Nhạc nềnSakuya2

Thiết Huyết Tra Khảo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối âm u dưới lòng đất Cổ Đan Sư Chi Mộ dần lùi lại phía sau khi Khương Nghiêu từng bước leo lên những bậc thềm đá ẩm ướt. Mỗi một bước chuyển động, lồng ngực bên trái của anh lại nhói lên một cơn đau buốt thấu xương. Vết thương rạn xương sườn trái từ trận chiến dưới Huyết Đan Trì hai ngày trước vẫn chưa hề khép miệng, nay lại gánh thêm áp lực từ luồng Thần Thức Châm của tàn hồn Vô Danh khiến nhục thân của anh mệt mỏi rã rời. Khương Nghiêu cắn chặt răng, nén lại tiếng rên rỉ, tay phải ôm chặt lấy chiếc Vạn Cổ Đan Lô Tàn Khuyết rạn nứt vừa nhận được.


Leo lên đến đỉnh đạo đạo ngầm, Khương Nghiêu lách người trở lại căn phòng gỗ rách nát của Phế Đan Các. Anh nhẹ nhàng đặt chiếc lò đan cổ xuống hầm ngầm ngay dưới gầm giường đất, nơi được ngụy trang bằng một phiến đá xám xịt rêu phong. Theo đúng Quy Tắc Sinh Tồn Phế Đan Các, anh dùng xẻng sắt lấp đất nện ẩm ướt lên trên, phủ thêm một lớp tro tàn và bụi than đen nhẻm để xóa sạch mọi dấu vết của cửa hầm. Chiếc lò đan cổ rạn nứt này là bảo vật nghịch thiên, nhưng nếu bị phát hiện khi chưa được gia cố bằng Kim Nguyên Sa, nó sẽ trở thành mầm họa dẫn đến cái chết của anh.


Làm xong tất cả, Khương Nghiêu khẽ thở phào, đưa mắt nhìn về phía góc phòng. Cô bé Tiểu Vũ vẫn đang ngủ say sưa dưới tấm chăn mỏng rách rưới, hơi thở đã dần ổn định nhờ miếng thịt sấy ăn đêm qua. Trên cổ tay trái của Khương Nghiêu, chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát khẽ tỏa ra một luồng hơi ấm mỏng manh. Anh cúi đầu nhìn, vết nứt dọc thân vòng dường như đã ăn sâu hơn, rạn ra một đường dài xám xịt. Dược tính định thần bảo vệ thức hải của kỷ vật này chỉ còn vẻn vẹn ba phần mười sau khi chống đỡ luồng tinh thần lực khổng lồ dưới mộ cổ. Anh thầm nghĩ, mình buộc phải sớm tìm cách vào Linh Dược Viên để hái linh cúc tươi tịnh hóa và sửa chữa nó.


"Rầm!"


Một tiếng nổ lớn đột ngột vang lên xé rách sự tĩnh lặng của đêm muộn. Cánh cửa gỗ rách nát của Phế Đan Các bị một lực lượng khổng lồ đạp tung, bắn thành những mảnh vụn vỡ nát bay khắp phòng. Luồng gió lạnh mang theo chướng khí kịch độc và hơi nước mưa từ bên ngoài tràn vào, dập tắt ngọn đèn dầu le lói trên vách đá.


"Kẻ nào?!"


Tiểu Vũ giật mình tỉnh giấc, cô bé hét lên một tiếng sợ hãi rồi co rúm người lại vào góc giường đất. Khương Nghiêu lập tức lướt tới chắn trước mặt cô bé, mắt trái khẽ rực lên sắc xanh lục bảo của Độc Nhãn Khám Phá xuyên qua màn đêm tối tăm.


Bước vào phòng giam là một toán người đằng đằng sát khí. Dẫn đầu là Cổ Đồ, chấp sự phụ trách Phế Đan Các và Dược Nô Doanh. Gã thanh niên thô kệch với khuôn mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn đang đằng đằng sát khí, tay phải lăm lăm cây roi da trâu "Hắc Long" tẩm kịch độc ăn mòn. Đi ngay phía sau gã là Vương Bưu, đội trưởng đội tuần tra ngoại môn. Gã đàn ông cao lớn vạm vỡ mang giáp sắt nhẹ rạn nứt, tay lăm lăm thanh đại đao bằng sắt rèn nặng trịch tỏa ra luồng chân lực Luyện Khí Kỳ tầng 7 bừng bừng.


"Cổ chấp sự... Vương đội trưởng..."


Khương Nghiêu lập tức thu hồi toàn bộ khí tức linh lực ngầm Luyện Khí Kỳ tầng 1 của mình. Lưng anh còng rạp xuống, bả vai run rẩy bần bật, khuôn mặt nhợt nhạt không chút huyết sắc hiện lên vẻ sợ hãi tột độ của một phế nhân dược nô sắp chết. Anh quỳ sụp xuống đất, run giọng nói:


"Không biết hai vị đại nhân đêm khuya đến đây có việc gì chỉ dạy? Tiểu nhân... tiểu nhân chưa từng làm hỏng việc nhặt phế đan..."


"Câm mồm! Con chó rác rưởi!" Cổ Đồ gầm lên một tiếng đầy giận dữ, vung roi Hắc Long quất mạnh xuống chiếc bàn gỗ nát cạnh giường, chẻ đôi nó làm hai nửa bốc khói độc đen đặc. Đôi mắt hí của gã rực lên ngọn lửa tà ác, gầm rú: "Chấp Sự Mã của Linh Dược Viên vừa bị một tên tà tu đeo mặt nạ xám hạ độc Đoạn Trường nghịch luyện ngay tại phòng nghỉ! Trong hàng ngũ dược nô các ngươi chắc chắn có nội gián phối hợp với tên tà tu đó! Vương Bưu, lôi thằng rác rưởi kia ra đây cho ta!"


Theo tiếng hét của Cổ Đồ, hai tên tuần tra vệ binh thô bạo lao vào góc phòng, lôi Thiết Đầu ra ngoài vứt xuống nền đất đá nham nhở trước cửa Phế Đan Các. Thiết Đầu là một dược nô to khỏe nhưng lì lợm, trán mang vết sẹo lồi lớn, ánh mắt luôn lầm lì bất khuất. Gã bị trói chặt hai tay bằng xích sắt nặng nề, da dẻ đầy những vết bầm tím do bị đánh đập từ trước.


"Thiết Đầu!" Tiểu Vũ sợ hãi khóc nấc lên.


Khương Nghiêu siết chặt nắm tay dưới vạt áo rách, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay rỉ máu. Anh biết Thiết Đầu là người trung nghĩa, từng nhiều lần lén gánh vác việc nặng cho anh và Tiểu Vũ trong các buổi lao dịch. Chắc chắn Chấp Sự Mã sau khi bị hạ độc đã nghi ngờ kẻ đeo mặt nạ xám có liên quan đến khu vực Phế Đan Các, dẫn đến cuộc càn quét điên cuồng này của Cổ Đồ.


"Thiết Đầu, ta hỏi ngươi lần cuối cùng!" Cổ Đồ bước đến bước đi quanh Thiết Đầu, cây roi da trâu nhịp nhịp lên bả vai gã rỉ ra những giọt độc dịch ăn mòn da thịt khét lẹt. "Chiều tối nay ngươi lén lút xuất hiện ở bìa rừng sồi đen gần Linh Dược Viên để làm gì? Kẻ đeo mặt nạ xám dùng độc thuật kia là ai? Có phải hắn đang ẩn nấp ngay trong bãi rác Phế Đan Các này không?!"


Thiết Đầu ngẩng đầu lên, khuôn mặt gầy guộc đầy máu tươi rỉ ra từ khóe mắt, gã nhổ một bãi nước bọt lẫn máu xuống giày của Cổ Đồ, lầm lì nói:


"Ta không biết... Ta chỉ đi nhặt củi khô... Không có tà tu nào cả..."


"Rầm!"


Vương Bưu bước tới, vung chiếc ủng sắt nặng nề đạp thẳng vào lồng ngực Thiết Đầu. Tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên khô khốc giữa màn đêm mưa giông. Thiết Đầu bị đạp văng ra xa ba thước, hộc ra một ngụm máu tươi đen đặc, nhưng gã vẫn nghiến răng chịu đựng, tuyệt đối không hề rên rỉ nửa lời. Đôi mắt lì lợm của gã khẽ liếc nhìn về phía Khương Nghiêu đang quỳ run rẩy trong bóng tối phòng gỗ, ánh mắt tràn đầy vẻ bảo mật tuyệt đối.


Gã biết Khương Nghiêu có bí mật tu luyện, gã biết Khương Nghiêu đã tịnh hóa đan độc cứu mạng mình. Gã thà chết chứ quyết không bán đứng ân nhân tái sinh của mình.


"Con mẹ nó! Xương cứng lắm đúng không?!" Cổ Đồ điên cuồng gào lên. Gã vung tay ra hiệu cho Vương Bưu: "Lôi roi da tẩm muối ra đây! Đánh! Đánh đến khi nào nó chịu mở miệng thì thôi!"


Vương Bưu cười khẩy một tiếng tàn bạo, nhận lấy cây roi da tẩm muối từ tay vệ binh, vung lực quất mạnh liên tiếp lên lưng Thiết Đầu.


"Chát! Chát! Chát!"


Mỗi một tiếng roi quất xuống là một mảng da thịt trên lưng Thiết Đầu bị xé rách, máu tươi hòa lẫn với muối trắng rỉ ra đau đớn thấu tận tâm can. Thiết Đầu quằn quại trên nền đất đá, hai tay cào xé mặt đất đến bật móng, nhưng gã vẫn cắn chặt môi đến mức bật máu, kiên quyết không hé răng nửa lời.


Chứng kiến cảnh tượng đồng đội bị tra tấn dã man ngay trước mắt, lồng ngực Khương Nghiêu như có một ngọn lửa cuồng nộ đang thiêu đốt dữ dội. Sát ý trong lòng anh dâng cao tột độ, Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải khẽ co thắt dữ dội, luồng Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt chực chờ bùng phát. Thế nhưng, lý trí kiên định của anh đã kịp thời đè nén ngọn lửa lại.


Anh biết rõ khoảng cách thực lực lúc này. Cổ Đồ là Luyện Khí Kỳ tầng 6, Vương Bưu là Luyện Khí Kỳ tầng 7, chưa kể xung quanh còn có hàng chục vệ binh chấp pháp vũ trang đầy đủ. Nếu anh ra tay lúc này, không những không cứu được Thiết Đầu mà cả anh và Tiểu Vũ cũng sẽ bị nghiền nát thành tro bụi ngay lập tức. Anh phải nhẫn nhịn, vận dụng Quy Tắc Sinh Tồn Phế Đan Các để qua mặt bọn chúng, chờ đợi cơ hội ám sát một kích chết ngay trong đêm tối tiếp theo.


"Cổ chấp sự... xin ngài bớt giận..." Khương Nghiêu bò lết ra cửa, dập đầu lia lịa xuống đất đá sắc nhọn đến chảy máu trán, giả vờ khóc lóc van xin thảm thiết: "Thiết Đầu gã thật sự chỉ là một kẻ khờ khạo... gã không biết gì đâu... Xin ngài tha cho gã một mạng... tiểu nhân nguyện chịu phạt thay gã..."


Cổ Đồ khựng lại, đôi mắt hí ti hí quay sang nhìn chằm chằm vào Khương Nghiêu. Gã khẽ nhíu mày, sự nghi ngờ dâng lên trong lòng. Chấp Sự Mã báo cáo kẻ hạ độc dùng độc thuật rất tinh vi, mà Phế Đan Các này trăm năm qua chỉ toàn chứa rác rưởi phế nhân. Nhưng tại sao tên phế vật số 9527 này trúng kịch độc Huyết Phách Đan của chú ruột gã mà đến nay vẫn chưa chết thối rữa? Lại còn có vẻ khỏe mạnh hơn trước?


"Hừ, Khương Nghiêu..." Cổ Đồ bước chậm rãi đến trước mặt Khương Nghiêu, giọng nói trầm xuống đầy hiểm độc. "Ta vẫn luôn thắc mắc, một con chó bị phế đan điền như ngươi, nuốt phải Huyết Phách Đan cực độc mà vẫn sống sót dật dờ đến tận hôm nay. Có phải... ngươi đang giấu giếm ta điều gì không?"


"Tiểu nhân không dám!" Khương Nghiêu dập đầu sát đất, run rẩy nói: "Là do Mặc Lão... Mặc Lão mỗi ngày đều cho tiểu nhân uống nước tro tàn phế đan để kéo dài hơi tàn... Tiểu nhân đau đớn lắm, lục phủ ngũ tạng như đang thối rữa từng ngày... xin đại nhân minh giám!"


Cổ Đồ không thèm nghe lời giải thích. Gã đột ngột vươn tay trái ra, năm ngón tay thô bạo bóp chặt lấy cổ họng Khương Nghiêu, nhấc bổng anh lên không trung.


"Để ta tự mình kiểm tra xem đan điền của ngươi thật sự đã phế chưa!"


Ngay lập tức, một luồng hỏa lực linh lực bạo liệt, nóng rực màu đỏ sậm từ lòng bàn tay Cổ Đồ bùng phát, thô bạo dọc theo cổ họng Khương Nghiêu lao thẳng vào kinh mạch của anh. Luồng hỏa độc Luyện Khí Kỳ tầng 6 này cực kỳ hung hãn, ý đồ thiêu rụi toàn bộ kinh mạch và đan điền của đối thủ để kiểm tra xem có phản ứng kháng cự của linh lực hay không.


Đây là khoảnh khắc sinh tử ngàn cân treo sợi tóc. Nếu Khương Nghiêu để lộ dù chỉ một tia linh lực nghịch chuyển Luyện Khí Kỳ tầng 1 ngầm của mình, gã sẽ lập tức phát hiện và kết liễu anh tại chỗ.


Trong giây phút ngàn khơi ranh giới ấy, Khương Nghiêu vận hành Đan Điền Giả Tử ở mức cực hạn. Vòng xoáy linh lực màu xanh ngọc trong đan điền của anh đột ngột đứng im hoàn toàn, toàn bộ kinh mạch bế tắc, nhịp tim chậm lại đến mức gần như ngừng đập. Cơ thể anh lạnh ngắt như một xác chết đã tử vong từ lâu.


Đồng thời, đối mặt với luồng hỏa độc bạo liệt đang thiêu đốt cổ họng, Khương Nghiêu âm thầm kích hoạt Huyết Trì Ngự Thủ ngầm dưới da thịt. Một lớp màng bảo vệ màu đỏ sậm vô hình xuất hiện bên trong kinh mạch cổ, âm thầm hấp thụ và triệt tiêu toàn bộ nhiệt lượng nóng rực của hỏa độc, chuyển hóa ngược nó qua Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải để bảo vệ tim mạch khỏi bị tổn thương thực sự.


"Khụ... khụ... oặc!"


Khương Nghiêu trợn trừng mắt, giả vờ đau đớn tột cùng, hai chân giãy giụa loạn xạ trên không trung. Anh cố tình để một luồng hỏa lực rò rỉ nhẹ làm bỏng rát cổ họng, cưỡng ép bản thân phun ra một ngụm máu đen đặc ngay trước mặt Cổ Đồ.


Cổ Đồ thu hồi linh lực hỏa bạo, buông lỏng tay ra. Khương Nghiêu rơi bịch xuống nền đất lạnh, nằm bất động, hơi thở thoi thóp như một ngọn nến trước gió, hoàn toàn ngất xỉu giả vờ.


Cổ Đồ cúi đầu nhìn bàn tay mình, rồi lại nhìn cái xác "lạnh ngắt" của Khương Nghiêu dưới đất. Thần thức của gã quét qua nhục thân anh lần nữa, chỉ cảm nhận được một đống kinh mạch rách nát, đan điền xám xịt hoàn toàn bế tắc không chút linh khí dao động. Gã khinh bỉ nhổ một bãi nước bọt lên người Khương Nghiêu:


"Hừ, quả nhiên vẫn chỉ là một con chó phế vật sắp chết trúng độc sâu. Hỏa lực của ta vừa vào đã suýt làm nổ tung lục phủ ngũ tạng của nó. Đúng là phí công vô ích!"


Vương Bưu bước tới, đá đá vào chân Khương Nghiêu, rồi quay sang hỏi Cổ Đồ:


"Cổ chấp sự, tên Thiết Đầu này vẫn kiên quyết không khai. Có cần dùng cực hình nặng hơn không?"


Cổ Đồ tức giận vung roi quất mạnh vào vách đá Phế Đan Các, tạo ra một vết rạn nứt lớn. Gã nhìn Thiết Đầu đang thoi thóp nằm trong vũng máu, lại nhìn đống đổ nát hoang tàn của bãi rác phế đan xung quanh, biết rằng nếu đánh chết Thiết Đầu lúc này gã sẽ không còn manh mối nào để báo cáo lên Trưởng lão Cổ Hữu Lăng.


"Đưa tên Thiết Đầu này về giam giữ tại mật thất dược phòng!" Cổ Đồ lạnh lùng ra lệnh. Gã quay sang nhìn về phía căn phòng gỗ rách nát của Khương Nghiêu, đôi mắt hí rực lên tia nhìn hiểm độc đầy nghi ngờ: "Mặc dù không tìm thấy chứng cứ rõ ràng, nhưng tên tà tu kia chắc chắn có liên quan đến khu vực này. Vương Bưu, từ ngày mai, ngươi dẫn theo năm tên tuần tra cắm chốt canh gác ngay lối ra vào duy nhất của Phế Đan Các cho ta! Không có lệnh của ta, tuyệt đối không cho bất kỳ dược nô nào ra vào, đặc biệt là vào ban đêm!"


"Tuân lệnh!" Vương Bưu vung đại đao chấp tay nhận lệnh.


Cổ Đồ hừ lạnh một tiếng, vung áo bào đỏ sậm quay người bước đi khuất dần vào màn mưa giông muộn cùng toán tuần tra vệ binh. Thiết Đầu bị hai tên tuần tra thô bạo kéo lê theo sát phía sau, để lại một vệt máu dài đỏ thẫm trên nền đất đá nham nhở.


Căn phòng gỗ của Phế Đan Các trở lại trạng thái tĩnh lặng rùng rợn dưới cơn mưa xối xả.


Tiểu Vũ khóc nấc lên, cô bé m mẫm bò đến bên cạnh Khương Nghiêu đang nằm bất động trên đất cát lạnh lẽo:


"Nghiêu ca... Nghiêu ca... anh đừng chết... xin anh đừng bỏ em..."


Khương Nghiêu khẽ mở mắt ra, mắt trái rực sáng sắc xanh lục bảo đầy ma mị của Độc Nhãn Khám Phá. Anh ngồi dậy, ngậm một ngụm máu đen còn sót lại trong miệng phun ra đất. Vết thương bỏng rát ở cổ họng và cơn đau từ rạn xương sườn trái khiến anh khẽ nhíu mày, nhưng sát ý bùng phát trong đôi mắt anh lúc này lại lạnh lùng đến cực điểm.


Anh đưa tay phải lên vuốt ve mu bàn tay chứa Nghịch Luyện Ấn rực sáng xanh ngọc. Cổ Đồ đã đi quá giới hạn của anh. Trận đòn roi tàn bạo lên nhục thân Thiết Đầu và sự giam lỏng nghiêm ngặt của Vương Bưu đã cắt đứt hoàn toàn con đường di chuyển ban đêm của anh, dồn anh vào thế bí không thể tiếp cận nguồn Kim Nguyên Sa để khôi phục lò đan cổ.


"Cổ Đồ... Vương Bưu..." Khương Nghiêu khẽ siết chặt nắm tay, ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt bùng lên âm ỉ trên năm đầu ngón tay mang theo mối thâm thù huyết lệ của vạn cổ đan sư. "Các ngươi đã tự tay đào sẵn mồ chôn cho chính mình rồi. Ngay trong đêm tối tiếp theo... ta sẽ khiến các ngươi phải trả giá bằng máu!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!