Đột Phá Trạm Canh Gác Số 9
Cơn mưa bão trút xuống Phế Hoang Nguyên suốt đêm qua bắt đầu ngớt, nhưng bầu trời vẫn xám xịt như một tấm vải liệm khổng lồ. Sương mù từ những thung lũng oán khí không tan đi mà ngày càng đậm đặc, cuồn cuộn bò lên vách đá hắc diệu thạch của Trạm Canh Gác Số 9. Đây là lối thoát duy nhất khỏi lồng giam Phế Hoang Nguyên, một hẻm núi hẹp tựa như vết chém của một vị thần cổ đại, dựng đứng vạn trượng, chia cắt phàm giới hoang vu với giới diện hỗn loạn Vô Sắc Thiên.
Lâm Hoài cõng muội muội Lâm Dao trên lưng, từng bước tiến sát về phía hẻm núi. Cơ thể anh lúc này rách nát đến cực hạn. Khúc Lôi Cốt vàng kim vừa đoạt lại từ Thẩm Hàn đang điên cuồng chấn động trong lồng ngực, gượng ép dung hợp với hệ thống tủy xương xám tro của Phế Cốt Nghịch Chuyển. Sự xung đột giữa hai luồng huyết mạch – một bên là sức mạnh nguyên thủy bạo liệt, một bên là lôi oán xám đen – khiến kinh mạch đan điền rách nát của anh rỉ máu liên tục. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn chặt trong lớp vải thô bốc mùi máu tanh nồng, throbbing từng nhịp đau đớn như bị róc xương lột da thực sự. Mái tóc bạc trắng một nửa tung bay dưới gió lạnh biên cảnh, để lộ vết sẹo kiếm chém vô hại màu trắng trên trán, che phủ hoàn hảo vết xăm Tội ấn rỉ máu đen bẩm sinh.
Trên lưng anh, Lâm Dao lạnh ngắt như một tảng băng. Hơi thở của nàng mỏng manh như tơ nhện, chỉ còn duy trì một tia sinh mệnh yếu ớt nhờ dược lực của viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm. Lâm Hoài khẽ siết chặt đôi tay đang giữ lấy muội muội, ánh mắt u lam tĩnh lặng nhìn chằm chằm vào trạm gác phía trước. Anh khoác trên người chiếc áo choàng rộng của lính tuần tra Chấp Pháp Điện cướp được, tay phải giấu dưới ống tay áo rộng đang nắm chặt chiếc Chấp Pháp Lệnh Bài bằng đồng lạnh buốt của Vương Đằng.
Trạm Canh Gác Số 9 hiện ra giữa sương mù như một pháo đài sắt khổng lồ. Hàng chục cột đá phong lôi sừng sững hai bên hẻm núi, tỏa ra những luồng xích sắt lôi đình vàng kim đan chéo nhau, phong tỏa hoàn toàn lối đi. Trên vọng lâu cao vút, Ngụy Chân – thiên tài ngoại vi của Chấp Pháp Điện – đứng chắp tay sau lưng. Bộ giáp sắt đen thêu hình thiên quy của hắn rực sáng dưới ánh chớp, sau lưng lơ lửng một chiếc vòng lôi đình khổng lồ phát ra ánh sáng vàng nhạt uy nghiêm – Lôi Hình Hoàn. Sức mạnh quy tắc tỏa ra từ chiếc vòng khiến không khí xung quanh đặc quánh lại, đè nặng lên vai bất kỳ tu sĩ phàm trần nào bước tới.
Dưới cổng đá, đao phủ Ngô Hải đang cầm chiếc la bàn truy tung tội ấn 'Truy Hồn La Bàn'. Chiếc la bàn liên tục phát ra những tiếng bíp nhỏ dồn dập, kim đồng chỉ thẳng về hướng sương mù nơi Lâm Hoài đang ẩn nấp, nhưng ánh sáng đỏ nhạt của nó thỉnh thoảng lại chập chờn, bị nhiễu loạn bởi luồng oán khí tạp chất quá đậm đặc của thung lũng.
"Ngụy sư huynh, la bàn có dao động tội ấn biến dị cực mạnh phụ cận, nhưng sương mù quá dày, không thể định vị chính xác." Ngô Hải ngước đầu nói vọng lên vọng lâu, giọng nói máy móc tàn nhẫn.
Ngụy Chân không thèm nhìn xuống, ánh mắt kiêu ngạo của hắn vẫn dõi theo con đường sương mù Vô Hồn Lộ phía sau trạm gác. Hắn lạnh lùng ra lệnh:
"Kích hoạt Lôi Hình Hoàn. Phong tỏa toàn bộ hẻm núi. Bất kỳ kẻ nào không mang lệnh bài thông hành của Chấp Pháp Điện, lập tức mạt sát!"
"Rầm!"
Chiếc vòng lôi đình sau lưng Ngụy Chân rống lên một tiếng sấm nổ vang dội. Hàng vạn tia sét vàng kim từ Lôi Hình Hoàn phóng ra, đan dệt thành một lưới điện khổng lồ bao phủ lấy toàn bộ Trạm Canh Gác Số 9. Áp lực thiên quy đột ngột tăng vọt, đè nặng lên nhục thân rách nát của Lâm Hoài.
Lâm Hoài nín thở. Anh biết, nếu bước thẳng vào cổng đá, chiếc Kính Chiếu Yêu khổng lồ treo trên vòm cổng sẽ lập tức nhìn thấu vết sẹo ngụy trang và kích hoạt tội ấn bẩm sinh trên trán anh tự thiêu. Nhưng anh không còn đường lui. Thẩm Thiên Sơn và đại quân Quy Nguyên Tông đang truy quét ráo riết phía sau. Anh phải vượt qua cửa ải này trước khi nhục thân sụp đổ hoàn toàn.
Lâm Hoài điều chỉnh lại hơi thở, vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp để ngưng tụ một luồng linh quang vàng đất mờ nhạt quanh thân, che giấu hoàn toàn lôi oán xám đen. Anh giả vờ lảo đảo bước ra khỏi sương mù, tay phải giơ cao chiếc Chấp Pháp Lệnh Bài bằng đồng của Vương Đằng, giọng nói khàn khàn giả giọng lính tuần tra:
"Báo... báo cáo chấp pháp sư! Vương chấp sự gặp nạn tại kho linh thạch phía Tây, phái ta mang lệnh bài về cầu cứu!"
Ngô Hải lập tức quay ngoắt la bàn về phía Lâm Hoài. Kim la bàn chỉ thẳng vào người anh, nhưng khi chạm phải luồng thiên quy lực mờ nhạt phát ra từ Chấp Pháp Lệnh Bài, ánh sáng đỏ nhạt trên la bàn bỗng chuyển sang màu xanh lục vô hại. Đám lính canh tuần tra xung quanh khẽ thả lỏng cảnh giác.
"Vương Đằng gặp nạn?" Ngô Hải nhíu mày, bước lên một bước. "Đưa lệnh bài đây cho ta kiểm tra!"
Lâm Hoài cúi đầu, bước từng bước chậm rãi tiến sát về phía cổng đá. Khoảng cách giữa anh và chiếc Kính Chiếu Yêu treo trên vòm cổng chỉ còn chưa đầy năm trượng.
Đột ngột, chiếc Kính Chiếu Yêu rỉ sét bỗng nhiên chấn động dữ dội. Một luồng hào quang vàng kim rực rỡ từ mặt kính chiếu thẳng xuống đầu Lâm Hoài. Dưới ánh sáng của kính chiếu yêu, lớp màng mỏng kiếm ý ngụy trang trên trán anh bắt đầu lung lay, vết sẹo kiếm chém màu trắng từ từ nứt ra, để lộ vết xăm Tội ấn bẩm sinh rỉ máu đen kịt bên dưới.
"Kính chiếu yêu phát sáng! Hắn mang tội ấn bẩm sinh! Hắn là đào phạm!" Ngô Hải gầm lên kinh hoàng, tay rút mạnh thanh lôi tiên hông ra.
Ngụy Chân trên vọng lâu ánh mắt lạnh lùng như kiếm bén quét xuống, lập tức nhận ra mái tóc bạc trắng một nửa và cánh tay trái quấn vải bố rỉ máu đen của kẻ đứng dưới cổng:
"Lâm Hoài! Tên tội huyết phế truất! Ngươi dám sát hại đệ tử Chấp Pháp Điện cướp lệnh bài!"
Ngụy Chân vung tay chỉ xuống, Lôi Hình Hoàn sau lưng hắn bộc phát một luồng lôi phạt thiên quy cực kỳ tàn bạo đánh thẳng vào đầu Lâm Hoài.
Lâm Hoài không hề do dự, kích hoạt Lôi Bộ Trốn Chạy hòng dịch chuyển tức thời qua cổng đá. Một tiếng sấm nổ vang dội dưới gót chân anh, nhưng ngay khi nhục thân anh chạm vào ranh giới cổng đá, áp lực lôi phạt khổng lồ từ Lôi Hình Hoàn nén ép xuống như một quả núi vạn cân. Kinh mạch toàn thân Lâm Hoài rạn nứt dữ dội, lồng ngực chứa lôi cốt bài xích kịch liệt khiến anh phun ra một ngụm máu tươi vàng kim, suýt nữa ngã quỵ ngay tại chỗ.
Anh nhận ra, khi Kính Chiếu Yêu chưa bị phá hủy, trận pháp lôi hình hoàn sẽ duy trì áp thế phong tỏa tuyệt đối, không một tu sĩ phàm trần nào có thể vượt qua bằng thân pháp.
"Muốn qua ải... phải phá kính!"
Lâm Hoài nghiến răng chịu đựng cơn đau xé rách kinh mạch, tay phải vung mạnh thanh Phế Kiếm Rỉ Sét dính đầy máu đen. Anh không mượn lực bức họa cổ để tránh nhục thân sụp đổ sớm, chỉ dồn toàn bộ lôi lực nguyên thủy từ khúc Lôi Cốt vừa dung hợp kết hợp với một tia kiếm ý tuyệt tình của Kiếm Ma.
"Kiếm Khí Chém Nhân Quả... chém!"
Một đường kiếm khí màu xám tro pha lẫn lôi quang vàng kim rực rỡ chém thẳng lên bầu trời, xé rách lưới điện vàng kim và đánh thẳng vào mặt chiếc Kính Chiếu Yêu treo trên vòm cổng đá.
"CHOANG!!!"
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Chiếc Kính Chiếu Yêu khổng lồ rỉ sét bị kiếm khí chém nát thành muôn vàn mảnh vụn thủy tinh rơi lả tả xuống đất. Trận pháp phong tỏa của Trạm Canh Gác Số 9 lập tức bị tê liệt tạm thời, luồng áp lực thiên quy khổng lồ đè nặng lên nhục thân Lâm Hoài giảm đi tám thành.
"Mạt sát! Mạt sát ngay lập tức!" Ngụy Chân điên cuồng hét lên. Hắn không ngờ một tên phế nhân tội huyết lại có thể chém nát pháp bảo của Chấp Pháp Điện. Hắn vung tay phóng ra vòng lôi đình Lôi Hình Hoàn bay lơ lửng trên không trung, tỏa ra hàng vạn tia sét vàng kim nhọn hoắt như mưa tiễn đổ ập xuống đầu Lâm Hoài.
Ngô Hải cũng dẫn theo hàng chục lính canh tuần tra vung đao kiếm vây công từ hai bên sườn núi hẹp.
Lâm Hoài cõng chặt muội muội trên lưng. Nhục thân anh lúc này đã kiệt sức hoàn toàn, đan điền rách nát rỉ máu liên tục, nhưng đôi đồng tử u lam vẫn lạnh lùng, dứt khoát. Anh nhìn thẳng vào con đường sương mù dày đặc Vô Hồn Lộ ngay phía sau cổng đá đổ nát.
"Vô Hồn Lộ Ảo Bộ... kích hoạt!"
Lâm Hoài vận chuyển oán khí từ bức họa cổ kết hợp với sương mù độc hại đang tràn vào từ hẻm núi. Ngay lập tức, nhục thân anh phân thân thành ba ảo ảnh oán khí mờ ảo giống hệt nhau, mỗi ảo ảnh đều cõng một bóng dáng của Lâm Dao chạy tản ra ba hướng khác nhau.
"Oành! Oành! Oành!"
Mưa sét vàng kim từ Lôi Hình Hoàn đánh xuống thiêu rụi hoàn toàn hai ảo ảnh oán khí bên trái và bên phải, biến chúng thành làn khói đen tan biến. Nhưng lợi dụng chớp mắt hỗn loạn đó, bản thể thật của Lâm Hoài đã cõng muội muội vượt qua cổng đá đổ nát, lao thẳng vào sâu trong con đường sương mù dày đặc Vô Hồn Lộ.
"Lâm Hoài! Cho dù trốn đến chân trời góc bể, Chấp Pháp Điện cũng sẽ lột da rút xương ngươi!" Tiếng gầm phẫn nộ của Ngụy Chân vang vọng phía sau vách đá, nhưng luồng lôi đình vàng kim của hắn hoàn toàn bị sương mù dày đặc của Vô Hồn Lộ cách tuyệt, không thể thâm nhập vào trong.
Lâm Hoài cõng muội muội chạy liên tục trong sương mù xám tro lạnh buốt. Đi được chưa đầy trăm trượng, nhục thân anh hoàn toàn mất đi tri giác. Kinh mạch đan điền rách nát rỉ máu vàng kim xối xả, thần thức kiệt quệ hoàn toàn rơi vào bóng tối vĩnh viễn. Anh khuỵu ngã xuống nền đá ẩm ướt, Lâm Dao lăn khỏi lưng anh nằm im lìm bên cạnh, cả hai anh em chìm sâu vào hôn mê giữa con đường sương mù đầy rẫy ảo cảnh ma quái.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!