Huyết Nhục Chi Khế
Ầm!
Một tiếng nổ kinh thiên động địa xé toạc màn đêm u ám dưới đáy Táng Cốt Nhai. Luồng lôi phạt thiên quy thứ hai mang sắc tím đậm, to bằng cả vòng ôm của một người trưởng thành, từ trên chín tầng mây cuộn xoáy lao thẳng xuống như một con lôi long khát máu. Sức nóng bạo liệt của nó chưa chạm đất đã khiến không khí xung quanh vặn vẹo, những mảnh xương tàn trắng xóa của mười vạn tội nhân thái cổ dưới chân Lâm Hoài lập tức bị áp lực khủng khiếp ép cho nát vụn thành tro bụi.
Lâm Hoài ngước đầu nhìn luồng lôi phạt khổng lồ đang giáng xuống, đôi mắt anh đỏ rực, phản chiếu thứ ánh sáng hủy diệt màu tím sẫm. Đan điền rách nát của anh đang co thắt dữ dội, từng thớ thịt trên lồng ngực lầy lội máu tươi vì mất đi lôi cốt rần rần run rẩy. Anh biết, nếu chỉ dựa vào nhục thân phế thải này, chỉ trong chớp mắt anh sẽ bị luồng thiên lôi kia thiêu rụi đến một mẩu xương cũng không còn.
"Lôi Khải! Hợp đồng đã lập, máu đã hiến! Ta muốn sức mạnh nghịch thiên của ngươi!"
Lâm Hoài gầm lên một tiếng khàn khàn. Anh dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn, thọc thẳng vào vết rách lầy lội trên lồng ngực, cưỡng ép trích ra một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát. Ngụm máu này không mang sắc đỏ thông thường, mà đen thẫm, lập lòe những tia lôi oán xám xịt của dòng máu tội huyết nguyên thủy.
Phụt!
Lâm Hoài phun ngụm máu đan điền thẳng vào tâm bức họa rách nát đang cuộn tròn trong đan điền rách.
Ngay lập tức, Hư Không Phong Ấn Bức Họa chấn động kịch liệt. Trên bề mặt giấy vẽ rỉ sét loang lổ, những sợi xích sắt vàng kim mờ ảo bỗng nhiên rạn nứt. Từ sâu trong bức tranh, một luồng oán khí màu đen kịt bùng phát, hóa thành những tia sét đen xì, gào thét hung tàn như vạn anh linh thái cổ đang đòi nợ máu nhân gian.
Tội Ấn Huyết Thuật, kích hoạt!
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Luồng lôi đình oán hận màu đen kịt từ cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài phun trào dữ dội, ngưng tụ thành một vệt lôi thuẫn khổng lồ đen đúa chắn ngay trên đầu anh. Đúng lúc đó, luồng lôi phạt thiên quy thứ hai tím sẫm giáng xuống, đâm sầm vào vệt lôi thuẫn đen kịt.
Hai luồng sức mạnh – một bên là thiên quy trừng phạt tối cao của tiên triều Thương Lan, một bên là sát ý oán hận ngút trời của tội nhân thái cổ – điên cuồng va chạm, cắn xé lẫn nhau giữa khoảng không vách đá vạn trượng. Tiếng sấm nổ âm vang chấn động khiến màng nhĩ Lâm Hoài rách ra, máu tươi chảy dài xuống cổ.
"Rắc! rắc!"
Cánh tay trái của Lâm Hoài phát ra những tiếng xương cốt rạn nứt ghê rợn. Dưới sự ăn mòn của sát lực Lôi Khải, toàn bộ cánh tay trái từ ngón tay đến bả vai của anh từ từ biến đổi, các thớ thịt se lại, hóa thành một khối thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm. Nỗi đau đớn tột cùng như bị róc xương lột da thực sự ập vào đại não, khiến Lâm Hoài khuỵu một gối xuống đống tro tàn, răng cắn chặt đến mức mẻ ra, máu tươi trào qua kẽ môi.
Đây chính là cái giá của Ngưỡng mượn lực. Mỗi lần mượn sát lực của tội nhân tầng một, anh phải nợ bức họa một phần huyết nhục, thọ nguyên vĩnh viễn giảm đi 3 năm, và cánh tay trái hóa thạch sẽ ngày càng ăn sâu vào xương tủy.
"Ta không thể chết ở đây... Lâm Dao vẫn đang đợi ta..."
Ý chí sinh tồn sắt đá gạt đi nỗi đau đớn thể xác. Lâm Hoài nhận ra luồng lôi phạt thiên quy thứ hai tuy bị lôi đình đen của Tội Ấn Huyết Thuật chặn lại phần lớn, nhưng một lượng lôi lực bạo liệt màu tím sẫm vẫn đang rò rỉ, điên cuồng oanh tạc xuống nhục thân rách nát của anh.
Lâm Hoài không lùi bước, anh chủ động ngồi xếp bằng giữa bão sét, vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết – cấm thuật luyện thể dẫn lôi rèn tủy mà Lôi Khải đã truyền thụ.
"Dẫn lôi vào người, rèn cốt thay tủy!"
Lâm Hoài nghiến răng, cưỡng ép mở ra các huyệt đạo quanh đan điền rách nát. Anh dùng chính nhục thân làm vật dẫn sống, hút lấy luồng lôi phạt thiên quy tím sẫm đang rò rỉ vào trong cơ thể.
Xèo xèo xèo!
Sấm sét tím sẫm chạy dọc theo 12 kinh mạch chính rách rưới của anh. Đi đến đâu, nó thiêu rụi da thịt và tủy xương phế thải đến đó. Nỗi đau đớn bỏng rát da thịt tột cùng khiến toàn thân Lâm Hoài run rẩy dữ dội, mồ hôi hòa lẫn máu tươi tuôn ra như tắm. Nhưng dưới sự điều dẫn của Lôi Đình Tôi Thể Quyết, luồng lôi oán xám đen phát ra từ bức họa cổ lập tức bám theo sau, dùng sát lực nguyên thủy để vá lại những vết rách kinh mạch vừa bị sét đánh cháy.
Đập đi xây lại! Dùng lôi phạt của thiên quy để hủy diệt tủy cũ phế thải, dùng sát lực tội nhân để tái tạo tủy mới kiên cường hơn!
Sau nửa nén hương khổ chiến, luồng lôi phạt thứ hai hoàn toàn tiêu tán. Lâm Hoài từ từ mở mắt, thở ra một hơi khói đen nồng nặc mùi khét. Nhục thân của anh lúc này lấm lem tro bụi, nhưng bên dưới lớp da cháy sạm, những tia sét màu xám nhạt đã bắt đầu chạy tuần hoàn thầm lặng. Kinh mạch của anh tuy vẫn rách nát, nhưng đã được gia cố một lớp màng lôi oán kiên cố, giúp anh đạt đến tu vi Luyện Khí tầng 1 vững chắc sau khi bị phế bỏ lôi cốt.
Nhưng thời gian không chờ đợi một ai. Trên đỉnh Táng Cốt Nhai, mây đen lại bắt đầu tích tụ, báo hiệu đợt lôi phạt thứ ba mạnh gấp bốn lần sắp sửa tụ hình.
"Phải leo lên ngay lập tức!"
Lâm Hoài nhìn vách đá vạn trượng dựng đứng trước mặt. Vách đá dựng đứng rêu phong, trơn trượt, lại bị bao phủ bởi trận pháp lôi hình phong tỏa cổ đại của Quy Nguyên Tông. Trên vách đá, thỉnh thoảng lại có những luồng lôi điện vàng nhạt chạy dọc, tạo thành những chốt chặn đá cổ sắc bén sẵn sàng chém đứt bất kỳ kẻ nào dám leo lên.
Lâm Hoài dùng bàn tay phải còn nguyên vẹn bám chặt vào một khe đá nứt nẻ, bắt đầu quá trình leo vách đá vạn trượng bằng một tay. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh lúc này hoàn toàn mất đi cảm giác vật lý, nặng nề như một khối đá tảng treo bên sườn người, mỗi lần anh vận lực leo lên, xương bả vai trái lại phát ra tiếng rạn nứt đau nhói.
"Bịch!"
Lâm Hoài rướn người bám lấy một phiến đá nhô ra. Nhưng phiến đá quá trơn, lại bám đầy rêu phong ẩm ướt oán khí. Bàn tay phải của anh trượt đi, nhục thân mất đà rơi tự do xuống dưới.
"Không!"
Lâm Hoài gầm lên, gượng ép vung cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm, dùng các ngón tay đá cứng ngắc cắm phập thẳng vào vách đá dựng đứng để hãm đà rơi.
Két két két!
Tiếng móng tay hóa thạch cào mạnh vào đá đá cổ vang lên chói tai, tóe ra những tia lửa xám xịt. Toàn bộ trọng lượng cơ thể Lâm Hoài treo lơ lửng trên cánh tay trái hóa thạch. Xương cốt cánh tay trái rạn nứt dữ dội, máu đen từ bả vai rỉ ra dọc theo lớp da hóa thạch đỏ thẫm rớt xuống thung lũng sâu thẳm bên dưới. Anh suýt nữa đã rơi xuống vực sâu lần thứ hai nếu đạo tâm có một tia lung lay.
Chịu đựng cơn đau xé rách thần hồn, Lâm Hoài dùng tay phải bám lại vào một khe đá chắc chắn hơn, tiếp tục rướn người leo lên.
Khi leo được khoảng một ngàn trượng, Lâm Hoài bị chặn lại bởi một chốt chặn đá cổ khổng lồ nhô ra từ vách núi. Chốt chặn này được bao bọc bởi một vòng trận pháp lôi phạt màu vàng nhạt – một mắt xích nhỏ của Thiên Lôi Phong Ấn Trận bao quanh hoang nguyên. Luồng lôi điện vàng nhạt liên tục quét qua quét lại, cách tuyệt hoàn toàn mọi đường leo lên phía trên.
"Thiên quy phong tỏa? Để ta xem cái quy tắc giả dối của các ngươi chịu được mấy đòn oán oán khí thái cổ!"
Lâm Hoài áp sát người vào vách đá, đôi mắt u lam ẩn hiện sát ý. Anh quan sát dòng chảy lôi điện của trận pháp phong tỏa, nhận ra khe hở quy tắc nằm ở điểm giao nhau giữa các tia sét vàng nhạt.
Đúng lúc đó, một luồng lôi phạt thiên quy nhỏ từ trận pháp biên giới đột ngột đánh xuống nhắm thẳng vào lưng Lâm Hoài.
Lâm Hoài không né tránh. Anh vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết, chủ động dùng lồng ngực rách nát đón nhận luồng sét đánh xuống.
Uỳnh!
Sét đánh trúng lưng Lâm Hoài, nhục thân anh run lên bần bật, kinh mạch bốc khói khét lẹt. Nhưng thay vì để lôi điện tàn phá cơ thể, Lâm Hoài điên cuồng vận chuyển cấm thuật Lôi Hình Phản Sát. Anh biến nhục thân nghịch chuyển phế cốt của mình thành một cầu nối dẫn sét sống, hút trọn luồng lôi phạt thiên quy vàng nhạt chạy dọc theo kinh mạch bả vai trái, rồi dồn toàn bộ năng lượng bạo liệt đó phóng ra ngoài qua cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm.
"Phá cho ta!"
Lâm Hoài đấm thẳng cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm vào tâm trận pháp của chốt chặn đá cổ.
Oành!
Một luồng sét biến dị màu xám tro khổng lồ bộc phát từ nắm đấm hóa thạch của Lâm Hoài, đánh thẳng vào chốt chặn đá cổ. Sức tàn phá của đòn Lôi Hình Phản Sát cực kỳ khủng khiếp, phối hợp với sát ý oán hận của Lôi Khải lập tức phá hủy hoàn toàn vòng trận pháp vàng nhạt, đánh nát vụn chốt chặn đá cổ thành những mảnh vụn đá bay tứ tung.
Sức phản chấn cực mạnh hất văng Lâm Hoài ra ngoài hẻm núi, nhưng anh đã nhanh tay dùng tay phải bám chặt vào một khe đá phía trên chốt chặn vừa bị phá hủy, gượng ép giữ vững thân hình.
"Hộc... Hộc..."
Lâm Hoài thở dốc, máu tươi từ miệng không ngừng chảy ra. Nhục thân của anh lúc này rách nát nghiêm trọng, bả vai trái lầy lội máu đen, thọ nguyên hao hụt khiến anh cảm thấy cơ thể lạnh ngắt như băng. Nhưng ánh mắt anh vẫn sáng quắc như hai ngọn đuốc oán hận giữa đêm tối hoang dã.
Anh tiếp tục leo. Một trượng, hai trượng, mười trượng, một trăm trượng...
Mỗi bước leo lên là một lần Lâm Hoài phải trả giá bằng máu thịt và thọ nguyên. Những chốt chặn đá cổ tiếp theo liên tục bị anh dùng Lôi Hình Phản Sát đánh nát. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm xuất hiện thêm vô số vết nứt sâu hoắm rỉ máu vàng kim lẫn lộn oán khí đen kịt, nhưng anh không hề dừng lại dù chỉ một nhịp thở.
Cho đến khi luồng ánh sáng bình minh xám xịt đầu tiên của Phế Hoang Nguyên lọt xuống hẻm núi, bàn tay phải đầy máu của Lâm Hoài cuối cùng cũng bám được vào rìa đá trên cùng của Táng Cốt Nhai.
Anh dùng chút sức tàn cuối cùng, kéo nhục thân rách nát bò lên khỏi vực thẳm vạn trượng, nằm vật ra bãi đất đầy bụi huyết bên cạnh nghĩa trang phế tích cổ.
"Hộc... ta đã bò lên được..."
Lâm Hoài nằm ngửa mặt lên bầu trời mờ mịt bụi huyết, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh cố gắng cảm nhận hơi thở xung quanh. Phu Quét Mộ Am rách nát của anh nằm cách đó không xa, ẩn hiện dưới những bóng mộ cổ rêu phong của nghĩa trang phế tích.
Nhưng niềm vui sống sót chưa kịp nhen nhóm, tai Lâm Hoài bỗng nhiên giật mạnh.
"Két... két..."
Tiếng xích sắt va chạm vật lý khô khốc và tiếng bước chân nặng nề bỗng nhiên vang lên từ phía nghĩa trang phế tích.
"Lục soát kỹ khu nghĩa trang này cho ta! Tên phế nhân tội huyết kia bị phế lôi cốt ném xuống vực, nhưng Chưởng sự Tào Lĩnh dặn phải tìm bằng được xác hắn để mang về luyện dược dẫn dự phòng!"
Một giọng nói hung hãn, tàn bạo của lính canh tuần tra ngoại môn Quy Nguyên Tông đột ngột vang lên, kèm theo đó là ánh sáng đỏ nhạt phát ra từ một chiếc la bàn truy tung tội ấn đang tiến sát về phía am nhỏ bên cạnh nghĩa trang phế tích.
Lâm Hoài nằm bất động trong hốc đá sát rìa vực, nín thở, tay phải nắm chặt bức họa cổ ẩn giấu trong đan điền rách, đôi mắt u lam bừng lên sát cơ lạnh lẽo.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!