Cổ Đan Sư Chi Mộ
Cơn mưa phùn lạnh giá của vùng biên giới ngoại môn mỗi lúc một nặng hạt, gõ liên hồi lên mái lá mục nát của Phế Đan Các. Khương Nghiêu khẽ đẩy cánh cửa gỗ rách nát, lách người vào trong rồi nhanh chóng cài chặt then chốt. Tiếng gió hú qua khe cửa hở lạnh buốt, mang theo mùi ẩm mốc xen lẫn khí độc chướng khí đặc trưng của bãi rác đan dược hỏng bên ngoài. Anh khẽ rên rỉ một tiếng, tay trái vô thức ôm lấy lồng ngực. Vết thương rạn xương sườn trái do phản chấn từ Huyết Phách Trận Pháp dưới Huyết Đan Trì hai ngày trước vẫn nhói lên từng cơn đau buốt thấu xương mỗi khi anh thở mạnh.
Khương Nghiêu bước nhẹ nhàng đến góc phòng đất nện, nơi cô bé Tiểu Vũ mười tuổi đang nằm co rúm dưới tấm chăn mỏng rách rưới. Gương mặt nhỏ nhắn của cô bé vẫn còn hơi đỏ ửng vì cơn sốt nhẹ, nhưng nhịp thở đã đều đặn hơn rất nhiều. Khương Nghiêu lén lấy từ trong ngực áo ra gói lương thực sạch mà Diệp Hồng Trần đã trao cho. Mùi thịt sấy thơm phức lập tức lan tỏa trong không gian u tối. Anh khẽ lay nhẹ bả vai gầy gò của cô bé:
"Tiểu Vũ, dậy ăn chút thịt sấy đi em. Từ giờ chúng ta không lo bị đói nữa rồi."
Cô bé mơ màng mở mắt, khi nhìn thấy miếng thịt sấy ngon lành trước mặt, đôi mắt to tròn đen láy lập tức sáng lên. Cô bé nhận lấy miếng thịt, nhai ngấu nghiến nhưng vẫn không quên đưa mắt nhìn Khương Nghiêu đầy vẻ sùng bái và biết ơn. Nhìn Tiểu Vũ ăn ngon lành, lồng ngực Khương Nghiêu khẽ ấm áp trở lại. Anh xoa đầu cô bé, dặn dò ăn xong thì ngủ sớm, rồi lùi về phía chiếc giường đất của mình.
Ngồi xếp bằng trên giường, Khương Nghiêu lấy ra túi vải đựng ba mươi viên Hạ Phẩm Linh Thạch rải lên thạch bản. Những viên linh thạch xỉn màu tỏa ra luồng linh khí mỏng manh, nhưng đối với một dược nô phế vật như anh trước đây, đây đã là một gia tài khổng lồ. Anh đưa tay trái lên vuốt ve chiếc vòng gỗ linh cúc rách nát trên cổ tay. Vết nứt dọc thân vòng dường như sâu thêm một chút dưới ánh sáng le lói của ngọn đèn dầu, báo hiệu dược tính định thần bảo vệ thức hải của nó đã tiêu hao đến mức báo động, chỉ còn chưa đầy ba phần mười. Anh cần phải tìm kiếm linh cúc tươi sạch tại Linh Dược Viên để sửa chữa nó càng sớm càng tốt, nếu không, thức hải của anh sẽ hoàn toàn mất đi màng bọc bảo vệ trước sự phản phệ của oán niệm cổ đan.
"Nhóc con, đừng có nhìn mấy viên đá rác rưởi đó nữa. Tay phải của ngươi... đang biến dị kìa."
Giọng nói khàn khàn, trầm đục của Vô Danh Tàn Hồn bất ngờ vang lên trong thức hải Khương Nghiêu, kéo anh ra khỏi dòng suy nghĩ. Khương Nghiêu giật nảy mình, lập tức cúi đầu nhìn xuống tay phải dưới lớp băng gạc đen.
Một cảm giác nóng rực như lửa đốt đột ngột bùng phát từ mu bàn tay. Vết bớt Nghịch Luyện Ấn ẩn giấu dưới lớp băng gạc bắt đầu co thắt dữ dội, tỏa ra luồng ánh sáng màu xanh lục bảo rực rỡ xuyên thấu qua lớp vải thô rách. Luồng ánh sáng này không hề mang tính dương cương ấm áp, mà ngược lại, nó mang theo một luồng khí lạnh lẽo, âm u tột cùng, khiến không khí xung quanh giường đất đông cứng thành những hạt sương li ti. Nghịch Luyện Ấn dường như đang cộng hưởng mạnh mẽ với một thứ gì đó nằm ngay dưới lòng đất của căn phòng gỗ rách nát này.
"Nó đang dẫn đường cho ngươi." Vô Danh Tàn Hồn khẽ nhắc nhở, giọng nói mang theo một sự tò mò hiếm thấy. "Dưới gầm giường đất của ngươi... có một luồng oán khí và linh lực cổ xưa cực kỳ nồng đậm đang ngủ yên."
Khương Nghiêu không chút do dự. Anh nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt từ vết thương xương sườn, dùng hai tay cưỡng ép đẩy chiếc giường đất nặng nề sang một bên. Anh dùng một chiếc xẻng sắt cũ kỹ, điên cuồng đào bới lớp đất nện ẩm ướt bên dưới. Đào sâu xuống khoảng ba thước, lưỡi xẻng sắt bất ngờ va chạm vào một vật thể cứng rắn, phát ra tiếng "keng" khô khốc.
Khương Nghiêu gạt bỏ lớp bùn đất xung quanh, lộ ra một tấm phiến đá xám xịt rêu phong, trên bề mặt khắc đầy những hoa văn trận pháp rạn nứt cổ xưa. Ở trung tâm phiến đá là một ổ khóa đồng cổ hình lò đan, tỏa ra luồng hỏa độc màu xanh lục nhạt âm u – chính là luồng Nghịch Luyện Đan Hỏa sơ khai mà anh đã vô tình thức tỉnh trước đó.
"Đây là... một đạo phong ấn huyết mạch." Thần thức của Vô Danh Tàn Hồn quét qua phiến đá, khẽ thốt lên kinh ngạc. "Kẻ thiết lập phong ấn này có cùng huyết mạch Nghịch Linh với tổ tiên ngươi. Nhóc con, nhỏ máu của ngươi vào ổ khóa đồng kia mau!"
Khương Nghiêu đưa ngón tay trỏ tay phải lên miệng, cắn rách da thịt. Một giọt máu đỏ tươi mang theo những đốm sáng lục bảo li ti rỉ ra. Anh ấn mạnh ngón tay vào trung tâm ổ khóa đồng hình lò đan trên phiến đá.
"Oanh!"
Ngay khi giọt máu của Khương Nghiêu thấm vào các rãnh hoa văn cổ xưa, toàn bộ phiến đá xám đột ngột rung chuyển dữ dội. Những đường rạn nứt trên bề mặt rực sáng hào quang xanh lục bảo rực rỡ, hấp thụ điên cuồng huyết mạch của anh. Ổ khóa đồng hình lò đan phát ra tiếng "cạch" giòn giã, từ từ xoay chuyển. Phiến đá xám rạn nứt làm đôi, để lộ ra một lối vào hầm ngầm tối tăm, sâu thẳm, dẫn thẳng xuống lòng đất. Một luồng chướng khí lạnh buốt mang theo mùi thảo dược mục nát trăm năm tuôn trào ra ngoài, khiến ngọn đèn dầu trong phòng vụt tắt.
Khương Nghiêu nín thở, mắt trái rực sáng sắc xanh lục bảo của Độc Nhãn Khám Phá để nhìn thấu bóng tối. Anh quay lại nhìn Tiểu Vũ đã ngủ say sưa dưới tấm chăn, rồi lặng lẽ bước xuống bậc thang đá ẩm ướt, đi xuống lòng đất.
Càng đi xuống sâu, không gian càng mở rộng ra. Khi bước chân Khương Nghiêu chạm đến bậc thềm cuối cùng, anh không khỏi sững sờ trước cảnh tượng trước mắt. Đây là một không gian ngầm khổng lồ, rộng hàng trăm trượng, được xây dựng bằng những khối đá xám cổ kính rạn nứt. Nơi này chính là Cổ Đan Sư Chi Mộ – nghĩa trang bí mật chôn cất di sản của các đan sư thời cổ đại bị vùi lấp dưới lòng đất Phế Đan Các.
Xung quanh nghĩa trang ngầm, hàng vạn bộ xương khô của các đan sư quá cố nằm rải rác bên cạnh những chiếc lò luyện đan bằng đồng nổ tung, rạn nứt. Trên vách đá ẩm ướt, những đốm lửa màu xanh lục nhạt của Nghịch Luyện Đan Hỏa lơ lửng trong không trung như những con ma trơi, tỏa ra ánh sáng âm u ma mị. Luồng oán khí và độc tố tích tụ trăm năm ở đây nồng đậm đến mức hóa thành những sợi tơ sương mù màu tím đen lượn lờ dưới chân Khương Nghiêu.
"Trăm năm trước... Dược Thần Điện vì muốn độc quyền đan đạo, đã tàn sát toàn bộ các đan sư tự do không chịu thần phục, dồn họ vào đường cùng rồi chôn sống dưới lòng đất này." Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy phẫn nộ và u uất thấu xương tủy. "Oán khí của họ tích tụ qua trăm năm, biến nơi này thành một cấm địa cực độc. Nhóc con, hãy nhìn lên tế đàn ở trung tâm kìa."
Khương Nghiêu ngước mắt nhìn lên. Ở trung tâm nghĩa trang ngầm là một tòa tế đàn bằng đá xám rạn nứt, cao chín bậc thềm. Trên đỉnh tế đàn, một luồng sáng màu xanh lục bảo khổng lồ, rực rỡ đang lơ lửng trong không trung, tỏa ra một luồng uy áp tinh thần lực vô cùng mạnh mẽ, sừng sững như một vị thần đan đạo đang ngự trị.
Ngay khi Khương Nghiêu vừa bước chân đến gần tế đàn, luồng sáng lục bảo đột ngột chấn động dữ dội. Một khuôn mặt lão nhân râu tóc bạc phơ, đầy vẻ nghiêm nghị và ngạo nghễ hiện lên giữa luồng sáng, đôi mắt rực lửa lục bảo nhìn chằm chằm vào Khương Nghiêu đầy sát ý lạnh lùng.
"Kẻ nào dám đột nhập vào nơi an nghỉ của vạn cổ đan sư bị phản bội? Một con chó dược nô yếu ớt của Đan Hà Tông... lại dám mang theo huyết mạch Nghịch Linh đến đây bôi nhọ di sản của ta sao?"
Tiếng gầm rú tinh thần lực của Vô Danh Tàn Hồn vang dội khắp nghĩa trang ngầm, khiến các vách đá rạn nứt rơi rụng vụn đá dăm. Ngay lập tức, luồng sáng lục bảo phóng ra một cây kim vô hình ngưng tụ từ thần thức lực cực hạn – Thần Thức Châm, bắn thẳng vào thức hải của Khương Nghiêu.
"Oanh!"
Khương Nghiêu cảm thấy đầu óc mình như bị một chiếc búa tạ ngàn cân nện thẳng vào. Thức hải của anh chao đảo dữ dội, sóng linh hồn cuộn trào điên cuồng. Cơn đau tinh thần xé rách linh hồn bùng phát kịch liệt, khiến anh quỳ sụp xuống đất đá, hai tay ôm chặt lấy đầu, máu tươi từ tai trái lờ mờ rỉ ra chảy xuống má.
"Nhóc con! Mau vận hành linh lực phòng ngự!" Vô Danh Tàn Hồn trong Nghịch Luyện Ấn hét lớn cảnh báo.
Khương Nghiêu cắn răng, cố gắng vận chuyển luồng linh lực nghịch chuyển mỏng manh trong đan điền để tạo ra một lớp màng bảo vệ quanh thức hải. Thế nhưng, luồng linh lực Luyện Khí Kỳ tầng một yếu ớt của anh vừa chạm vào uy áp cổ xưa của tàn hồn Thiên Tiên lập tức bị nghiền nát thành những mảnh vụn vô hại. Sự chênh lệch cảnh giới quá lớn khiến mọi nỗ lực phòng ngự thông thường trở nên vô nghĩa.
"Hừ, yếu ớt như vậy mà cũng đòi kế thừa ý chí nghịch thiên? Hãy để linh hồn ngươi tan biến làm phân bón cho nghĩa trang này đi!" Giọng nói lạnh lùng của tàn hồn trên tế đàn tiếp tục vang lên, cây Thần Thức Châm thứ hai bắt đầu ngưng tụ, tỏa ra sát khí hủy diệt.
Đối mặt với cái chết cận kề, đạo tâm sinh tồn của Khương Nghiêu bùng phát cực hạn. Anh hiểu rằng, dùng sức mạnh vật lý hay linh lực thông thường để đối kháng với một ý chí cổ đại vĩ đại là tự sát. Chìa khóa duy nhất để sống sót chính là sự đồng điệu về khát vọng và ý chí báo thù.
Khương Nghiêu gượng dậy, mắt trái rực sáng Độc Nhãn Khám Phá nhìn thẳng vào khuôn mặt lão nhân trên tế đàn. Anh không thèm phòng ngự nữa, mà chủ động kích hoạt Nghịch Luyện Ấn trên tay phải, giải phóng toàn bộ oán niệm của Lâm Tiểu Hà và vạn cổ đan sư bị hại mà anh đã dung hợp trước đó ra ngoài nhục thân.
"Ta mang huyết mạch Nghịch Linh, nhưng ta không phải là con chó của Đan Hà Tông!" Khương Nghiêu hét lên, giọng nói khản đặc nhưng vang dội ý chí bất khuất. "Cha mẹ ta bị chúng ép nợ thọ nguyên đến chết! Đồng bào dược nô của ta bị chúng ném vào Huyết Đan Trì làm phân bón! Ta sống sót đến hôm nay chỉ vì một mục tiêu duy nhất: đập tan cái ách thống trị tàn bạo, giả tạo của lũ đan đạo thế gia kia! Ý chí của các ngươi căm ghét tiên giới, đạo tâm của ta khát khao tự do! Tại sao các ngươi lại muốn tiêu diệt kẻ duy nhất dám đứng lên nghịch thiên cải mệnh?"
Luồng oán niệm bạo liệt mang theo nỗi đau đớn tột cùng và khát vọng tự do của Khương Nghiêu tuôn trào, va chạm mạnh mẽ vào luồng uy áp của tàn hồn trên tế đàn.
Sự im lặng bao trùm khắp nghĩa trang ngầm trong vài nhịp thở.
Cây Thần Thức Châm thứ hai lơ lửng giữa không trung đột ngột dừng lại, rồi từ từ tan rã thành những đốm sáng lục bảo li ti rơi rụng xuống đất. Khuôn mặt lão nhân nghiêm nghị trên tế đàn khẽ biến đổi, đôi mắt rực lửa nhìn Khương Nghiêu đầy vẻ ngạc nhiên và thấu hiểu sâu sắc. Sự đồng điệu trong huyết mạch Nghịch Linh và mối thâm thù thấu xương tủy đối với giới đan đạo thống trị đã chạm đến sợi dây liên kết linh hồn giữa họ.
Lão nhân trên tế đàn khẽ mỉm cười, nụ cười mang theo sự cô độc vạn năm và một sự nhẹ nhõm thầm lặng:
"Một khúc xương cứng cỏi... Huyết mạch Nghịch Linh ngàn năm qua quả nhiên chưa từng bị dập tắt hoàn toàn. Nhóc con, ngươi có gan dám nói ra những lời này trước mặt ta, ta sẽ ban cho ngươi cơ hội để thực hiện lời thề đó."
Luồng sáng lục bảo khổng lồ đột ngột thu nhỏ lại, hóa thành một đạo quang mang màu xanh ngọc bắn thẳng vào trán Khương Nghiêu. Thức hải đang chao đảo của anh lập tức dịu lại, được bao bọc bởi một luồng tri thức cổ đại khổng lồ. Đó chính là Vô Danh Khống Hỏa Thuật – bí thuật khống chế hỏa hầu luyện đan tối thượng của thời cổ đại, cho phép chia nhỏ ngọn lửa lò đan thành hàng vạn tia chỉ lửa li ti để tịnh hóa triệt để tạp chất thảo dược.
Đồng thời, từ sâu trong lòng đất dưới tế đàn, một tiếng rầm rập nặng nề vang lên. Một chiếc lò luyện đan bằng đồng đỏ rạn nứt chằng chịt, bám đầy rêu phong cổ kính từ từ trồi lên lơ lửng trước mặt Khương Nghiêu. Chiếc lò đan cao khoảng ba thước, trên thân khắc hình rồng cổ rạn nứt nhưng vẫn tỏa ra một nhiệt lượng nghịch luyện vô cùng khủng khiếp – chính là Vạn Cổ Đan Lô Tàn Khuyết.
"Đây là chiếc lò đan đã cùng ta chiến đấu chống lại thiên phạt năm xưa." Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy tự hào trong thức hải Khương Nghiêu. "Nó đã bị rạn nứt nghiêm trọng, nhưng nó là chiếc lò đan duy nhất có thể chịu đựng được nhiệt lượng nghịch luyện cực hạn của Nghịch Luyện Ấn mà không bị nổ tung. Từ hôm nay, nó thuộc về ngươi."
Khương Nghiêu vươn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn chạm vào thân lò đan cổ rạn nứt.
"Uỳnh!"
Một luồng Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt bùng lên rực rỡ từ lòng bàn tay anh, bao bọc hoàn toàn chiếc lò đan cổ. Khương Nghiêu cảm nhận được sự kết nối linh hồn hoàn hảo giữa Nghịch Luyện Ấn, Vạn Cổ Đan Lô và bí thuật Vô Danh Khống Hỏa Thuật vừa nhận được. Ngọn lửa nghịch luyện dưới sự điều khiển của thần thức anh khẽ chia tách thành hàng vạn tia lửa nhỏ li ti như những sợi chỉ xanh múa lượn xung quanh lò đan, tịnh hóa hoàn toàn chướng khí ẩm ướt xung quanh.
Anh đã làm chủ được chiếc lò đan cổ rạn nứt, mở ra con đường tự tay luyện chế đan dược hoàn mỹ không tạp chất để lật đổ sự thống trị tàn bạo của Đan Hà Tông.
Thế nhưng, ngay khi ngọn lửa tịnh hóa vừa tắt, thân chiếc Vạn Cổ Đan Lô bỗng phát ra tiếng "rắc" nhỏ khô khốc. Một vết rạn nứt mới chạy dọc từ đáy lò lên đến miệng lò, khiến nhiệt lượng nghịch luyện bên trong lập tức bị rò rỉ ra ngoài.
"Nhóc con, lò đan này đã bị tổn hại quá nặng nề." Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy cảnh báo. "Nhiệt lượng nghịch luyện của Nghịch Luyện Ấn quá bạo liệt. Nếu ngươi cố tình dùng nó để luyện chế bất kỳ loại đan dược nào mà không gia cố trước, chiếc lò đan này sẽ hoàn toàn vỡ vụn ngay lập tức. Ngươi phải tìm được một lượng lớn Kim Nguyên Sa – loại khoáng thạch ổn định nhiệt lượng quý hiếm – để rải dưới đáy lò và vá lại các vết rạn nứt trước khi bắt đầu luyện đan."
Khương Nghiêu khẽ nhíu mày, siết chặt nắm tay phải. Kim Nguyên Sa là loại khoáng thạch độc quyền của Lâm Gia Thế Gia – thế gia liên minh với Đan Hà Tông, phàm nhân và dược nô thông thường tuyệt đối không thể chạm vào. Áp lực tìm kiếm tài nguyên mới đè nặng lên vai anh, nhưng ánh mắt anh lại rực sáng một quyết tâm bất khuất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!