Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Oan Gia Lộ Diện

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa bão trên bầu trời Phế Hoang Nguyên gầm rú mỗi lúc một cuồng bạo, trút xuống những dòng nước lạnh buốt như muốn nhấn chìm cả vùng đất tội nghiệp này vào bóng tối vĩnh hằng. Những tia sét màu xám tro rạch ngang trời, để lộ bóng dáng một thiếu niên đang lảo đảo bước đi giữa màn mưa. Lâm Hoài cõng muội muội Lâm Dao trên lưng, tay phải siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét mẻ nát. Mỗi bước chân của anh dẫm xuống bùn nhão đều nặng nề như đeo đá tảng, nhục thân bỏng rát nghiêm trọng sau vụ nổ lò đan Huyết Ma Lư đang không ngừng run rẩy.


Dưới lớp vải thô rách nát dính chặt vào người vì nước mưa, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài xuất hiện thêm một vệt nứt sâu hoắm, rỉ ra từng vệt máu đen xối xả. Cơn đau từ bả vai trái bị thương rách nát nặng do xích sắt câu hồn ăn mòn trước đó đang liên tục kích thích thần trí anh. Để giữ cho bản thân không gục ngã, Lâm Hoài đã phải tự đâm mạnh những cây Huyết Hồn Châm của Tô Mạn vào các huyệt đạo lớn trên cánh tay trái, cưỡng ép thi triển Huyết Đan Phản Phệ Áp Chế để phong tỏa luồng ma oán đang cuồn cuộn cắn trả. Thọ nguyên hao hụt vĩnh viễn thêm ba năm khiến gương mặt anh gầy gò đi trông thấy, mái tóc dài bạc trắng một nửa tung bay hỗn loạn dưới mưa, không còn chút tro bếp ngụy trang nào che giấu.


Lâm Dao trên lưng anh vẫn hôn mê sâu sắc. Sau khi được anh ép uống viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm, hơi thở thoi thóp của nàng đã dần ổn định, nhưng linh hồn kiệt quệ đã chìm vào trạng thái ngủ đông hoàn toàn. Lâm Hoài khẽ siết chặt đôi tay đang giữ lấy muội muội, ánh mắt u lam nhìn về phía trước.


Dưới ánh chớp rực sáng, những cột đá đổ nát, những mảng tường đổ nát rỉ sét của Thạch Đầu Thôn hiện ra giữa màn mưa bong bóng. Nơi đây mười năm trước từng là ngôi làng yên bình của Lôi tộc cổ đại, trước khi bị Quy Nguyên Tông vu oan tội mưu phản rồi đồ sát san bằng trong một đêm đẫm máu. Lâm Hoài bước qua cổng làng đã gãy đôi, cảm nhận được luồng lôi oán tàn lưu vạn năm đang không ngừng rò rỉ từ lòng đất hoang tàn này. Nỗi đau thương tột cùng và oán hận thấu xương tủy dâng trào trong lồng ngực anh, khiến vết sẹo kiếm chém màu trắng trên trán—vết sẹo ngụy trang che phủ vết xăm tội ấn bẩm sinh—nhói lên đau buốt.


"Uỳnh!!!"


Một luồng sét khổng lồ đột ngột đánh thẳng xuống cột đá rỉ sét ngay trước mặt Lâm Hoài, nổ tung thành muôn vàn tia lửa vàng kim rực rỡ. Ánh sáng chói lòa xé rách màn đêm bão tố, soi rõ hàng chục kỵ binh mặc giáp sắt đen của nội môn Quy Nguyên Tông đang từ bốn phương tám hướng vây chặt lấy phế tích Thạch Đầu Thôn. Tiếng vó lôi thú dẫm lên gạch vụn vang dội khô khốc.


Ngự trị trên đỉnh cột đá đổ nát cao nhất ở trung tâm phế tích, một bóng người đang đứng ngạo nghễ nhìn xuống.


Hắn mặc một bộ lôi bào nội môn lộng lẫy thêu chỉ vàng rực rỡ, gương mặt tuấn tú nhưng tràn đầy vẻ kiêu ngạo và tàn nhẫn cực đoan. Quanh thân hắn, những luồng lôi đình vàng kim chính quy đang không ngừng luân chuyển, phát ra tiếng sấm nổ âm vang đầy uy nghiêm. Luồng sức mạnh lôi điện ấy không phải sinh ra từ đan điền thông thường, mà phát ra trực tiếp từ vị trí lồng ngực của hắn, nơi một khúc xương đang rực sáng ánh vàng chói lọi.


Thẩm Hàn.


Con trai của Tông chủ Thẩm Thiên Sơn, kẻ đang mang trong mình Lôi Cốt cướp đoạt từ chính nhục thân của Lâm Hoài năm xưa. Khi nhìn thấy Lâm Hoài lảo đảo bước vào phế tích, khóe miệng Thẩm Hàn nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột độ, đôi mắt hẹp dài lóe lên sát cơ lạnh lẽo:


"Lâm Hoài, tên súc sinh tội huyết hèn mọn. Ngươi tưởng giết được Tào Lĩnh, đập tan đan phòng ngoại môn là có thể cõng con tiện nhân này trốn thoát khỏi hoang nguyên sao? Hôm nay, tại chính đống tro tàn của lũ kiến hôi Lôi tộc các ngươi, ta sẽ dùng khúc Lôi Cốt này để tiễn hai anh em ngươi xuống địa ngục!"


Không đợi Lâm Hoài trả lời, Thẩm Hàn đột ngột bước tới một bước. Từ ngực hắn, luồng uy áp của tu vi Trúc Cơ sơ kỳ kết hợp với sức mạnh lôi đình của Lôi Cốt bùng phát dữ dội, hóa thành một luồng khí áp khổng lồ màu vàng kim nén ép thẳng xuống nhục thân rách nát của Lâm Hoài. Sức ép mạnh đến mức mặt đất đá dưới chân Lâm Hoài lập tức rạn nứt, nước mưa xung quanh bị thổi bay thành một khoảng không khô ráo.


Lâm Hoài cõng Lâm Dao lùi lại hai bước, khớp xương toàn thân phát ra tiếng rên rỉ khô khốc. Áp lực của lôi cốt vàng kim đánh thẳng vào kinh mạch đan điền rách nát của anh, khiến vết thương cũ rách thêm, một ngụm máu đen lầy lội rỉ ra từ khóe miệng anh, nhỏ xuống vai áo của Lâm Dao.


"Ha ha ha! Quỳ xuống! Tội nhân bẩm sinh thì phải quỳ dưới chân ta!" Thẩm Hàn cười ngạo nghễ, đồng thời vận chuyển thần thức Trúc Cơ mạnh mẽ hòng áp chế hoàn toàn tinh thần của Lâm Hoài.


Nhưng ngay khi luồng thần thức của Thẩm Hàn vừa chạm vào lồng ngực Lâm Hoài, một biến cố bất ngờ xảy ra. Từ bên trong ngực áo rách của anh, bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa đang nằm trong Hộp Sắt Phong Ấn bỗng nhiên chấn động nhẹ. Luồng thần thức của Thẩm Hàn như đâm vào một hố đen vạn trượng, lập tức bị bức họa cổ rách nát nuốt chửng hoàn toàn không còn một mảnh vụn. Thẩm Hàn bị phản phệ nhẹ, lồng ngực chấn động, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ. Hắn kinh ngạc nhìn Lâm Hoài, nhưng sự tự phụ cực độ khiến hắn lập tức gạt bỏ sự nghi ngờ:


"Chút tà thuật phế thải của phu mỏ mỏ tối, cũng dám giở ra trước mặt ta?"


Lâm Hoài đứng thẳng người giữa bão uy áp, đôi đồng tử u lam rực sáng lôi oán xám tro lạnh lẽo. Anh không hề sợ hãi, ngược lại, khóe miệng anh khẽ nhếch lên một vệt tàn nhẫn. Anh cảm nhận được, khúc Lôi Cốt trong ngực Thẩm Hàn lúc này đang khẽ run rẩy. Khi gặp lại chủ nhân gốc là anh, khúc xương thần bí ấy bộc phát một sự bài xích huyết mạch tự nhiên cực kỳ yếu ớt đối với nhục thân của Thẩm Hàn. Lôi lực vàng kim của hắn bỗng nhiên trở nên nghẹn ứ, không thể vận chuyển trơn tru như trước.


"Thần Thông Phế Cốt... kích hoạt!"


Lâm Hoài gầm khẽ trong lòng. Đan điền rách nát của anh đột ngột xoay tròn, không chứa linh khí thông thường nhưng lại biến thành một lò chứa lôi phạt oán khí khổng lồ. Luồng lôi oán xám đen bùng phát dữ dội từ dưới chân anh, hóa thành những sợi xích sắt vô hình quấn quanh nhục thân, giúp anh đứng vững vàng như một ngọn núi cổ xưa trước luồng áp lực vàng kim của Thẩm Hàn. Sự tương phản giữa lôi lực vàng kim chính quy rực rỡ của kẻ cướp đoạt và lôi oán xám đen cấm kỵ của kẻ mang tội huyết xé rách màn mưa bão thành hai nửa đối lập rõ rệt.


Thẩm Hàn thấy Lâm Hoài không những không quỳ mà còn đứng thẳng hiên ngang đối mặt với mình, lòng tự phụ của hắn bị tổn thương nghiêm trọng. Hắn gầm lên một tiếng điên cuồng, vung tay phải chỉ thẳng về phía Lâm Hoài:


"Chết đi! Kim Lôi Thần Kích!"


Từ khúc Lôi Cốt trong ngực Thẩm Hàn, một luồng lôi đình vàng kim bạo liệt ngưng tụ thành một ngọn thần kích khổng lồ rực sáng xé rách không trung. Sức nóng kinh người của tia sét vàng kim thiêu rụi toàn bộ nước mưa xung quanh, làm nổ tung những cột đá rỉ sét đổ nát của Thạch Đầu Thôn thành tro bụi, lao thẳng về phía lồng ngực Lâm Hoài với sát ý diệt thế tột cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!