Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Huyết Linh Đường Ám Ảnh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bão lôi ngoài kia vẫn gầm rú như muốn xé rách bầu trời Phế Hoang Nguyên, nhưng sâu dưới lòng đất ngoại môn Quy Nguyên Tông, không gian chỉ còn lại tiếng rít gào trầm đục của trận pháp lôi hỏa. Lâm Hoài đứng im lặng trước cánh cửa đá khổng lồ dẫn vào Huyết Linh Đường. Cửa đá cao hơn trượng, chạm khắc hình móng vuốt của một loài hung thú thái cổ hung tợn, trên bề mặt là những đường vân lôi hỏa màu đỏ thẫm và vàng kim đan xen chạy dọc như mạng nhện. Mỗi khi sấm sét ngoài kia dội xuống địa mạch, trận pháp trên cửa lại rực sáng, tỏa ra hơi nóng thiêu rụi kinh người, sẵn sàng hóa cát bụi bất kỳ kẻ nào dám chạm vào.


Lâm Hoài khẽ thở dốc, lồng ngực gầy gò phập phồng dưới lớp áo vải thô xám rách nát sũng nước mưa. Mái tóc dài bạc trắng một nửa của anh xõa rượi trước trán, để lộ vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt đang rỉ ra một vệt máu đen nhỏ. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn chặt vải thô nứt xương nghiêm trọng, từng giọt máu đen xối xả thấm đẫm lớp vải bố, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt vang lên những tiếng tách tách khô khốc. Cơn đau từ bả vai trái bị bỏng rát nặng nề sau khi gánh khiên oán hồn ở trận chiến ngoài kia đang liên tục kích thích thần trí anh, nhưng đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.


Anh biết rõ thời gian của mình không còn nhiều. Lâm Dao đang ở bên trong, và mỗi hơi thở anh lãng phí ở đây đều đẩy nàng đến gần hơn với lò luyện đan tà ác của Tào Lĩnh.


"Trận pháp lôi hỏa này liên kết trực tiếp với địa mạch và lò đan bên trong," Lâm Hoài thầm nghĩ, đôi mắt nhắm lại để cảm nhận dòng chảy linh lực bạo liệt đang cuộn xoắn trên cửa đá. "Nếu ta dùng lực lượng thô bạo để phá cửa, vụ nổ bộc phát của lôi hỏa sẽ lập tức thiêu rụi toàn bộ mật thất, Dao nhi chắc chắn sẽ không sống sót. Ta bắt buộc phải chém đứt dòng chảy năng lượng của nó một cách im lặng."


Lâm Hoài chậm rãi đưa tay phải siết chặt chuôi thanh phế kiếm rỉ sét. Anh vận chuyển một tia kiếm ý tuyệt tình vừa mới ngộ ra từ tàn hồn Kiếm Ma trong bức họa cổ. Kiếm ý này vô cùng mỏng manh, lạnh lẽo và tàn nhẫn, nhưng khi nó vừa nhập vào thân kiếm rỉ sét, một làn khói xám tro mờ nhạt bỗng chốc bao phủ lưỡi kiếm, triệt tiêu hoàn toàn hơi nóng lôi hỏa đang tỏa ra xung quanh.


Trong thức hải của anh, sợi tơ liên kết linh lực của trận pháp lôi hỏa dần hiện rõ. Chúng là những sợi tơ màu đỏ thẫm mờ ảo, liên kết tâm trận trên hình móng vuốt hung thú với các khe đá dẫn sâu xuống lòng đất. Lâm Hoài bước lên một bước, phế kiếm rỉ sét vung lên một đường giản đơn nhưng dứt khoát.


"Kiếm Khí Chém Nhân Quả!"


Một vệt kiếm khí xám tro mỏng như tờ giấy lướt qua hư không, chém thẳng vào tâm trận của cửa đá. Không có tiếng nổ vang trời, không có lôi hỏa bộc phát. Sợi tơ linh lực liên kết trận pháp lập tức đứt đoạn. Những tia sét vàng kim và ngọn lửa đỏ thẫm trên cửa đá rên rỉ một tiếng rồi nhanh chóng lụi tàn, hóa thành những làn khói xám tan biến vào không khí. Cánh cửa đá khổng lồ rầm rập mở ra một khe hẹp, để lộ lối đi tối đen như mực dẫn xuống lòng đất.


Lâm Hoài không hề do dự, nghiêng người lách qua khe cửa đá, tiến thẳng vào Huyết Linh Đường.


Bên trong mật thất, không khí vô cùng ngột ngạt, nóng bức và nồng nặc mùi máu tanh sặc sụa trộn lẫn với mùi khói độc lưu huỳnh từ lò luyện đan. Lối đi hẹp được lát bằng đá thạch anh xám, hai bên vách đá treo những ngọn đèn dầu làm từ xương sọ phàm nhân, tỏa ra ánh lửa xanh lét âm u. Lâm Hoài bước đi không một tiếng động, phế kiếm rỉ sét hơi hạ thấp, tay trái hóa thạch giấu dưới ngực áo sẵn sàng bộc phát oán lực bảo mệnh.


Anh đi qua những dãy hành lang dài hẹp, nhìn thấy những vết máu khô đen kịt bám đầy trên vách đá và những mảnh xương tàn rách nát của các tộc nhân Lôi tộc bị hành quyết trước đó. Nỗi uất hận tột cùng trước ách nô dịch của tiên môn một lần nữa dâng lên trong lòng Lâm Hoài, khiến tội ấn trên trán anh rực sáng lôi quang xám đen mờ ảo. Anh siết chặt chuôi kiếm, sát ý ngập tràn.


Đột ngột, một luồng gió lạnh buốt từ phía trước thổi tới, mang theo mùi tử khí nồng nặc. Lâm Hoài lập tức dừng bước, cơ thể hơi hạ thấp trong tư thế phòng thủ.


"Két... két... két..."


Tiếng xích sắt kéo lê trên nền đá thạch anh vang lên đều đặn, vọng lại từ góc tối của hành lang phía trước. Giữa màn sương độc màu xanh mờ ảo, một bóng người từ từ bước ra.


Kẻ đó mặc một bộ bạch y rách rưới bám đầy những vết máu khô nhạt, toàn bộ gương mặt và cơ thể được quấn chặt bằng những dải vải băng trắng xóa như một xác chết biết đi vừa bò lên từ hầm mộ. Trên vai hắn đeo một sợi xích sắt khổng lồ rỉ sét bốc lên làn khói đen kịt oán khí—đó chính là Bạch Sát, sát thủ truy hồn của Huyết Sát Đường dưới trướng Tào Lĩnh.


"Lâm Hoài... phế nhân tội huyết mang tóc bạc nửa..." Giọng nói của Bạch Sát vang lên khàn khàn, quái dị như tiếng hai mảnh xương cọ xát vào nhau. Đôi mắt hắn lộ ra sau lớp băng quấn rực lên ánh sáng xanh lục lạnh lẽo, nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài. "Ngươi dám sát hại Hắc Sát, phá hủy ngoại môn Chấp Pháp Đường. Hôm nay, ta sẽ dùng sợi xích câu hồn này khóa chặt kinh mạch của ngươi, rút sạch thần hồn để luyện chế oán khí cho lò đan của Chưởng sự."


Lâm Hoài lạnh lùng nhìn đối thủ, không nói một lời. Anh biết rõ Bạch Sát là một tu sĩ Luyện Khí tầng tám đỉnh phong, giỏi khống chế vật lý và ăn mòn thần hồn đối thủ bằng xích sắt câu hồn đặc chế từ sắt nguội oán khí. Đấu trực diện linh lực lúc này với nhục thân rách nát của anh là tự sát. Anh bắt buộc phải dùng mưu mẹo.


"Vút!"


Bạch Sát không hề cho Lâm Hoài cơ hội suy tính. Hắn vung mạnh cánh tay gầy guộc, sợi xích sắt câu hồn rỉ sét lập tức lao ra như một con hắc xà khổng lồ, xé rách màn sương độc lao thẳng vào lồng ngực Lâm Hoài.


Lâm Hoài vội vàng vận chuyển Lôi Bộ Trốn Chạy, một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên dưới gót chân, cơ thể anh dịch chuyển tức thời sang bên phải nửa trượng để né tránh đòn đánh diện rộng. Sợi xích sắt nện mạnh vào vách đá thạch anh, phát ra tiếng nổ lớn, đá tảng vỡ vụn bắn tung tóe.


"Hừ, tốc độ nhanh đấy, nhưng nhục thân rách nát của ngươi chịu đựng được bao lâu?" Bạch Sát cười quái dị. Hắn biến chiêu cực nhanh, sợi xích sắt đang cắm vào vách đá đột ngột quay ngược trở lại, quét ngang qua hư không với tốc độ kinh người.


Lâm Hoài vung Phế Kiếm Rỉ Sét lên ngăn đỡ.


"Keng!"


Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội cả mật thất tối tăm. Phế kiếm rỉ sét va chạm trực tiếp với sợi xích sắt câu hồn, phát ra những tia lửa xám đen bạo liệt. Sức nặng khổng lồ từ sợi xích sắt đặc chế nén ép xuống khiến phế kiếm rỉ sét của Lâm Hoài suýt nữa bị mẻ đôi, phản lực cực mạnh chấn động khiến kinh mạch tay phải anh rạn nứt rỉ máu tươi. Anh lùi lại ba bước, chuôi kiếm run rẩy dữ dội.


"Cạch!"


Trước khi Lâm Hoài kịp ổn định thế đứng, Bạch Sát đã giật mạnh sợi xích sắt, lợi dụng sơ hở để quấn chặt lấy bả vai trái bị thương của anh.


"Rắc!"


Sợi xích sắt rỉ sét siết chặt lấy bả vai trái Lâm Hoài, những chiếc gai sắt sắc nhọn trên xích đâm sâu vào da thịt, oán khí đen kịt từ xích sắt câu hồn lập tức bộc phát, điên cuồng ăn mòn vào các kinh mạch phế thải của anh. Cơn đau đớn tột cùng như bị vạn con kiến độc róc xương lột da bùng phát, khiến Lâm Hoài phun ra một ngụm máu đen, nhục thân anh khuỵu xuống nửa gối trên nền đá ẩm ướt.


"Ha ha ha! Trúng xích câu hồn của ta, linh lực trong người ngươi sẽ bị khóa chặt hoàn toàn trong vòng ba hơi thở! Chết đi!" Bạch Sát cười lớn đầy ngạo mạn, hắn bắt đầu kéo mạnh sợi xích hòng lôi kéo Lâm Hoài về phía mình để kết liễu.


Kinh mạch bả vai trái bị oán khí ăn mòn rỉ máu đen xối xả, đan điền rách nát bốc khói đen kịt. Lâm Hoài cắn răng chịu đựng nỗi đau xé rách thần hồn, đôi mắt u lam rực sáng lôi đình xám tro lạnh lẽo. Anh biết, nhục thân của mình đã chạm đến giới hạn chịu đựng tối đa. Nếu không dùng thần hồn phản kích lúc này, anh chắc chắn sẽ bị Bạch Sát bóp nát đan điền.


Anh nhắm mắt lại, dồn toàn bộ thần niệm oán khí tích tụ sâu trong thức hải từ những ngày thiền định dưới đáy vực sâu tế đàn hoang cổ. Thần thức lực khổng lồ ngưng tụ thành một chiếc kim nhọn hoắt màu xám tro mờ nhạt giữa hư không trước trán anh.


"Thần Thức Châm Kích!"


Lâm Hoài mở bừng mắt, hai tia sáng xám tro sắc bén phóng ra từ đôi đồng tử u lam, xuyên qua màn sương độc, đâm thẳng vào giữa trán của Bạch Sát.


"Á!!!"


Một tiếng thét thảm khốc rách màng nhĩ vang lên. Bạch Sát ôm chặt lấy đầu, toàn bộ thức hải của hắn bị chiếc kim thần thức oán khí đâm rách nát dữ dội. Cơn đau đớn tinh thần tột độ khiến hắn mất đi lý trí, hai tay buông lỏng sợi xích sắt câu hồn, cơ thể lảo đảo lùi lại phía sau, mặt quấn băng trắng rỉ ra những vệt máu tươi đỏ thẫm.


Thời cơ sinh tử đã đến.


Lâm Hoài dùng lực giật đứt sợi xích sắt đang quấn quanh bả vai trái, máu đen phun ra xối xả. Anh không thèm quan tâm đến vết thương rách nát, tay phải nhanh chóng rút thanh Ngũ Độc Trủy Thủ tẩm kịch độc Tê Ma Thảo đoạt được từ Hắc Sát trước đó dắt bên hông.


"Lôi Bộ Trốn Chạy!"


Một tiếng sấm nổ vang lên, Lâm Hoài hóa thành một vệt lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời, áp sát vào lồng ngực của Bạch Sát đang choáng váng.


"Phập!"


Lâm Hoài vung tay phải, cắm thẳng thanh Ngũ Độc Trủy Thủ ngập sâu vào cổ họng của Bạch Sát. Kịch độc ăn mòn kinh mạch từ xương răng rết độc kết hợp với độc tố tê liệt của Tê Ma Thảo lập tức bộc phát dữ dội.


"Khẹc... khẹc..."


Bạch Sát trợn ngược hai mắt rực ánh sáng xanh lục đầy kinh hoàng, cơ thể hắn cứng đờ hoàn toàn, dòng chảy linh lực trong kinh mạch bị đóng băng trong nháy mắt. Hắn không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào, máu tươi đen kịt phun ra từ cổ họng nhuộm đỏ cả lớp băng trắng xóa. Xác chết của Bạch Sát đổ rầm xuống nền đá thạch anh, co giật vài cái rồi hoàn toàn bất động.


Lâm Hoài rút trủy thủ ra, thở dốc dữ dội, nhục thân anh lúc này kiệt sức hoàn toàn, bả vai trái rách nát rỉ máu đen không ngừng. Anh phải dùng tay phải đè chặt vết thương để ngăn máu chảy.


Tuy nhiên, cái chết của Bạch Sát bỗng giải phóng ra một luồng oán niệm tà ác khổng lồ tích tụ trong cơ thể hắn vạn năm. Luồng oán niệm đen kịt này không tiêu biến, mà bị lực hút từ sâu trong Huyết Linh Đường cưỡng ép kéo đi, kích hoạt trận pháp huyết lôi trung tâm bao quanh lò luyện đan bộc phát.


"Ầm! Ầm! Ầm!"


Mật thất dưới lòng đất rung chuyển dữ dội, những tảng đá thạch anh trên trần sạt lở rơi xuống rầm rầm. Lâm Hoài cắn răng đứng dậy, mặc kệ nỗi đau xé rách kinh mạch, anh chạy điên cuồng tiến sâu vào đan phòng trung tâm theo lối dẫn của sơ đồ lụa đẫm máu.


Khi anh bước qua cánh cửa đá cuối cùng đổ nát, đập vào mắt Lâm Hoài là một khung cảnh tàn bạo tột cùng khiến đạo tâm của anh suýt chút nữa sụp đổ.


Giữa đan phòng rộng lớn ngập tràn sương độc lưu huỳnh đỏ ngầu, một bệ đá cổ xưa sừng sững hiện ra. Trên bệ đá, muội muội Lâm Dao đang bị xích sắt vàng kim trói chặt hoàn toàn cả tứ chi, sắc mặt nàng tái nhợt như tờ giấy trắng, hơi thở thoi thóp cận kề cái chết. Cổ chân gầy gò của nàng đã bị rạch một vết thương lớn, từng giọt máu nguyên âm thuần khiết đỏ thẫm đang chậm rãi nhỏ giọt vào lò luyện đan Huyết Ma Lư khổng lồ đang rực cháy tội hỏa đỏ rực ngay bên dưới bệ đá.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!