Huyết Chiến Vong Hồn Cốc
Sương mù xám độc cuồn cuộn dâng lên từ đáy Thung Lũng Oán Khí, mang theo mùi hôi thối nồng nặc của hàng vạn xác chết phu mỏ hoại tử tích tụ qua ngàn năm. Gió bão gào rít qua khe đá hẹp, âm thanh u uất như tiếng khóc than oán hận của vong linh cổ tộc bị bóc lột đến tận xương tủy. Giữa bãi tha ma lạnh lẽo ấy, bầu không khí bỗng chốc đông cứng lại khi lá bùa màu vàng kim trên tay Giả trưởng lão bùng cháy dữ dội. Luồng ánh sáng đỏ thẫm của thiên quy lực áp chế từ lá Tội Ấn Khống Hồn Phù bắn thẳng ra, như một sợi xích vô hình khóa chặt lấy thần đình huyệt trên trán Lâm Hoài, khiến vết xăm Tội ấn rỉ máu đen của anh nhói lên đau đớn tột cùng.
"Ha ha ha! Nghịch tặc tội huyết! Trước mặt Chấp Pháp thiên quy, ngươi chỉ là một con kiến hôi hèn mọn!" Giả trưởng lão cười điên cuồng, gương mặt gầy đét vặn vẹo đầy tàn ác. Lão vung gậy trúc đen chứa oán khí độc lên, vận chuyển tu vi Trúc Cơ sơ kỳ bộc phát toàn lực. "Hắc Vân Chưởng! Chết đi!"
Một lòng bàn tay khổng lồ dệt bằng sương đen kịt cuồn cuộn đổ xuống từ không trung, áp lực của tu vi Trúc Cơ đè nặng khiến mặt đất đá xung quanh Lâm Hoài rạn nứt dữ dội. Luồng chưởng lực tàn bạo này khóa chặt hoàn toàn không gian thung lũng, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để né tránh. Cùng lúc đó, từ trong bóng tối âm u của vách đá hai bên, sát thủ đệ nhất ngoại môn Hắc Sát cũng ra tay. Thân hình gầy gò của hắn ẩn mình hoàn hảo trong sương độc, phóng ra hai thanh Độc Trủy Thủ tẩm kịch độc oán khí, xé rách màn sương lao thẳng vào đan điền rách nát và lồng ngực của Lâm Hoài từ góc khuất.
Đối mặt với thế công gọng kìm trí mạng, Lâm Hoài không hề hoảng loạn. Đạo tâm sòng phẳng và ý chí sinh tồn sắt đá của anh bùng phát đến cực hạn. Anh biết rõ, nhục thân của mình sau quá trình Phế Cốt Nghịch Chuyển vẫn còn vô cùng rách nát, nếu đấu linh lực trực diện với một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ, anh chắc chắn sẽ tan xương nát thịt. Anh bắt buộc phải dùng mưu mẹo chiến thuật.
"Oán Hồn Hóa Thuẫn!"
Lâm Hoài trầm giọng gầm khẽ, tay trái hóa thạch đỏ thẫm quấn vải thô đột ngột vung lên. Anh vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp, kích thích oán khí ngút trời của bãi tha ma xung quanh. Hàng vạn gương mặt oán hận mờ ảo của các phu mỏ đã khuất gào thét dệt thành một chiếc khiên sương đen dày đặc chắn trước ngực.
"Phập phập!"
Hai thanh độc trủy thủ của Hắc Sát đâm mạnh vào chiếc khiên oán hồn, phát ra tiếng kêu xèo xèo ghê rợn rồi lập tức bị oán khí đậm đặc ăn mòn thành khói đen tan biến. Nhưng luồng chưởng lực Hắc Vân Chưởng khổng lồ của Giả trưởng lão đã ập đến, đập tan nát chiếc khiên oán hồn và nện thẳng vào bả vai trái của Lâm Hoài.
"Bành!"
Lâm Hoài bị chấn bay mười trượng, nện mạnh vào vách đá nứt nẻ phía sau. Tiếng xương sườn rạn nứt giòn giã vang lên khô khốc. Anh phun ra một ngụm máu đen loãng, đan điền rách nát chấn động dữ dội bốc khói đen nhẹ. Cơn đau đớn tột cùng từ tủy xương mới rèn đúc nhói lên như có hàng vạn chiếc kim châm nung đỏ đâm vào da thịt.
"Cố gắng dùng phế kiếm chém trực diện Trúc Cơ đúng là quá gượng ép..." Lâm Hoài cắn răng suy nghĩ, lồng ngực phập phồng thở dốc. Kinh mạch bả vai phải của anh đã bị chấn vỡ nhẹ, phế kiếm rỉ sét trong tay phải mẻ thêm một vết lớn sau cú va chạm vừa rồi.
"Hừ, tên phế nhân tội huyết mang đan điền rách nát kia! Để xem ngươi gánh được mấy chưởng của ta!" Giả trưởng lão hợm hĩnh bước tới, gậy trúc đen rục rịch tỏa ra luồng độc khí đậm đặc hơn.
Lâm Hoài gượng dậy từ đống đá vụn, lau vệt máu đen nơi khóe miệng. Anh nhìn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm đang run rẩy dữ dội dưới lớp vải quấn rách nát. Tô Mạn từng cảnh báo anh rằng nhục thân của anh sẽ tự sụp đổ hoàn toàn nếu mượn lực bức họa thêm ba lần nữa. Nhưng hôm nay, nếu không hiến tế, anh sẽ chết ngay tại đây.
"Lần mượn lực thứ nhất... bắt đầu!"
Lâm Hoài gầm lên một tiếng khàn khàn đầy uất hận. Anh dùng bàn tay phải, thọc mạnh vào vết rách lầy lội trên lồng ngực, cưỡng ép trích ra một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát phun thẳng vào tâm Hư Không Phong Ấn Bức Họa cổ rách nát đang ẩn giấu bên trong.
"Tội Ấn Huyết Thuật, kích hoạt!"
Uỳnh uỳnh uỳnh!
Trong thức hải của Lâm Hoài, bức họa cổ chấn động kịch liệt, sợi xích sắt vàng kim khóa chặt tàn hồn Lôi Khải bùng phát những vết nứt lớn. Luồng sát ý chiến đấu thái cổ bạo ngược của chiến tướng Lôi Khải điên cuồng tràn vào nhục thân anh. Tuổi thọ của Lâm Hoài lập tức giảm sút thêm ba năm vĩnh viễn, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nứt toác ra từng vệt sâu hoắm rỉ máu đen dữ dội. Nỗi đau đớn róc xương lột da thực sự khiến anh suýt ngất đi, nhưng đổi lại, luồng tội hỏa oán khí màu đen kịt bùng cháy dữ dội quanh cánh tay trái.
Sát Lực Tội Nhân Tầng 1, bộc phát!
Luồng lôi đình đen kịt oán hận phát ra từ tay trái Lâm Hoài gào thét hung tàn, điên cuồng ăn mòn màn sương đen của Hắc Vân Chưởng đang đè ép xung quanh.
Giả trưởng lão kinh hoàng trợn ngược mắt: "Cái gì?! Luồng lôi oán đen kịt này... ngươi rốt cuộc đã mượn lực lượng của quỷ ma phương nào?"
Lâm Hoài không đáp, anh kích hoạt Lôi Bộ Trốn Chạy. Một tiếng sấm xám nổ vang dưới chân, thân hình anh hóa thành một luồng lôi quang xám tro dịch chuyển tức thời, biến mất hoàn toàn khỏi tầm mắt của Giả trưởng lão. Sát thủ Hắc Sát đang ẩn nấp trong sương độc chưa kịp định thần thì đã cảm nhận được một luồng sát khí tuyệt tình lạnh lẽo áp sát sau lưng.
"Chết!"
Lâm Hoài xuất hiện như một bóng ma tóc bạc nửa, cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm rực cháy tội hỏa đen chộp thẳng vào cổ Hắc Sát. Hắc Sát kinh hoàng định vung độc trủy thủ chống cự, nhưng tốc độ của Sát Lực Tội Nhân Tầng 1 quá nhanh.
"Rắc!"
Một tiếng gãy giòn giã vang lên khô khốc giữa thung lũng u ám. Đầu của sát thủ đệ nhất ngoại môn Hắc Sát vẹo sang một bên, đôi mắt trợn ngược đầy vẻ hoảng sợ và không tin nổi, nhục thân lập tức mềm nhũn ngã xuống đống xương tàn. Lâm Hoài nhanh như cắt đoạt lấy thanh Ngũ Độc Trủy Thủ tẩm kịch độc của hắn dắt vào hông.
"Hắc Sát!" Giả trưởng lão điên cuồng hét lên. Sự rụng rời của sát thủ đắc lực khiến lão mất đi sự bình tĩnh thường ngày. Lão gầm lên, bộc phát toàn bộ lôi lực từ gậy trúc đen hòng diệt sát Lâm Hoài. "Súc sinh tội huyết! Ta sẽ thiêu rụi linh hồn ngươi!"
Luồng độc khí đen kịt và sấm sét vàng nhạt từ gậy trúc đen bùng phát dữ dội, tạo thành một cơn bão lôi độc quét sạch mọi thứ trong thung lũng. Lâm Hoài cố gắng dùng Phế Kiếm Rỉ Sét chém thẳng vào lão, nhưng chênh lệch tu vi Trúc Cơ sơ kỳ quá lớn khiến anh bị chấn văng ngược lại vách đá, kinh mạch bả vai phải nứt nẻ rỉ máu đen dữ dội.
"Không thể đấu linh lực trực diện..." Lâm Hoài cắn chặt môi đến rỉ máu, đôi đồng tử u lam nhìn lên bầu trời thung lũng, nơi luồng lôi phạt thiên quy màu tím sẫm của trận pháp phong ấn tế đàn đang gào thét tích tụ năng lượng. Anh khẽ cười lạnh, một kế hoạch mạo hiểm mạng sống lập tức hình thành trong đầu.
Anh vứt thanh phế kiếm sang một bên, đứng hiên ngang giữa trận nhãn lôi phạt của thung lũng. Anh vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết kết hợp với Phế Cốt Nghịch Chuyển mới rèn đúc, ưỡn ngực đón nhận thiên lôi phạt.
"Ầm... Ầm... Ầm!!!"
Một luồng sét khổng lồ màu tím sẫm xé rách chướng khí đen kịt, đánh thẳng vào lồng ngực phát sáng xám tro của Lâm Hoài. Nhục thân anh bốc khói đen nghi ngút, da thịt bỏng rát nghiêm trọng, tủy xương mới rèn đúc như bị nung chảy trong lò luyện ngục. Nỗi đau đớn tột cùng khiến Lâm Hoài gầm lên một tiếng vang động cả thung lũng. Nhưng anh không chết! Hệ thống tủy mới của Phế Cốt Nghịch Chuyển đã hấp thụ và chuyển hóa luồng thiên lôi bạo ngược ấy.
"Lôi Hình Phản Sát!"
Lâm Hoài dùng cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm làm vật dẫn sét, chuyển hướng toàn bộ luồng lôi phạt thiên quy khổng lồ ấy đánh thẳng vào cây gậy trúc đen của Giả trưởng lão!
"Cái gì?! Ngươi dám dẫn thiên lôi phạt?!" Giả trưởng lão kinh hoàng tột độ, lão muốn thu hồi gậy trúc nhưng đã quá muộn.
"Rắc! Bành!"
Cây gậy trúc đen chứa oán khí độc vỡ vụn thành trăm mảnh dưới sức tàn phá của lôi phạt thiên quy. Luồng sét tím sẫm khổng lồ đánh sập hoàn toàn hộ thân linh quang của Giả trưởng lão, thiêu sống lão ngay tại bãi tha ma. Da thịt lão bắt đầu chảy rữa, lôi hỏa tím sẫm thiêu đốt kinh mạch khiến lão quằn quại trên nền đất đá, gào thét thảm khốc.
Lâm Hoài bước đến từng bước nặng nề, nhục thân anh bốc khói đen, cánh tay trái hóa thạch xuất hiện thêm nhiều vết nứt sâu hoắm rỉ máu vàng kim lẫn oán khí đen. Anh cúi xuống, giật lấy lá Tội Ấn Khống Hồn Phù đã mất đi linh lực trên tay Giả trưởng lão bóp nát.
"Giả trưởng lão, nợ máu của tộc nhân ta, hôm nay thu hồi một phần." Lâm Hoài lạnh lùng nhìn lão già đang hấp hối.
Giả trưởng lão quằn quại trong lôi hỏa, đôi mắt hí trợn ngược đầy tàn độc và điên cuồng. Lão cười khàn khàn, máu tươi trào ra từ miệng cháy đen: "Khụ... khụ... Lâm tiểu tử... ngươi tưởng ngươi thắng sao? Ha ha ha... Tào Lĩnh... Chưởng sự đã phát hiện ra... Dao Nhi... huyết mạch nguyên âm thuần khiết... Lò đan Huyết Ma Lư... sẽ luyện thọ nguyên đan... sớm hơn dự kiến... khụ... ba ngày nữa... nó sẽ chết... ngươi cứu không nổi nó đâu..."
Nói xong, Giả trưởng lão trợn ngược hai mắt, tắt thở vĩnh viễn, nhục thân bị lôi hỏa thiêu rụi thành một khúc xương đen kịt.
Lâm Hoài đứng lặng người giữa thung lũng u ám, tiếng gió rít gào dường như cũng ngừng lại. Lời trăng trối tàn độc của Giả trưởng lão như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng anh, khiến sát ý và oán hận trong lòng anh bùng phát dữ dội hơn bao giờ hết. Ba ngày! Anh chỉ còn đúng ba ngày để cứu muội muội Lâm Dao trước khi nàng bị đưa vào lò luyện đan.
"Két... két..."
Tiếng xích sắt kéo lê trên mặt đất đá khô khốc vang lên từ phía cửa thung lũng. Lão Tôn đánh chiếc xe bò gỗ chở xác rách nát ám đầy oán khí tiến vào, gương mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm của lão phu xe lúc này tràn ngập sự kinh hoàng khi nhìn thấy đống đổ nát đẫm máu.
"Lâm tiểu tử! Ngươi... ngươi thực sự giết chết Giả trưởng lão và Hắc Sát rồi sao?" Lão Tôn run giọng hỏi.
"Phải." Lâm Hoài trầm giọng, giọng nói khàn khàn chứa đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên định cực hạn. "Lão Tôn, mau giúp ta ném xác của chúng xuống dưới các lớp xác chết phu mỏ hoại tử trên xe để phi tang. Chúng ta bắt buộc phải giấu kín chuyện này để trì hoãn sự phát hiện của Tào Lĩnh."
Lão Tôn vội vã gật đầu, phối hợp cùng Lâm Hoài nhanh chóng tẩu tán hai thi thể cháy đen vào đống xác chết hôi thối trên xe bò. Lâm Hoài ngồi rạp xuống góc xe xác rách nát, tay phải siết chặt thanh phế kiếm mẻ, tay trái hóa thạch đau nhói tột cùng được quấn tạm bằng vải bố rách.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!