao phủ xung quanh vị trí của Lâm Hoài.
Ảo cảnh sụp đổ. Lâm Hoài giật nảy mình mở bừng mắt, thoát khỏi cơn ác mộng Thẩm Hàn cầm lôi kích. Thần thức bị ảo cảnh cắn trả nhẹ khiến đầu óc anh đau nhức dữ dội như búa bổ, nhục thân lở loét thêm do sương độc ăn mòn rỉ ra máu đen loãng.
"Tô Mạn..." Lâm Hoài thầm gọi tên nàng bằng giọng nói yếu ớt, tầm mắt mờ mịt nhìn bóng dáng quen thuộc trước mặt.
"Lâm tiểu tử! Đừng cử động, kinh mạch của ngươi đang rách nát hoàn toàn!" Tô Mạn bước nhanh tới quỳ bên cạnh anh, tay phải nhanh chóng đâm một cây Huyết Hồn Châm vào thần đình huyệt trên trán anh để ổn định thần thức đang lung lay.
Nàng ngoảnh đầu nhìn A Tinh đang lồm cồm bò dậy, giọng nói dứt khoát:
"Thiếu niên! Giúp ta cõng hắn! Gần đây có hang đá nào ẩn mật không chịu sự quét thần thức của Chấp Pháp Điện không?"
A Tinh ôm bả vai rỉ máu, gật đầu lia lịa:
"Có! Đi theo ta! Cách đây trăm trượng có một hang đá ngầm bị sập một nửa, oán khí tự nhiên rất nặng, la bàn của chấp pháp giả không thể dò tới!"
Dưới sự dẫn đường của A Tinh, Tô Mạn cõng Lâm Dao, còn thiếu niên thợ săn gượng sức đỡ Lâm Hoài luồn lách qua các khe đá hẹp của Vô Hồn Lộ, thâm nhập vào một hang đá ẩm ướt ẩn sâu dưới lòng đất.
Đặt Lâm Dao nằm lên một tấm đệm cỏ khô rách nát trong góc hang, Tô Mạn lập tức nắm lấy cổ tay nhỏ nhắn của nàng để bắt mạch. Ngay khi luồng linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của Tô Mạn thâm nhập vào kinh mạch của Lâm Dao, sắc mặt nàng đột ngột biến đổi, trở nên trắng bệch như tuyết sương không còn một giọt máu.
Lâm Hoài tựa lưng vào vách hang đá lạnh buốt, cố chịu đựng cơn đau rạn nứt xương tủy của cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm, đôi đồng tử u lam dán chặt vào gương mặt của Tô Mạn, giọng khàn đặc hỏi:
"Dao nhi... muội ấy thế nào? Viên Thọ Nguyên Đan đó không có tác dụng sao?"
Tô Mạn chậm rãi buông tay khỏi cổ tay Lâm Dao, đôi vai run rẩy nhẹ. Nàng ngước nhìn Lâm Hoài, ánh mắt tràn ngập sự kinh hoàng và bất lực tột cùng:
"Lâm tiểu tử... tình trạng của nàng cực kỳ nguy kịch. Viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm mà ngươi cướp từ lò đan của Tào Lĩnh... thực chất chứa đầy oán niệm bạo ngược của những thiếu nữ tội huyết bị hiến tế dã man. Giờ đây, luồng dược lực tà ác ấy đang xung đột kịch liệt với độc tố tội ấn bẩm sinh sẵn có trong cơ thể nàng. Độc tố và oán niệm đang hòa vào nhau, bùng cháy thành một ngọn tội hỏa vô hình, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn linh hồn của nàng từ bên trong!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!