Nhạc nềnSakuya2

Nghịch Luyện Kinh Mạch

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bên dưới lớp bùn đất nhiễm độc của Phế Đan Các, vòng xoáy linh lực màu xanh ngọc trong đan điền Khương Nghiêu bắt đầu xoay chuyển điên cuồng, sẵn sàng nuốt chửng luồng đan độc vạn cổ đầu tiên.


Đêm đã về khuya, cơn bão tuy rằng đã ngớt nhưng mưa phùn vẫn lầm rầm rơi xuống mái tranh mục nát của Phế Đan Các, tạo nên những tiếng động lộp bộp tẻ nhạt. Không khí xung quanh đặc quánh mùi lưu huỳnh cháy dở và mùi đồng rỉ sét từ hàng vạn tấn phế đan tích tụ trăm năm. Khương Nghiêu chậm rãi mở mắt, mắt trái rực lên sắc xanh lục bảo kỳ dị của Độc Nhãn Khám Phá trước khi biến mất vào bóng tối. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng khí lạnh buốt nhưng đầy độc tố đang len lỏi vào từng tế bào phổi.


Đối với một tu sĩ chính thống, chướng khí nơi này không khác gì thuốc độc đoạt mạng. Nhưng đối với người đang mang Nghịch Luyện Ấn trên tay phải như anh, đây lại là nguồn dinh dưỡng tinh khiết nhất.


"Nhóc con, muốn khôi phục đan điền, chỉ hấp thụ chướng khí loãng thế này là chưa đủ."


Trong thức hải của Khương Nghiêu, một giọng nói khàn khàn, mang theo uy nghiêm cổ kính bất chợt vang lên. Đó là Vô Danh Tàn Hồn, linh hồn đan sư cổ đại vừa thức tỉnh bên trong Nghịch Luyện Ấn sau khi hấp thụ oán niệm của vạn cổ đan sư đêm qua. Giọng nói của lão giống như tiếng hai tảng đá mài vào nhau, lạnh lùng nhưng lại chứa đựng một sự kỳ vọng thầm lặng.


"Tiền bối chỉ điểm, ta nên làm thế nào?" Khương Nghiêu thầm hỏi trong lòng.


"Đi ra ngoài kia. Sâu sau nghĩa trang có một gò đất tên là Phế Đan Khâu. Nơi đó chứa những viên phế đan biến dị có cấp bậc cao nhất mà ngoại môn thải ra. Chỉ có độc tính bạo liệt của chúng mới đủ lực lượng để xung kích chín đường kinh mạch bị phế của ngươi. Nhưng nhớ kỹ, một khi đi sai một bước, kinh mạch nổ tung, ngươi sẽ vĩnh viễn hóa thành tro bụi."


Khương Nghiêu không hề do dự. Anh khẽ gật đầu, liếc nhìn cô bé Tiểu Vũ đang ngủ say sưa ở góc phòng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé gầy gò, đôi lông mày thỉnh thoảng lại khẽ nhíu lại như đang gặp ác mộng. Sức khỏe của Tiểu Vũ ngày càng yếu đi do chướng khí ăn mòn, nếu anh không mạnh lên để tìm cách cứu cô bé, sớm muộn gì cô bé cũng sẽ giống như những dược nô khác, trở thành một cái xác vô danh bị ném xuống Huyết Đan Trì.


Khương Nghiêu vận chuyển Khô Diệp Bộ, thân hình lướt đi nhẹ nhàng như một chiếc lá khô rơi trong gió, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Anh lách qua khe hở của cánh cửa gỗ rách nát, biến mất vào màn sương độc dày đặc bên ngoài.


Áp dụng Quy Tắc Sinh Tồn Phế Đan Các, Khương Nghiêu cúi thấp người, đi men theo những rặng sồi đen rậm rạp. Anh lén lút rải một ít đất nhiễm độc lên người để che giấu hoàn toàn hơi thở sống của nhục thân, hòa lẫn vào mùi thối rữa tự nhiên của nghĩa trang. Nhờ Độc Nhãn Khám Phá rực sáng ở mắt trái, anh có thể nhìn thấy rõ những luồng sáng tuần tra vô hình của trận pháp tông môn đang quét qua quét lại trên bầu trời đêm. Anh khéo léo né tránh các điểm mù, nhanh chóng tiếp cận Phế Đan Khâu.


Trước mắt anh, Phế Đan Khâu sừng sững hiện ra như một con quái vật khổng lồ đang phủ phục trong bóng tối. Gò đất cao hàng chục mét này được tạo thành hoàn toàn từ hàng triệu viên phế đan rỉ sét, biến dị qua trăm năm. Những viên thuốc hỏng rữa nát rỉ ra những giọt dịch thể màu tím đen, bốc lên luồng khói độc dày đặc đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.


Khương Nghiêu leo lên gò đất một cách cẩn thận. Đất đá dưới chân anh thực chất là những đống phế đan rạn nứt, thỉnh thoảng lại sạt lở nhẹ phát ra tiếng rào rạo ghê người. Dưới nhãn thuật của mắt trái, anh nhìn thấy sâu trong gò đất có những luồng khí độc rực rỡ màu sắc.


"Kia rồi..." Khương Nghiêu lầm bầm. Anh cúi xuống, dùng đôi tay đầy vết chai sạn đào bới đống vụn thuốc. Sau vài nhịp thở, ngón tay anh chạm vào một vật tròn trịa, lạnh ngắt.


Đó là một viên Phế Đan Biến Dị cấp thấp, to bằng ngón tay cái, bề mặt nổi đầy những hoa văn màu đỏ sậm như những mạch máu đang uốn lượn. Độc tính tỏa ra từ viên đan này nồng đậm đến mức khiến da lòng bàn tay anh lập tức bỏng rát, xuất hiện những vết phồng rộp nhỏ.


"Tốt lắm, chính là thứ này. Mang nó về, ta sẽ dạy ngươi cách nghịch luyện." Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên đầy thúc giục.


Khương Nghiêu giấu viên phế đan vào vạt áo rách, lập tức vận chuyển Khô Diệp Bộ quay trở về căn nhà gỗ rách nát của mình. Anh biết thời gian của mình không có nhiều, các đợt tuần tra của chấp sự đan các có thể diễn ra bất cứ lúc nào.


Trở lại phòng, Khương Nghiêu ngồi kiết già trên tấm chiếu rách nát. Anh lôi viên Phế Đan Biến Dị ra đặt trước mặt. Dưới ánh sáng lờ mờ của ngọn đèn dầu sắp cạn, viên thuốc hỏng tỏa ra một luồng ánh sáng đỏ sậm đầy tà dị.


"Bắt đầu đi nhóc con. Vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, dẫn độc khí từ lòng bàn tay phải đi ngược chiều tuần hoàn thông thường." Vô Danh Tàn Hồn nghiêm nghị chỉ dẫn.


Khương Nghiêu hít sâu một hơi, áp lòng bàn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn trực tiếp lên viên phế đan.


"Xèo xèo!"


Một tiếng rít chói tai vang lên khi Nghịch Luyện Ấn chạm vào viên thuốc hỏng. Cổ ấn màu xám tro trên mu bàn tay anh đột ngột rực sáng sắc xanh lục bảo rực rỡ. Luồng kịch độc màu đỏ sậm từ viên đan lập tức bị cổ ấn hút mạnh, hóa thành một luồng khí bạo liệt xông thẳng vào kinh mạch tay phải của anh.


"Ư..."


Khương Nghiêu cắn chặt răng, một tiếng rên rỉ đau đớn nghẹn lại nơi cổ họng. Cơn đau tột cùng ập đến như thể có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé, thiêu đốt kinh mạch từ bên trong. Luồng độc khí bạo ngược không đi theo đường tuần hoàn thông thường của Đan Hà Dẫn Khí Quyết, mà dưới sự khống chế của Nghịch Luyện Ấn, nó bị cưỡng ép chảy ngược chiều kinh mạch, xung kích thẳng về phía đan điền bị phế bỏ của anh.


"Giữ vững đạo tâm! Không được phép buông lỏng thần thức!" Vô Danh Tàn Hồn thét lớn trong đầu anh.


Nhưng luồng độc khí quá bạo liệt. Khi nó đi qua kinh mạch cánh tay, Khương Nghiêu cảm giác như xương cốt mình đang bị bẻ gãy từng khúc. Kinh mạch căng phồng lên, rạn nứt rỉ ra những giọt máu đen kịt ngoài da. Sự đau đớn xé rách linh hồn khiến thần trí anh bắt đầu chao đảo, ảo ảnh về cái chết đau đớn của cha mẹ dưới ruộng linh cúc lại hiện về, kích động oán niệm vạn cổ trong thức hải bùng phát.


"Ta không thể gục ngã ở đây! Ta phải sống... để đòi lại món nợ máu này!"


Khương Nghiêu gầm lên trong lòng. Ý chí sinh tồn mãnh liệt bộc phát cực hạn. Đúng lúc này, cổ tay trái của anh khẽ ấm lên. Chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát tỏa ra một mùi hương linh cúc dịu nhẹ, tạo thành một màng bảo vệ mỏng manh xoa dịu thức hải đang chao đảo của anh.


Mượn khoảnh khắc tỉnh táo quý giá ấy, Khương Nghiêu dồn toàn bộ tinh thần lực kích hoạt Nghịch Luyện Ấn ở mức cao nhất. Cổ ấn rống lên, bẻ gãy hoàn toàn các liên kết phân tử của độc tố đỏ sậm, cưỡng ép chuyển hóa chúng thành luồng linh lực nguyên thủy tinh khiết nhất màu xanh ngọc bảo.


Luồng linh lực tịnh hóa này cuồn cuộn chảy vào đan điền đổ nát của anh. Vòng xoáy linh lực trong đan điền xoay chuyển điên cuồng, hấp thụ trọn vẹn sinh cơ mới, khôi phục thêm một phần kinh mạch bị đứt gãy. Đan điền của anh từ 15% khôi phục nhanh chóng tiến lên 20%.


Nhưng sự yên tĩnh không kéo dài được lâu.


"Rầm! Rầm! Rầm!"


Tiếng đập cửa thô bạo bất ngờ vang dội xé rách màn đêm tĩnh mịch của Phế Đan Các. Tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng cùng giọng nói lanh lảnh, chua ngoa quen thuộc vang lên bên ngoài:


"Lũ súc sinh dược nô bên trong đâu! Cút ra đây hết cho ta! Kiểm tra đột xuất!"


Khương Nghiêu giật nảy mình. Mắt trái anh khẽ giật, nhãn thuật Độc Nhãn Khám Phá nhìn xuyên qua khe cửa gỗ, phát hiện ra bóng dáng béo ú, mặc áo xanh lục rộng thùng thình của Chấp Sự Mã đang dẫn đầu một đội tuần tra Thiết Huyết Đội vũ trang hạng nặng đứng bên ngoài. Trên tay lão, chiếc bàn tính bằng đồng mạ vàng khẽ gảy lách cách đầy vẻ nôn nóng và tham lam.


"Nguy rồi! Là Chấp Sự Mã! Lão già tham lam này sao lại đến đây vào giờ này?" Khương Nghiêu thầm kinh hoàng.


"Bình tĩnh nhóc con! Nhanh chóng giấu viên phế đan đi! Vận hành Đan Điền Giả Tử ngay lập tức!" Vô Danh Tàn Hồn ra lệnh khẩn cấp.


Khương Nghiêu phản ứng cực nhanh. Anh giấu viên phế đan biến dị còn dở dang xuống dưới gầm giường đất ẩm ướt, lén lút lấy một viên Hạ Phẩm Khí Huyết Đan tơi tả đặt bên cạnh gối để làm vật ngụy trang.


Ngay sau đó, anh nằm rạp xuống chiếu, vận chuyển bí thuật Đan Điền Giả Tử.


Trong nháy mắt, Khương Nghiêu phong tỏa hoàn toàn chín đường kinh mạch chính. Vòng xoáy linh lực màu xanh ngọc trong đan điền ngừng xoay, thu nhỏ lại thành một đốm sáng mờ nhạt ẩn sâu dưới lớp tro tàn nguội lạnh của đan điền bị phế. Nhịp tim của anh chậm lại tối đa, hơi thở tắt lịm, nhục thân trở nên lạnh ngắt, da dẻ nhợt nhạt không chút huyết sắc, giống hệt như một cái xác dược nô sắp chết vì trúng độc sâu.


"Rầm!"


Cánh cửa gỗ mục nát bị một tên lính tuần tra Thiết Huyết Đội đạp tung, vỡ vụn thành nhiều mảnh. Gió lạnh mang theo hơi nước mưa phùn ùa vào phòng, thổi tắt ngọn đèn dầu le lói.


Chấp Sự Mã chậm rãi bước vào phòng. Lão bịt mũi bằng một chiếc khăn lụa thêu hoa để tránh mùi hôi thối của chướng khí, đôi mắt ti hí đảo liên tục khắp căn phòng chật hẹp, rách nát.


"Chậc, cái nơi rách nát này thật khiến người ta buồn nôn." Chấp Sự Mã lầm bầm đầy khinh bỉ. Lão tiến về phía giường đất, dùng chân đi ủng da đá mạnh vào sườn Khương Nghiêu đang nằm im lìm.


"Bịch!"


Cú đá nặng nề khiến nhục thân gầy gò của Khương Nghiêu văng vào vách tường đất ẩm ướt, nhưng anh vẫn nằm im, không hề phát ra một tiếng động hay có bất kỳ phản ứng co giật nào. Thể trạng của anh lúc này hoàn hảo như một cái xác không hồn.


Chấp Sự Mã nhíu mày. Lão cúi xuống, vươn bàn tay béo múp míp đầy nhẫn ngọc ra, trực tiếp áp vào ngực Khương Nghiêu. Một luồng chân lực hỏa hệ nóng rực, bạo ngược từ lòng bàn tay lão tuôn ra, thô bạo quét thẳng vào đan điền của Khương Nghiêu hòng dò xét tu vi.


Trong bóng tối tinh thần, Khương Nghiêu phải chịu đựng áp lực cực lớn. Luồng chân lực hỏa hệ của Chấp Sự Mã như một ngọn lửa đang liếm láp xung quanh đan điền anh. Nếu anh để lộ bất kỳ một tia linh lực nghịch chuyển nào, lão già tham lam này sẽ lập tức phát hiện ra đan điền anh đã khôi phục và Nghịch Luyện Ấn trên tay phải.


"Nhẫn nhịn! Giữ vững Đan Điền Giả Tử!" Khương Nghiêu thầm tự nhủ, ý chí sinh tồn kiên cường ép anh phải chịu đựng cơn nóng rát mà không được phép rung động thần phách.


Luồng chân lực của Chấp Sự Mã quét qua quét lại trong đan điền Khương Nghiêu suốt mười nhịp thở. Nhưng dưới sự phong tỏa hoàn hảo của bí thuật giả chết, lão chỉ cảm nhận được một bãi hoang tàn nguội lạnh, kinh mạch đứt gãy chằng chịt đầy đan độc tích tụ lâu ngày, không hề có bất kỳ dấu hiệu nào của sự tu luyện.


Chấp Sự Mã thu tay lại, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ và chán ghét. Lão quẹt tay vào vạt áo như thể vừa chạm phải thứ gì đó bẩn thỉu.


"Hừ, vẫn chỉ là một con chó phế thải sắp chết. Đan độc đã ăn mòn tận xương tủy, sống không quá ba ngày nữa." Chấp Sự Mã lạnh lùng nhận xét.


Đột nhiên, mắt lão liếc thấy viên Hạ Phẩm Khí Huyết Đan tơi tả đặt cạnh gối Khương Nghiêu. Lão cúi xuống nhặt lên, gảy gảy vài cái trên chiếc bàn tính vàng rồi cười lạnh:


"Lũ dược nô rác rưởi các ngươi còn bày đặt tàng trữ đan dược phục hồi sao? Thật lãng phí tài nguyên của tông môn!"


Lão già béo ú đút viên đan dược ngụy trang vào túi áo, rồi quay sang tên lính tuần tra đứng cạnh, ra lệnh bằng giọng nói lanh lảnh đầy tàn nhẫn:


"Từ ngày mai, cắt giảm một nửa khẩu phần ăn của Phế Đan Các và Dược Nô Doanh này cho ta. Lũ chó sắp chết này không cần ăn nhiều thế để làm gì, bớt được chút lương thực nào hay chút ấy, để dành linh thạch cống nạp cho nội môn."


"Tuân lệnh chấp sự!" Tên lính tuần tra cung kính đáp.


Chấp Sự Mã buông lời nhục mạ cuối cùng rồi dẫn theo đội tuần tra nghênh ngang rời đi. Tiếng bước chân nặng nề của bọn chúng xa dần, trả lại sự tịch mịch lạnh lẽo cho căn nhà gỗ rách nát.


Khương Nghiêu nằm im thêm nửa nén nhang nữa để bảo đảm bọn chúng đã đi xa hẳn. Sau đó, anh mới từ từ ngồi dậy, khẽ thở hắt ra một ngụm khí đen kịt đầy độc tố.


"Khụ... khụ..."


Cơ thể anh run rẩy dữ dội. Việc cưỡng ép duy trì Đan Điền Giả Tử dưới sự dò xét của tu sĩ Luyện Khí tầng 5 như Chấp Sự Mã đã tiêu hao rất nhiều thể lực của anh. Nhục thân anh đau nhức như bị vạn kim châm chọc, nhưng ánh mắt anh lại rực sáng lên một niềm vui sướng điên cuồng.


Anh đã qua mặt hoàn hảo lão già tham lam kia! Bí mật của anh vẫn được bảo toàn tuyệt đối.


Khương Nghiêu đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dưới ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe mái nhà tranh dột nát, mu bàn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn đột ngột phát ra một luồng ánh sáng xanh lục nhạt đầy ma mị.


Cơ thể Khương Nghiêu dần khôi phục, nhưng việc nghịch luyện tạo ra một luồng hỏa độc màu xanh lục nhạt kỳ lạ trong lòng bàn tay.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!