Độc Kế Cảnh Cáo
Tiếng sáo sương của tuần tra ngoại môn vang lên dồn dập ngoài cửa gỗ, xé rách màn sương độc xám xịt của Phế Đan Các. Khương Nghiêu nín thở, lập tức vận hành Đan Điền Giả Tử để phong tỏa toàn bộ linh lực vừa ngưng tụ. Lồng ngực trái nhói lên một cơn đau buốt thấu xương – vết thương rạn xương sườn do phản chấn từ Huyết Phách Trận Pháp dưới Huyết Đan Trì vẫn chưa hề khép miệng. Anh cắn chặt răng, nuốt ngược ngụm máu tanh vào trong, lặng lẽ quan sát qua khe hở của cánh cửa gỗ rách nát.
Bên ngoài, hai tên đệ tử tuần tra mang theo Định Vị Cổ đang rà soát khắp các bụi cỏ hoang nhiễm độc. Tiếng vo ve của bầy trùng độc rít lên chói tai, luồng sáng đỏ nhạt từ thân thể chúng quét qua vách đất Phế Đan Các rồi lướt đi. Ngô Chấp Sự đang thắt chặt an ninh toàn bộ khu vực sau cái chết của Lâm Tiểu Hà, nhưng gã tà tu tàn bạo kia tuyệt đối không thể ngờ rằng, kẻ can thiệp phá hoại đại trận của gã lại chính là con chó thử thuốc phế thải mà gã vừa ném trở lại bãi rác này.
Cho đến khi tiếng bước chân của tuần tra xa dần, Khương Nghiêu mới khẽ thở hắt ra, quỳ sụp xuống nền đất lạnh. Anh đưa tay trái lên vuốt ve chiếc vòng gỗ linh cúc rách nát trên cổ tay. Vết nứt mới chạy dọc thân vòng sâu hơn trước, dược tính định thần bảo vệ thức hải chỉ còn vỏn vẹn ba phần mười. Kỷ vật duy nhất của mẫu thân đã gánh chịu quá nhiều áp lực tinh thần sau thảm kịch hôm qua. Nếu không sớm tìm được nguồn linh cúc tươi để tịnh hóa và sửa chữa, chiếc vòng gỗ này sẽ hoàn toàn vỡ vụn.
"Khụ khụ..."
Ở góc phòng gỗ dột nát, tiếng ho khan yếu ớt của Tiểu Vũ vang lên. Cô bé mười tuổi gầy gò co rúm người dưới tấm chăn mỏng rách rưới, đôi môi tái nhợt vì đói và nhiễm độc chướng khí. Khẩu phần ăn bị Chấp Sự Mã cắt giảm một nửa từ hai ngày trước đã đẩy cô bé vào trạng thái kiệt quệ. Nhìn bóng dáng nhỏ bé đang run rẩy trong cơn sốt nhẹ, ánh mắt Khương Nghiêu lạnh lùng đến đáng sợ. Đạo tâm nghịch thiên bất khuất trong anh không cho phép anh lùi bước. Anh đã mất Lâm Tiểu Hà, anh tuyệt đối không thể để Tiểu Vũ chết trước mắt mình.
"Nhóc con, lồng ngực ngươi đang bị thương nặng, kinh mạch rạn nứt chưa lành." Giọng nói khàn khàn của Vô Danh Tàn Hồn vang lên trong thức hải anh đầy cảnh báo. "Nếu ngươi cố tình vận chuyển linh lực để chiến đấu lúc này, đan điền vừa phục hồi hai phần mười của ngươi sẽ vỡ tan tành."
"Ta biết." Khương Nghiêu khẽ truyền âm, bàn tay phải khẽ siết chặt, Nghịch Luyện Ấn dưới lớp băng gạc đen tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo. "Nhưng tu sĩ chiến đấu không chỉ bằng tu vi. Lũ tà tu Đan Hà Tông coi mạng người như cỏ rác, vậy ta sẽ dùng chính thứ cỏ rác mà chúng khinh rẻ để bắt chúng phải trả giá."
Sáng hôm sau, sương mù chưa tan, Khương Nghiêu đã kéo lê thân thể đầy vết thương giả ngoài da bước vào Linh Dược Viên Ngoại Môn để bắt đầu ca lao dịch nhổ cỏ dại. Đây là khu vườn khổng lồ nằm ở sườn phía nam núi Đan Hà, nơi gieo trồng các loại linh thảo cấp thấp nhiễm đầy tạp chất để cung cấp cho các lò luyện đan ngoại môn.
Chấp Sự Mã – gã quản lý béo ú, da mặt bóng nhẫy dầu mỡ – đang ngồi trên chiếc ghế bành bằng gỗ linh cúc dưới mái hiên, tay lười biếng gảy chiếc bàn tính bằng đồng mạ vàng. Đôi mắt ti hí của lão liếc xéo qua đám dược nô đang còng lưng nhổ cỏ dưới ruộng bùn, thỉnh thoảng lại vung cây roi da tẩm muối quất mạnh xuống không trung để thị uy.
"Lũ rác rưởi lười biếng! Làm việc nhanh lên! Hôm nay nếu không nộp đủ ba trăm cân linh cúc thô, toàn bộ Phế Đan Các sẽ bị cắt sạch cơm nước!" Giọng nói chua ngoa của Chấp Sự Mã vang vọng khắp khu vườn.
Khương Nghiêu cúi đầu, vờ như khập khiễng bước đi, di chuyển nhẹ nhàng bằng Khô Diệp Bộ để tránh làm chấn động vết thương sườn trái. Mắt trái anh khẽ rực lên sắc xanh lục bảo của Độc Nhãn Khám Phá. Dưới cái nhìn của nhãn thuật đặc thù, anh không nhìn vào những cây linh cúc sạch sẽ, mà tập trung quét qua các kẽ đá ẩm ướt ở rìa vách núi – nơi linh khí ô nhiễm chảy ngầm tích tụ.
"Tìm thấy rồi." Khương Nghiêu thầm nghĩ.
Ngay dưới một khe đá tối tăm sát rìa Linh Dược Viên, những bụi cỏ có lá hình răng cưa màu tím thẫm đang lặng lẽ mọc hoang. Đó chính là Cỏ Đoạn Trường – một loại độc thảo phàm cấp cực kỳ đáng sợ, có khả năng gây tê liệt hệ thống kinh mạch và thối rữa lục phủ ngũ tạng chỉ trong vòng vài canh giờ nếu không có thuốc giải. Đối với các đan sư chính thống, loại cỏ này là rác rưởi cần nhổ bỏ, nhưng đối với Khương Nghiêu, nó chính là lưỡi đao sắc bén nhất lúc này.
Lợi dụng lúc Chấp Sự Mã quay đầu uống nước sâm, Khương Nghiêu nhanh nhẹn lướt tới kẽ đá. Ngón tay anh khéo léo bứt lấy rễ cỏ Đoạn Trường, giấu gọn vào trong tay áo rộng thùng thình bám đầy muội than đan lò. Độc tính của cỏ Đoạn Trường vừa chạm vào da thịt đã khiến đầu ngón tay anh tê dại, nhưng Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải lập tức khẽ chấn động, tự động hấp thụ và phong tỏa độc tố không cho lan rộng.
Trở về phòng gỗ nát của Phế Đan Các khi đêm muộn, Khương Nghiêu khóa chặt cửa. Anh đặt những rễ cỏ Đoạn Trường tươi rói lên thạch bản.
"Nhóc con, ngươi muốn luyện độc?" Vô Danh Tàn Hồn tò mò hỏi. "Ngươi chưa có lò đan, ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa của ngươi cũng chỉ ở mức sơ khai, làm sao nung chảy được độc tính thảo dược?"
"Ta không cần lò đan chính thống." Khương Nghiêu lạnh lùng đáp.
Anh áp lòng bàn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn trực tiếp lên đống cỏ Đoạn Trường. Ý niệm tập trung cực hạn, anh bắt đầu vận nhẩm khẩu quyết Độc Tố Chuyển Hóa Pháp. Chín đường kinh mạch nghịch chuyển trong cơ thể anh rực sáng màu xanh lục bảo dưới lớp da. Một luồng Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt, âm nhu và không tỏa nhiệt lượng bùng lên từ năm đầu ngón tay, bao bọc lấy đống độc thảo.
"Xèo... xèo..."
Dưới tác động của ngọn lửa nghịch luyện đặc dị, cấu trúc độc tố của cỏ Đoạn Trường bị bẻ gãy hoàn toàn. Khương Nghiêu không tịnh hóa nó thành linh khí, mà ngược lại, anh dùng Nghịch Luyện Ấn để đảo ngược và nén chặt độc tính của nó lên gấp mười lần. Quá trình này tiêu hao một lượng lớn linh lực nghịch luyện vừa ngưng tụ trong đan điền, khiến lồng ngực trái của anh nhói đau kịch liệt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
Sau nửa canh giờ chịu đựng đau đớn xé rách, đống cỏ Đoạn Trường trên thạch bản đã biến mất, chỉ còn lại một nhúm bột mịn màu xám nhạt, hoàn toàn không mùi, không vị. Đây là Đoạn Trường Độc Bột đã được nghịch luyện cực hạn. Điểm đáng sợ nhất của loại độc bột này là nó hoàn toàn không chứa dao động linh lực độc tố thông thường. Ngay cả một tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng năm như Chấp Sự Mã, nếu chỉ dùng thần thức quét qua cũng sẽ lầm tưởng đây là bụi tro than lò đan vô hại.
Sáng hôm sau, Khương Nghiêu mang theo một hũ trà thô đến phòng nghỉ của Chấp Sự Mã ở rìa Linh Dược Viên dưới danh nghĩa nộp cống nạp linh cúc thô.
Phòng nghỉ của Chấp Sự Mã nồng nặc mùi trầm hương đắt tiền. Lão già béo ú đang nằm khểnh trên ghế, tay gảy bàn tính vàng phát ra tiếng lách cách đầy thỏa mãn. Trên chiếc bàn gỗ bên cạnh lão là một ấm trà linh cúc thượng hạng tỏa khói nghi ngút. Đây là loại trà Chấp Sự Mã uống hàng ngày để tịnh hóa lượng đan độc nhỏ tích tụ trong cơ thể.
"Chấp sự đại nhân, dược nô số 9527 đến nộp linh cúc thô của ngày hôm nay." Khương Nghiêu cúi đầu thật thấp, lưng còng rạp, bước đi khập khiễng đầy vẻ sợ hãi yếu ớt. Anh đặt giỏ linh cúc xuống góc phòng, rồi lén lút lướt qua chiếc bàn trà.
Bằng động tác nhanh như chớp của bộ pháp Khô Diệp Bộ, tay áo Khương Nghiêu khẽ phẩy nhẹ qua miệng ấm trà đang mở nắp. Nhúm bột mịn Đoạn Trường không màu không mùi lặng lẽ rơi vào trong nước trà đang sôi, tan chảy không để lại một dấu vết nhỏ.
Chấp Sự Mã liếc nhìn Khương Nghiêu bằng ánh mắt khinh bỉ, lão phẩy tay như xua đuổi một con ruồi bẩn thỉu.
"Hừ, nộp đủ rồi thì cút đi! Đừng có đứng đây ám mùi thối rữa của bãi rác vào phòng ta!"
"Vâng, vâng... tiểu nhân xin cút ngay." Khương Nghiêu run rẩy lùi bước ra ngoài cửa, nhưng anh không đi xa, mà lặng lẽ ẩn nấp sau một bụi rậm rạp sát vách đất phòng nghỉ, mắt trái rực sáng Độc Nhãn Khám Phá để quan sát bên trong.
Chấp Sự Mã hừ lạnh một tiếng, với tay nâng chén trà linh cúc lên, thổi nhẹ khói sương rồi thản nhiên hớp một ngụm lớn.
Một nhịp thở.
Hai nhịp thở.
"Oanh!"
Sắc mặt Chấp Sự Mã đột ngột biến đổi từ hồng hào sang xám ngoét trong nháy mắt. Lão trợn tròn mắt, chén trà bằng ngọc trên tay rơi bộp xuống đất vỡ tan tành. Lão đưa hai tay bóp chặt lấy cổ họng, toàn thân co giật kịch liệt trên chiếc ghế bành.
Độc tính Đoạn Trường nghịch luyện bộc phát cực đoan. Nó không tấn công vào nhục thân trước, mà trực tiếp bám chặt và phong tỏa chín đường kinh mạch chính của lão. Chấp Sự Mã kinh hoàng phát hiện ra luồng linh lực Luyện Khí Kỳ tầng năm mà lão tự hào đã hoàn toàn bị đông cứng, nguội lạnh như băng đá. Lão cố gắng vận chuyển chân lực hỏa hệ để ép độc tố ra ngoài, nhưng càng vận công, độc tính Đoạn Trường càng bị kích thích, ăn mòn sâu hơn vào lục phủ ngũ tạng.
"A... đau... đau quá..."
Chấp Sự Mã ngã sụp xuống sàn đất, hai tay cào xé lồng ngực đến rách da rỉ máu. Cơn đau như vạn con dao đang băm vằm, xé rách từng đoạn ruột của lão từ bên trong. Gương mặt béo ú biến dạng vì đau đớn tột cùng, mồ hôi lạnh tuôn ra như tắm.
Ngay lúc Chấp Sự Mã đang tuyệt vọng quằn quại trong vũng nước trà đổ, cánh cửa phòng nghỉ khẽ đẩy ra không một tiếng động. Khương Nghiêu bước vào, trên mặt đeo một chiếc mặt nạ xám tro thô sơ, đôi mắt lộ ra ngoài ánh lên sắc xanh lục bảo đầy lạnh lùng.
"Ngươi... ngươi là kẻ nào... cứu... cứu ta..." Chấp Sự Mã lết về phía anh, giọng nói khàn đặc, đứt quãng.
Khương Nghiêu đứng sừng sững trước mặt lão, từ trên cao nhìn xuống kẻ từng coi mạng dược nô như cỏ rác. Anh không vội vã, từ từ lấy ra một viên thuốc tròn nhỏ màu đen từ trong túi áo – viên thuốc ngụy trang chứa một tia dược tính tịnh hóa cực nhẹ của linh cúc khô.
"Chấp sự đại nhân, cảm giác đan điền bị bế tắc, lục phủ ngũ tạng thối rữa có dễ chịu không?" Giọng nói của Khương Nghiêu qua lớp mặt nạ xám đã được biến âm, trầm đục và lạnh lẽo như từ cõi âm vọng về.
"Độc... là độc của ngươi... Tại sao... ta không cảm nhận được linh lực độc tố..." Chấp Sự Mã trợn tròn mắt đầy kinh hoàng.
"Ngươi không cần biết tại sao." Khương Nghiêu lạnh lùng giơ viên thuốc đen lên. "Đây là giải dược tạm thời, có thể áp chế độc tính Đoạn Trường trong vòng một tháng. Muốn sống sót, hãy ký vào khế ước này."
Anh ném xuống đất một cuộn da thú cũ kỹ. Trên đó ghi rõ yêu cầu: Khôi phục hoàn toàn khẩu phần ăn và thảo dược thô cho toàn bộ dược nô tại Phế Đan Các và Dược Nô Doanh, đồng thời cấm tuyệt đối việc đánh đập dã man họ không có lý do.
Chấp Sự Mã đau đớn đến mức mắt nổ đom đóm, lão cảm nhận được độc tính Đoạn Trường đã bắt đầu chạm đến tim mạc của mình. Nếu trì hoãn thêm mười nhịp thở nữa, lão chắc chắn sẽ bạo thể mà chết. Trước sự đe dọa trực tiếp của cái chết, sự kiêu ngạo của một chấp sự tiên môn hoàn toàn sụp đổ.
"Ta... ta ký... đưa giải dược cho ta..."
Chấp Sự Mã run rẩy cắn ngón tay, ấn mạnh dấu máu lên cuộn khế ước da thú. Khương Nghiêu lạnh lùng thu hồi cuộn da, rồi ném viên thuốc đen xuống đất.
Chấp Sự Mã lao tới như một con chó đói, nhặt viên thuốc nuốt chửng ngay lập tức. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, một luồng khí ấm áp mỏng manh lan tỏa, tạm thời áp chế cơn đau xé rách trong lồng ngực lão, linh lực bế tắc khẽ dao động trở lại. Lão nằm vật ra sàn đất thở dốc, đôi mắt nhìn Khương Nghiêu đầy sự sợ hãi xen lẫn căm hận thấu xương tủy.
Khương Nghiêu không thèm liếc nhìn lão thêm một lần, thân ảnh lướt nhẹ bằng Khô Diệp Bộ biến mất vào màn sương độc bên ngoài Linh Dược Viên.
Đêm hôm đó, dưới cơn mưa phùn lạnh giá của vùng biên giới ngoại môn, Khương Nghiêu lén lút rời khỏi phạm vi tông môn, đi men theo con đường mòn dẫn ra bìa rừng sồi đen hướng về phía Đan Hà Trấn. Vết thương rạn xương sườn trái nhói lên đau đớn sau khi tiêu hao quá nhiều linh lực nghịch luyện ban ngày, khiến bước đi của anh có phần chậm chạp.
Tại một gốc sồi già cổ thụ hẻo lánh, một bóng người mặc đạo bào ngoại môn xộc xệch đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, tay cầm bầu rượu thỉnh thoảng lại ngửa cổ hớp một ngụm lớn. Bên hông gã dắt một thanh kiếm sắt cũ kỹ rỉ sét – Hồng Trần kiếm.
Diệp Hồng Trần khẽ liếc mắt xuống dưới, nhìn thấy thân ảnh gầy gò của Khương Nghiêu đang tiến lại gần. Gã nhảy nhẹ nhàng xuống đất không gây ra một tiếng động nhỏ, nở nụ cười hào sảng đặc trưng.
"Khương đệ, ngươi đến muộn đấy. Ta suýt nữa đã uống cạn bầu rượu ngon này rồi."
"Có chút việc bận ở Linh Dược Viên." Khương Nghiêu trầm giọng đáp. Anh đưa tay vào ngực áo, lấy ra một lọ ngọc nhỏ chứa ba viên Khí Huyết Đan đã được tịnh hóa nhẹ bằng Nghịch Luyện Ấn, loại bỏ hoàn toàn 40% tạp chất đan độc nguy hiểm.
Diệp Hồng Trần đón lấy lọ ngọc, mở nắp ra ngửi nhẹ. Đôi mắt kiếm của gã lập tức sáng lên rực rỡ. Gã là một tu sĩ ngoại môn phóng khoáng, cực kỳ ghét sự dối trá và đan độc tích tụ của hệ thống đan dược tông môn. Viên đan dược không tạp chất của Khương Nghiêu đối với gã chính là bảo vật vô giá để duy trì tu vi Luyện Khí Kỳ tầng sáu sạch sẽ.
"Tốt! Quả nhiên là đan dược hoàn mỹ không tạp chất của Khương đệ!" Diệp Hồng Trần cười lớn, nhanh tay nhét lọ ngọc vào ngực, rồi ném cho Khương Nghiêu một túi vải nặng trịch chứa đầy Hạ Phẩm Linh Thạch và một gói lương thực sạch lớn.
"Đây là phần của ngươi. Ba mươi viên hạ phẩm linh thạch và thịt sấy khô sạch sẽ cho cô bé Tiểu Vũ kia." Diệp Hồng Trần khẽ vỗ vai Khương Nghiêu, nhưng bàn tay gã vừa chạm vào vai trái anh, Khương Nghiêu đã khẽ nhíu mày né tránh do chấn động vết thương sườn.
Diệp Hồng Trần thu nụ cười lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
"Ngươi bị thương? Là ai làm? Ngô Chấp Sự hay tên khốn Cổ Đồ kia?"
"Không sao, vết thương cũ do phản chấn trận pháp thôi." Khương Nghiêu lắc đầu che giấu. "Diệp huynh, giao dịch hôm nay đến đây thôi. Gần đây an ninh quanh Huyết Đan Trì đang thắt chặt, huynh di chuyển trong tông môn cũng nên cẩn thận."
"Ta biết." Diệp Hồng Trần khẽ siết chặt chuôi kiếm Hồng Trần. "Lũ tà tu đan các ngày càng điên cuồng. Khương đệ, nếu có ngày ngươi muốn lật đổ cái đan các thối nát này, Hồng Trần kiếm của ta sẵn sàng mở đường cho ngươi."
Khương Nghiêu khẽ gật đầu, ôm lấy túi linh thạch và lương thực nhanh chóng lùi bước vào bóng tối rừng sồi, hướng về phía Phế Đan Các.
Trong khi đó, tại phòng nghỉ Linh Dược Viên, Chấp Sự Mã sau khi khôi phục được một phần linh lực đã bò dậy khỏi sàn đất. Gương mặt béo ú của lão lúc này không còn vẻ sợ hãi nữa, mà hoàn toàn bị thay thế bởi sự nhục nhã và căm hận tột độ. Lão không dám tự mình điều tra vì sợ độc tính Đoạn Trường bộc phát, nhưng lão tuyệt đối không chịu khuất phục trước một kẻ đeo mặt nạ xám.
Lão lén lút lấy ra một lá bùa truyền tin màu đỏ sậm, dùng chân lực mỏng manh kích hoạt, gửi một thông điệp bí mật trực tiếp đến Chấp sự Phế Đan Các Cổ Đồ.
"Cổ Đồ sư điệt... Có kẻ đeo mặt nạ xám lén lút dùng độc thuật tà ác khống chế ta tại Linh Dược Viên... Nghi ngờ có nội gián hoặc tà tu ẩn nấp trong hàng ngũ dược nô Phế Đan Các... Hãy bí mật truy quét toàn bộ khu vực!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!