Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Đêm Bão Lôi Khởi Nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió hú gào qua những vách đá dựng đứng của Phế Hoang Nguyên, mang theo hơi ẩm lạnh buốt và mùi ozone nồng nặc của một cơn đại kiếp lôi đình đang tích tụ. Trên bầu trời u tối vạn trượng, từng tầng mây đen đặc quánh cuộn xoắn vào nhau như những con hắc long khổng lồ đang giãy giụa. Sấm sét rền vang từ xa, những tia chớp vàng kim và tím sẫm thỉnh thoảng rạch ngang màn đêm, chiếu sáng cả một vùng đất chết cằn cỗi đầy bãi tha ma và những ngọn tháp canh sừng sững của Quy Nguyên Tông.


Lâm Hoài đứng nép mình trong bóng tối của một khe đá hẹp sát rìa Ngoại Môn Quy Nguyên Tông. Chiếc áo vải thô xám rách nát của anh sũng nước mưa, dán chặt vào lồng ngực gầy gò nhưng săn chắc. Lớp tro bếp xám xịt dùng để ngụy trang mái tóc bạc trắng một nửa đã bị nước mưa xối xả gột rửa, lộ ra những sợi tóc bạc trắng u uẩn bay phần phật trong gió bão. Trên trán anh, vết sẹo kiếm chém màu trắng vô hại—vỏ bọc che giấu vết tội ấn bẩm sinh—đang nhói lên từng đợt đau buốt âm ỉ.


Nhưng nỗi đau đó chẳng thấm tháp gì so với cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm đang quấn chặt bằng những dải vải thô nhuốm máu khô dưới ngực áo. Mỗi khi lôi đình trên bầu trời rạch qua, tủy xương của cánh tay trái lại rạn nứt dữ dội, rỉ ra từng vệt máu đen kịt. Lâm Hoài khẽ nghiến răng, đôi đồng tử u lam lạnh lùng đóng băng mọi cảm giác đau đớn phàm trần. Anh khẽ chạm tay phải vào ngực áo, nơi chiếc Hộp Sắt Phong Ấn chứa bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa đang nằm im lìm. Sức mạnh cấm kỵ bên trong bức họa đang rục rịch, cộng hưởng với lôi đình cuồng bạo của đất trời.


"Uỳnh!"


Một tiếng sét nổ vang như muốn xé rách màng nhĩ, đánh thẳng xuống khu mỏ quặng phía Tây hoang nguyên. Đó là ám hiệu.


Ngay lập tức, tiếng reo hò bạo động vang trời từ phía khu mỏ Tây bùng phát. Trương Đại Lực và Hùng Thiết đã dẫn dắt hàng vạn phu mỏ Thiết Huyết Minh đồng loạt nổi dậy. Ánh lửa từ những chòi canh bị đốt cháy bốc lên ngùn ngụt, nhuộm đỏ một góc trời đêm bão lôi. Tiếng gào thét uất hận của những kẻ bị nô dịch vạn năm hòa cùng tiếng sấm rền, tạo nên một khúc nhạc bi tráng chấn động cả Phế Hoang Nguyên. Lực lượng lính canh tuần tra của Quy Nguyên Tông lập tức bị kéo giãn, điên cuồng lao về phía khu mỏ Tây để đàn áp.


"Thời cơ đến rồi." Lâm Hoài trầm giọng, ánh mắt hướng về phía cổng sắt khổng lồ của Chấp Pháp Đường ngoại môn đang sừng sững trước mặt.


Từ bóng tối phía sau anh, Thiết Đầu lao ra, tay siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét vừa được rèn lại trong đêm. Đi bên cạnh cậu là Thiết Nô—gã khổng lồ man tộc câm điếc cao chín thước. Thiết Nô ngực trần, để lộ những vết sẹo lôi phạt chằng chịt rỉ máu dưới màn mưa bão. Gã vác trên vai chiếc búa tạ bằng đá lôi thạch nặng ba trăm cân, đôi mắt đỏ ngầu sát khí nhìn Lâm Hoài, chờ đợi một mệnh lệnh bằng ký hiệu tay.


Lâm Hoài vung tay ra hiệu: "Tấn công!"


Thiết Nô gầm lên một tiếng không rõ âm nghĩa, âm thanh trầm hùng như dã thú xuất chuồng, bước chân khổng lồ dẫm nát đất đá lầy lội, lao thẳng về phía cổng sắt Chấp Pháp Đường.


"Có kẻ bạo động! Bắn tiễn! Mau bắn tiễn!"


Tiếng hét hốt hoảng của lính canh vang lên từ trên hai ngọn tháp canh cao vút hai bên cổng sắt. Ngay lập tức, hàng loạt lính canh bọc giáp sắt đen vội vã giương cung. Những mũi tên lôi điện (lôi tiễn) rực sáng ánh chớp vàng kim từ trên cao điên cuồng bắn xuống như mưa trút.


"Hưu! Hưu! Hưu!"


Một nhóm phu mỏ dũng cảm cầm gậy gỗ và cuốc sắt rèn thô xông lên hỗ trợ Thiết Nô, nhưng lập tức bị cơn mưa lôi tiễn bắn trúng. Tiếng lôi điện nổ tung lách tách, thiêu rụi da thịt phu mỏ thành những mảng đen kịt. Hàng chục người ngã gục trong vũng bùn máu, tiếng rên rỉ thảm khốc bị tiếng mưa bão nuốt chửng. Đội hình tiên phong lập tức bị chặn lại trước thế công áp đảo từ tháp canh.


"Để ta!" Thiết Nô ngực trần gầm rú, gã không thèm né tránh, dùng cơ bắp man tộc cứng như đá tảng gồng gánh áp lực.


"Phập! Phập!"


Hai mũi lôi tiễn cắm thẳng vào bả vai Thiết Nô, máu tươi đỏ thẫm phun ra, nhưng gã dường như không biết đau đớn, bước chân khổng lồ vẫn lao điên cuồng. Gã vung mạnh chiếc búa tạ nặng ba trăm cân, dồn toàn bộ man lực vạn quân nện thẳng vào chân tháp canh bằng đá thạch anh.


"Uỳnh!"


Một tiếng nổ lớn vang lên, mặt đất rung chuyển. Chân tháp canh xuất hiện những vết nứt khổng lồ rạn rách, nhưng tháp canh vẫn đứng vững, lính canh trên cao tiếp tục điên cuồng bắn lôi tiễn xuống đầu Thiết Nô. Máu từ vai gã chảy ròng ròng dọc theo cánh tay vạm vỡ.


Nhìn thấy Thiết Nô bị vây khốn dưới mưa tiễn chí mạng, Lâm Hoài bước ra khỏi bóng tối. Anh biết, nếu không phá hủy ngọn tháp canh này, toàn bộ lực lượng tiên phong sẽ bị tiêu diệt sạch sẽ. Anh không thể mượn lực từ bức họa lúc này, nhục thân của anh chỉ chịu đựng được tối đa một lần mượn lực nữa trước khi hoàn toàn hóa thạch vĩnh viễn. Anh phải giữ bài tẩy đó cho trận quyết chiến với Tào Lĩnh.


"Oán Hồn Hóa Thuẫn!"


Lâm Hoài trầm giọng quát. Anh đưa cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô lên trước ngực. Luồng lôi oán xám đen tích tụ sâu trong đan điền rách nát bùng phát dữ dội, thoát ra qua các vết rạn nứt trên cánh tay trái. Sương mù đen kịt cuồn cuộn ngưng tụ giữa hư không, dệt thành một chiếc khiên khổng lồ đen kịt chắn trước mặt Lâm Hoài và Thiết Đầu.


Trên bề mặt chiếc khiên sương đen, hàng vạn gương mặt oán hận mờ ảo của những phu mỏ đã khuất thảm khốc hiện ra, gào thét bi phẫn.


"Bùm! Bùm! Bùm!"


Hàng loạt lôi tiễn bắn trúng chiếc khiên oán hồn, nổ tung thành những tia lửa vàng kim bạo liệt. Chiếc khiên khổng lồ rung chuyển mạnh mẽ dưới áp lực của thiên lôi chính quy, oán khí đen kịt bị tiêu tán từng mảng lớn, nhưng nó đã che chắn hoàn hảo toàn bộ mưa tiễn cho Thiết Đầu dẫn quân xông lên.


"Thiết Đầu, đưa người xông vào! Thiết Nô, đập nát tháp canh cho ta!" Lâm Hoài hét lớn, cánh tay trái hóa thạch của anh rạn nứt thêm một vệt sâu hoắm dưới áp lực duy trì khiên bảo hộ, máu đen rỉ ra xối xả hòa cùng nước mưa.


Thiết Nô nhận được ký hiệu tay của Lâm Hoài, gã gầm lên một tiếng chấn động trời đất, man hoang luyện thể thuật vận chuyển đến cực hạn. Cơ bắp toàn thân gã phồng to lên gấp đôi, gân xanh nổi cuồn cuộn như những con giun đất khổng lồ. Gã vung chiếc búa tạ nặng ba trăm cân lên cao, dồn toàn bộ sinh mệnh lực vào một đòn quyết định, nện sấm sét thẳng vào chân tháp canh đá thạch anh một lần nữa.


"Rắc! Rắc! Oanh!"


Ngọn tháp canh bằng đá khổng lồ hoàn toàn sụp đổ dưới sức mạnh vật lý man tộc vô song của Thiết Nô. Đá tảng đổ sập xuống như một trận sạt lở núi, đè bẹp toàn bộ lính canh trên cao. Tiếng la hét thảm khốc của kẻ thù vang lên ngắn ngủi rồi tắt lịm dưới đống đổ nát hoang tàn.


"Cổng sắt đã mở! Xông lên!" Thiết Đầu vung thanh phế kiếm rỉ sét, dẫn dắt hàng trăm phu mỏ Thiết Huyết Minh tràn vào Chấp Pháp Đường ngoại môn.


Trận hình phòng ngự ngoại môn của Quy Nguyên Tông hoàn toàn bị xé rách. Lính canh bọc giáp sắt đen hoảng loạn tháo chạy trước sự hung hãn của phu mỏ khởi nghĩa. Lâm Hoài đứng giữa đống đổ nát, nhìn thấy Thiết Đầu và Thiết Nô đã hoàn toàn kéo giãn toàn bộ lực lượng phòng ngự vòng ngoài.


"Mục tiêu của ta là Huyết Linh Đường."


Lâm Hoài thu hồi oán khiên, nhục thân anh lúc này mệt mỏi rã rời, kinh mạch bả vai trái bỏng rát như bị lửa đốt. Anh lấy ra mảnh sơ đồ đan phòng bằng lụa đẫm máu nhận từ Lâm Thiến để xác định lối đi ngầm dẫn xuống mật thất dưới lòng đất.


Ngay khi anh chuẩn bị di chuyển, ba tên chấp sự tuần tra ngoại môn mang theo la bàn truy tung bỗng chặn đứng lối đi ngách hầm.


"Kẻ bạo động ở đây! Giết hắn!" Chúng vung đao bảo kiếm lao vào vây công.


Lâm Hoài không muốn lãng phí thời gian chiến đấu cận chiến với chúng. Anh chủ động kích hoạt lôi thạch vụn giấu dưới lòng bàn chân thô rách.


"Lôi Bộ Trốn Chạy!"


"Uỳnh!"


Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên ngay dưới gót chân Lâm Hoài. Lực đẩy lôi điện bộc phát mạnh mẽ, cơ thể anh hóa thành một luồng lôi quang xám tro mờ ảo, dịch chuyển tức thời qua khoảng cách mười trượng trong vòng chớp mắt. Ba tên chấp sự tuần tra chỉ kịp nhìn thấy một vệt sáng xám lướt qua, khi quay đầu lại thì Lâm Hoài đã biến mất hoàn toàn vào lối đi tối tăm dẫn xuống lòng đất, bỏ xa chúng phía sau.


Lâm Hoài chạy điên cuồng trong mật đạo ngầm ẩm ướt và tối tăm. Không khí xung quanh mỗi lúc một nóng bức, nồng nặc mùi máu tanh sặc sụa và khói độc lôi hỏa. Đó là dấu vết dẫn đến lò luyện đan tà ác Huyết Ma Lư của Tào Lĩnh.


Dao nhi... Ca ca đến cứu muội đây!


Anh chạy qua những ngách hầm chằng chịt, phế kiếm rỉ sét trong tay phải siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.


Sau một nén hương chạy trốn liên tục, Lâm Hoài cuối cùng cũng đứng trước một cánh cửa đá khổng lồ chạm khắc hình móng vuốt hung tợn—lối vào Huyết Linh Đường.


Nhưng ngay khi anh bước tới sát cánh cửa đá, đôi đồng tử u lam của Lâm Hoài đột ngột co rút lại.


"Vù vù vù!"


Một luồng nhiệt lượng khổng lồ bỗng chốc bùng phát từ cánh cửa đá, hất văng Lâm Hoài lùi lại ba bước. Trên bề mặt cánh cửa đá khổng lồ, một trận pháp lôi hỏa cực mạnh tự động kích hoạt. Những tia sét vàng kim bạo liệt liên kết với những ngọn lửa crimson đỏ thẫm bò loằng ngoằng trên đá như vạn con rắn độc, phát ra những tiếng hum hum dữ dội chấn động cả mật đạo ngầm. Trận pháp lôi hỏa đang rục rịch bộc phát năng lượng thiêu rụi, sẵn sàng biến bất kỳ kẻ đột nhập nào chạm vào thành tro bụi trong nháy mắt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!