Nhạc nềnRetroRoman_Koharu

Ngòi Nổ Khởi Nghĩa

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng Mỏ Khoáng Lôi Thạch chưa bao giờ đậm đặc và ngột ngạt đến thế. Hơi ẩm nhớp nháp hòa cùng mùi lưu huỳnh nồng nặc bốc lên từ những khe đá nứt nẻ, len lỏi vào từng hơi thở rát buốt của hàng vạn phu mỏ tội tộc. Lâm Hoài bước đi khập khiễng trong đường hầm tối đen dẫn về phía ngách hầm hoang phế khu Tây. Mỗi bước chân nện xuống nền đá lầy lội đều kéo theo một cơn đau thấu xương tủy từ cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm. Dưới lớp vải thô rách rưới quấn chặt, những vết rạn nứt sâu hoắm như những miệng hố rỉ ra từng vệt máu đen kịt.


Lâm Hoài khẽ nghiến răng, dùng kiếm ý tuyệt tình của Kiếm Ma lạnh lùng đóng băng mọi cảm giác đau đớn vật lý đang tàn phá nhục thân. Mái tóc bạc trắng một nửa vĩnh viễn của anh đã được bôi tro bếp xám xịt để ngụy trang, vết sẹo kiếm chém màu trắng trên trán che phủ hoàn toàn vết tội ấn bẩm sinh rỉ máu. Đan điền của anh vẫn rách nát, không thể chứa đựng một tia linh khí chính quy nào từ Quy Nguyên Tâm Pháp, nhưng lò nung lôi oán xám đen bên trong lại đang sôi trào như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào.


"Ca! Huynh về rồi!"


Từ trong bóng tối của ngách hầm hoang phế, Thiết Đầu lao ra. Thiếu niên vạm vỡ với mái đầu đinh bám đầy mụi than đen kịt, tạp dề da thú trên người rách bươm, hai tay run rẩy bám chặt lấy vai Lâm Hoài. Gương mặt ngăm đen của cậu ta lộ rõ vẻ hoảng loạn tột độ, giọng nói lạc đi vì sợ hãi:


"Hỏng rồi ca ơi! Tào Lĩnh điên rồi! Tên cháu ruột Tào Phong bị huynh phế mất cánh tay phải ở chợ đen, giờ đang nằm la liệt ở nội môn gào thét đòi lột da toàn bộ tộc nhân Lôi tộc. Tào Lĩnh nổi trận lôi đình, lão đã ra lệnh đẩy nhanh thời gian luyện chế Thọ Nguyên Đan. Đêm mai... ngay khi cơn bão lôi điện mười năm có một ập xuống hoang nguyên, lão sẽ đưa Dao nhi vào lò luyện đan Huyết Ma Lư để trích sạch máu nguyên âm của con bé!"


Lòng ngực Lâm Hoài đột ngột thắt lại. Một luồng sát ý lạnh lẽo vô biên bỗng chốc bùng phát từ sâu trong linh hồn anh, khiến sương mù oán khí xung quanh ngách hầm khẽ chấn động dữ dội. Dao nhi... muội muội ruột của anh, vảy ngược lớn nhất đời anh, hiện đang bị giam cầm trích máu như một con vật tế dự phòng dưới đan phòng tối tăm. Anh đã thề với phụ thân trước khi ông bị chém đầu trước tế đàn rằng sẽ bảo vệ nàng bằng mọi giá.


"Dao nhi hiện đang ở đâu?" Lâm Hoài trầm giọng hỏi, giọng nói khàn khàn như hai thanh sắt rỉ sét cọ xát vào nhau, lạnh lùng đến đáng sợ.


"Con bé đã bị chuyển từ đan phòng ngoại môn sâu vào mật thất Huyết Linh Đường dưới lòng đất."


Một giọng nói trầm hùng, mang theo hơi thở nặng nề vang lên từ phía sau. Trương Đại Lực bước ra từ bóng tối. Nam tử thô kệch với bộ râu quai nón rậm rạp, bả vai khắc Tội ấn rỉ sét đang siết chặt một thanh xà beng sắt nặng. Đi bên cạnh gã là Hùng Thiết, đầu mục phu mỏ khu Tây, tráng sĩ râu tóc bạc phơ với vết thương lớn do lôi phạt để lại trước ngực.


Gương mặt Hùng Thiết lúc này xám xịt như tro tàn, ông thở dài đầy u uất:


"Lâm tiểu tử, không chỉ có muội muội ngươi gặp nguy hiểm đâu. Tào Lĩnh biết trong mỏ quặng có tà tu oán khí ẩn nấp cứu người, lão đã yêu cầu Chấp Pháp Điện kích hoạt toàn bộ hệ thống Thần Thính Linh Đốc. Chưa hết... lão còn chuẩn bị sẵn Tội Ấn Khống Hồn Phù. Chỉ cần đêm mai có bất kỳ dấu hiệu bạo động nào, lão sẽ kích hoạt lá bùa chú tàn bạo đó từ xa để thiêu sống toàn bộ phu mỏ mang tội ấn ở khu Tây này làm gương!"


Lời nói của Hùng Thiết vừa dứt, bầu không khí trong ngách hầm hoang phế lập tức rơi vào một trạng thái câm lặng đầy nghẹt thở. Phía ngoài kia, tiếng xầm xì hoảng loạn của hàng trăm phu mỏ đang tụ tập ngầm bắt đầu truyền vào. Nỗi sợ hãi cái chết, sự khiếp nhược trước uy quyền tối cao của thiên quy và bùa chú tự thiêu đang như một loại dịch bệnh mãn tính ăn mòn chút ý chí phản kháng cuối cùng của họ.


"Tội Ấn Khống Hồn Phù..." Trương Đại Lực gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu oán hận. "Lá bùa đó chứa thiên quy lực lượng của Chấp Pháp Điện. Một khi kích hoạt, tội ấn trên trán chúng ta sẽ bùng cháy thành tội hỏa đen kịt, thiêu rụi kinh mạch và thần hồn từ bên trong. Chúng ta... thực sự không có cơ hội sao?"


Lâm Hoài chậm rãi quét mắt nhìn ba người trước mặt. Anh nhìn thấy sự lỳ lợm bất khuất của Thiết Đầu, sự căm phẫn của Trương Đại Lực, nhưng cũng nhìn thấy sự tuyệt vọng, bất lực sâu kín trong mắt Hùng Thiết. Anh biết, nếu nỗi sợ hãi này không được dập tắt ngay lập tức, Thiết Huyết Minh vừa thành lập sẽ tự động tan rã trước khi tiếng sấm đầu tiên của trận bão lôi kịp đánh xuống.


"Có cơ hội." Lâm Hoài lạnh lùng lên tiếng, giọng nói đanh thép cắt ngang bầu không khí u uất.


Anh bước lên một bước, đứng giữa ngách hầm tối tăm. Lâm Hoài chậm rãi đưa bàn tay phải còn nguyên vẹn lên, rút thanh Phế Kiếm Rỉ Sét dắt sau lưng ra. Anh không vận chuyển linh lực ngụy trang của Quy Nguyên Tâm Pháp, mà chủ động kích hoạt một tia lôi oán xám đen từ đan điền rách nát chạy dọc theo cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm.


"Xoẹt!"


Một tia sét màu xám tro, mang theo sát ý chiến đấu tuyệt tình của Kiếm Ma đột ngột bộc phát quanh thân kiếm rỉ sét. Lâm Hoài dùng lưỡi kiếm rạch nhẹ một đường sắc lẹm giữa lòng bàn tay phải của mình. Máu tươi đen thẫm, lập lòe những tia lôi oán nguyên thủy bộc phát ra ngoài, tỏa ra một luồng áp lực huyết mạch cổ xưa trầm hùng khiến cả ba người Thiết Đầu, Trương Đại Lực và Hùng Thiết đều cảm thấy lồng ngực thắt lại, tội ấn trên trán khẽ run rẩy như muốn quy phục.


"Hùng lão, ông bước lại đây." Lâm Hoài nhìn thẳng vào mắt Hùng Thiết.


Lão nhân râu tóc bạc phơ ngơ ngác bước tới. Lâm Hoài vươn ngón tay trỏ dính đầy máu đan điền rách nát của mình, ấn mạnh lên vết tội ấn đang rỉ máu đen nhạt trên trán Hùng Thiết. Anh vận chuyển Tội Ấn Huyết Thuật, dùng dòng máu tội huyết nguyên thủy mạnh nhất đã được thức tỉnh để vẽ nên một phù văn tịnh hóa mờ nhạt đè lên vết tội ấn.


"Oanh!"


Hùng Thiết rên rỉ một tiếng, toàn thân run rẩy dữ dội. Trong thần thức của ông, luồng xích sắt vô hình vốn trói buộc kinh mạch vạn năm qua bỗng nhiên bị một luồng sát lực lôi đình đen kịt chém đứt đoạn. Vết tội ấn trên trán ông bỗng chốc dịu đi, không còn cảm giác đau nhói, bỏng rát mỗi khi thiên quy quét qua hoang nguyên nữa.


"Đây... đây là..." Hùng Thiết trợn ngược hai mắt kinh hoàng, rồi chuyển sang mừng rỡ tột độ. Ông sờ lên trán, giọng run rẩy: "Lôi oán áp chế... biến mất rồi? Khống hồn phù... không thể cảm ứng được tội ấn của ta nữa!"


"Máu của cổ tộc chúng ta không phải là tội nghiệt bẩm sinh, mà là phong ấn tước đoạt huyết mạch của tiên triều ngụy tạo." Lâm Hoài thu tay lại, giọng nói vang vọng đầy uy nghiêm trong hang đá tối tăm. "Tội Ấn Khống Hồn Phù của Tào Lĩnh hoạt động dựa trên sự liên kết quy tắc thiên quy giả tạo. Chỉ cần ta dùng máu đan điền vẽ phù văn tịnh hóa này lên trán các vị, khống hồn phù của lão sẽ hoàn toàn mất đi mục tiêu cảm ứng từ xa."


Trương Đại Lực và Thiết Đầu chứng kiến cảnh tượng thần kỳ đó, lồng ngực phập phồng thở dốc vì phấn khích. Nỗi sợ hãi tột cùng về bùa chú tự thiêu lập tức bị quét sạch, thay thế bằng một ngọn lửa hy vọng hừng hực cháy bỏng.


"Được! Mẹ kiếp! Sợ cái gì nữa!" Trương Đại Lực vung mạnh thanh xà beng sắt xuống đất, gầm lên đầy hào sảng: "Lâm Hoài đã có cách phá giải bùa chú của lão chó già Tào Lĩnh! Thiết Huyết Minh chúng ta thà chết trận còn hơn nằm chờ chết cháy làm củi khô luyện dược cho chúng!"


"Quyết tử chiến!" Thiết Đầu cũng vung búa sắt thề quyết tử theo Lâm Hoài.


Hùng Thiết quỳ một gối xuống đất đá lầy lội, cúi đầu trước thiếu niên mười bảy tuổi mang mái tóc bạc nửa:


"Lôi tộc phu mỏ khu Tây, nguyện nghe theo mệnh lệnh của Minh chủ! Cùng sinh cùng tử, quyết tâm phá vỡ xiềng xích nô dịch!"


Lâm Hoài đỡ Hùng Thiết dậy, thần sắc vẫn trầm tĩnh lạnh lùng. Anh hiểu rõ, việc tịnh hóa tội ấn bằng máu đan điền tiêu hao rất nhiều huyết khí và thọ nguyên của bản thân, anh không thể tịnh hóa cho hàng vạn phu mỏ cùng một lúc. Nhưng chỉ cần tịnh hóa cho lực lượng tiên phong khởi nghĩa, tạo ra một cuộc bạo động khổng lồ để kéo giãn lính canh là đủ.


"Nghe đây." Lâm Hoài trải mảnh sơ đồ đan phòng bằng lụa đẫm máu nhận từ Lâm Thiến lên một tảng đá phẳng. "Tào Lĩnh muốn dùng đêm bão lôi để luyện đan. Đó cũng chính là thời cơ duy nhất của chúng ta. Đêm mai, khi tiếng sấm đầu tiên nổ vang, Trương Đại Lực và Hùng Thiết sẽ dẫn dắt vạn phu mỏ đồng loạt nổi dậy khởi nghĩa bạo động tại khu mỏ quặng phía Tây. Hãy đập nát toàn bộ các cột đá trận nhãn giám sát, thiêu rụi các chòi canh để thu hút toàn bộ sự chú ý của lính canh ngoại môn và các trưởng lão giám sát."


Lâm Hoài dùng ngón tay chỉ thẳng vào vị trí Huyết Linh Đường trên sơ đồ lụa:


"Khi lực lượng lính canh bị kéo giãn ra ngoài hoang nguyên, ta sẽ sử dụng Lôi Bộ Trốn Chạy đơn độc đột nhập vào đan phòng, chém chết Tào Lĩnh và cứu Dao nhi ra ngoài. Thiết Đầu, việc chuẩn bị binh khí và giáp sắt cho lực lượng tiên phong đến đâu rồi?"


Thiết Đầu gương mặt xị xuống, lộ rõ vẻ bất lực đầy tiếc nuối:


"Ca... Em và các thợ rèn ngầm dưới lòng đất đã rèn liên tục hàng đêm. Chúng ta có thể dùng vảy lôi thú chết và sắt vụn rỉ sét để ghép thành hộ tâm giáp thô sơ, nhưng lò rèn lôi hỏa thiếu hụt năng lượng trầm trọng. Nếu không có linh thạch để duy trì nhiệt độ lò nung nung chảy phế binh khí rỉ sét từ Thần Binh Đường, chúng ta không thể rèn đủ phế kiếm sắc bén cho lực lượng tiên phong trước đêm mai..."


Lâm Hoài khẽ nhếch môi lạnh lẽo. Anh đưa tay phải vuốt nhẹ lên chiếc Lôi Thần Nhẫn Rỉ Sét đeo trên ngón tay—chiếc nhẫn di vật của phụ thân để lại mang theo một không gian trữ đồ nhỏ ẩn mật.


"Vũ khí và giáp sắt, ta đã chuẩn bị sẵn cho các ngươi rồi."


Lâm Hoài vung tay phải lên. Ngay lập tức, từ trong không gian của chiếc nhẫn rỉ sét, một luồng ánh sáng vàng kim tinh khiết, rực rỡ bỗng chốc bùng phát, xua tan hoàn toàn bóng tối âm u, lạnh lẽo của ngách hầm hoang phế.


"Rào rào rào!"


Hàng trăm viên Linh Thạch Hạ Phẩm tinh khiết, lấp lánh linh quang dạt dào đổ xuống đất đá lầy lội như một cơn mưa ngọc bích. Đó chính là toàn bộ số tài nguyên chiến lược mà Lâm Hoài đã liều mạng ám sát Vương chấp sự thu thuế để cướp đoạt được từ kho linh thạch vụn ngoại môn trước đó.


Chứng kiến đống linh thạch rực rỡ tỏa ra linh khí dồi dào trước mắt, cả Thiết Đầu, Trương Đại Lực và Hùng Thiết đều trợn ngược hai mắt, hoàn toàn chết lặng vì kinh ngạc tột độ. Đối với những phu mỏ tội ấn bị bóc lột đến tận xương tủy này, một viên linh thạch vụn đã là bảo vật vô giá, chưa bao giờ họ được nhìn thấy hàng trăm viên linh thạch tiêu chuẩn rực rỡ đến thế.


"Trời đất ơi... Nhiều linh thạch thế này..." Thiết Đầu run rẩy nhặt một viên linh thạch lên, đôi mắt sáng rực lên sự cuồng nhiệt của một thợ rèn: "Có số linh thạch này để duy trì lò rèn lôi hỏa, em thề trong đêm nay sẽ nung chảy toàn bộ phế sắt, chế tạo ra một trăm bộ hộ tâm giáp thô sơ và một trăm thanh phế kiếm rỉ sét tẩm oán khí sắc bén nhất cho lực lượng tiên phong Thiết Huyết Minh!"


"Tốt." Lâm Hoài siết chặt chuôi phế kiếm rỉ sét, đôi đồng tử u lam ẩn hiện một tia sấm sét màu xám tro lạnh lẽo nhìn về phía cửa ngách hầm tối đen dẫn ra ngoài hoang nguyên hoang vắng.


"Hãy chuẩn bị vũ khí thật tốt. Đêm mai, máu của tội nhân sẽ là ngọn lửa thiêu rụi toàn bộ sự thống trị giả dối của Quy Nguyên Tông!"


Uỳnh uỳnh uỳnh!


Từ phía chân trời xa xăm ngoài hoang nguyên, tiếng sấm rền vang đầu tiên của cơn bão lôi điện lớn nhất mười năm qua bắt đầu vọng lại, báo hiệu một đêm huyết chiến phạt thiên nghịch mệnh sắp quét qua Phế Hoang Nguyên.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!