Bẻ Gãy Lôi Cốt
Mưa bão trên bầu trời Phế Hoang Nguyên gầm rú mỗi lúc một cuồng bạo, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn nhấn chìm cả vùng đất tội nghiệp này vào bóng tối vĩnh hằng. Những tia sét màu xám tro rạch ngang trời, để lộ bóng dáng một thiếu niên đang lảo đảo bước đi giữa màn mưa. Lâm Hoài cõng muội muội Lâm Dao trên lưng, tay phải siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét mẻ nát. Mỗi bước chân của anh dẫm xuống bùn nhão đều nặng nề như đeo đá tảng, nhục thân bỏng rát nghiêm trọng sau vụ nổ lò đan Huyết Ma Lư đang không ngừng run rẩy.
Ngọn thần kích vàng kim rực sáng xé rách màn mưa lao thẳng đến lồng ngực, Lâm Hoài vươn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm ra đối diện với luồng lôi phạt hủy diệt. Thẩm Hàn ngạo nghễ đứng trên cột đá cao nhất, lồng ngực chứa khúc lôi cốt cướp đoạt rực sáng rực rỡ, lôi bào vàng kim thêu chỉ vàng tung bay trong gió bão. Hắn rống lên đầy cuồng vọng:
"Chết đi, tên tội huyết hèn mọn! Hãy để ngọn Kim Lôi Thần Kích này thiêu rụi chút tàn hồn cuối cùng của ngươi!"
"Uỳnh!!!"
Ngọn kích lôi đình vàng kim đập thẳng vào lòng bàn tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, chấn động cả phế tích Thạch Đầu Thôn hoang tàn. Sóng xung kích lôi điện bộc phát, quét sạch nước mưa trong vòng mười trượng xung quanh, biến đất đá lầy lội thành một mảng khô rốc cháy sém. Những cột đá rỉ sét của cổ tộc xung quanh không chịu nổi nhiệt độ cực đại, nứt ra từng mảng rồi đổ sụp ầm ầm.
Lâm Hoài bị luồng sức mạnh Trúc Cơ sơ kỳ của Thẩm Hàn đẩy lùi liên tiếp năm bước, mỗi bước chân lún sâu vào nền đất đá vụn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh – vốn đã rạn nứt nghiêm trọng và dính đầy Huyết Hồn Châm để áp chế ma oán – lúc này run rẩy dữ dội. Những dải vải thô quấn quanh tay trái bùng cháy thành tro bụi dưới sức nóng của kim lôi, lộ ra lớp da thịt hóa thạch đỏ thẫm như máu đông vạn năm đang rạn nứt sâu hoắm, máu đen xối xả tuôn ra, nhỏ giọt xuống vũng nước bùn vang lên những tiếng xèo xèo khô khốc.
Cơn đau tột cùng từ tủy xương cánh tay trái như hàng vạn con kiến lửa nung đỏ đang cắn xé, nhưng đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh vận chuyển Phế Cốt Nghịch Chuyển, dùng hệ thống tủy mới rực sáng ánh xám tro để gồng gánh áp lực lôi hỏa bạo liệt. Luồng sét vàng kim cuồng bạo của Thẩm Hàn dường như bị tủy xương xám tro của anh ngấu nghiến, hấp thụ ngược vào trong để tôi luyện nhục thân rách nát.
Thẩm Hàn thấy đòn sát thủ của mình bị Lâm Hoài tay không đón đỡ, sắc mặt lập tức đại biến. Hắn không ngờ một tên phế nhân tội huyết, đan điền rách nát lại có thể dùng nhục thân gánh chịu Kim Lôi Thần Kích của tu sĩ Trúc Cơ. Sự kiêu ngạo tột độ trong lòng bị tổn thương, Thẩm Hàn điên cuồng bộc phát tu vi, lồng ngực rực sáng ánh vàng chói lọi:
"Lôi Đình Vạn Quân! Ta xem ngươi gánh được bao nhiêu sét!"
Bầu trời phế tích Thạch Đầu Thôn bỗng chốc rách ra một vết nứt khổng lồ. Hàng vạn tia sét vàng kim chính quy cuồn cuộn đổ ập xuống như một cơn bão sét khổng lồ, bao phủ hoàn toàn bóng dáng của Lâm Hoài và Lâm Dao vào trong một biển lôi hỏa vàng rực. Sức nóng thiêu rụi da thịt Lâm Hoài, khiến bả vai phải và lồng ngực anh bỏng rát nghiêm trọng, khói đen bốc lên nghi ngút.
Lâm Hoài nghiến răng chịu đựng, tay phải vung Phế Kiếm Rỉ Sét chém thẳng một đường dứt khoát vào lớp giáp sắt vàng kim bảo hộ của Thẩm Hàn.
"Keng!!!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên. Thanh phế kiếm rỉ sét của anh chém lên giáp sắt nhưng lập tức bị luồng kiếm khí vàng kim hộ thể của Thẩm Hàn hất văng ngược trở lại. Sức chấn động mạnh đến mức tay phải Lâm Hoài tê dại, phế kiếm suýt chút nữa tuột khỏi tay, mẻ thêm một vết lớn sâu hoắm.
"Ha ha ha! Phế vật thì vẫn là phế vật! Giáp ngọc thế gia của ta, loại phế binh rỉ sét của ngươi làm sao phá nổi?" Thẩm Hàn cười điên cuồng, tay chỉ trời, điều khiển bão sét tiếp tục nén ép xuống nhục thân Lâm Hoài.
Lâm Hoài lảo đảo lùi lại, lồng ngực phập phồng thở dốc, kinh mạch đan điền rách nát bị rạn nứt thêm dưới áp lực vàng kim khổng lồ. Một ngụm máu đen lầy lội rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt anh không hề có một tia tuyệt vọng. Trong lúc gồng mình chịu đựng bão sét, anh đã nhạy bén quan sát thấy một chi tiết mấu chốt: khúc Lôi Cốt trong ngực Thẩm Hàn đang run rẩy dữ dội. Khi đối mặt với chủ nhân gốc là anh, khúc xương thần bí ấy bộc phát sự bài xích huyết mạch tự nhiên cực kỳ mạnh mẽ đối với nhục thân của Thẩm Hàn. Luồng linh lực vàng kim của hắn bỗng nhiên trở nên nghẽn ứ, không thể vận chuyển trơn tru.
Lâm Hoài hiểu rõ, lôi cốt vẫn nhận ra chủ nhân cũ. Chỉ cần cắt đứt liên kết linh lực gượng ép của Thẩm Hàn, khúc xương này sẽ lập tức phản phệ hắn.
Anh không hề do dự, nhắm mắt lại, dẫn dắt một tia kiếm ý tuyệt tình từ tàn hồn Kiếm Ma ẩn sâu trong bức họa cổ vào thanh phế kiếm rỉ sét.
"Kiếm Khí Chém Nhân Quả... chém!"
Lâm Hoài vung mạnh phế kiếm. Một đường kiếm khí mờ nhạt màu xám tro xé rách màn mưa bão, tốc độ nhanh đến mức không thể nhìn thấy bằng mắt thường. Đường kiếm khí ấy không nhắm vào nhục thân hay giáp sắt của Thẩm Hàn, mà chém thẳng vào khoảng không vô hình trước ngực hắn – nơi những sợi tơ linh lực vàng kim đang gượng ép liên kết giữa Trúc Cơ linh hải của Thẩm Hàn và khúc Lôi Cốt.
"Phựt!"
Một tiếng động vô hình vang lên trong hư không. Sợi tơ nhân quả liên kết lôi lực lập tức bị chém đứt đoạn.
"Á!!!"
Thẩm Hàn đột ngột thét lên một tiếng thảm khốc. Luồng lôi đình vàng kim rực rỡ quanh thân hắn bỗng chốc mất kiểm soát, bộc phát điên cuồng cắn trả ngược lại vào kinh mạch của chính hắn. Khúc Lôi Cốt trong ngực hắn rực sáng ánh vàng bạo liệt, như muốn nổ tung để thoát khỏi sự giam cầm. Thẩm Hàn phun ra một ngụm máu tươi lớn, lôi bào vàng kim rách nát từng mảng, tu vi Trúc Cơ sơ kỳ lập tức tụt dốc không phanh. Cơn bão sét Lôi Đình Vạn Quân trên bầu trời mất đi sự điều khiển, lập tức tiêu tán sạch sẽ vào màn mưa.
"Ngươi... ngươi đã làm gì ta? Khúc lôi cốt này... tại sao lại bài xích ta?" Thẩm Hàn hoảng hốt gào lên, gương mặt tuấn tú vặn vẹo vì đau đớn và sợ hãi. Hắn cố gắng ngưng tụ lại lôi lực nhưng đan điền rỗng tuếch, kinh mạch bỏng rát do lôi phạt cắn trả.
Lâm Hoài không trả lời. Anh biết đây là cơ hội duy nhất và cuối cùng của mình. Nhục thân của anh lúc này đã kiệt quệ hoàn toàn sau khi gánh chịu bão sét, kinh mạch đan điền rách nát bốc khói đen nhẹ, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nứt xương nghiêm trọng cận kề sự sụp đổ.
Anh cắn chặt răng, trích ra một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát, nhỏ thẳng vào tâm bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa đang giấu trước ngực áo thô rách.
"Sát Lực Tội Nhân Tầng 1... kích hoạt!"
"Uỳnh!"
Bức họa cổ chấn động kịch liệt, giải phóng một luồng lôi oán xám đen khổng lồ bao phủ lấy cánh tay trái hóa thạch của Lâm Hoài. Ý chí chiến đấu đỉnh phong của chiến tướng thái cổ Lôi Khải thức tỉnh, khiến mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh tung bay hỗn loạn dưới mưa. Luồng lôi đình phát ra từ tay trái anh bùng cháy thành tội hỏa đen kịt oán hận, phát ra tiếng gào thét căm hờn của vạn anh linh.
Lâm Hoài sử dụng Lôi Bộ Trốn Chạy, một tiếng sấm nổ vang dội gót chân, anh hóa thành một luồng lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời mười trượng, áp sát Thẩm Hàn trong chớp mắt.
Thẩm Hàn hoảng hốt vung thanh lôi đình thần kiếm trung phẩm hòng chống đỡ. Nhưng Lâm Hoài vung Phế Kiếm Rỉ Sét mang theo sát lực tội nhân đen kịt, chém mạnh một đòn dứt khoát.
"Keng!!!"
Thanh thần kiếm trung phẩm của Thẩm Hàn bị lực lượng khổng lồ hất văng ra xa, cắm ngập vào một tảng đá đổ nát. Thẩm Hàn mất đi vũ khí, hoàn toàn phơi bày lồng ngực trước mặt Lâm Hoài.
"Lâm Hoài! Ngươi dám... Ta là con trai tông chủ! Cha ta sẽ..."
Lời đe dọa của Thẩm Hàn chưa kịp dứt, Lâm Hoài đã hành động. Gương mặt thiếu niên 17 tuổi lạnh lùng như sương tuyết, đôi mắt u lam không chứa một tia cảm xúc phàm trần. Anh vươn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm – lúc này đang bùng cháy tội hỏa đen kịt và rỉ máu đen xối xả – thọc thẳng vào lồng ngực của Thẩm Hàn.
"Phập!!!"
Tiếng da thịt bị xé rách vang lên ghê rợn hòa cùng tiếng mưa rơi xối xả. Bàn tay hóa thạch cứng như thép nguội của Lâm Hoài đâm xuyên qua lớp giáp sắt vàng kim đã rạn nứt, thọc sâu vào xương sườn của Thẩm Hàn.
"Rắc! Rắc! Rắc!"
Tiếng xương sườn của Thẩm Hàn gãy giòn giã dưới sức mạnh vạn cân của sát lực tội nhân. Thẩm Hàn trợn ngược hai mắt, miệng há hốc nhưng không thể phát ra tiếng hét, chỉ có máu tươi trào ra xối xả nhuộm đỏ cả vũng nước mưa dưới chân.
Bàn tay trái hóa thạch của Lâm Hoài luồn sâu vào trong lồng ngực đẫm máu, nắm chặt lấy khúc Lôi Cốt vàng kim đang rực sáng. Cảm ứng được huyết mạch nguyên thủy của chủ nhân cũ, khúc Lôi Cốt bộc phát một luồng hào quang xám tro ấm áp, hoàn toàn dung hợp với bàn tay của Lâm Hoài.
Lâm Hoài nhìn thẳng vào đôi mắt đầy tợn và tuyệt vọng của Thẩm Hàn, giọng nói khàn khàn, lạnh lùng vang lên giữa tiếng sấm rền:
"Nợ máu xương... hôm nay trả đủ."
Nói rồi, Lâm Hoài dùng lực bẻ mạnh.
"RẮC!!!"
Một tiếng xương gãy vang dội khô khốc xé rách màn đêm bão tố. Khúc Lôi Cốt vàng kim bị Lâm Hoài cưỡng ép bẻ gãy hoàn toàn khỏi lồng ngực của Thẩm Hàn.
"Á... A... A!!!"
Thẩm Hàn rú lên một tiếng thảm khốc tột độ rồi đổ gục xuống vũng bùn nhão nhoét, toàn thân co giật điên cuồng. Mất đi lôi cốt, đan điền và kinh mạch của hắn hoàn toàn sụp đổ, tu vi Trúc Cơ bị phế bỏ hoàn toàn, biến hắn thành một phế nhân tàn phế rên rỉ la liệt trong vũng máu tươi của chính mình.
Ngay khi khúc Lôi Cốt vàng kim rời khỏi ngực Thẩm Hàn, nó lập tức hóa thành một luồng ánh sáng vàng rực rỡ, chui tọt vào lồng ngực rách nát của Lâm Hoài. Luồng sức mạnh huyết mạch nguyên thủy bùng phát, kích hoạt phản phệ huyết mạch cực mạnh. Khớp xương toàn thân Lâm Hoài phát ra những tiếng nổ giòn giã, tủy xương xám tro của Phế Cốt Nghịch Chuyển điên cuồng hấp thụ lôi tủy vàng kim để tái sinh.
"Ực..."
Lâm Hoài phun ra một ngụm máu vàng kim lẫn lộn oán khí đen, nhục thân chịu sức ép cực đại, run rẩy dữ dội. Anh phải khuỵu một gối xuống đất, dùng phế kiếm rỉ sét cắm chặt xuống đất để giữ cho bản thân không bị ngã quỵ. Mặc dù thu hồi được lôi cốt, nhưng nhục thân rách nát của anh lúc này đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa, kinh mạch đan điền bốc khói đen nghi ngút.
Từ trong bóng tối của một vòm cuốn đổ nát cách đó không xa, một tà áo lam nhạt khẽ lay động trong gió bão.
Tiêu Tuyết – nữ đệ tử khách khanh xuất chúng của Linh Kiếm phái – đang đứng lặng im chứng kiến toàn bộ trận quyết đấu tàn khốc từ đầu đến cuối. Đôi mắt thanh cao, lạnh lùng của nàng co rút lại khi nhìn thấy Lâm Hoài tay không bẻ gãy lôi cốt của Thẩm Hàn. Đạo tâm lý trí của nàng chấn động mãnh liệt trước tiềm năng đáng sợ và sự tàn nhẫn sòng phẳng của thiếu niên tội huyết.
Tay phải Tiêu Tuyết khẽ đặt lên chuôi trường kiếm vỏ bạc 'Hàn Băng', nhưng sau một hồi tính toán lợi ích thiệt hơn, nàng từ từ buông tay ra. Quy Nguyên Tông đã thối nát, và việc dính líu vào nhân quả của một kẻ mang bức họa cấm kỵ đáng sợ như Lâm Hoài là hoàn toàn ngu ngốc. Nàng quyết định giữ im lặng, coi như chưa từng nhìn thấy trận chiến này.
Lâm Hoài khẽ ngước đầu, ánh mắt u lam lạnh lùng lướt qua vị trí của Tiêu Tuyết. Anh biết nàng đang ở đó, nhưng anh không còn sức để diệt khẩu. Anh cố gắng đứng thẳng dậy, cõng chặt Lâm Dao trên lưng, chuẩn bị rời khỏi phế tích.
"UỲNH UỲNH UỲNH!!!"
Đột ngột, từ hướng ngọn núi chính của Quy Nguyên Tông, một tiếng gầm phẫn nộ tột cùng xé rách bầu trời đêm vang dội vạn dặm hoang nguyên. Luồng uy áp Kết Đan Kỳ điên cuồng càn quét tới, khiến mây đen trên bầu trời cuộn xoắn thành một vòi rồng khổng lồ.
Tông chủ Thẩm Thiên Sơn đã cảm nhận được huyết mạch lôi cốt của con trai bị bẻ gãy. Lão đang điên cuồng dẫn dắt toàn bộ đại quân nội môn vây quét về phía phế tích Thạch Đầu Thôn với sát ý diệt thế tột cùng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!