Sát Cơ Lộ Diện
Sương mù buổi sớm trên Phế Hoang Nguyên chưa bao giờ lạnh lẽo đến thế. Những dải sương xám tro dày đặc mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc và hơi ẩm của đất hoại tử từ nghĩa trang phế tích cổ tràn vào, bao phủ lấy Phu Quét Mộ Am trong một bầu không khí u ám, tĩnh mịch đến nghẹt thở.
Lâm Hoài đứng giữa am gỗ đổ nát, gió bão gào rít ngoài cửa làm tà áo vải thô xám rách rưới của anh tung bay phần phật. Mái tóc dài của anh lúc này đã biến thành màu bạc trắng xóa một nửa, rủ xuống che đi một phần gương mặt gầy gò, góc cạnh. Vết xăm Tội ấn trên trán anh vẫn rỉ ra một vệt máu đen nhạt, lạnh buốt. Dưới lớp Vải Bố Nhuộm Máu Chó Đen quấn chặt từ cổ tay lên đến tận bả vai trái, cánh tay hóa thạch đỏ thẫm như máu đông khẽ run rẩy, tỏa ra những tia lôi oán xám tro mờ ảo.
Nhục thân của anh vừa trải qua quá trình Phế Cốt Nghịch Chuyển tàn khốc. Tủy xương cũ phế thải bị lôi hỏa thiêu rụi hoàn toàn, thay thế bằng hệ thống tủy mới rực sáng ánh xám tro, đang không ngừng ngấu nghiến lôi lực tàn dư của viên Lôi Tủy Dịch để gia cố kinh mạch. Anh đã đột phá Luyện Khí tầng bảy, một cảnh giới mà trước đây bất kỳ phu mỏ tội huyết nào cũng không dám mơ tới. Nhưng cái giá phải trả là quá lớn: thọ nguyên hao hụt nghiêm trọng, nhục thân bỏng rát và linh hồn luôn cận kề ranh giới ma hóa.
"Khụ... khụ..."
Tô Mạn ngồi bên lò sưởi than đã tàn, sắc mặt nàng trắng bệch như tuyết sương, đôi môi thanh khiết không còn một giọt máu. Nàng vừa vắt kiệt linh lực Trúc Cơ sơ kỳ của mình để thi triển Cổ Y Châm Pháp, dùng bộ kim châm Huyết Hồn Châm phong tỏa oán độc cắn trả cho Lâm Hoài.
"Lâm tiểu tử... ngươi vừa đột phá, kinh mạch vẫn còn rạn nứt rất dữ dội. Trong vòng ba ngày tới, tuyệt đối không được vận chuyển lôi oán trong đan điền rách nát nữa, nếu không nhục thân ngươi sẽ hoàn toàn hóa đá vĩnh viễn." Tô Mạn yếu ớt cảnh báo, giọng nói thanh tao thường ngày giờ đây chứa đầy vẻ mệt mỏi và lo lắng.
Lâm Hoài không đáp, anh khẽ siết chặt chuôi thanh Phế Kiếm Rỉ Sét trong tay phải. Anh thấu hiểu nỗi đau rách nát xương thịt này, và anh cũng thấu hiểu món nợ nhân quả sâu sắc đối với dược nương cổ y trước mặt. Nhưng ông trời dường như không muốn cho anh dù chỉ một khắc để nghỉ ngơi.
"Bíp... bíp... bíp..."
Từ sâu trong màn sương mù bao phủ nghĩa trang cổ, tiếng kêu cơ khí chói tai, dồn dập đột ngột vang lên.
Sắc mặt Lâm Hoài lập tức biến đổi, đôi đồng tử u lam rực sáng lôi đình xám tro lạnh lẽo. Đó là tiếng la bàn truy tung tội ấn của Chấp Pháp Điện. Tiếng kêu dồn dập như vậy chứng tỏ truy binh đã tiến sát nghĩa trang, và mục tiêu định vị không ai khác ngoài luồng lôi oán biến dị vừa bộc phát từ nhục thân của anh.
Cửa am gỗ rách nát bị đẩy mạnh ra. Lão Tôn bước vào, người lão bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của xác chết hoại tử hòa cùng nước mưa lạnh buốt. Gương mặt đầy nếp nhăn sâu hoắm của lão phu xe chở xác lúc này tràn ngập sự hoảng hốt tột độ:
"Lâm tiểu tử! Chạy mau! Giả trưởng lão... lão già tàn độc kia đã phát hiện ra la bàn truy tung phát sáng tại khu vực bãi tha ma này. Lão đang dẫn theo sát thủ bóng tối Hắc Sát cùng hàng chục chấp sự lính canh mang theo đại đao hành hình vây quét nghĩa trang phế tích cổ để tìm kẻ ám sát Vương chấp sự!"
Nghe đến cái tên "Giả trưởng lão", Tô Mạn khẽ rùng mình. Đó là kẻ đứng đầu hình phạt ngoại môn Quy Nguyên Tông, một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ thâm độc, kẻ chuyên dùng nhục hình tra tấn dã man phu mỏ để duy trì uy nghiêm giả tạo. Còn Hắc Sát là sát thủ đệ nhất ngoại môn dưới trướng Tào Lĩnh, tu vi Luyện Khí tầng tám, giỏi ám sát bằng độc trủy thủ.
"Chúng ta không thể trốn ở đây." Lâm Hoài trầm giọng, giọng nói khàn khàn nhưng lạnh lùng dứt khoát. "La bàn truy tung đã khóa chặt vị trí này. Nếu chúng ta ở lại Phu Quét Mộ Am, cả am gỗ này và mật đạo ngầm dẫn vào mỏ khoáng lôi thạch sẽ bị phát hiện. Lúc đó, toàn bộ Thiết Huyết Minh và phu mỏ tội huyết dưới lòng đất sẽ bị dìm trong biển máu."
Anh quay sang nhìn Tô Mạn, ánh mắt mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển:
"Tô cô nương, nàng mau cùng Lão Tôn mang Dao Nhi đi trốn qua mật đạo ngầm. Mục tiêu của chúng là ta, ta sẽ chủ động lộ diện và dụ chúng đến Thung Lũng Oán Khí."
"Ngươi điên rồi sao?" Tô Mạn đứng bật dậy, do chuyển động quá mạnh nên nàng khẽ ho khan một tiếng, khóe môi rỉ ra một vệt máu nhạt. "Thung Lũng Oán Khí là bãi tha ma chứa hàng vạn xác chết phu mỏ hoại tử, đầy rẫy chướng khí độc hại và oán thú hoành hành. Nhục thân ngươi đang trọng thương, làm sao chống lại một tu sĩ Trúc Cơ sơ kỳ và một sát thủ tầng tám?"
Lâm Hoài khẽ cười lạnh, mái tóc bạc trắng một nửa tung bay che khuất nửa gương mặt đầy sát cơ:
"Ở Thung Lũng Oán Khí, oán khí ngút trời của hàng vạn phu mỏ chết oan khuất sẽ là vũ khí mạnh nhất của ta. Đi mau!"
Không đợi Tô Mạn kịp phản đối, Lâm Hoài vác thanh Phế Kiếm Rỉ Sét lên vai bả vai phải, quay người lao thẳng vào màn sương mù xám tro dày đặc ngoài nghĩa trang cổ, để lại sau lưng bóng dáng mảnh khảnh của dược nương đang nhìn theo đầy lo lắng.
***
Gió rít gào qua những vách đá dựng đứng của Thung Lũng Oán Khí. Nơi đây là một vực sâu vạn trượng quanh năm không thấy ánh mặt trời, chướng khí đen kịt bốc lên nghi ngút từ đống xương tàn trắng xóa của những tội nhân Lôi tộc bị bóc lột đến chết qua ngàn năm. Những tiếng gào thét oán hận mờ ảo của vong hồn thỉnh thoảng lại vang lên theo từng đợt gió rít, khiến bất kỳ tu sĩ thường nào bước vào cũng phải rợn tóc gáy.
Lâm Hoài lướt đi trong sương độc, nhịp thở của anh dồn dập, lồng ngực bỏng rát như có than hồng thiêu đốt. Vết thương rạn nứt xương thịt trên cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm bắt đầu nhói lên đau đớn dữ dội do áp lực của luồng lôi lực xám tro mới đột phá. Anh cố gắng vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp để điều hòa oán khí xung quanh, giữ cho thức hải luôn tỉnh táo.
"Bíp bíp bíp... bíp bíp bíp!"
Tiếng la bàn truy tung dồn dập vang lên sát bên tai.
"Ha ha ha! Phế vật tội huyết! Ngươi quả nhiên trốn ở đây!"
Một tiếng cười khàn khàn, thâm độc vang lên chấn động cả thung lũng sương mù. Từ trong lớp chướng khí đen kịt, Giả trưởng lão chậm rãi bước ra. Lão già gầy đét, mắt hí xảo quyệt, mặc trường bào xám tro thêu hình mây đen bay phấp phới. Trên tay lão cầm một cây gậy trúc đen kịt tỏa ra làn khói đen độc hại của oán khí độc.
Đi bên cạnh lão là hàng chục chấp sự lính canh ngoại môn bọc giáp sắt xám, tay cầm đại đao hành hình nặng trĩu rỉ máu khô. Và trong bóng tối của các vách đá hai bên sườn núi, một bóng đen mảnh khảnh mặc hắc y bó sát đang lặng lẽ lướt đi như một bóng ma—đó chính là sát thủ Hắc Sát, đôi mắt lạnh lùng chứa đầy sát khí chết chóc đang khóa chặt vào các huyệt đạo hiểm hóc trên người Lâm Hoài.
"Vương chấp sự mất tích, kho linh thạch vụn bị cướp phá, la bàn truy tung chỉ thẳng đến nghĩa trang cổ." Giả trưởng lão híp mắt nhìn Lâm Hoài, ánh mắt lão dừng lại ở mái tóc bạc trắng một nửa và cánh tay trái quấn vải bố rỉ máu đen của anh, lộ ra vẻ kinh ngạc tột độ. "Ngươi... tên phế nhân tội huyết bị phế bỏ lôi cốt năm xưa, không ngờ lại chưa chết, ngược lại còn đột phá đến Luyện Khí tầng bảy? Luồng lôi oán xám tro trên người ngươi... ngươi đã tu luyện cấm thuật huyết mạch!"
Lâm Hoài đứng tựa lưng vào vách đá lạnh buốt, thanh Phế Kiếm Rỉ Sét cắm hờ xuống đất, đôi đồng tử u lam lạnh lùng nhìn thẳng vào Giả trưởng lão:
"Giả trưởng lão, các ngươi bóc lột huyết mạch của tộc nhân ta, coi mạng người như cỏ rác củi khô luyện dược. Hôm nay, nợ máu phải trả bằng máu sòng phẳng."
"Nợ máu? Nợ máu cái gì!" Giả trưởng lão cười lớn đầy ngạo mạn, gương mặt lão vặn vẹo đầy tàn ác. "Tội nhân mang tội huyết bẩm sinh chỉ xứng đáng làm gia súc và củi khô luyện dược cho tông môn! Một tên Luyện Khí tầng bảy phế thải mang đan điền rách nát, cũng đòi chống lại Trúc Cơ sơ kỳ của ta sao? Hôm nay ta sẽ lột da ngươi, rút sạch tội huyết của ngươi để tế đàn!"
Nói xong, Giả trưởng lão đột ngột bộc phát tu vi Trúc Cơ sơ kỳ mạnh mẽ. Một luồng linh áp khổng lồ màu xám đen như núi thái sơn đè nặng xuống toàn bộ Thung Lũng Oán Khí, khiến mặt đất đá dưới chân Lâm Hoài rạn nứt dữ dội. Lão vung tay phải, vận chuyển Hắc Vân Quyết, xuất ra sát chiêu *Hắc Vân Chưởng*.
"Uỳnh!"
Một lòng bàn tay khổng lồ dệt bằng mây đen kịt, mang theo tiếng gào thét của vạn độc trùng và oán khí độc bộc phát từ gậy trúc đen, điên cuồng lao thẳng về phía Lâm Hoài, phong tỏa hoàn toàn mọi lối thoát hiểm của thung lũng.
Cùng lúc đó, từ hai bên vách đá dựng đứng, sát thủ Hắc Sát bất ngờ xuất hiện từ trong bóng tối. Hắn thi triển Ám Ảnh Độn Thuật, vung tay phóng ra hàng loạt *Độc Trủy Thủ* tẩm kịch độc oán khí, xé rách sương mù lao thẳng vào bả vai phải và đan điền rách nát của Lâm Hoài từ góc khuất.
Đối mặt với thế công gọng kìm cực kỳ nguy hiểm của một tu sĩ Trúc Cơ và một sát thủ tầng tám, Lâm Hoài không hề hoảng loạn. Đạo tâm sòng phẳng và ý chí sinh tồn sắt đá của anh lúc này đạt đến cực hạn.
Anh vận chuyển Vạn Cổ Ma Oán Ngự Pháp, tay trái hóa thạch đỏ thẫm đột ngột vung lên, triệu hoán oán khí đậm đặc đang cuồn cuộn dưới đáy Thung Lũng Oán Khí.
"Oán Hồn Hóa Thuẫn, ngưng!"
Lâm Hoài gầm khẽ. Ngay lập tức, hàng vạn gương mặt oán hận mờ ảo của các phu mỏ đã khuất gào thét dệt thành một chiếc khiên sương đen dày đặc chắn trước ngực đan điền rách nát của anh.
"Phập phập phập!"
Hàng loạt độc trủy thủ của Hắc Sát đâm mạnh vào chiếc khiên oán hồn, phát ra những tiếng kêu xèo xèo ghê rợn rồi lập tức bị oán khí đậm đặc ăn mòn thành những nhúm khói đen tan biến.
Nhưng Hắc Vân Chưởng của Giả trưởng lão quá mạnh mẽ và bạo liệt. Luồng linh áp Trúc Cơ sơ kỳ khổng lồ đập nát chiếc khiên oán hồn vừa mới ngưng tụ, nện thẳng vào bả vai trái của Lâm Hoài.
"Bành!"
Lâm Hoài bị chấn bay mười trượng, đập mạnh vào vách đá nứt nẻ phía sau. Tiếng xương sườn rạn nứt giòn giã vang lên khô khốc. Anh phun ra một ngụm máu đen loãng, đan điền rách nát chấn động dữ dội, kinh mạch bả vai trái rách thêm một đường lớn rỉ máu đen thấm đẫm áo vải thô.
"Hừ, chút thủ đoạn mọn của tà tu oán khí, làm sao chống đỡ được chân pháp Trúc Cơ!" Giả trưởng lão cười lạnh hợm hĩnh, gậy trúc đen trong tay lão rục rịch tỏa ra luồng độc khí đậm đặc hơn, chuẩn bị tung đòn kết liễu.
Lâm Hoài gượng dậy từ đống đá vụn, lau vệt máu đen nơi khóe miệng. Anh nhìn cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm đang run rẩy dữ dội dưới lớp vải quấn rách nát. Anh biết, nhục thân của mình lúc này đang ở trạng thái cực kỳ suy yếu sau quá trình phế cốt nghịch chuyển, không thể đấu linh lực trực diện với Trúc Cơ sơ kỳ.
Muốn thắng, anh bắt buộc phải hiến tế nhục thân để mượn sức mạnh cấm kỵ từ bức họa.
Lâm Hoài hít sâu một hơi lạnh buốt, đôi mắt u lam bừng lên một quyết định quyết tử tàn nhẫn. Anh vung tay phải, đập mạnh vào lồng ngực rách nát của mình, cưỡng ép trích ra một ngụm máu tươi tinh khiết nhất từ đan điền rách nát.
Phụt!
Ngụm máu đan điền đen thẫm loang lổ lôi oán xám xịt phun thẳng vào tâm Hư Không Phong Ấn Bức Họa cổ rách nát đang cuộn tròn bên trong đan điền.
Tội Ấn Huyết Thuật, kích hoạt lần thứ nhất phong ấn!
"Rầm... rầm... rầm!"
Trong thức hải của Lâm Hoài, bức họa cổ chấn động kịch liệt, một sợi xích sắt vàng kim mờ ảo khóa chặt tàn hồn Lôi Khải bỗng chốc rạn nứt. Luồng sát ý chiến đấu thái cổ bạo ngược của chiến tướng Lôi Khải điên cuồng tràn vào nhục thân anh.
Cái giá tích lũy lập tức ập đến: tuổi thọ của Lâm Hoài giảm sút thêm 3 năm vĩnh viễn. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm của anh nứt toác ra từng vệt sâu hoắm, máu đen rỉ ra dữ dội dọc theo các thớ thịt hóa thạch đau nhói tột cùng như bị róc xương lột da thực sự. Nhưng đổi lại, luồng tội hỏa oán khí màu đen kịt bùng cháy dữ dội quanh cánh tay trái.
Sát Lực Tội Nhân Tầng 1, bộc phát!
"Gào...!"
Lâm Hoài gầm lên một tiếng trầm hùng mang nặng oán hận vạn năm. Anh vung mạnh cánh tay trái hóa thạch bùng cháy tội hỏa đen kịt, đập tan hoàn toàn màn sương đen của Hắc Vân Chưởng đang bao phủ xung quanh.
Giả trưởng lão kinh hoàng lùi lại một bước, mắt lão trợn ngược đầy vẻ không tin nổi:
"Sức mạnh này... làm sao có thể bộc phát từ một tên Luyện Khí? Ngươi rốt cuộc đã mượn lực lượng của quỷ ma phương nào?"
Lâm Hoài không đáp, anh cầm thanh Phế Kiếm Rỉ Sét bằng tay phải, vận chuyển một tia kiếm ý tuyệt tình tàn nhẫn vừa ngộ ra từ bức họa, lao thẳng về phía Giả trưởng lão với tốc độ cực nhanh của Lôi Bộ Trốn Chạy.
"Hừ! Muốn chết!" Giả trưởng lão vội vã vung gậy trúc đen chứa oán khí độc để chặn đỡ.
"Keng...!"
Tiếng va chạm kim loại đanh thép vang lên chấn động cả thung lũng. Thanh phế kiếm rỉ sét của Lâm Hoài va chạm mạnh mẽ với gậy trúc đen của Giả trưởng lão, phát ra những tia lửa xám đen bạo liệt. Sức mạnh phản chấn khổng lồ khiến kinh mạch bả vai phải của Lâm Hoài rạn nứt nhẹ, anh phun ra một ngụm máu tươi, phế kiếm bị chấn vỡ mẻ thêm một vết lớn.
Nhưng đây là mưu kế chiến thuật của anh! Lâm Hoài cố tình dùng đòn cận chiến này để gượng ép bản thân và Giả trưởng lão rơi vào đúng vị trí trận nhãn lôi phạt của Thung Lũng Oán Khí.
Đám lính canh tuần tra ngoại môn Quy Nguyên Tông thấy Lâm Hoài bị thương, tưởng anh đã kiệt sức, lập tức cầm đại đao hành hình hò hét lao vào vây sát hòng lập công.
Lâm Hoài ngước gương mặt đầy máu đen nhìn đám lính canh đang lao tới, mái tóc bạc trắng một nửa tung bay dưới gió bão, nụ cười của anh lạnh lùng và tàn nhẫn đến cực điểm.
"Xoạt!"
Lâm Hoài vung Phế Kiếm Rỉ Sét chém ra một đường kiếm khí xám tro tuyệt tình tốc độ cực nhanh, chém đứt đôi hoàn toàn những thanh đại đao hành hình bằng sắt oán khí của đám lính canh đi đầu, máu tươi phun trào nhuộm đỏ nền đá hoang nguyên.
Cùng lúc đó, anh kích hoạt kỹ năng đặc thù mạnh nhất của mình: *Lôi Hình Phản Sát*.
Lâm Hoài vận chuyển Lôi Đình Tôi Thể Quyết, biến nhục thân nghịch chuyển phế cốt mới rèn đúc thành một vật dẫn sét khổng lồ. Anh chủ động dẫn dụ luồng thiên lôi tím sẫm bạo liệt của trận pháp phong ấn trên bầu trời Thung Lũng Oán Khí đánh thẳng xuống đầu mình.
"Uỳnh uỳnh uỳnh...!!!"
Một luồng sét khổng lồ màu tím sẫm xé rách hư không chướng khí, đánh thẳng vào lồng ngực phát sáng xám tro của Lâm Hoài. Nhục thân anh bốc khói đen nghi ngút, kinh mạch bị bỏng rát nghiêm trọng cận kề sự sụp đổ. Nhưng anh không hề ngã xuống, anh dùng cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm rực cháy tội hỏa đen làm cầu nối dẫn sét, chuyển hướng hoàn toàn luồng thiên lôi bạo ngược khổng lồ ấy đánh thẳng vào trận hình của Giả trưởng lão và đám lính canh tuần tra trước mặt!
"Cái gì?! Điên rồi! Hắn điên rồi!"
Giả trưởng lão trợn ngược hai mắt kinh hoàng tột độ khi nhìn thấy luồng sét khổng lồ mang theo uy lực diệt thế đang lao thẳng vào mình. Trong cơn tuyệt vọng, lão thọc mạnh tay vào ngực áo, rút ra một lá bùa chú màu vàng kim phát ra ánh sáng đỏ thẫm thiên quy lực áp chế—*Tội Ấn Khống Hồn Phù* hòng kích hoạt tội ấn tự thiêu Lâm Hoài từ xa...
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!