Nhạc nềnSakuya2

Phục Kích Trong Đêm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa giông gầm rú như tiếng gầm của một con cổ thú hoang dã, trút những làn nước buốt giá xuống vùng Đông Dã Cực Địa. Trên con đường mòn nham nhở đá dăm dẫn ngược về Phế Đan Các, một bóng xám gầy gò đang lướt đi trong màn đêm tăm tối. Khương Nghiêu siết chặt bọc vải thô giấu trong ngực áo, nơi chứa một trăm viên hạ phẩm linh thạch mới tinh và hộp gỗ Kim Nguyên Sa óng ánh. Mỗi bước chân sải dài trên nền đất bùn trơn trượt lại kéo theo một cơn đau nhói buốt nơi lồng ngực bên trái. Xương sườn bị rạn nứt từ trận chiến ở Huyết Đan Trì vẫn chưa hề khép miệng, nay lại bị khí lạnh của mưa giông thẩm thấu, đau buốt đến tận xương tủy. Cổ họng anh ngập ngụa vị tanh nồng của máu tươi, nhưng anh vẫn mím chặt môi, cưỡng ép nuốt ngược luồng khí huyết đang nhào lộn vào trong đan điền.


"Nhóc con, đừng có cậy mạnh." Giọng nói trầm đục, khàn khàn của Vô Danh Tàn Hồn vang lên trong thức hải anh, mang theo sự cảnh báo nghiêm khắc. "Ngươi vừa tiêu hao quá nhiều linh lực để nghịch luyện viên đan hoàn mỹ kia ở chợ đen. Hiện tại, đan điền mới phục hồi được hai phần mười, kinh mạch tay phải lại bị bỏng rát do độc hỏa. Nếu để Vương Bưu phát hiện, một đao của gã đủ để chém nứt nhục thân chưa hoàn thiện của ngươi."


"Ta biết." Khương Nghiêu thầm truyền âm, ánh mắt bạc trắng rực lên một tia nhìn lạnh lùng xuyên qua màn mưa. "Nhưng ta không còn thời gian nữa. Thiết Đầu vì che giấu cho ta mà bị tra tấn thoi thóp. Ta phải gia cố chiếc lò cổ trước khi Cổ Đồ ra tay tàn sát Phế Đan Các."


Áp sát vào vách đá rêu phong phía sau Phế Đan Các, Khương Nghiêu dừng bước. Cách đó không đầy mười trượng, ánh đuốc dầu của Thiết Huyết Đội Ngoại Môn vẫn lập lòe dưới làn mưa lớn. Vương Bưu sừng sững đứng đó, thanh đại đao sắt rèn cắm phập xuống bùn đất, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại như chim ưng rình mồi. Con linh khuyển bên cạnh gã khẽ hắt hơi, đầu mũi ướt át liên tục hít hà vào không trung.


Khương Nghiêu lập tức vận hành Đan Điền Giả Tử. Trong nháy mắt, vòng xoáy linh lực trong đan điền anh ngừng xoay chuyển, nhịp tim chậm lại đến mức gần như biến mất, toàn bộ nhục thân trở nên lạnh ngắt và không hề rò rỉ một tia khí tức tu vi nào. Anh lén búng nhẹ một nhúm độc bột cỏ Đoạn Trường trộn lẫn với muội than đen Hắc Diệu Than về phía hướng gió. Luồng bụi độc vô hình hòa vào màn chướng khí ẩm ướt, nhẹ nhàng phủ lên mũi con linh khuyển. Con thú khẽ rên rỉ, lắc đầu liên tục rồi nằm rạp xuống đất, khứu giác hoàn toàn bị tê liệt tạm thời. Lợi dụng khoảnh khắc Vương Bưu cúi xuống đá vào hông con chó săn chửi rủa, Khương Nghiêu vận dụng Khô Diệp Bộ, thân ảnh nhẹ nhàng như một chiếc lá khô lướt qua điểm mù của trận pháp tuần tra, lặng lẽ vô thanh vô thức lẻn vào bên trong căn nhà gỗ rách nát của Phế Đan Các.


Bên trong phòng tối, cô bé Tiểu Vũ vẫn đang ngủ say sưa dưới tấm chăn mỏng rách rưới, hơi thở nhỏ nhẹ đều đặn. Khương Nghiêu không dám làm kinh động cô bé. Anh nhanh chóng lùi về góc phòng, gạt lớp đất nện ẩm ướt dưới gầm giường đất, mở ra phiến đá xám ngụy trang lối vào Cổ Đan Sư Chi Mộ.


Bước xuống hầm ngầm cổ kính đầy mùi rêu phong, Khương Nghiêu lập tức lấy chiếc Vạn Cổ Đan Lô Tàn Khuyết ra khỏi tế đàn đá. Chiếc lò đan bằng đồng cổ rạn nứt nghiêm trọng, vết nứt dọc thân lò sâu hoắm như một vết chém chí mạng. Nếu không được sửa chữa ngay, luồng nhiệt lượng nghịch luyện tiếp theo chắc chắn sẽ làm chiếc lò nổ tung. Khương Nghiêu mở hộp gỗ, đổ toàn bộ số cát óng ánh của Kim Nguyên Sa vào các kẽ nứt sâu nhất. Anh hít một hơi thật sâu, tay phải quấn băng gạc đen khẽ run rẩy áp chặt vào đáy lò.


Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải lập tức kích hoạt, tỏa ra luồng sáng màu xanh lục bảo âm u ma mị xuyên qua lớp băng gạc. Khương Nghiêu vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, đảo ngược dòng chảy linh lực trong cơ thể để ép ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa sơ khai bùng lên. Một ngọn lửa màu xanh lục nhạt, không tỏa nhiệt lượng ra ngoài nhưng mang theo độc tính bạo liệt, bắt đầu nung nấu bên trong lò. Kim Nguyên Sa dưới nhiệt độ cực hạn của độc hỏa dần nóng chảy, hóa thành chất lỏng màu vàng kim rực rỡ, chậm rãi len lỏi và lấp đầy từng kẽ nứt rạn của chiếc lò cổ.


Cơn đau xé rách kinh mạch tay phải khiến Khương Nghiêu đổ mồ hôi hột, nhưng anh vẫn cắn chặt răng chịu đựng. Sau nửa canh giờ nung nấu cực hạn, các vết nứt trên Vạn Cổ Đan Lô đã được hàn gắn hoàn hảo bằng những đường vân vàng kim lộng lẫy, thân lò tỏa ra một luồng uy áp cổ xưa trầm ổn vô cùng vững chắc.


"Tốt lắm! Chiếc lò cổ này cuối cùng đã có thể chịu đựng được độc lực của phế đan cấp cao." Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy vẻ hài lòng.


Khương Nghiêu khẽ thở phào, thu hồi lò cổ vào sâu trong hầm ngầm rồi nhanh chóng leo ngược lên phòng gỗ. Thế nhưng, ngay khi anh vừa đặt chân lên nền đất nện của Phế Đan Các, một tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng dữ dội cùng tiếng roi da quất vun vút xé rách màn mưa từ phía cổng ngoài vọng vào.


"Chát! Chát!"


"A..."


Tiếng rên rỉ đau đớn, khàn đặc của Thiết Đầu vang lên giữa tiếng sấm rền vang. Khương Nghiêu giật nảy mình, mắt trái lập tức rực sáng sắc xanh lục bảo kỳ dị của Độc Nhãn Khám Phá. Anh áp sát vào khe hở của cửa gỗ nhìn ra ngoài.


Cảnh tượng trước mắt khiến huyết dịch trong người Khương Nghiêu như đông cứng lại, rồi ngay lập tức bùng lên một ngọn lửa giận dữ ngút trời.


Ngay giữa cổng gỗ nát của Phế Đan Các, Thiết Đầu đang bị treo lơ lửng bằng những sợi xích sắt Hắc Thiết Tỏa Liên nặng nề dưới cơn mưa xối xả. Thân hình to khỏe của gã giờ đây chằng chịt những vết roi rách da nát thịt, máu tươi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng xuống đất bùn đen nhẻm. Gương mặt Thiết Đầu sưng húp, hai mắt nhắm nghiền, thần trí đã hoàn toàn mê sảng nhưng đôi môi vẫn mím chặt, không hề hé răng nửa lời.


Cách đó không xa, dưới một tấm bạt da thú tạm bợ, Cổ Đồ đang thong thả ngồi trên chiếc ghế tre, tay cầm bầu rượu nhỏ, đôi mắt hí ti hí rực lên tia nhìn âm hiểm và tàn nhẫn cực hạn. Gã khẽ nhấp một ngụm rượu, nhìn Thiết Đầu bị treo lơ lửng dưới mưa giông đầy vẻ khoái trá. Bên cạnh gã, Vương Bưu và hai tên đệ tử tuần tra Thiết Huyết Đội đang lăm lăm đại đao gác chặt lối ra vào.


"Thằng ranh con cứng đầu." Cổ Đồ gằn giọng lạnh lùng, tiếng nói át cả tiếng mưa rơi. "Ta biết tên đeo mặt nạ xám bán đan dược hoàn mỹ ở chợ đen có liên quan đến Phế Đan Các này. Nếu gã không xuất hiện trước khi bình minh lên, ta sẽ lột da ngươi, ném xác xuống Huyết Đan Trì làm phân bón!"


"Khương... Nghiêu... chạy... đi..." Thiết Đầu khẽ mấp máy đôi môi rách nát, tiếng thì thầm yếu ớt bị tiếng sấm át đi, nhưng Khương Nghiêu thông qua thần thức vẫn nghe thấy rõ mồn một. Gã thà chịu da thịt thối rữa dưới roi tẩm độc, thà chết chứ nhất quyết bảo vệ bí mật về Nghịch Luyện Ấn của anh.


"Lũ súc sinh!" Khương Nghiêu nghiến răng đến rỉ máu, hai nắm tay siết chặt đến mức các khớp xương kêu răng rắc. Đạo tâm đồng cảm trong anh rít gào dữ dội. Thiết Đầu là người anh em duy nhất sẵn sàng chịu đòn roi thay anh, là người đã bảo vệ anh suốt những năm tháng làm dược nô tăm tối. Anh tuyệt đối không thể đứng nhìn gã chết thảm làm mồi nhử cho lũ tàn ác kia.


"Nhóc con, bình tĩnh lại!" Vô Danh Tàn Hồn vội vàng cảnh báo. "Cổ Đồ là Luyện Khí Kỳ tầng 6, Vương Bưu là tầng 7, lại thêm hai tên tuần tra. Ngươi chỉ mới khôi phục Luyện Khí Kỳ tầng 1 ngầm, xông ra lúc này là tự sát!"


"Ta không ngu ngốc đến mức lao ra chịu chết." Khương Nghiêu hít một hơi thật sâu, ép bản thân phải lấy lại sự cẩn trọng và lạnh lùng cực hạn của một đan sư nghịch luyện. "Cổ Đồ thích dùng độc roi, Vương Bưu thích dùng sức mạnh vật lý. Nhưng bọn chúng đều có một điểm yếu chung dưới cơn mưa giông này: đó là tầm nhìn và thần thức bị hạn chế nghiêm trọng bởi hơi nước ẩm ướt."


Khương Nghiêu lén lút rút từ trong ngực áo ra thanh Thô Thiết Độc Thủ Chủy - con dao găm bằng sắt thô do Lý Đại Thúc rèn lén. Lưỡi dao màu đen xỉn óng ánh một luồng ánh sáng lam tà dị, vốn đã được ngâm tẩm kịch độc ăn mòn của dịch phế đan biến dị suốt nhiều ngày đêm. Anh khẽ vuốt ve vết bớt Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải, cảm nhận luồng linh lực nghịch chuyển đang cuồn cuộn chảy dọc chín đường kinh mạch chính.


"Mưa giông... chính là lò đan tự nhiên tốt nhất để ngưng tụ độc sương." Khương Nghiêu thì thầm đầy lạnh lùng.


Anh lén lút mở cánh cửa sau của Phế Đan Các, thân ảnh mờ ảo lướt nhanh vào khu Nghĩa Trang Phế Đan lạnh lẽo phía sau. Nghĩa trang hoang vu ban đêm ngập tràn oán khí nồng đậm rỉ ra từ hàng vạn xác dược nô chết oan uổng qua trăm năm. Khương Nghiêu đứng giữa những nấm mồ hoang tàn, Nghịch Luyện Ấn rực sáng xanh lục bảo, điên cuồng hấp thụ luồng oán khí và độc chướng xung quanh để sạc đầy năng lượng chiến đấu.


Anh lấy ra hai hũ đất nung chứa bột than đen Hắc Diệu Than trộn lẫn kịch độc Đoạn Trường nghịch luyện. Khương Nghiêu nhắm mắt, vận hành Vạn Độc Sương Thiên Sơ Giai. Linh lực hỏa độc màu xanh lục nhạt từ đan điền tuôn trào ra lòng bàn tay, bao bọc lấy hai hũ đất nung.


"Vù!"


Khương Nghiêu vung tay ném mạnh hai hũ đất nung về phía hiên nhà nơi Cổ Đồ đang ngồi uống rượu. Hai tiếng nổ trầm đục vang lên giữa tiếng sấm sét. Đất nung vỡ vụn, giải phóng một đám mây đen đặc của khói than Hắc Diệu Than kết hợp với kịch độc Đoạn Trường bùng phát dữ dội.


"Cái gì?! Kẻ nào ám toán?!" Vương Bưu gầm lên kinh hoàng, vội vàng vung đại đao chém loạn xạ vào không trung để xua tan đám khói đen, nhưng luồng khói đen đặc kết hợp với hơi nước mưa giông ẩm ướt lập tức phong tỏa hoàn toàn thần thức quét và tầm nhìn của gã.


"Khụ khụ... Độc khí! Có tà tu dùng độc khí!" Hai tên tuần tra đệ tử hét lên đau đớn khi hít phải bột cỏ Đoạn Trường, kinh mạch hai bàn tay cầm đao lập tức bị tê liệt hoàn toàn, đao sắt rơi loảng xoảng xuống bùn đất.


Giữa đám khói đen hỗn loạn, Khương Nghiêu đứng trong Nghĩa Trang Phế Đan hoang vu, hai tay chắp sau lưng, mái tóc bạc khẽ bay múa dưới mưa giông. Anh há miệng, vận dụng toàn lực giải phóng Vạn Độc Sương Thiên Sơ Giai ra không trung.


Một luồng chướng khí màu xanh lục bảo dày đặc, lạnh buốt và mang theo độc tính ăn mòn thị giác cực mạnh bắt đầu tuôn trào dữ dội từ tay phải anh, hòa vào màn mưa giông xối xả, nhanh chóng lan tỏa và bao trùm toàn bộ khu vực Phế Đan Các.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!