Táng Cốt Nhai Hạ
Sấm sét xé toạc bầu trời xám xịt của Phế Hoang Nguyên. Luồng gió lạnh buốt rít gào qua tai, mang theo mùi máu tanh nồng và tro tàn rỉ sét của tế đàn vực sâu. Lâm Hoài cảm nhận rõ rệt cơ thể mình đang rơi tự do vào khoảng không vô định. Lồng ngực anh rách nát, máu thịt lầy lội nơi từng là vị trí của Lôi Cốt – khúc xương thiên phú lấp lánh lôi đình vàng kim giờ đã bị Thẩm Thiên Sơn thô bạo róc ra khỏi cơ thể.
Nỗi đau thể xác tột cùng khiến thần trí Lâm Hoài chập chờn. Chỉ mới nửa canh giờ trước, trên tế đàn vạn trượng của Quy Nguyên Tông, anh còn bị xích sắt khóa chặt. Thẩm Thiên Sơn – vị tông chủ đạo mạo, kẻ luôn mở miệng nói về thiên quy và công lý phàm trần – đã dùng một thanh thủ đao rỉ sét, tự tay rạch lồng ngực anh, tước đoạt Lôi Cốt để cấy vào người con trai gã là Thẩm Hàn. Lâm Hoài vẫn nhớ như in nụ cười ngạo nghễ, khinh khỉnh của Thẩm Hàn khi đứng nhìn anh như một con chó sắp chết, cùng tiếng tụng niệm vô tình của các trưởng lão Chấp Pháp Điện đứng giám sát đại điển hiến tế.
"Tội nhân mang tội huyết Lôi tộc cổ đại, đan điền đã rách, lôi cốt đã phế. Trục xuất xuống Táng Cốt Nhai, tự sinh tự diệt!"
Giọng nói lạnh lùng ấy vẫn còn văng vẳng bên tai khi Lâm Hoài va đập mạnh vào vách đá. Tiếng xương sườn gãy giòn giã vang lên khô khốc. Anh nện thẳng xuống đáy vực sâu, rơi vào giữa đống xương tàn trắng xóa của mười vạn tội nhân thái cổ đã bị hành quyết qua ngàn năm. Cú va chạm cực mạnh khiến Lâm Hoài phun ra một ngụm máu đen, tầm mắt tối sầm lại.
Táng Cốt Nhai dưới đáy tế đàn hoang cổ là một cấm địa chết chóc. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi sương mù xám tro dệt bằng ma oán vĩnh cửu. Trên bầu trời vực thẳm, những luồng lôi phạt thiên quy màu tím sẫm thỉnh thoảng lại rạch ngang, giáng xuống những cột đá nứt nẻ những tia sét bạo liệt. Sấm sét ở đây không mang sinh cơ, mà chỉ mang theo quy tắc trừng phạt tàn bạo của tiên triều Thương Lan, sẵn sàng thiêu rụi bất kỳ nhục thân tội nhân nào dám bén mảng đến.
Lâm Hoài nằm bất động trên đống xương khô rệu rã. Đan điền của anh đã bị đánh nát hoàn toàn, các kinh mạch chính rách rưới như xơ mướp. Cơn đau từ lồng ngực rách nát truyền đến đại não từng đợt co thắt. Anh cố gắng run rẩy vận chuyển Quy Nguyên Tâm Pháp – công pháp nhập môn phổ thông mà anh lén học được những ngày làm phu quét mộ ngoại môn.
"Không thể tụ khí..."
Lâm Hoài cắn chặt răng đến rỉ máu. Mỗi khi anh cố gắng dẫn dắt một tia linh khí mỏng manh từ hoang nguyên cằn cỗi vào người, đan điền rách nát lại giống như một chiếc túi thủng đáy. Linh lực lập tức tiêu tán hoàn toàn ra ngoài, thậm chí còn kích thích các vết rách kinh mạch cắn trả, khiến anh đau đớn đến mức co quắp nhục thân.
"Thần thiên giả dối... Tiên nhân tàn bạo..."
Sự uất hận tột cùng bùng lên trong lồng ngực Lâm Hoài. Bộ tộc của anh, Lôi tộc cổ đại, từng là những chiến binh kiêu hùng bảo vệ đất trời. Nhưng vạn năm trước, tiên triều Thương Lan đã đóng dấu Tội Ấn lên trán họ, vu oan họ tội mưu phản để hợp pháp hóa việc nô dịch, biến tộc nhân của anh thành gia súc chăn nuôi linh thảo và củi khô luyện dược. Cha anh bị chém đầu, mẹ anh bị tước đoạt huyết mạch rồi chết trong ngục tối, giờ đây đến lượt anh bị phế bỏ lôi cốt, muội muội Lâm Dao thì bị giam cầm làm lò dược dự phòng.
Nỗi uất hận hóa thành một luồng oán khí đen kịt rục rịch trong thức hải Lâm Hoài. Anh không cam lòng chết đi như một con kiến hôi dưới đáy vực sâu này. Anh phải sống, phải đòi lại món nợ máu sòng phẳng cho tộc nhân!
Đúng lúc này, một tia lôi phạt thiên quy từ trên không trung đột ngột giáng xuống, đánh thẳng vào cột đá bên cạnh Lâm Hoài. Sức nóng bạo liệt của sấm sét hất văng anh ra xa vài trượng. Nhục thân rách nát của anh lăn lộn trên đống tro tàn tế đàn, máu tươi từ lồng ngực và đan điền rách nát rò rỉ, chảy tràn qua các khe xương khô bên dưới.
Dòng máu tội huyết đen thẫm, chứa đựng oán niệm ngút trời của Lâm Hoài se lại, từ từ thấm sâu xuống lòng đất tro tàn, vô tình chảy tràn lên một vật thể rách nát đang bị chôn vùi dưới đống xương tàn vạn năm.
Đó là một bức họa cuộn bằng da thú cổ xưa, rách nát và loang lổ vết máu khô đen kịt. Khi dòng máu nóng từ đan điền phế của Lâm Hoài chạm vào tâm bức họa, những đường vân vẽ rỉ sét trên bề mặt giấy cổ bỗng nhiên rục rịch. Bức họa rách nát tự động mở ra, tỏa ra một luồng oán khí màu xám tro đậm đặc đến mức hóa thành chất lỏng, bao bọc lấy toàn bộ nhục thân đang cận kề cái chết của anh.
Trong chớp mắt, thần trí Lâm Hoài bị một lực hút khổng lồ kéo mạnh. Không gian xung quanh anh quay cuồng, tiếng sấm sét bạo liệt của Táng Cốt Nhai biến mất, thay vào đó là một sự im lặng đến rợn người.
Khi Lâm Hoài mở mắt ra, anh phát hiện mình đang đứng dưới dạng một luồng sáng thần thức xám tro mờ nhạt. Trước mặt anh là một không gian thần điện đổ nát khổng lồ vạn trượng, sương mù xám phủ kín lối đi.
Đây chính là Hư Không Phong Ấn Điện bên trong bức họa.
Nhìn lên phía trên, Lâm Hoài không khỏi hít vào một hơi khí lạnh. Giữa không trung của thần điện hoang phế, mười vạn bóng đen khổng lồ đang bị giam giữ bởi những sợi xiềng xích vàng kim rực rỡ khắc đầy phù văn thiên quy. Mỗi bóng đen là một tội nhân thái cổ mang theo oán khí ngập trời, tiếng gào thét câm lặng của họ chấn động vách đá tinh thần của Lâm Hoài đến mức muốn rạn nứt.
"Kẻ nào dám đánh thức giấc ngủ ngàn năm của ta?"
Một tiếng gầm trầm hùng, nóng nảy như sấm sét nổ vang ngay bên tai Lâm Hoài. Sương mù xám tro dạt ra, lộ ra một bóng người khổng lồ dệt bằng lôi đình xám tro rực rỡ. Thần ảnh cao tám thước, râu tóc dựng ngược như kim thép, lồng ngực mang một vết thương hố đen khổng lồ rỉ ra sấm sét xám.
Tàn hồn tội nhân tầng thứ nhất của bức họa: Chiến tướng Lôi tộc thái cổ – Lôi Khải.
Đôi mắt rực lửa sấm sét xám của Lôi Khải khóa chặt lấy thần thức mỏng manh của Lâm Hoài. Uy áp của một Thái Cổ Chân Thần, dù chỉ là một tia tàn niệm, vẫn khiến thần hồn Lâm Hoài run rẩy dữ dội, suýt nữa thì tiêu biến tại chỗ.
"Một phế nhân tội huyết? Đan điền rách nát, lôi cốt bị cướp?" Lôi Khải bật cười khàn khàn, tiếng cười đầy vẻ tự giễu và phẫn nộ. "Hậu duệ Lôi tộc ta giờ đây lại hèn mọn đến mức này sao? Ngươi dùng thứ máu rác rưởi này để thức tỉnh Hư Không Phong Ấn Bức Họa, muốn cầu xin sự che chở của ta?"
Lâm Hoài dù thần hồn đang run rẩy dưới uy áp khổng lồ, nhưng đôi mắt thần thức của anh lại rực lên ngọn lửa oán hận bất khuất. Anh đứng thẳng người, đối diện với khổng lồ hùng nam rực sấm sét.
"Ta không cầu xin sự che chở!" Lâm Hoài gầm lên, giọng nói khản đặc chứa đựng nỗi uất hận tích tụ vạn năm. "Tộc nhân của ta bị đồ sát làm dược liệu, muội muội ta bị giam cầm làm lò đan! Lôi cốt của ta bị cướp đoạt bởi lũ ngụy thần tiên triều! Ta muốn sức mạnh! Ta muốn chém nát lũ tiên nhân giả dối kia, đòi lại công lý sòng phẳng cho cổ tộc!"
Ánh mắt Lôi Khải khựng lại. Ngọn lửa sấm sét xám trong mắt lão bỗng bùng lên dữ dội khi nhìn thấy vết xăm Tội Ấn rỉ máu đen trên trán thần thức của Lâm Hoài. Sự nhẫn nại cực hạn và ý chí sinh tồn sắt đá của thiếu niên trước mặt đã lay động tàn niệm cổ xưa của lão.
"Khá khen cho một câu đòi lại công lý sòng phẳng!" Lôi Khải bước tới một bước, chấn động cả thần điện hoang phế. "Ngươi có biết vết xăm trên trán ngươi thực chất là gì không? Đó là phong ấn tước đoạt huyết mạch mà tiên triều Thương Lan dùng để hút cạn khí vận của cổ tộc ta dâng lên ngụy Thiên Đạo! Ngươi muốn mượn lực lượng của ta để phạt thiên?"
"Đúng vậy! Chấp nhận mọi cái giá!" Lâm Hoài kiên định trả lời.
Lôi Khải nhìn chằm chằm vào Lâm Hoài, gương mặt trang nghiêm đầy vết rạn nứt thời gian khẽ co thắt. Lão giơ bàn tay khổng lồ rực sấm sét xám lên, chỉ thẳng vào cánh tay trái của Lâm Hoài.
"Sức mạnh cấm kỵ của mười vạn tội nhân thái cổ không phải là bảo vật buff miễn phí cho kẻ yếu. Mỗi lần ngươi mượn sát lực trong tranh, ngươi phải trả một cái giá tương đương bằng huyết nhục và thọ nguyên của chính mình. Sử dụng quá độ, ngươi sẽ bị oán niệm ma tính đồng hóa vĩnh viễn, biến thành một con quỷ khát máu mất đi nhân tính phàm trần."
Lôi Khải dừng lại một nhịp, giọng nói trở nên tàn nhẫn và lạnh lùng:
"Bây giờ, để mở khóa phong ấn tầng thứ nhất của bức họa và nhận được Tội Ấn Huyết Thuật của ta để sống sót bò lên khỏi đáy vực sâu vạn trượng này, ngươi phải hiến tế toàn bộ huyết nhục và xương cốt của cánh tay trái cho bức họa! Cánh tay trái của ngươi sẽ hóa thạch đỏ thẫm do chịu đựng ma oán, thọ nguyên của ngươi sẽ lập tức giảm đi 3 năm! Ngươi có dám chấp nhận cái khế ước tàn nhẫn này không?"
Nỗi đau thể xác ngoài đời thực vẫn đang hành hạ nhục thân Lâm Hoài, nhưng nỗi đau tinh thần và lòng căm thù tột cùng còn lớn gấp vạn lần. Lâm Hoài không hề do dự, anh nhìn thẳng vào đôi mắt sấm sét của Lôi Khải, dứt khoát đưa cánh tay trái thần thức ra phía trước.
"Ta chấp nhận! Chỉ cần có thể giết sạch lũ ngụy thần tiên triều, đừng nói là một cánh tay trái hay 3 năm thọ nguyên, dù có phải hóa thân thành ma quỷ vạn kiếp không thể siêu sinh, Lâm Hoài ta cũng tuyệt đối không hối hận!"
"Tốt! Bản tướng thành toàn cho dã tâm của ngươi!"
Lôi Khải gầm lớn. Một sợi xiềng xích vàng kim giam giữ lão bỗng nhiên nứt nẻ. Từ vết thương hố đen trên ngực lão, một luồng lôi đình oán hận màu đen kịt bộc phát, lao thẳng vào thần thức của Lâm Hoài, dọc theo bả vai trái tràn xuống cánh tay trái của anh.
"Á!!!"
Lâm Hoài thét lên một tiếng thảm khốc chấn động cả Hư Không Phong Ấn Điện. Nỗi đau đớn tinh thần tột cùng ập đến khi luồng lôi đình đen kịt thiêu rụi toàn bộ kinh mạch thần thức của cánh tay trái anh.
Trong thế giới thực tại dưới đáy Táng Cốt Nhai, nhục thân đang nằm bất động của Lâm Hoài bỗng nhiên co giật dữ dội. Bức họa cổ rách nát dưới thân anh bùng phát tội hỏa oán khí đen kịt, quấn chặt lấy cánh tay trái của anh.
Da thịt trên cánh tay trái của Lâm Hoài bắt đầu biến đổi một cách đáng sợ. Máu tươi bốc cháy thành khói đen, xương cốt bên trong rạn nứt từng vệt lớn như gốm sứ bị nung quá lửa. Toàn bộ cánh tay từ ngón tay đến bả vai từ từ khô quắt lại, hóa thạch thành một màu đỏ thẫm ghê rợn như máu đông vạn năm, tỏa ra luồng ma oán lạnh lẽo thấu xương tủy.
Cùng lúc đó, trong thức hải của Lâm Hoài, khẩu quyết thái cổ của Tội Ấn Huyết Thuật tự động khắc sâu vào linh hồn anh bằng những ký tự rực lửa xám tro. Anh cảm nhận rõ rệt thọ nguyên của mình bị rút cạn đi 3 năm một cách vô hình, nhục thân vốn đã rách nát giờ đây lại mang thêm một gánh nặng nhân quả nặng nề.
"Vù..."
Thần thức của Lâm Hoài bị đánh bật ra khỏi bức họa cổ rách nát, thô bạo ném trở lại nhục thân dưới đáy vực sâu.
Lâm Hoài đột ngột mở mắt ra. Đôi mắt anh ẩn hiện những tia sét màu xám tro tàn nhẫn. Anh run rẩy chống cánh tay phải xuống đất, cố gắng ngồi dậy giữa đống xương tàn trắng xóa. Cánh tay trái hóa thạch đỏ thẫm nặng nề như đá tảng, run rẩy nắm chặt lấy bức họa cuộn cổ xưa giờ đã thu nhỏ lại, ẩn giấu thầm lặng bên trong đan điền rách nát của anh.
Anh đã sống sót. Nhưng cuộc khủng hoảng sinh tồn thực sự chỉ mới bắt đầu.
Trên bầu trời vạn trượng của Táng Cốt Nhai, mây đen kịt bỗng nhiên cuộn xoáy dữ dội thành một vòi rồng khổng lồ. Luồng lôi phạt thiên quy thứ hai đang tích tụ năng lượng, phát ra những tiếng sấm nổ âm vang chấn động vách đá. Tia sét tiếp theo đang tụ hình, mang theo sức tàn phá mạnh gấp đôi đợt trước, khóa chặt lấy hơi thở tội oán vừa bộc phát từ cơ thể Lâm Hoài.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!