Hắc Thị Giao Dịch
Màn mưa giông lạnh lẽo của vùng Đông Dã Cực Địa vẫn trút xuống xối xả, gột rửa những vết máu loang lổ trên nền đất đá nham nhở phía trước Phế Đan Các. Gió rít qua từng khe hở của căn nhà gỗ rách nát, mang theo hơi ẩm buốt giá và mùi chướng khí kịch độc nồng nặc từ bãi rác phế đan phía sau núi.
Khương Nghiêu ngồi xếp bằng trên chiếc giường đất nện, lồng ngực bên trái khẽ phập phồng theo từng hơi thở nặng nề. Mỗi lần hít thở sâu, một cơn đau buốt nhói lại truyền đến từ xương sườn trái bị rạn nứt. Vết thương cũ do trận chiến dưới Huyết Đan Trì hai ngày trước chưa kịp khép miệng, nay lại gánh chịu thêm luồng hỏa lực bạo liệt từ cú bóp cổ tra khảo của Cổ Đồ đêm qua, khiến nhục thân của anh mệt mỏi đến cực hạn. Cổ họng anh vẫn còn cảm giác bỏng rát nhẹ, mùi máu tanh nồng dâng lên nhưng đã bị anh cưỡng ép nuốt ngược vào trong.
Trên cổ tay trái của Khương Nghiêu, chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát khẽ tỏa ra một luồng sinh cơ dịu nhẹ, mỏng manh như sợi chỉ để xoa dịu thức hải đang chấn động. Khương Nghiêu cúi đầu nhìn, vết rạn dọc thân vòng gỗ đã ăn sâu thêm một đường dài xám xịt, báo hiệu dược tính định thần bảo vệ tinh thần lực của kỷ vật gia đình này chỉ còn vỏn vẹn ba phần mười. Nếu không sớm tìm được nguồn linh cúc tươi sạch tại Linh Dược Viên để tịnh hóa và sửa chữa nó, màng bảo vệ thần thức của anh sẽ hoàn toàn vỡ vụn trước oán niệm cuồng bạo của vạn cổ phế đan.
"Nhóc con, lồng ngực ngươi đang trọng thương, kinh mạch rách nứt chưa lành, thần thức lại suy kiệt." Giọng nói khàn khàn, trầm đục của Vô Danh Tàn Hồn vang lên trong thức hải anh đầy cảnh báo. "Nếu ngươi cố tình vận chuyển linh lực để vượt qua phong tỏa của Vương Bưu lúc này, đan điền vừa phục hồi hai phần mười của ngươi sẽ vỡ tan tành."
"Ta biết." Khương Nghiêu khẽ truyền âm, ánh mắt bạc trắng rực lên một quyết tâm bất khuất. "Nhưng Thiết Đầu đang bị giam cầm trong mật thất dược phòng, thoi thóp giữa lằn ranh sinh tử vì chịu đòn roi thay ta. Lò đan cổ Vạn Cổ Đan Lô Tàn Khuyết cũng đang rạn nứt nghiêm trọng dưới hầm ngầm, nếu không có Kim Nguyên Sa để gia cố, nó sẽ vỡ vụn trong lần nghịch luyện tới. Ta không thể đứng nhìn đồng đội chết, cũng không thể để bảo vật truyền thừa bị hủy hoại. Chuyến đi đến Hắc Thị Đan Hà đêm nay, ta bắt buộc phải đi!"
Khương Nghiêu đứng dậy, bước đến góc phòng gỗ dột nát. Anh lén lút gạt lớp đất nện ẩm ướt dưới gầm giường đất, mở ra phiến đá xám ngụy trang lối vào Cổ Đan Sư Chi Mộ. Dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, anh lấy ra chiếc Thanh Đồng Luyện Đan Lô - chiếc lò đan bằng đồng xanh phổ thông rẻ tiền mà anh mua được từ phàm nhân ở chợ đen để ngụy trang. Chiếc lò cổ Vạn Cổ Đan Lô Tàn Khuyết quá quý giá và đang rạn nứt sâu ở đáy, anh tuyệt đối không thể mạo hiểm mang nó ra ngoài khi chưa được gia cố.
Đặt chiếc lò đồng xanh lên bàn, Khương Nghiêu lấy ra ba viên phế đan Khí Huyết Đan hỏng có tạp chất lên tới 40% mà anh nhặt được từ bãi rác. Anh hít một hơi thật sâu, tay phải quấn băng gạc đen khẽ run rẩy rồi áp chặt vào miệng lò.
Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải lập tức kích hoạt, tỏa ra luồng sáng màu xanh lục bảo âm u ma mị xuyên qua lớp băng gạc. Khương Nghiêu vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, đảo ngược dòng chảy linh lực trong cơ thể để ép ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa sơ khai bùng lên. Một ngọn lửa màu xanh lục nhạt, không tỏa nhiệt lượng ra ngoài nhưng mang theo độc tính bạo liệt, bắt đầu nung nấu bên trong lò đồng xanh.
Cơn đau xé rách kinh mạch tay phải khiến Khương Nghiêu đổ mồ hôi hột, nhưng anh vẫn cắn chặt răng chịu đựng. Dưới sự dẫn dắt của Nghịch Luyện Ấn, độc tố và oán niệm đen đặc bên trong ba viên phế đan hỏng bị bẻ gãy liên kết hoàn toàn, tịnh hóa thành luồng linh lực nguyên thủy tinh khiết nhất. Sau nửa canh giờ nung nấu cực hạn, ngọn lửa xanh lục tắt lịm, bên trong Thanh Đồng Luyện Đan Lô ngưng tụ thành một viên đan dược tròn trịa, đỏ hồng rực rỡ và tỏa ra mùi hương thanh khiết không chút tạp chất.
Đó chính là Tịnh Hóa Khí Huyết Đan - viên đan dược hoàn mỹ mười phần mười đầu tiên do chính tay anh luyện chế thành công. Viên đan này không chứa một tia đan độc nào, có khả năng phục hồi khí huyết tức thì, là bảo vật vô giá đối với bất kỳ tu sĩ nào đang bị tắc nghẽn kinh mạch.
Khương Nghiêu cẩn thận cất viên đan vào một bình ngọc nhỏ, giấu sâu trong ngực áo vải thô rách rưới. Anh đeo lên mặt một chiếc mặt nạ xám tro rách nát để che khuất khuôn mặt nhợt nhạt, khoác lên mình chiếc áo bào xám rộng thùng thình bám đầy bụi than lò đan để ngụy trang thân phận.
Lúc này, ngoài cửa Phế Đan Các, tiếng bước chân nặng nề và tiếng xích sắt va chạm loảng xoảng của đội tuần tra Thiết Huyết Đội Ngoại Môn vẫn vang lên đều đặn. Vương Bưu sừng sững đứng dưới mái hiên rách, thanh đại đao bằng sắt rèn cắm phập xuống đất, đôi mắt ti hí sắc lạnh quét qua màn mưa giông để khóa chặt mọi ngả đường ra vào. Chó săn linh mẫn bên cạnh gã khẽ gầm gừ, mũi không ngừng hít hà để dò tìm khí tức linh lực lạ.
Khương Nghiêu áp sát vách gỗ, vận dụng Đan Điền Giả Tử để phong tỏa hoàn toàn dao động linh lực của bản thân, biến hơi thở trở nên lạnh ngắt như một phế nhân sắp chết. Anh lén lút ném một nhúm độc bột cỏ Đoạn Trường trộn lẫn với bụi than đen Hắc Diệu Than ra ngoài cửa sổ phía sau. Luồng khói đen mỏng nhạt hòa vào màn chướng khí mưa giông, nhanh chóng lan tỏa làm mất khứu giác của con chó săn tuần tra.
Lợi dụng khoảnh khắc con chó săn hắt hơi liên tục và Vương Bưu quay lưng lại chửi rủa, Khương Nghiêu di chuyển bằng Khô Diệp Bộ. Thân ảnh anh lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô rơi rụng trong gió mưa, không để lại tiếng động hay một vệt chân lực nào trên nền đất nham nhở. Nhờ sơ đồ nhãn trận tuần tra mà Tần Vũ từng lén chỉ điểm, anh luồn lách qua các điểm mù của trận pháp bảo vệ ngoại môn, nhanh chóng biến mất vào màn đêm tăm tối hướng về phía Đan Hà Trấn.
***
Hắc Thị Đan Hà nằm sâu dưới lòng đất của một hầm rượu hoang tàn ở rìa Đan Hà Trấn. Nơi đây là vùng đất ngoài vòng pháp luật, nơi giao thương sầm uất nhưng đầy rẫy hiểm họa giữa tán tu hoang dã và các đệ tử tiên môn lén lút bán đồ cấm. Không khí bên trong chợ đen nồng nặc mùi máu tanh, mùi thảo dược thối rữa và mùi khói lò đan nung nấu hỗn tạp.
Khương Nghiêu bước đi thong thả giữa đám đông hỗn loạn, chiếc mặt nạ xám tro che khuất hoàn toàn diện mạo của anh. Anh nộp một viên hạ phẩm linh thạch xỉn màu cho tên gác cổng để vào cửa, rồi hướng thẳng về phía chi nhánh đấu giá của Vạn Bảo Lâu ngầm.
Bước vào sảnh giao dịch u tối, Khương Nghiêu tiến đến bàn giám định của một lão giả đứng tuổi mặc áo lụa xám tro. Lão già có gò má cao, đôi mắt ti hí đầy vẻ khinh rẻ khinh thường khi nhìn thấy bộ dạng rách rưới bám đầy muội than của Khương Nghiêu.
"Muốn bán phế liệu hay đan dược rác rưởi gì thì cút sang bên kia." Lão giả hờ hững phẩy tay, giọng nói đầy vẻ xua đuổi. "Vạn Bảo Lâu chúng ta không thu nhận đồ phế thải của dược nô."
Khương Nghiêu không nói một lời, anh thong thả đặt bình ngọc nhỏ lên khay ngọc trước mặt lão giả, khàn giọng nói:
"Nhìn kỹ rồi hãy nói."
Lão giả hừ lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, tay lười biếng mở nắp bình ngọc ra. Ngay lập tức, một luồng dược hương thanh khiết, ngọt ngào và dịu nhẹ như hoa sen tuyết bùng phát, xua tan hoàn toàn mùi hôi thối ẩm ướt của căn phòng ngầm. Luồng khí huyết lực dồi dào tỏa ra mạnh mẽ đến mức khiến kinh mạch của chính lão giả khẽ run lên cộng hưởng.
"Cái gì?!"
Sắc mặt lão giả lập tức đại biến. Đôi mắt ti hí của lão trợn tròn kinh ngạc, vội vàng đổ viên đan dược đỏ hồng rực rỡ ra lòng bàn tay. Lão đặt viên đan dưới trận pháp soi chiếu linh lực trên bàn giám định.
"Vù vù!"
Trận pháp rực sáng hào quang màu đỏ thẫm tinh khiết vạn trượng, hoàn toàn không có một tia tạp chất hay đốm đen đan độc nào xuất hiện trên màn sương linh lực soi chiếu.
"Độ... độ tịnh hóa mười phần mười! Hoàn mỹ không chút tạp chất!" Giọng lão giả run rẩy dữ dội, chiếc kính gọng đồng mờ trên mắt suýt rơi xuống đất. Lão ngẩng đầu nhìn Khương Nghiêu như nhìn một con quái vật, lắp bắp: "Đan dược hoàn mỹ! Ngay cả các đan sư cấp cao của nội môn Đan Hà Tông cũng không thể luyện chế ra viên Khí Huyết Đan sạch đến mức này! Vị đạo hữu này... viên đan này do ai luyện chế?!"
Tiếng hô kinh ngạc của lão giả vô tình vang vọng khắp sảnh giao dịch u tối, lập tức thu hút hàng chục ánh mắt tham lam, hung hãn của các tán tu hoang dã và ác bá chợ đen xung quanh. Ba tên tán tu Luyện Khí Kỳ tầng 6 hung dữ, mình đầy sẹo rỗ và sát khí rực lửa, lập tức tiến lại gần vây quanh bàn giám định, chặn đứng lối thoát của Khương Nghiêu.
"Đan dược hoàn mỹ không tạp chất?" Tên cầm đầu có vết sẹo dài trên mặt cười gằn đầy hiểm độc, ánh mắt dán chặt vào viên Tịnh Hóa Khí Huyết Đan trên tay lão giả. "Thằng ranh con mặc áo xám kia, một kẻ phế nhân rách rưới như ngươi làm sao có được bảo vật này? Có phải ngươi lén trộm từ đan phòng của trưởng lão nội môn không? Khôn hồn thì giao viên đan và đan phương ra đây, nếu không hôm nay đừng hòng bước ra khỏi Hắc Thị Đan Hà này nửa bước!"
Khương Nghiêu khẽ siết chặt tay phải dưới vạt áo rộng, vết bớt Nghịch Luyện Ấn rực sáng lục bảo âm u sẵn sàng kích hoạt Độc Lực Phản Phệ cực hạn. Thế nhưng, nhục thân đang trọng thương rạn xương sườn trái khiến anh hiểu rõ, nếu dùng vũ lực đối đầu với ba tên Luyện Khí Kỳ tầng 6 lúc này, đan điền vừa phục hồi của anh sẽ bị chấn nứt hoàn toàn, cái giá phải trả là quá đắt.
"Hắc Thị Đan Hà từ khi nào lại để lũ chó hoang vô lại làm loạn thế này?"
Một giọng nói thanh khiết, lạnh lùng nhưng đầy uy nghiêm bất ngờ vang lên từ phía lối vào đại sảnh. Đám đông tán tu lập tức dạt ra hai bên, nhường lối cho một thiếu nữ mặc y phục đan các màu trắng thêu chỉ bạc lộng lẫy bước vào. Nàng có dung mạo thanh khiết như hoa sen tuyết, tỏa ra hương dược thảo dịu nhẹ lấn át hoàn toàn mùi ẩm mốc của chợ đen. Trên tay nàng cầm một chiếc Băng Ty Châm lấp lánh tơ băng tỏa khí lạnh thấu xương, tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 8 bừng bừng tỏa ra uy áp bức người.
Đó chính là Mộ Dung Tuyết - nữ đệ tử đan các nhân từ nổi tiếng của Đan Hà Tông.
"Mộ... Mộ Dung tiểu thư!" Tên ác bá sẹo rỗ lập tức biến sắc, lùi bước cúi đầu cung kính trước danh thế gia chính tông của nàng. "Chúng tiểu nhân chỉ là đang muốn giao dịch công bằng với vị đạo hữu này..."
"Cút!" Mộ Dung Tuyết khẽ quát lạnh một tiếng, tơ băng trên tay nàng khẽ rung lên phát ra tiếng rít xé gió lạnh buốt. Ba tên ác bá hoảng sợ, không dám ho he nửa lời, nhanh chóng lủi vào bóng tối tháo chạy.
Mộ Dung Tuyết bước đến trước bàn giám định, đôi mắt trong vắt như nước hồ thu khẽ nhìn lướt qua viên Tịnh Hóa Khí Huyết Đan đỏ hồng rực rỡ dưới trận pháp soi chiếu. Lồng ngực nàng khẽ phập phồng vì kinh ngạc, nàng quay sang nhìn Khương Nghiêu đang đeo mặt nạ xám tro, run giọng hỏi:
"Viên đan này... thật sự là do đạo hữu tự tay tịnh hóa?"
Khương Nghiêu khẽ gật đầu dưới lớp mặt nạ xám, khàn giọng đáp:
"Đúng vậy. Chỉ là một viên đan bổ huyết bình thường mà thôi."
"Không, đây không phải là đan dược bình thường." Mộ Dung Tuyết lắc đầu, ánh mắt rực lên sự nể phục và tò mò cực hạn đối với vị 'Ma Đan Sư' bí ẩn này. "Độ tịnh hóa mười phần mười là cảnh giới mà ngay cả sư phụ ta cũng hằng mơ ước. Sức khỏe của đồng hành đạo hữu chắc chắn đang rất nguy kịch nên mới cần đến khoáng thạch này. Ta nguyện ý bỏ ra một trăm viên hạ phẩm linh thạch để mua đứt viên đan hoàn mỹ này của đạo hữu."
Nói xong, nàng lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một túi linh thạch nặng trịch đặt lên bàn, cùng với một hộp gỗ nhỏ tỏa ra luồng nhiệt lượng ấm áp ổn định. Nàng mở hộp gỗ ra, bên trong đầy ắp những hạt cát kim loại màu vàng óng ánh rực rỡ.
Đó chính là Kim Nguyên Sa thượng hạng - loại khoáng thạch cực kỳ quý hiếm dùng để gia cố lò đan cổ rạn nứt mà Khương Nghiêu đang khao khát có được.
"Hộp Kim Nguyên Sa này coi như là phần quà ta muốn kết giao thiện duyên với đạo hữu." Mộ Dung Tuyết nhìn Khương Nghiêu bằng ánh mắt chân thành, khẽ nói: "Hy vọng sau này có cơ hội được thỉnh giáo đan đạo tịnh hóa của đạo hữu."
Khương Nghiêu khẽ siết chặt tay, nén lại sự xúc động trong lòng. Anh nhận lấy túi linh thạch và hộp Kim Nguyên Sa cất vào ngực áo bào rộng, cúi đầu khàn giọng nói:
"Đa tạ Mộ Dung tiểu thư đứng ra bảo lãnh. Thiện duyên này, Khương mỗ ghi nhớ trong lòng."
Nói xong, Khương Nghiêu nhanh chóng quay người, vận chuyển Khô Diệp Bộ lướt đi mờ ảo ẩn vào bóng tối của lối ra chợ đen, nhanh chóng thoát thân trước khi các thế lực tham lam khác kịp phản ứng. Mộ Dung Tuyết đứng sừng sững giữa sảnh giao dịch, đôi mắt đẹp nhìn chằm chằm theo bóng dáng áo bào xám khuất dần vào màn mưa giông, trong lòng dâng lên một sự tò mò vô hạn về danh tính thực sự của vị Ma Đan Sư tóc bạc bí ẩn kia.
Thế nhưng, ngay khi Khương Nghiêu vừa bước ra khỏi hầm rượu hoang tàn tiến vào màn mưa giông lạnh lẽo của Đan Hà Trấn, từ trong bóng tối của ngõ hẻm đối diện, một bóng người mặc đạo bào đan các màu đỏ sậm khẽ bước ra.
Gương mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn của gã tay sai Cổ Đồ hiện lên đầy vẻ âm hiểm dưới ánh chớp sáng lòa của cơn giông bão. Gã khẽ vân vê lá bùa truyền tin màu đỏ máu trên tay, đôi mắt hí ti hí rực lên sát ý lạnh lùng nhìn theo hướng Khương Nghiêu vừa biến mất, nghiến răng lẩm bẩm kịch độc:
"Đan dược hoàn mỹ không tạp chất xuất hiện ở chợ đen... Thằng ranh con đeo mặt nạ xám kia... Quả nhiên Phế Đan Các đang giấu giếm một bí mật động trời! Vương Bưu, lập tức treo thằng Thiết Đầu lên cổng cho ta! Kẻ chủ mưu... sắp xuất hiện rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!