Chém Đứt Nanh Vuốt
Sương sớm hoang nguyên mờ mịt như tro tàn rỉ sét, phủ lên những dãy lều rách nát của khu trại phu mỏ ngoại môn Quy Nguyên Tông một màu xám xịt u uất. Lâm Hoài bước đi khập khiễng trên con đường đất nhão nhoét, tay cầm chiếc chổi tre rách, đầu cúi thấp đến mức gần như dán vào lồng ngực. Dưới lớp tro bếp bôi xám xịt dơ bẩn, mái tóc bạc trắng một nửa vĩnh viễn của anh được che giấu hoàn hảo, biến anh thành một tên phu dọn xác hèn mọn, vô hại. Trên trán, vết tội ấn rỉ máu đen bẩm sinh của Lôi tộc cổ đại lúc này đã biến thành một vết sẹo kiếm chém màu trắng nhạt nằm ngang nhờ Ngụy Trang Tội Ấn Pháp. Không ai có thể ngờ, dưới lớp vỏ bọc Luyện Khí tầng ba yếu ớt ấy lại là một nhục thân mang tu vi Luyện Khí tầng bảy thực sự, cùng một đan điền rách nát chứa đựng bức họa cấm kỵ giam giữ mười vạn tội nhân thái cổ.
Lâm Hoài siết chặt thanh phế kiếm rỉ sét giấu dưới ngực áo. Sát khí ngút trời bùng phát trong lòng anh từ đêm qua hóa thành một luồng lôi oán xám đen mờ nhạt, cuộn xoắn quanh kinh mạch rách nát. Anh phải nhanh lên. Biểu muội Lâm Tố Tố đang gặp nguy hiểm.
Tiến gần đến khu lều trại phía Bắc hoang nguyên, tiếng quát tháo hống hách cùng tiếng khóc thét rên rỉ của phu mỏ đã truyền đến tai Lâm Hoài. Giữa bãi đất trống lầy lội, một nhóm lính canh ngoại môn bọc giáp sắt đen đang vây quanh một cô bé gầy gò. Đó là Lâm Tố Tố. Cô bé mười tuổi mang nhãn quan nhút nhát, mặc chiếc áo vải thô quá khổ vá chằng vá đụp, tay chân đầy những vết cào xước rỉ máu do phải dọn dẹp chuồng linh thú ngoại môn.
"Nói! Tên phế nhân Lâm Hoài đang trốn ở đâu?"
Tào Phong – gã thanh niên béo lùn, mặc y phục đệ tử ngoại môn thêu hoa văn lò luyện lộng lẫy, tay đeo đầy nhẫn vàng ngọc bảo thạch – đang trợn mắt quát tháo. Gã chính là cháu ruột của Chưởng sự Tào Lĩnh, cậy thế lực của chú để cướp đoạt tài nguyên của các đệ tử nghèo khổ. Lúc này, bàn tay mập mạp của Tào Phong đang bóp chặt lấy chiếc cổ gầy gò của Lâm Tố Tố, nhấc bổng cô bé lên khỏi mặt đất.
"Tiểu... tiểu nhân không biết... Ca ca... ca ca đi dọn xác từ đêm qua chưa về..." Lâm Tố Tố mặt mũi lấm lem tro bụi, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt vì đau đớn và sợ hãi, nhưng cô bé vẫn cắn chặt răng, tuyệt đối không hé môi nửa lời về vị trí của Lâm Hoài.
"Hừ, thứ súc sinh tội huyết cứng đầu!" Tào Phong gầm lên, bàn tay mập mạp bộc phát một luồng hỏa quang đỏ rực của Hỏa Vân Công. Sức nóng từ lòng bàn tay gã khiến da cổ của Lâm Tố Tố bắt đầu bỏng rát, bốc lên làn khói trắng khét lẹt. "Chú ta đang cần gấp máu nguyên âm của các thiếu nữ tội huyết để làm dược dẫn luyện chế Thọ Nguyên Đan. Hôm nay, ta sẽ trích sạch máu của ngươi trước!"
Chứng kiến cảnh biểu muội bị hành hạ dã man, Lâm Hoài nấp sau góc khuất lán trại, răng nghiến chặt đến mức rỉ máu tươi. Tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh – vốn quấn chặt dải vải thô rách – bắt đầu run rẩy dữ dội, tội hỏa oán khí đen kịt từ bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa trước ngực chực chờ bùng phát.
Nhưng Lâm Hoài bắt buộc phải giữ bình tĩnh cực hạn. Xung quanh khu lều trại này có ít nhất ba chiếc Thần Thính Linh Đốc đang treo lủng lẳng trên các cột gỗ. Nếu anh bộc phát tu vi Luyện Khí tầng bảy và lôi oán cấm kỵ tại đây, hệ thống chuông báo động sẽ lập tức rung lên, thu hút toàn bộ các trưởng lão nội môn và Chưởng sự Tào Lĩnh đến vây sát. Kế hoạch đột nhập đan phòng cứu Lâm Dao sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Anh phải dụ Tào Phong ra ngoài ngoại môn, đến một nơi không có tai mắt của tông môn và Thần Thính Linh Đốc. Nơi đó chỉ có thể là Chợ Đen Hoang Nguyên.
Lâm Hoài hít một hơi thật sâu, dùng kiếm ý tuyệt tình của Kiếm Ma đè ép ngọn lửa nộ hỏa đang bùng cháy trong lòng ngực. Anh khom lưng, khập khiễng bước ra từ bóng tối, gương mặt lộ rõ vẻ sợ hãi hèn nhát giả vờ, dập đầu lia lịa trước mặt Tào Phong.
"Tào tiên sư tha mạng! Tào tiên sư bớt giận!" Lâm Hoài run rẩy gào lên, giọng nói khàn khàn đầy vẻ van xin. "Tiểu nhân vừa đi dọn xác về... Xin tiên sư tha cho Tố Tố! Con bé gầy gò huyết khí suy kiệt, máu của nó làm sao xứng đáng làm dược dẫn cho viên thọ đan vô song của Chưởng sự được!"
Tào Phong dừng tay, ném mạnh Lâm Tố Tố xuống vũng bùn nhão. Cô bé ho sặc sụa, ôm cổ khóc nấc lên. Tào Phong quay ngoắt lại, nhìn Lâm Hoài bằng nửa con mắt khinh bỉ:
"Hóa ra là tên phế nhân tội huyết hèn mọn. Ngươi về thật đúng lúc. Ngươi nói đúng, máu của con nhóc rác rưởi này quá tạp chất. Nhưng nếu không có nó, ngươi lấy cái gì đền bù cho ta?"
Lâm Hoài quỳ rạp dưới đất, lén lút quét mắt nhìn xung quanh để xác nhận lính canh không chú ý. Anh ghé sát tai Tào Phong, hạ thấp giọng nói đầy vẻ bí mật và tham lam giả tạo:
"Tào tiên sư... Tiểu nhân trong lúc dọn xác dưới đáy Táng Cốt Nhai đêm qua... vô tình nhặt được một khối lôi thạch biến dị thượng phẩm cực kỳ tinh khiết. Khối đá đó tỏa ra lôi năng vàng kim rực rỡ, tiểu nhân biết mình phận hèn không giữ được, hiện đang giấu nó tại một mật thất khuất ở Chợ Đen Hoang Nguyên... Nếu tiên sư bằng lòng tha cho Tố Tố, tiểu nhân nguyện dâng khối đá đó cho ngài để ngài lập công với Chưởng sự..."
Nghe đến bốn chữ "lôi thạch biến dị thượng phẩm", đôi mắt ti hí của Tào Phong lập tức sáng rực lên như dã thú ngửi thấy mùi thịt. Gã thừa biết, một khối lôi thạch thượng phẩm có giá trị lớn thế nào đối với việc tu luyện Hỏa Vân Công của gã, và đặc biệt là lò luyện đan của chú gã đang khát khao lôi năng tinh khiết. Nếu gã có được nó độc chiếm, tu vi gã chắc chắn sẽ đột phá Trúc Cơ.
"Ngươi dám lừa ta, ta sẽ lột da ngươi!" Tào Phong gầm khè, lòng tham lam đã hoàn toàn che mờ lý trí của gã. Gã không muốn chia sẻ bảo vật này với bất kỳ ai, kể cả lính canh tông môn. "Được, ta sẽ đi cùng ngươi đến Chợ Đen Hoang Nguyên. Nhưng nếu đến nơi mà không có đá, ta sẽ tự tay bóp nát đan điền của ngươi và con nhóc kia!"
"Tiểu nhân tuyệt đối không dám lừa tiên sư..." Lâm Hoài dập đầu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo dưới lớp bùn đất.
Tào Phong lập tức ra lệnh cho đám lính canh tuần tra ngoại môn quay trở lại vị trí cũ, còn gã chỉ dẫn theo hai tên tay sai tâm phúc có tu vi Luyện Khí tầng năm, âm thầm áp giải Lâm Hoài rời khỏi ranh giới ngoại môn, tiến thẳng về phía thung lũng khuất của Chợ Đen Hoang Nguyên.
***
Chợ Đen Hoang Nguyên ban ngày vắng vẻ u ám, sương độc màu huyết sắc lơ lửng giữa các vách đá ngầm dựng đứng. Nơi đây nằm ngoài tầm kiểm soát trực tiếp của Quy Nguyên Tông, không có Thần Thính Linh Đốc báo động, là thiên đường của đám tà tu đào phạm và những kẻ buôn bán tài nguyên lén lút.
Lâm Hoài dẫn Tào Phong và hai tên tay sai đi sâu vào một con hẻm hoang vắng, cụt đường, bao quanh bởi những bức tường đá xám xịt bám đầy rêu độc hoại tử. Tiếng bước chân của bốn người nện xuống nền đất đá ẩm ướt vang lên những âm thanh trầm đục ghê rợn.
"Mẹ kiếp, tên phế nhân kia! Khối đá thượng phẩm ngươi giấu ở đâu?" Tào Phong dừng bước ở giữa con hẻm cụt, ánh mắt bắt đầu lộ ra vẻ nghi ngờ và mất kiên nhẫn. Gã siết chặt chuôi thanh Hỏa Vân Đao hạ phẩm đeo bên hông, luồng hỏa quang đỏ rực từ bàn tay bắt đầu tỏa ra hơi nóng bỏng rát. "Nơi này là hẻm cụt, ngươi dám giỡn mặt với ta sao?"
Lâm Hoài dừng bước. Anh từ từ đứng thẳng lưng dậy, không còn vẻ khom lưng khập khiễng hèn nhát thường ngày. Anh quay người lại, mái tóc bạc nửa bám đầy tro xám bay bay trước gió độc, đôi đồng tử u lam rực sáng một luồng lôi oán xám tro lạnh lẽo tột độ. Vết sẹo kiếm trắng trên trán anh rỉ ra một tia sát khí tuyệt tình của Kiếm Ma.
"Lôi thạch thượng phẩm không có ở đây." Lâm Hoài trầm giọng nói, giọng nói khàn khàn như tiếng cọ xát của hai thanh kiếm rỉ sét dưới đáy mỏ tối. "Chỉ có mạng của ngươi để đền nợ máu cho tộc nhân của ta thôi."
Tào Phong ngẩn người mất một nhịp, rồi gã cười lên điên cuồng, gương mặt béo múp híp lại đầy khinh bỉ:
"Ha ha ha! Một tên phế nhân tội huyết mang đan điền rách nát Luyện Khí tầng ba như ngươi mà đòi lấy mạng ta? Ngươi tưởng giết được vài tên phu mỏ hèn mọn là có thể nghịch thiên sao? Hôm nay ta sẽ cho ngươi biết thế nào là sức mạnh của đệ tử ngoại môn Quy Nguyên Tông!"
Uỳnh!
Tào Phong bộc phát toàn bộ tu vi Luyện Khí tầng bảy. Luồng linh lực hỏa hệ đỏ rực như lửa đốt bùng phát quanh thân gã, tỏa ra nhiệt độ cao cực đại khiến sương độc huyết sắc xung quanh bị bốc hơi thành những làn khói trắng. Gã quát lớn, vung lòng bàn tay mập mạp bộc phát chiêu thức Hỏa Vân Chưởng. Một luồng chưởng lực đỏ rực mang theo sức nóng thiêu rụi kinh mạch lao thẳng vào lồng ngực của Lâm Hoài.
Đối mặt với thế công bạo liệt của Tào Phong, Lâm Hoài không hề nao núng. Ý chí sinh tồn sắt đá và khát vọng báo thù của anh bùng nổ đến cực hạn. Anh kích hoạt Lôi Bộ Trốn Chạy, lôi lực tạp chất tích tụ dưới gót chân bộc phát mạnh mẽ ra ngoài. Một tiếng sấm nổ nhỏ vang lên, nhục thân của Lâm Hoài hóa thành một luồng lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời sang bên hông, né tránh hoàn hảo luồng hỏa chưởng lực tàn bạo của Tào Phong trong gang tấc.
"Cái gì? Tốc độ này..." Tào Phong kinh hoàng biến sắc, cú đánh hụt khiến gã mất đà loạng choạng.
Ngay trong khoảnh khắc né tránh, Lâm Hoài vung tay phải ra sau lưng, rút mạnh thanh Phế Kiếm Rỉ Sét từ dưới ngực áo. Thanh kiếm gãy nhặt từ bãi phế thải lúc này rung lên bần bật, phát ra tiếng rít xé rách không khí chói tai. Luồng kiếm ý tuyệt tình, lạnh lẽo của Kiếm Ma từ tầng sâu bức họa rò rỉ ra, bao bọc lấy thân kiếm rỉ sét thành một màu xám tro tàn nhẫn.
"Rút đao! Chém chết hắn cho ta!" Tào Phong gào lên, lòng tự phụ bị tổn thương nghiêm trọng.
Gã điên cuồng rút thanh Hỏa Vân Đao hạ phẩm bên hông ra. Thân đao rực cháy lôi hỏa hừng hực, Tào Phong vận chuyển Hỏa Vân Công đến cực hạn, vung đao chém mạnh xuống từ trên cao hòng chẻ đôi Lâm Hoài làm hai nửa. Đao khí nóng bỏng quét ngang mặt đất, thiêu rụi những mảng rêu độc trên vách đá thành tro bụi.
Lâm Hoài không hề lùi lại nửa bước. Anh vận chuyển Phế Cốt Nghịch Chuyển, xương tủy phát ra ánh sáng xám tro rực rỡ chịu đựng sức nóng thiêu rụi của đao khí. Đôi mắt anh đóng băng mọi cảm xúc phàm trần, chỉ còn lại kiếm ý tuyệt tình tàn nhẫn.
Phế Kiếm Nhất Kích!
Lâm Hoài không dùng hoa mỹ chiêu thức, chỉ chém ra một đòn chém thẳng đơn giản dứt khoát nhất dưới sự chỉ điểm của Kiếm Ma trong thức hải. Một đường kiếm khí xám tro mờ nhạt nhưng sắc bén tột độ xé rách không gian lao thẳng tới.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm đanh thép vang dội cả con hẻm cụt. Thanh Hỏa Vân Đao hạ phẩm của Tào Phong bị kiếm ý tuyệt tình chém trúng trận nhãn liên kết linh lực trên thân đao, lập tức nứt toác ra rồi gãy làm đôi. Kiếm khí xám tro không hề dừng lại, tốc độ cực nhanh lướt ngang qua hư không.
Phụt!
Máu tươi đỏ thẫm phun trào như suối. Cánh tay phải mập mạp đang cầm đao gãy của Tào Phong bị chém đứt lìa tận bả vai, rơi bịch xuống nền đất đá lầy lội, những ngón tay mập mạp vẫn còn giật giật trong vũng máu.
"A... Cánh tay của ta! Cánh tay của ta!" Tào Phong ôm lấy bả vai phải trống rỗng rỉ máu xối xả, ngã quỵ xuống đất gào thét thảm thiết, gương mặt béo múp vặn vẹo vì đau đớn tột cùng và kinh hoàng tột độ. Gã không thể tin nổi, một tên phế nhân tội huyết đan điền rách nát lại có thể chém gãy thần binh và phế đi cánh tay của gã chỉ bằng một đòn chém đơn giản.
"Thiếu gia!" Hai tên tay sai Luyện Khí tầng năm hoảng sợ tột độ.
Chúng vội vàng lao lên chặn trước mặt Tào Phong. Một tên rút ra chiếc cung tre cổ, điên cuồng bắn ra một mũi Độc Tiễn tẩm kịch độc oán khí xé gió lao thẳng vào đan điền rách nát của Lâm Hoài từ cự ly gần.
Lâm Hoài lạnh lùng nhìn mũi tên độc tiến sát. Anh không hề né tránh, tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô vung lên trước ngực. Anh kích hoạt kỹ năng phòng ngự Oán Hồn Hóa Thuẫn, triệu hoán oán khí tích tụ từ bức họa cổ dệt thành một chiếc khiên sương đen dày đặc chắn trước ngực. Hàng vạn gương mặt oán hận mờ ảo gào thét hiện lên trên mặt khiên.
Phập!
Mũi Độc Tiễn đâm thẳng vào khiên sương đen, lập tức bị lực lượng ma oán ăn mòn, hóa thành một làn khói đen kịt rồi tiêu tán hoàn toàn giữa không trung.
"Quái... Quái vật! Hắn là tà tu luyện oán khí!" Hai tên tay sai hoảng sợ đến mức rụng rời tay chân, không còn một chút ý chí chiến đấu nào.
Lâm Hoài bước lên một bước, đôi mắt u lam khóa chặt lấy Tào Phong đang nằm la liệt dưới đất. Anh định dùng cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm bóp nát đan điền của gã để diệt khẩu hoàn toàn, dọn sạch hậu họa trước khi bạo động khởi nghĩa bùng nổ.
Nhưng ngay khi anh vận chuyển oán lực vào tay trái, một cơn đau đớn tột cùng như bị róc xương lột da thực sự đột ngột bùng phát từ sâu trong tủy xương cánh tay trái hóa thạch. Xương cánh tay trái bị phản phệ dữ dội sau trận chiến với Giả trưởng lão đêm qua lúc này nứt toác thêm một vệt lớn, rỉ ra dòng máu đen kịt nồng nặc ma oán.
"Hự..."
Lâm Hoài hụt hơi, lồng ngực đan điền rách nát chấn động kịch liệt khiến anh phun ra một ngụm máu đen, nhục thân khuỵu xuống nửa gối trên mặt đất đá. Thần thức anh choáng váng dữ dội, oán lực bộc phát từ bức họa cổ lung lay chực chờ nuốt chửng đạo tâm phàm nhân của anh.
"Mau! Cõng thiếu gia chạy trốn! Mau báo cho Chưởng sự!"
Hai tên tay sai thấy Lâm Hoài đột ngột thổ huyết khuỵu ngã, lập tức chớp lấy thời cơ sinh tử. Một tên vội vàng cõng lấy Tào Phong đang gào thét thảm thiết, tên còn lại dùng hết sức bình sinh phóng ra một làn khói độc che mắt, rồi cả ba điên cuồng tháo chạy thoát thân ra khỏi Chợ Đen Hoang Nguyên, hướng thẳng về phía Ngoại Môn Quy Nguyên Tông để báo tin.
Lâm Hoài nằm rạp dưới đất, tay phải cắm phế kiếm rỉ sét xuống nền đá để giữ cho nhục thân không ngã quỵ hoàn toàn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nứt xương rỉ máu đen xối xả, cơn đau xé rách kinh mạch thực sự khiến anh phải cắn chặt răng đến mức bật máu tươi. Anh đã phế được Tào Phong, nhưng để gã trốn thoát thành công sẽ châm ngòi cho một cuộc truy quét toàn diện của Tào Lĩnh.
"Lâm tiểu tử... Ngươi điên rồi! Đã cảnh báo không được gượng ép vận chuyển lôi oán nữa mà!"
Một giọng nói lo lắng, thanh khiết như đóa sen tuyết vang lên từ bóng tối của con hẻm cụt. Tô Mạn bước ra, gương mặt thanh tú mặc y phục vải thô màu xanh nhạt ngập tràn vẻ lo sợ thương xót. Nàng vội vàng quỳ xuống bên cạnh Lâm Hoài, bàn tay mềm mại nhanh chóng đỡ lấy nhục thân rệu rã của anh.
Nàng nhìn thấy cánh tay trái hóa thạch nứt toác sâu hoắm của Lâm Hoài, đôi mắt thanh khiết khẽ chấn động dữ dội. Tô Mạn bắt đầu thấu hiểu nỗi đau nhục thân vĩ đại mà thiếu niên mười bảy tuổi này đang phải gánh chịu hàng giờ hàng ngày để đổi lấy sức mạnh cấm kỵ cứu muội muội.
Nàng không chút do dự, rút bộ kim châm Huyết Hồn Châm bằng xương thú cổ ra. Bàn tay nàng run rẩy nhẹ vì lo lắng, nhưng châm pháp vẫn vô cùng chính xác. Tô Mạn liên tục đâm mười hai cây kim châm tẩm linh dược tịnh hóa vào các huyệt đạo lớn trên cánh tay trái và ngực của Lâm Hoài, cưỡng ép phong tỏa hoàn toàn luồng oán khí ma tính đang cắn trả nhục thân anh vào lại bên trong bức họa cổ.
"Cơn đau này... Huynh phải ráng chịu đựng..." Tô Mạn thầm thì, nước mắt rưng rưng nhìn Lâm Hoài.
Lâm Hoài cắn chặt răng, chịu đựng nỗi đau đâm châm đẽo xương tột cùng mà không hề rên rỉ một tiếng. Đạo tâm sòng phẳng của anh vẫn kiên định bất khuất giữa cơn bão táp đau đớn. Tào Phong đã trốn thoát, Tào Lĩnh điên cuồng chắc chắn sẽ phong tỏa toàn bộ hoang nguyên để truy tìm 'Huyết Ma Thủ Họa' mang bức họa cấm kỵ.
Trận chiến sinh tử quyết liệt nhất sắp bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!