Ẩn Nhẫn Ngoại Môn
Sương độc màu xám tro cuồn cuộn bốc lên từ lòng thung lũng, nhuốt chửng bánh xe gỗ rách nát của chiếc xe bò chở xác. Tiếng lọc cọc của trục xe rỉ sét vang lên đều đặn giữa màn sương âm u, nghe như tiếng gõ nhịp của tử thần gác cửa nghĩa trang. Trên thùng xe, mùi hôi thối nồng nặc của xác chết phu mỏ hoại tử bốc lên sặc sụa, nhưng Lâm Hoài vẫn ngồi bất động ở góc xe, hai mắt nhắm nghiền. Tay phải anh siết chặt chuôi phế kiếm rỉ sét, trong khi cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm – vốn đã quấn chặt bằng những dải vải thô nhuộm máu khô – đang run rẩy dữ dội. Cơn đau từ tủy xương rạn nứt nhói lên từng đợt như có hàng vạn con kiến băng đang đục khoét, nhưng gương mặt gầy gò của thiếu niên mười bảy tuổi không hề lộ ra một tia dao động.
Lão Tôn lặng lẽ đánh xe bò đi qua rặng đá đen của Thung Lũng Oán Khí, tiến dần về phía Phu Quét Mộ Am. Sương mù mỗi lúc một dày, che khuất hoàn toàn bóng dáng hai người cùng chiếc xe chở đầy bí mật đẫm máu. Cái chết của Giả trưởng lão và sát thủ Hắc Sát dưới đáy vực sâu lúc này vẫn chưa bị phát giác, nhưng lời trăng trối tàn độc của kẻ thù trước khi tắt thở vẫn găm chặt vào lồng ngực Lâm Hoài như một mũi tên tẩm độc.
Ba ngày. Tào Lĩnh đã phát hiện ra huyết mạch nguyên âm thuần khiết của Lâm Dao và quyết định đẩy nhanh tiến độ luyện chế Thọ Nguyên Đan bằng lò đan Huyết Ma Lư sớm hơn dự kiến. Nếu trong vòng ba ngày tới anh không thể đột nhập vào Huyết Linh Đường để giải cứu muội muội, nàng sẽ hoàn toàn tan biến thành tro bụi trong lò luyện đan tà ác của lão.
"Lâm tiểu tử, tới am rồi." Giọng nói khàn khàn của Lão Tôn cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Hoài.
Chiếc xe bò dừng lại bên cạnh ngôi nhà gỗ rách nát nằm hẻo lánh sát rìa nghĩa trang phế tích cổ. Lâm Hoài mở bừng mắt, đôi đồng tử u lam ẩn hiện một tia sấm sét màu xám tro lạnh lẽo. Anh lặng lẽ nhảy xuống xe, cùng Lão Tôn nhanh chóng kéo xác của Giả trưởng lão và Hắc Sát xuống một hố sâu đã được chuẩn bị sẵn dưới đống xương tàn của nghĩa trang cổ. Đất đá nhão nhoét nhuốm màu huyết tro nhanh chóng lấp đầy vết tích của cuộc thảm sát.
"Lão Tôn, đa tạ." Lâm Hoài khẽ ôm quyền, giọng nói khàn khàn chứa đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên định cực hạn.
"Ngươi tự cẩn thận. Quy Nguyên Tông mất đi một Trúc Cơ sơ kỳ trưởng lão hình phạt, chắc chắn sẽ nổi lên giông bão lớn." Lão Tôn lầm lì gật đầu, rồi nhanh chóng đánh xe bò biến mất vào màn sương đêm.
Lâm Hoài quay trở lại Phu Quét Mộ Am. Ngôi nhà gỗ rách nát trống trơn, bếp than đã tàn từ lâu chỉ còn lại đống tro xám lạnh buốt. Anh ngồi xếp bằng ở góc am, cởi bỏ lớp áo vải thô rách nát bám đầy bụi than mỏ. Dưới ánh trăng mờ ảo lọt qua khe mái lá, nhục thân của Lâm Hoài lộ ra đầy những vết bỏng rát nghiêm trọng do gánh chịu lôi phạt thiên lôi dẫn sét từ trận pháp tế đàn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nứt toác ra từng vệt sâu hoắm rỉ máu đen dữ dội, thọ nguyên hao hụt thêm ba năm khiến cơ thể anh cảm giác rệu rã như một khúc gỗ mục.
Đặc biệt, mái tóc đen xơ xác của anh giờ đây đã bị hóa bạc trắng một nửa vĩnh viễn sau trận khủng hoảng ma hóa cắn trả của bức họa cổ. Lâm Hoài nhìn vào mảnh gương vỡ đặt trên bàn gỗ rách, khẽ vuốt mái tóc bạc nửa của mình. Anh lấy tro bếp xám lạnh bôi đều lên tóc để che giấu màu bạc dị thường, biến mái tóc của mình thành một màu xám xịt bẩn thỉu như mọi phu dọn xác hèn mọn khác.
"Dao Nhi, ca ca nhất định sẽ cứu muội..." Lâm Hoài thầm thì, bàn tay phải siết chặt chuôi kiếm rỉ sét.
Bây giờ, anh phải quay lại Ngoại Môn Quy Nguyên Tông để ngụy trang tu vi, tìm kiếm cơ hội thâm nhập đan phòng. Nhưng với vết xăm Tội ấn rỉ máu đen trên trán và cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm rỉ ma oán này, anh sẽ lập tức bị hệ thống la bàn truy tung của lính canh tuần tra phát hiện.
Lâm Hoài hít một hơi thật sâu, nhắm mắt lại, thần thức chìm vào thức hải. Anh vận chuyển Ngụy Trang Tội Ấn Pháp – kỹ thuật dùng một tia kiếm ý tuyệt tình, lạnh lẽo của Kiếm Ma từ tầng sâu bức họa để điều khiển. Luồng kiếm ý vô hình ngưng tụ trên trán, từ từ đè ép và phong tỏa vết xăm Tội ấn rỉ máu đen. Dưới tác động của kiếm ý, vết tội ấn từ từ mờ đi, co rút lại rồi biến dạng thành một vết sẹo kiếm chém vô hại màu trắng nhạt nằm ngang trán.
Tiếp đó, Lâm Hoài lấy chiếc Hộp Sắt Phong Ấn do thợ rèn Lâm Chấn chế tạo riêng ra. Chiếc hộp sắt nguội gia cố khắc đầy các trận văn cách tuyệt oán khí rực sáng nhẹ. Anh cẩn thận đặt bức họa cổ Hư Không Phong Ấn Bức Họa rách nát vào bên trong hộp, đóng chặt nắp lại rồi giấu kín trước ngực áo thô rách. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm được anh dùng vải thô quấn chặt nhiều lớp, đè ép sát vào hông trái để tránh bất kỳ sự rò rỉ ma oán nào ra ngoài.
Khi mọi thứ đã chuẩn bị xong, Lâm Hoài vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp. Luồng linh lực hệ thổ vàng đất mờ nhạt chạy tuần hoàn theo các mạch máu quanh thức hải, che giấu hoàn toàn luồng lôi oán xám đen bạo ngược trong đan điền rách nát. Lúc này, trông anh không khác gì một tên phu dọn xác hèn mọn, mang tu vi Luyện Khí tầng ba yếu ớt, sợ hãi và rách rưới.
Sáng sớm hôm sau, Lâm Hoài vác chiếc chổi tre rách nát, bước đi khập khiễng tiến vào khu vực Ngoại Môn Quy Nguyên Tông.
Bầu không khí tại ngoại môn lúc này căng thẳng đến nghẹt thở. Các đệ tử tuần tra bọc giáp sắt đen đi lại rầm rập trên các lối đi đá xám. Tào Lĩnh nổi giận lôi đình trước sự mất tích đột ngột của Giả trưởng lão và sát thủ Hắc Sát từ đêm qua. Lão đã ra lệnh thắt chặt toàn bộ hệ thống phòng thủ ngoại môn. Trên các cột gỗ tuần tra ở các góc đường, những chiếc chuông đồng nhỏ màu xanh lam—Thần Thính Linh Đốc—được treo lủng lẳng, tự động phát ra những luồng linh quang nhạt quét qua quét lại, cực kỳ nhạy cảm với bất kỳ dao động oán khí hay tà tu nào xuất hiện.
Lâm Hoài cúi đầu thấp nhất có thể, khom lưng quét dọn đống lá khô rụng đầy trên thềm đá dẫn lên Chấp Pháp Đường ngoại môn. Anh bước đi chậm rãi, giả vờ run rẩy mỗi khi có đệ tử tuần tra đi qua.
"Cút ra chỗ khác, tên phế nhân bẩn thỉu này!" Một tiếng quát tháo hống hách vang lên từ phía lối đi nội môn.
Lâm Hoài vội vàng nép sát người vào vách đá, cúi đầu quỳ sụp xuống đất, tay nắm chặt cán chổi tre.
Từ phía thềm đá nội môn, một nhóm đệ tử mặc y phục chân truyền thêu chỉ vàng lộng lẫy đang thong thả bước xuống. Đi đầu là Triệu Lăng – đệ tử nội môn Luyện Khí tầng tám, kẻ chuyên xu nịnh Thẩm Hàn để cướp đoạt tài nguyên của phu mỏ. Theo sau hắn là vài tên tay sai hống hách. Nhưng điều khiến lồng ngực Lâm Hoài đột ngột thắt chặt lại là người con gái đang bị chúng dùng xích sắt dắt đi phía sau như một con gia súc.
Đó là Lâm Thiến, tộc tỷ của anh.
Gương mặt thanh tú ngày nào của tộc tỷ giờ đây tiều tụy, tái nhợt không còn một giọt máu. Trên đôi má hốc hác của nàng in hằn vết tát đỏ thẫm rỉ máu tươi, y phục tỳ nữ bằng lụa mỏng rách rưới hở cả bả vai gầy gò đầy những vết roi da quất tím bầm. Đôi chân trần của nàng mang xiềng xích khắc phù văn giam giữ nặng nề, dẫm lên thềm đá sắc nhọn để lại những vệt máu tươi đỏ thẫm.
"Triệu sư huynh, con tỳ thiếp tội huyết này hôm nay cứng đầu thật, dám làm vỡ chén trà ngọc của Thẩm Hàn sư huynh. Có cần đệ đưa nó xuống chuồng thú cho linh thú gặm nhấm một cánh tay không?" Một tên tay sai hèn hạ cười cợt hỏi.
Triệu Lăng dừng bước, quay đầu lại nhìn Lâm Thiến đầy khinh miệt. Hắn đột ngột vung tay, tát mạnh một cú vào mặt nàng khiến nàng ngã nhào xuống thềm đá ngay sát vị trí Lâm Hoài đang quỳ.
"Chát!"
"Súc sinh tội huyết! Thẩm Hàn sư huynh dung hợp lôi cốt của tộc nhân ngươi là ban ơn cho gia tộc ngươi. Ngươi làm tỳ thiếp phục dịch mà dám có lòng bất mãn sao?" Triệu Lăng gằn giọng, dẫm mạnh chiếc ủng sắt lên bàn tay gầy gò của Lâm Thiến, nghiến mạnh xuống nền đá sắc nhọn.
"A..." Lâm Thiến đau đớn tột cùng, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng đầy oán hận. Đôi mắt nàng đỏ rực chứa đựng nỗi uất hận khôn nguôi, nhưng nàng vẫn cắn chặt môi đến rỉ máu, quyết không chịu cầu xin tha thứ trước đám ngụy quân tử.
Chứng kiến cảnh tộc tỷ bị sỉ nhục dã man ngay trước mắt, một luồng nộ hỏa cuồng bạo như núi lửa phun trào lập tức bùng lên trong lòng ngực Lâm Hoài. Đạo tâm sòng phẳng của anh gào thét đòi nợ máu. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm giấu dưới lớp vải quấn rách nát bộc phát một luồng tội hỏa oán khí đen kịt mỏng manh.
Ngay lập tức, chiếc Thần Thính Linh Đốc treo trên cành thông cổ thụ gần đó khẽ rung lên "coong... coong...", phát ra luồng linh quang màu xanh lam rực rỡ chiếu thẳng về phía Lâm Hoài.
"Hử? Có oán khí dao động!" Triệu Lăng lập tức dừng chân dẫm, ánh mắt sắc lẹm quay ngoắt lại nhìn về phía Lâm Hoài đang quỳ dưới đất.
Nguy cấp cực hạn! Lâm Hoài hiểu rằng bất kỳ một hành động thiếu kiềm chế nào lúc này cũng sẽ khiến toàn bộ kế hoạch khởi nghĩa bạo động và việc cứu Lâm Dao tan thành mây khói. Anh bắt buộc phải nhẫn nhục.
Lâm Hoài cắn chặt răng đến mức nứt nẻ, vị tanh nồng của máu trào ra trong miệng. Anh vận chuyển Ngụy Trang Tội Ấn Pháp đến cực hạn, mượn một tia kiếm ý tuyệt tình tàn nhẫn của Kiếm Ma đâm mạnh vào thần đình huyệt trên trán, cưỡng ép phong tỏa hoàn toàn ma oán đang rò rỉ từ cánh tay trái, khóa chặt nắp chiếc Hộp Sắt Phong Ấn trước ngực áo. Đồng thời, anh vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp, để luồng linh lực vàng đất mờ nhạt bao quanh nhục thân, tạo ra vẻ mặt hoảng sợ tột độ của một tên phu mỏ Luyện Khí tầng ba yếu ớt.
"Tha... tha mạng! Tiên sư tha mạng!" Lâm Hoài run rẩy dập đầu bôm bốp xuống nền đá nhão nhoét đầy bùn đất, giọng nói run rẩy đầy vẻ hèn nhát giả vờ. "Tiểu nhân chỉ là phu dọn xác hèn mọn, do quá sợ hãi uy áp của tiên sư nên mới làm dao động linh khí... Xin tiên sư tha mạng!"
Chiếc Thần Thính Linh Đốc sau khi oán khí bị kiếm ý tuyệt tình phong tỏa hoàn toàn dần ngừng rung, luồng linh quang xanh lam tắt lịm.
Triệu Lăng nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài, thấy vết sẹo trắng vô hại trên trán anh và tu vi Luyện Khí tầng ba rách nát, ánh mắt lộ ra vẻ khinh bỉ tột độ. Hắn đá mạnh một cú vào sườn Lâm Hoài khiến anh văng ra xa, nện mạnh vào vách đá.
"Bành!"
"Rác rưởi tội huyết hèn mọn! Cút xéo cho khuất mắt ta!" Triệu Lăng nhổ một ngụm nước bọt xuống đất, rồi quay người giật mạnh xích sắt kéo Lâm Thiến đi tiếp. "Đi mau! Đừng để Thẩm Hàn sư huynh phải chờ đợi."
Lâm Thiến bị giật mạnh xích sắt ngã nhào, nhưng trong khoảnh khắc nàng gượng dậy từ thềm đá bùn đất, ánh mắt nàng đột ngột chạm vào đôi mắt u lam của Lâm Hoài. Trong chớp mắt ấy, tộc tỷ nhận ra ca ca của mình dưới lớp tro bếp ngụy trang. Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt chứa đầy vẻ khẩn cầu anh phải ẩn nhẫn, quyết không được bộc phát sức mạnh lúc này.
Trong lúc giả vờ ngã nhào dọn dẹp đống rác rưởi Triệu Lăng vừa nhổ xuống, Lâm Thiến lén lút dùng ngón tay gầy gò đẩy nhẹ một mảnh lụa rách nát bám đầy bùn đất về phía cây chổi tre của Lâm Hoài, rồi lầm lũi bước đi theo xích sắt của đám đệ tử tuần tra.
Lâm Hoài nằm rạp dưới đất, chịu đựng cơn đau nhói ở xương sườn do cú đá của Triệu Lăng. Anh lặng lẽ dùng chổi tre quét mảnh lụa rách nát ấy vào lòng bàn tay phải, rồi nhanh chóng lùi sâu vào bóng tối của hẻm núi ngoại môn.
Đến một góc khuất sau đống củi gỗ rách nát của bếp ăn ngoại môn, Lâm Hoài mới cẩn thận mở mảnh lụa bám đầy bùn đất ra.
Bên trong mảnh lụa, những nét vẽ bằng máu khô thô sơ hiện lên rõ nét. Đó là sơ đồ canh gác chi tiết của đan phòng ngoại môn Quy Nguyên Tông, nơi giam giữ Lâm Dao. Trên sơ đồ đánh dấu rõ ràng vị trí của từng chốt gác của lính canh tuần tra, thời gian đổi ca trực, và đặc biệt là hệ thống Thần Thính Linh Đốc được bố trí dày đặc xung quanh lò đan Huyết Ma Lư.
Lâm Hoài áp mảnh sơ đồ đẫm máu lên ngực áo, nơi chiếc Hộp Sắt Phong Ấn đang tỏa ra hơi lạnh thầm lặng. Quyết tâm báo thù rửa hận trong lòng anh lúc này đã dâng cao đến cực hạn. Anh đã có được chìa khóa đầu tiên để đột nhập giải cứu muội muội.
Đột nhiên, từ phía lối đi nhỏ sau đống củi gỗ, một bóng người gầy gò tiều tụy bước ra. Đó chính là Lâm Thiến, tộc tỷ của anh. Nàng được cử đi gánh nước rửa bếp ăn ngoại môn dưới sự giám sát lỏng lẻo của đám tỳ nữ.
"Lâm Hoài... ca ca... quả nhiên là huynh." Lâm Thiến thì thầm, nước mắt chứa chan lăn dài trên đôi má bầm tím, nhưng nàng vội vàng lau đi để tránh bị phát hiện.
"Tỷ tỷ, chịu khổ cho tỷ rồi. Ta nhất định sẽ giết chết đám súc sinh này giải cứu tỷ." Lâm Hoài trầm giọng gầm khẽ, tay siết chặt bả vai tộc tỷ.
"Không! Đừng lo cho ta! Huynh phải cứu Dao Nhi trước!" Lâm Thiến nắm chặt tay anh, giọng nói run rẩy đầy vẻ gấp gáp và sợ hãi tột độ. "Ca ca, huynh có biết vì sao Tào Lĩnh lại đẩy nhanh thời gian luyện chế Thọ Nguyên Đan không?"
Lâm Hoài khẽ lắc đầu, ánh mắt ngưng tụ sát khí.
Lâm Thiến ghé sát tai anh, thầm thì một tin tức chấn động:
"Tào Phong – cháu ruột của Tào Lĩnh, đang dẫn theo một đội lính canh tuần tra điên cuồng lùng sục khắp các khu lều trại phu mỏ ngoại môn. Hắn muốn bắt thêm các thiếu nữ Lôi tộc mang dòng máu tội huyết làm dược dẫn dự phòng để đảm bảo viên Thọ Nguyên Đan luyện chế thành công hoàn hảo nhất... Mục tiêu tiếp theo của hắn... chính là biểu muội Lâm Tố Tố của chúng ta! Hắn đang dẫn binh tiến thẳng về phía khu lều trại của con bé!"
Nghe đến ba chữ "Lâm Tố Tố", đầu óc Lâm Hoài bỗng chốc như có sấm sét nổ vang. Sát cơ cuồng bạo trong lòng anh lại một lần nữa bùng phát dữ dội, xé rách lớp ngụy trang Quy Nguyên Tâm Pháp mỏng manh.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!