Nghịch Chuyển Huyết Lư
Bão lôi ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé rách bầu trời Phế Hoang Nguyên, nhưng sâu dưới lòng đất ngoại môn Quy Nguyên Tông, Huyết Linh Đường lúc này nóng rực và ngột ngạt như một lò bát quái hoang phế. Không gian nồng nặc mùi lưu huỳnh, mùi máu tươi tanh sặc sụa và cả mùi tử khí âm u phát ra từ bệ đá trung tâm.
Lâm Hoài đứng đó, phế kiếm rỉ sét trong tay phải hơi hạ thấp, những giọt máu đen kịt của Bạch Sát vẫn dọc theo lưỡi kiếm nhỏ xuống nền đá thạch anh vang lên những tiếng tách tách khô khốc. Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh tung bay trong luồng gió nóng bốc lên từ lòng đất, để lộ vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt trên trán đang che phủ vết xăm tội ấn bẩm sinh. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn chặt bằng những dải vải thô rách nát xuất hiện thêm một vệt nứt sâu hoắm, máu đen rỉ ra xối xả thấm đẫm lớp vải bố, nhưng đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
Trước mắt anh, trên bệ đá cổ xưa rực cháy trận pháp lôi hỏa, muội muội Lâm Dao đang bị xích sắt vàng kim trói chặt hoàn toàn cả tứ chi. Sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy trắng, da dẻ trong suốt đến mức nhìn thấy cả những đường gân máu tím nhạt đang co giật. Cổ chân gầy gò của nàng đã bị rạch một vết thương lớn, từng giọt máu nguyên âm thuần khiết đỏ thẫm đang chậm rãi nhỏ giọt vào lò luyện đan Huyết Ma Lư khổng lồ đang rực cháy tội hỏa đỏ rực ngay bên dưới.
"Dao nhi..."
Lòng ngực Lâm Hoài thắt lại, một luồng lôi oán xám đen trong đan điền rách nát bùng phát dữ dội hóa thành sát ý ngút trời. Anh không hề do dự, vung phế kiếm rỉ sét lao thẳng về phía bệ đá hòng chém đứt xích sắt cứu muội muội.
"Uỳnh!"
Ngay khi lưỡi kiếm rỉ sét chạm vào sợi xích vàng kim, trận pháp lôi hỏa liên kết với Huyết Ma Lư đột ngột bộc phát năng lượng tự vệ. Một luồng sóng nhiệt đỏ thẫm cuồng bạo hất văng Lâm Hoài ra xa hơn trượng. Phản lực cực mạnh khiến nhục thân rách nát của anh chấn động kịch liệt, kinh mạch bả vai trái bị xích sắt câu hồn ăn mòn trước đó lại rách thêm, phun ra một ngụm máu đen lầy lội.
"Ha ha ha! Một tên phế nhân tội huyết đan điền rách nát, lại dám mơ tưởng phá vỡ hộ thân đại trận của Huyết Ma Lư?"
Một tiếng cười khàn khàn, tàn bạo vang lên từ phía cửa ngách mật thất.
Tào Lĩnh bước vào. Lão già phì nộn biến dị, da dẻ đỏ hồng do hút máu luyện đan lâu ngày, mặc bộ lôi bào chưởng sự thêu hình móng vuốt hung tợn đang bay phần phật dưới sức nóng của lò đan. Đôi mắt lão híp lại đầy độc ác khi nhìn thấy xác chết của Bạch Sát nằm la liệt dưới đất, rồi quét qua Lâm Hoài với vẻ khinh bỉ tột độ:
"Ngươi giết được Bạch Sát quả thực khiến ta bất ngờ. Nhưng đến đây thì kết thúc rồi. Huyết mạch nguyên âm của con bé này đã hòa vào viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm bên trong lò đan. Đêm nay, ta sẽ dùng tro cốt của ngươi làm củi đốt để hoàn thành viên đan dược chí tôn này!"
Không để Lâm Hoài kịp phản ứng, Tào Lĩnh thọc mạnh tay vào ngực áo, rút ra một lá bùa chú màu vàng kim phát ra ánh sáng đỏ thẫm thiên quy lực áp chế—Tội Ấn Khống Hồn Phù.
"Tội nhân bẩm sinh, quỳ xuống cho ta!"
Tào Lĩnh quát lớn, điên cuồng kích hoạt phù chú. Lá bùa bùng cháy thành một luồng lôi hỏa đen kịt, khóa chặt thần đình huyệt trên trán Lâm Hoài.
Trong nháy mắt, vết sẹo kiếm chém trên trán Lâm Hoài nứt toác, vết xăm tội ấn rỉ máu đen bộc phát lôi hỏa thiêu đốt thẳng vào thức hải của anh. Cơn đau đớn tột cùng từ linh hồn bị thiên quy trừng phạt khiến Lâm Hoài gầm lên một tiếng thảm khốc, nhục thân anh khuỵu xuống nửa gối trên nền đá nóng bỏng, phế kiếm cắm chặt xuống đất để giữ cho cơ thể không ngã rạp.
"Ha ha! Thiên quy đã định, tội huyết Lôi tộc các ngươi vĩnh viễn chỉ là gia súc, là củi khô luyện dược cho tiên môn ta!" Tào Lĩnh cười ngạo nghễ, bước từng bước lại gần hòng dùng chân giẫm nát đầu Lâm Hoài.
Nhưng lão đã lầm.
Lâm Hoài cúi đầu, khóe miệng rỉ máu đen nhưng đôi đồng tử u lam lại bừng lên một tia sáng tàn nhẫn cực hạn. Anh đã sớm tính toán đến việc Tào Lĩnh sẽ dùng phù chú khống hồn để áp chế mình. Đây chính là thời cơ dụ địch áp sát cận chiến.
"Muốn khóa linh hồn ta? Ngụy tiên các ngươi không xứng!"
Lâm Hoài gầm khẽ, tay phải thọc thẳng vào vết rách lầy lội trên lồng ngực, cưỡng ép trích ra một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát. Anh vung tay, smear thẳng ngụm máu đan điền chứa dòng máu tội huyết nguyên thủy mạnh nhất lên vết tội ấn đang rực cháy trên trán.
Tội huyết nguyên thủy gặp thiên quy lôi hỏa, lập tức bộc phát phản ứng tịnh hóa dữ dội. Một làn khói xám tro mờ nhạt bốc lên, lôi hỏa đen kịt đang thiêu đốt thức hải Lâm Hoài bị máu đan điền dập tắt hoàn toàn, liên kết phù chú khống hồn của Tào Lĩnh lập tức đứt đoạn.
"Cái gì? Ngươi có thể tự tịnh hóa tội ấn?" Tào Lĩnh kinh hoàng biến sắc, lùi lại một bước.
"Chết đi!"
Lâm Hoài gầm lên, tay phải đè chặt chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo, nhỏ trực tiếp máu đan điền vào tâm bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa ẩn giấu bên trong.
"Nhóc con, hiến tế huyết nhục cánh tay trái và thọ nguyên của ngươi, ta sẽ cho ngươi mượn sát lực nghịch thiên!" Ý chí của chiến tướng thái cổ Lôi Khải rầm rập vang vọng trong thức hải Lâm Hoài.
Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của Lâm Hoài đột ngột bùng cháy tội hỏa oán khí đen kịt, các vết nứt xương thịt rít lên những tiếng gãy giòn giã. Thọ nguyên của anh tiếp tục hao hụt vĩnh viễn thêm 3 năm, mái tóc bạc trắng thêm vài sợi, nhưng một nguồn sức mạnh bạo liệt vạn cổ bộc phát—Sát Lực Tội Nhân Tầng 1.
Tào Lĩnh cảm nhận được nguy hiểm cực hạn, điên cuồng xuất ra tuyệt kỹ mạnh nhất của mình: "Huyết Lôi Trảo!"
Một bàn tay quỷ khổng lồ dệt bằng huyết lôi đỏ thẫm bạo ngược phóng ra từ tay Tào Lĩnh, hòng bóp nát lồng ngực và đan điền của Lâm Hoài.
Lâm Hoài không hề lùi bước, vung Phế Kiếm Rỉ Sét đang bùng cháy tội hỏa đen kịt chém thẳng một đòn dứt khoát—Phế Kiếm Nhất Kích mang theo sát ý oán hận vạn cổ.
"Rắc!"
Lưỡi kiếm tội hỏa đen kịt chém đứt đôi bàn tay quỷ huyết lôi đỏ thẫm như chém một khúc gỗ mục. Kiếm khí xám đen không hề giảm thế, lướt ngang qua hư không xé rách sương độc lưu huỳnh.
"Xoẹt!"
Một vệt máu tươi đỏ thẫm bắn vọt lên xối xả nhuộm đỏ cả bệ đá cổ xưa. Đầu của Tào Lĩnh Trúc Cơ trung kỳ lìa khỏi cổ, trợn ngược hai mắt đầy kinh hoàng tột độ, rơi rầm xuống nền đá thạch anh rồi lăn lông lốc vào bóng tối. Nhục thân phì nộn của lão quỵ xuống, co giật vài cái rồi đổ sụp bên cạnh lò luyện đan.
Tào Lĩnh đã chết, sợi xích vàng kim trói buộc Lâm Dao lập tức rạn nứt rồi vỡ vụn thành trăm mảnh. Lâm Hoài lao đến, đón lấy thân hình gầy gò thoi thóp của muội muội vào lòng ngực bỏng rát của mình.
"Dao nhi! Ca ca đến cứu muội rồi!" Lâm Hoài khàn giọng gầm lên, nước mắt hòa cùng máu đen chảy dài trên gương mặt gầy gò.
Nhưng ngay lúc này, Huyết Ma Lư mất đi sự khống chế của Tào Lĩnh, lượng oán khí khổng lồ tích tụ bên trong bắt đầu bạo phát dữ dội. Lò luyện đan bằng đồng xanh rung chuyển kịch liệt, xuất hiện hàng vạn vết nứt rực sáng lôi hỏa đỏ rực, chuẩn bị nổ tung.
Lâm Hoài biết rõ lò đan sắp sập, anh nhanh tay thọc thẳng tay trái hóa thạch vào tâm lò đan đang bốc cháy, chộp lấy viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm đang lơ lửng giữa tội hỏa.
"Ầm!!!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa bùng phát. Lò luyện đan Huyết Ma Lư nổ tung thành muôn vàn mảnh vụn đồng xanh rực lửa. Luồng oán khí và lôi hỏa khổng lồ giải phóng ra ngoài như một cơn bão địa mạch càn quét toàn bộ Huyết Linh Đường.
Lâm Hoài điên cuồng quay lưng lại, dùng chính tấm lưng rách nát và nhục thân nghịch chuyển phế cốt của mình làm lá chắn sống để ôm chặt, bảo vệ Lâm Dao khỏi vụ nổ. Sức nóng kinh người thiêu rụi da thịt sau lưng anh, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm bị chấn động rạn nứt thêm nhiều vệt sâu hoắm, rỉ máu đen xối xả.
"Khụ!" Lâm Hoài phun ra một ngụm máu vàng kim lẫn lộn oán khí đen, thần thức cận kề sự sụp đổ hoàn toàn.
Trong cơn nguy kịch, anh nhanh chóng rút một cây kim châm Huyết Hồn Châm từ bộ châm cứu của Tô Mạn đeo bên hông, tự đâm mạnh vào huyệt đạo chính trên bả vai trái—thi triển Huyết Đan Phản Phệ Áp Chế để tạm thời khóa chặt dòng chảy oán khí đang điên cuồng cắn trả cơ thể. Cơn đau đớn thấu xương tủy giúp anh giữ được một tia tỉnh táo cuối cùng.
Lâm Hoài run rẩy đưa viên Thọ Nguyên Đan bán thành phẩm chứa máu nguyên âm của Lâm Dao vào miệng nàng. Đan dược tan ra, hóa thành một luồng sinh mệnh lực ấm áp bảo vệ tâm mạch của Lâm Dao. Hơi thở thoi thóp của nàng dần ổn định trở lại, nhưng linh hồn kiệt quệ bắt đầu chìm vào trạng thái ngủ đông sâu sắc.
"Dao nhi... ca ca sẽ đưa muội đi..."
Lâm Hoài cõng Lâm Dao lên vai, tay phải siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét mẻ nát, lảo đảo bước đi giữa đống đổ nát của đan phòng đang sụp sập hoàn toàn. Khói bụi mù mịt và gạch đá rơi rầm rầm xung quanh. Tiếng chuông báo động từ nội môn Quy Nguyên Tông đã vang lên dồn dập, chấn động cả bầu trời đêm hoang nguyên.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!