Huyết Lệ Đồng Bào
Ánh bình minh yếu ớt của vùng Đông Dã không thể xuyên qua lớp sương độc xám xịt bao phủ Phế Đan Các. Khương Nghiêu ngồi xếp bằng trên giường đất, năm ngón tay phải khẽ siết lại, dập tắt luồng hỏa độc màu xanh lục nhạt vừa ngưng tụ trong lòng bàn tay. Nghịch Luyện Đan Hỏa sơ khai tuy đã thu vào trong da thịt, nhưng cảm giác nóng rát chạy dọc chín đường kinh mạch vẫn âm ỉ như một lời nhắc nhở về sự tàn khốc của Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết. Đan điền của anh đã khôi phục được hai phần mười, một vòng xoáy linh lực màu xanh ngọc bảo đang xoay chuyển vô hình dưới lớp ngụy trang hoàn hảo của Đan Điền Giả Tử.
Anh khẽ liếc nhìn Tiểu Vũ đang co ro ngủ ở góc phòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé nhợt nhạt, hơi thở mỏng manh vì đói và nhiễm độc nhẹ. Khẩu phần ăn bị Chấp Sự Mã cắt giảm một nửa hôm qua đang trở thành lưỡi đao vô hình siết chặt lấy mạng sống của hai đứa trẻ phế thải. Khương Nghiêu khẽ thở dài, đang định đứng dậy chuẩn bị cho ca lao dịch nhổ cỏ dại thì một tiếng hét thất thanh từ phía Dược Nô Doanh vọng lại, xé rách không gian u ám buổi sớm.
"Không! Xin các vị chấp sự tha mạng! Tiểu Hà không cố ý làm hỏng linh thảo! Xin đừng bắt nó đi!"
Tiếng kêu khóc thảm thiết của một nữ dược nô già vang lên, theo sau là tiếng roi da tẩm muối quất vun vút và tiếng chửi bới thô bạo của đám đệ tử tuần tra. Khương Nghiêu giật nảy mình. Mắt trái anh khẽ rực lên sắc xanh lục bảo kỳ dị của Độc Nhãn Khám Phá. Nhìn qua khe hở của cánh cửa gỗ rách nát, anh thấy một nhóm đệ tử ngoại môn đang kéo lê một đứa trẻ gầy gò qua bãi đất đá nham nhở.
Đó là Lâm Tiểu Hà.
Cậu bé mới mười hai tuổi, đầu tóc bù xù, người nhỏ thó, móng tay thâm đen vì nhựa độc của linh cúc. Cậu bé đang gào khóc điên cuồng, hai chân cào xé mặt đất đá dăm để lại những vệt máu dài dai dẳng. Đứng phía sau giám sát là một gã đàn ông gầy guộc, da dẻ xanh xao đầy mùi hôi thối của xác chết, khoác chiếc tạp dề da thú bám đầy những vệt máu khô đen đúa.
Ngô Chấp Sự – kẻ quản lý Huyết Đan Trì tàn bạo nhất ngoại môn.
"Hừ, một lũ dược nô rác rưởi." Ngô Chấp Sự nhổ một bãi nước bọt màu xám xịt xuống đất, giọng nói lanh lảnh như tiếng kim loại rỉ sét cọ sát. "Lâm Tiểu Hà thử nghiệm 'Huyết Phách Đan' mới thất bại, làm tổn hại dược tính của lò đan nội môn. Trưởng lão có lệnh, mang nó xuống Huyết Đan Trì làm vật tế để thu hồi huyết khí. Kẻ nào dám ngăn cản, giết không tha!"
Khương Nghiêu đứng chết lặng trong bóng tối của căn nhà gỗ. Lồng ngực anh thắt lại như bị một bàn tay sắt bóp nghẹt. Lâm Tiểu Hà là em họ bên ngoại của anh, đứa em duy nhất còn sót lại sau khi cha mẹ anh bị Đan Hà Tông ép nợ thọ nguyên đến chết. Lúc cha mẹ mất, anh đã thề trước vong linh của họ sẽ bảo vệ Tiểu Hà khỏi kiếp dược nô tàn khốc này. Vậy mà giờ đây, đứa em tội nghiệp đang bị lôi đi làm vật tế sống.
"Không được liều lĩnh! Nhóc con, tu vi của ngươi lúc này chỉ là Luyện Khí Kỳ tầng một ngầm, đối đầu trực diện với gã Luyện Khí tầng sáu như Ngô Chấp Sự là tự sát!" Giọng nói khàn khàn của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy nghiêm nghị trong thức hải của anh, cố gắng đè nén sát ý đang bùng phát dữ dội.
"Ta không thể trơ mắt nhìn nó chết." Khương Nghiêu nghiến răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. "Tiền bối, nếu ta không cứu nó, đạo tâm sinh tồn của ta sẽ vỡ vụn ngay lập tức!"
Anh không đợi Vô Danh Tàn Hồn trả lời, lập tức vận chuyển Khô Diệp Bộ. Thân ảnh gầy gò lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô rơi trong sương mù, bám theo dấu chân của đám tuần tra hướng thẳng về phía mật thất dưới lòng đất của Ngoại Môn Dược Các. Anh lén lút rải một ít đất nhiễm độc lên người, triệt để áp dụng Quy Tắc Sinh Tồn Phế Đan Các để hòa lẫn hơi thở vào mùi thối rữa tự nhiên của nghĩa trang xung quanh.
Đường dẫn xuống mật thất Huyết Đan Trì ẩm ướt và tối tăm, vách đá hai bên rỉ ra những giọt nước màu đỏ thẫm rít lên khi chạm vào đất. Càng đi sâu, mùi tanh nồng của máu tươi trộn lẫn với mùi dược thảo mục nát càng đậm đặc đến mức khiến người ta nghẹt thở. Khương Nghiêu ẩn nấp sau một cột đá rêu phong, nín thở quan sát cảnh tượng kinh hoàng bên trong.
Giữa mật thất khổng lồ là một hồ nước màu đỏ thẫm sôi sùng sục – Huyết Đan Trì. Axit máu ăn mòn bốc lên những luồng sương mù màu hồng tà dị. Xung quanh hồ máu, năm lá cờ trận màu máu – Huyết Phách Trận Kỳ – được cắm ở năm hướng nhãn trận, tỏa ra những luồng sáng đỏ rực rỡ kết nối thành một màng bảo vệ huyết quang dày đặc. Đây chính là Huyết Phách Trận Pháp dùng để rút cạn huyết tủy và thọ nguyên của người sống nhằm ngưng tụ thành đan phách.
Ngô Chấp Sự đứng bên bờ hồ, tay cầm chiếc móc sắt dài vớt xác. Gã thô bạo túm tóc Lâm Tiểu Hà, nhấc bổng cậu bé lên sát mép nước axit đang sôi réo.
"Biểu ca... cứu mạng... Tiểu Hà đau quá..." Lâm Tiểu Hà khóc không ra tiếng, đôi mắt nhỏ bé đầy sự tuyệt vọng nhìn về phía khoảng tối, dù cậu không hề biết Khương Nghiêu đang ẩn nấp ngay gần đó. Nhục thân gầy gò của cậu bé đã bắt đầu lở loét do ảnh hưởng của độc tố Huyết Phách Đan đang bộc phát từ bên trong.
Sát ý trong lòng Khương Nghiêu bùng nổ đến mức cực hạn. Tay phải anh khẽ run rẩy, vết bớt Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay rực sáng sắc xanh lục bảo dưới lớp băng gạc đen. Anh biết mình không thể xông ra đánh tay đôi. Khoảng cách tu vi quá lớn, màng bảo vệ của Huyết Phách Trận sẽ nghiền nát anh trước khi anh chạm được vào Ngô Chấp Sự.
Anh phải dùng mưu lược.
"Tiền bối, giúp ta định vị trận nhãn yếu nhất!" Khương Nghiêu thầm truyền âm.
"Lá cờ hướng tây nam! Nơi đó linh lực huyết khí dao động không đều do xác chết tích tụ quá nhiều. Dùng Độc Lực Phản Phệ bắn thẳng vào đó để làm nhiễu loạn dòng chảy năng lượng của trận pháp!" Vô Danh Tàn Hồn thở dài, nhanh chóng đưa ra phương án tối ưu.
Khương Nghiêu hít một hơi thật sâu, mắt trái rực sáng Độc Nhãn Khám Phá nhìn thấu luồng khí huyết đang vận chuyển trong trận pháp. Anh quỳ sụp xuống, áp lòng bàn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn sát mặt đất ẩm ướt. Anh bắt đầu vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, dẫn toàn bộ lượng đan độc tích tụ từ phế đan biến dị đêm qua vào tay phải, ngưng tụ thành một luồng khí màu đen tím thẫm cực kỳ bạo liệt.
"Độc Lực Phản Phệ, khởi!"
Khương Nghiêu rống lên trong lòng, phóng luồng độc lực bắn thẳng qua khe nứt của nền đá, luồn lách âm thầm như một con rắn độc dưới lòng đất hướng thẳng về phía lá Huyết Phách Trận Kỳ ở hướng tây nam.
"Vù!"
Ngay khi luồng độc lực chạm vào chân lá cờ trận, màng bảo vệ huyết quang của Huyết Phách Trận Pháp đột ngột chấn động kịch liệt. Luồng sáng đỏ rực rỡ bỗng nhiên chuyển sang màu tím đen tà dị, các đường truyền linh lực của trận pháp bắt đầu đứt gãy và hỗn loạn.
Ngô Chấp Sự đang định ném Lâm Tiểu Hà xuống hồ máu thì giật nảy mình. Gã cảm nhận được sự hỗn loạn bất thường của đại trận, chiếc móc sắt trên tay khẽ run lên. Đôi mắt âm u của gã lập tức co rụt lại, thần thức quét mạnh ra xung quanh như một làn sóng vô hình.
"Kẻ nào?! Kẻ nào dám lén lút phá hoại đại trận của trưởng lão?!" Ngô Chấp Sự thét lên giận dữ, giọng nói vang vọng khắp mật thất ẩm ướt.
Khương Nghiêu cắn chặt răng, cảm nhận được luồng thần thức của đối thủ đang quét sát qua cột đá mình ẩn nấp. Anh phải nhanh hơn nữa. Anh dồn toàn bộ 20% linh lực nghịch chuyển trong đan điền, tiếp tục đẩy mạnh Độc Lực Phản Phệ để làm rạn nứt lá trận kỳ mấu chốt kia.
"Rắc..."
Một tiếng nứt vỡ nhỏ vang lên từ thân lá cờ trận hướng tây nam. Màng bảo vệ huyết quang quanh hồ máu xuất hiện một khe hở nhỏ.
"Tìm thấy ngươi rồi! Con chuột nhắt guốc xám!"
Ngô Chấp Sự đột ngột quay ngoắt đầu về phía cột đá của Khương Nghiêu. Nhận ra có kẻ phá hoại ở cảnh giới thấp kém, gã cười lạnh đầy tàn nhẫn. Gã vung tay trái, một luồng huyết khí nóng rực, đỏ thẫm như lửa thiêu – Huyết Hỏa – bùng phát, phóng thẳng về phía lá cờ trận hướng tây nam để bảo vệ trận nhãn, đồng thời quét mạnh về phía Khương Nghiêu.
"Bùm!"
Sự chênh lệch tu vi giữa Luyện Khí Kỳ tầng một và tầng sáu quá khổng lồ. Luồng độc lực phản phệ mỏng manh của Khương Nghiêu ngay lập tức bị ngọn lửa huyết hỏa của Ngô Chấp Sự thiêu rụi hoàn toàn. Sức mạnh phản chấn bạo liệt từ đại trận nổ tung, đánh sập một góc cột đá ẩn nấp.
Khương Nghiêu không màng đến nguy hiểm bị bại lộ thân phận. Chứng kiến khe hở trận pháp sắp khép lại, anh bộc phát ý chí điên cuồng, vận chuyển Khô Diệp Bộ lao vút ra khỏi bóng tối, vươn tay hướng thẳng về phía Lâm Tiểu Hà đang lơ lửng trên mặt hồ máu.
"Tiểu Hà! Nắm lấy tay ta!"
"Biểu ca!" Lâm Tiểu Hà trợn tròn mắt, cố gắng vươn bàn tay gầy gò đầy vết thương về phía anh.
Nhưng đã quá muộn.
"Hừ, muốn cứu người trước mặt ta sao? Nằm mơ!" Ngô Chấp Sự cười lên quái dị. Gã không thèm đối phó với Khương Nghiêu, mà thô bạo vung tay ném thẳng Lâm Tiểu Hà xuống giữa lòng Huyết Đan Trì, đồng thời kích hoạt Huyết Phách Trận Pháp ở mức cực đoan nhất để khép kín khe hở.
"Tõm!"
Lâm Tiểu Hà rơi xuống hồ axit máu sôi sùng sục.
"A... A... Đau quá! Biểu ca cứu em!"
Tiếng thét thảm thiết, xé lòng của đứa trẻ mười hai tuổi vang lên giữa mật thất. Axit máu ăn mòn nhục thân cậu bé với tốc độ kinh hoàng. Chỉ trong vòng vài nhịp thở, lớp da thịt gầy yếu của Tiểu Hà đã bị thối rữa, để lộ ra khung xương trắng hếu rỉ máu đen.
"Tiểu Hà!!!"
Khương Nghiêu gầm lên đau đớn, mắt rách ra rỉ máu. Anh điên cuồng lao tới bờ hồ, bất chấp màng bảo vệ huyết quang đang khép lại rực lửa.
"Ầm!"
Nhục thân của Khương Nghiêu va chạm kịch liệt với màng bảo vệ của Huyết Phách Trận. Sức mạnh phòng ngự tà ác của đại trận bùng phát, đánh bật anh văng ngược trở lại vách đá cứng cáp.
"Rắc!"
Tiếng xương sườn rạn nứt vang lên đau đớn. Khương Nghiêu ngã sụp xuống đất, lồng ngực chấn động kịch liệt, phun ra một ngụm máu tươi đỏ thẫm. Chấn thương nặng nề làm rung chuyển lục phủ ngũ tạng, khiến vòng xoáy linh lực trong đan điền anh suýt chút nữa bị tán loạn.
"Nhóc con! Chạy mau! Đại trận đã bộc phát cực đoan, nếu không đi ngươi sẽ chết chùm với nó!" Vô Danh Tàn Hồn thét lớn, dùng chút tàn lực thần thức cuối cùng để che chở cho thức hải của Khương Nghiêu khỏi bị uy áp của Ngô Chấp Sự đông cứng.
Nhưng Khương Nghiêu như không còn nghe thấy gì nữa. Đôi mắt anh trừng trừng nhìn vào giữa hồ máu.
Lâm Tiểu Hà đang quằn quại trong vũng axit đỏ thẫm. Đan độc từ viên Huyết Phách Đan thử nghiệm trong cơ thể cậu bé cộng hưởng với năng lượng của đại trận, bắt đầu phồng rực lên màu tím đỏ tà dị ngay tại vùng đan điền.
"Biểu... ca..."
Đó là lời gọi cuối cùng của đứa em họ tội nghiệp.
"Bùm!"
Một tiếng nổ đanh thép vang lên. Đan điền của Lâm Tiểu Hà nổ tung dưới áp lực cực hạn của đan độc và trận pháp. Sức nổ xé rách hoàn toàn nhục thân tàn tạ của cậu bé thành trăm mảnh, hòa tan hoàn toàn vào dòng nước axit đỏ thẫm của Huyết Đan Trì. Không còn một mảnh xương tủy, không còn một sợi hồn phách nào sót lại.
Lâm Tiểu Hà đã chết. Chết một cách tức tưởi và tàn khốc ngay trước mắt anh.
Căn phòng ngầm rơi vào sự im lặng chết chóc, chỉ còn tiếng sôi sùng sục đầy thỏa mãn của hồ máu tước đoạt sinh mệnh.
Khương Nghiêu quỳ rạp dưới đất, hai tay cào xé nền đá đến mức móng tay gãy vụn, máu tươi hòa lẫn với bụi đất đen đúa. Nước mắt nóng hổi trộn lẫn với máu chảy dài trên khuôn mặt gầy gò, tái nhợt của anh. Sự tuyệt vọng tột cùng và nỗi bất lực của một kẻ yếu thế đè nặng lên linh hồn anh như một ngọn núi khổng lồ.
Anh đã khôi phục được đan điền, đã thức tỉnh thần khí cổ xưa, nhưng cuối cùng vẫn không thể cứu nổi đứa em trai duy nhất của mình khỏi bàn tay tàn bạo của lũ tà tu tiên môn.
"Ha ha ha! Một con chó dược nô phế thải mà cũng dám mơ tưởng cứu người?" Ngô Chấp Sự bước tới mép hồ, chiếc móc sắt trên tay rỉ ra những giọt máu của Lâm Tiểu Hà. Gã nhìn Khương Nghiêu bằng ánh mắt khinh bỉ tột cùng. "Hôm nay thu hoạch huyết khí đã đủ. Tên phế vật số 9527 kia, mạng của ngươi hôm nay tạm thời giữ lại để làm vật thử thuốc cho đợt sau. Cút về Phế Đan Các mà chờ chết đi!"
Ngô Chấp Sự vung tay phóng ra một luồng huyết khí thô bạo, hất văng Khương Nghiêu ra khỏi cửa mật thất ngầm.
Khương Nghiêu lết nhục thân đầy thương tích bò ra ngoài vách đá tối tăm. Anh không kêu gào, không khóc lóc thành tiếng nữa. Sự đau đớn tột cùng đã vượt qua giới hạn chịu đựng của thể xác, cô đọng lại thành một luồng khí lạnh lẽo, thấu xương tủy trong sâu thẳm tâm can anh.
Anh nhận ra rằng, trong cái thế giới tu tiên giả tạo này, không có chỗ cho sự yếu đuối hay nhân từ. Đan đạo sinh ra không phải để cứu người, mà là một công cụ tàn bạo dùng để nô dịch và bòn rút thọ nguyên của chúng sinh dưới danh nghĩa trường sinh giả tạo.
Khương Nghiêu khẽ đưa bàn tay phải lên. Vết bớt Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay anh không còn rực sáng rực rỡ nữa, mà chuyển sang một màu xanh lục bảo âm u, sâu thẳm như một vực sâu không đáy. Ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa sơ khai cháy âm ỉ dưới da thịt anh, mang theo oán niệm ngập tràn của Lâm Tiểu Hà vừa tan biến.
"Ta thề..."
Khương Nghiêu thì thầm, giọng nói khàn đặc, lạnh lùng đến mức khiến chướng khí xung quanh cũng phải ngưng tụ thành băng giá.
"Ta sẽ dùng vạn cổ phế đan này, nghịch luyện thành thần lực. Ta sẽ phá nát cái Huyết Đan Trì này, san bằng Ngoại Môn Dược Các, và bắt toàn bộ tông môn Đan Hà các ngươi phải đền nợ máu!"
Đạo tâm sinh tồn của anh lúc này đã hoàn toàn biến đổi, rèn giũa thành một Đạo tâm nghịch thiên bất khuất. Anh nén đau thương, kéo lê nhục thân đầy máu quay trở về căn nhà gỗ rách nát của mình tại Phế Đan Các.
Nhưng ngay khi anh vừa lách qua cánh cửa mục nát, anh nhận thấy không khí trong phòng có gì đó bất thường. Mùi máu tanh nồng từ cơ thể anh chưa kịp tiêu tán thì tiếng vo ve nhỏ nhẹ của một đàn Định Vị Cổ từ phía Dược Nô Doanh vọng lại, báo hiệu Ngô Chấp Sự đã bắt đầu ra lệnh thắt chặt an ninh và rà soát toàn bộ khu vực xung quanh Huyết Đan Trì.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!