Oán Niệm Vạn Cổ
Cơn mưa lạnh xối xả dội xuống nhục thân lạnh ngắt của Khương Nghiêu khi gã bị kéo lê trên đất đá dưới mưa lớn, nhưng sâu trong đan điền, vòng xoáy linh lực nghịch luyện đầu tiên đã âm thầm bắt đầu hoạt động.
"Rầm!"
Hai tên đệ tử tạp dịch ném mạnh cơ thể gầy gò của Khương Nghiêu xuống nền đất bùn nhão nhoét, lẫn lộn với vô số mảnh vụn của phế đan rữa nát. Mùi hôi thối của đan độc tích tụ trăm năm xộc lên, hòa cùng hơi nước ẩm ướt tạo thành một làn sương mù màu xanh lục nhạt bao phủ khắp không gian. Đây chính là Phế Đan Các – bãi rác khổng lồ và cũng là mồ chôn của hàng vạn dược nô Đan Hà Tông.
"Xui xẻo thật, đêm hôm giông bão lại phải đi vứt xác cái thứ rác rưởi này." Một tên tạp dịch nhổ nước bọt khinh bỉ, quẹt nước mưa trên mặt rồi quay lưng bỏ đi: "Nhanh lên, chướng khí ở Phế Đan Các này độc lắm, ở lâu phổi thối ra thì có mười viên Khí Huyết Đan cũng không cứu nổi."
Tiếng bước chân của hai tên tạp dịch xa dần rồi tắt hẳn dưới tiếng sấm rền vang.
Khương Nghiêu vẫn nằm im trong tư thế vặn vẹo. Anh đang vận hành Đan Điền Giả Tử, phong tỏa hoàn toàn nhịp tim và dòng chảy linh lực mỏng manh vừa ngưng tụ được từ viên Huyết Phách Đan. Cho đến khi thần thức cảm nhận được xung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, anh mới từ từ mở mắt ra.
"Khụ... khụ..."
Khương Nghiêu ho khan dữ dội, ngụm máu đen rỉ ra từ khóe môi bị nước mưa cuốn trôi. Cơn đau từ kinh mạch tay phải truyền đến nhức nhối như bị vạn kim châm chọc. Đó là cái giá phải trả khi Nghịch Luyện Ấn cưỡng ép chuyển hóa kịch độc của Huyết Phách Đan trong trạng thái nhục thân quá yếu ớt. Nhưng nỗi đau thể xác chưa là gì so với những gì đang diễn ra trong thức hải của anh.
Ngay khi anh hít vào luồng chướng khí đậm đặc của Phế Đan Các, một luồng oán khí vô hình nhưng vô cùng khổng lồ từ dưới lòng đất ẩm ướt bất ngờ cuộn trào, thô bạo tràn thẳng vào đỉnh đầu anh.
"Oanh!"
Đầu óc Khương Nghiêu nổ tung. Thần thức của anh bị một lực lượng vô hình kéo tuột vào Huyễn Cảnh Đan Lò. Trong không gian tinh thần đỏ rực như máu ấy, một chiếc lò đan khổng lồ rạn nứt sừng sững hiện ra. Xung quanh lò đan, hàng vạn bóng ma xám xịt của những dược nô đã khuất đang gào thét điên cuồng.
"Trả mạng cho ta... Đan Hà Tông... lũ tà tu tàn bạo!"
"Ta đau quá! Lục phủ ngũ tạng của ta đang tan chảy!"
"Tại sao... tại sao chúng ta phải làm vật tế cho sự trường sinh giả tạo của các ngươi?!"
Những tiếng gào thét thảm thiết, oán hận thấu xương tủy của hàng vạn linh hồn bị chôn vùi dưới bãi rác phế đan này tràn ngập thức hải Khương Nghiêu. Sức mạnh tinh thần của anh vốn chỉ là phàm nhân, lập tức bị làn sóng oán niệm này tàn phá kịch liệt. Kinh mạch trong đầu anh căng phồng như muốn nổ tung, ảo ảnh về những dược nô bị nổ đan điền trong Trừng Phạt Huyết Đan Trì hiện lên rõ mồn một, liên tục cắn xé thần trí anh.
"Không... ta không thể điên loạn ở đây! Ta còn phải báo thù!" Khương Nghiêu cắn chặt răng, cố gắng vận dụng chút linh lực mỏng manh để trấn áp oán niệm. Nhưng anh càng phản kháng, những bóng ma oán hận càng hung hãn lao vào, ý đồ đoạt xá nhục thân còn hơi ấm này.
Giữa lúc thần trí Khương Nghiêu sắp sửa chìm vào bóng tối vĩnh viễn, cổ tay trái của anh bất ngờ tỏa ra một luồng hơi ấm dịu nhẹ. Chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát – kỷ vật duy nhất của mẫu thân Lâm Sương Hoa để lại – khẽ rực sáng màu vàng nhạt.
Một mùi hương linh cúc hoang dã, thanh khiết và dịu mát bất ngờ lan tỏa khắp thức hải của anh. Mùi hương ấy như một dòng suối trong lành, nhẹ nhàng xoa dịu những vết rạn nứt trên thần hồn Khương Nghiêu, tạm thời đẩy lùi làn sương mù oán niệm màu tím đen đang bao vây lấy anh.
Trong khoảnh khắc tỉnh táo ngắn ngủi nhờ kỷ vật định thần, Khương Nghiêu nhìn những bóng ma đang gào thét xung quanh bằng ánh mắt không còn sợ hãi, mà chỉ còn sự đồng cảm sâu sắc.
"Các vị tiền bối... đồng bào của ta..." Khương Nghiêu lên tiếng trong thức hải, giọng nói run rẩy nhưng kiên định vô bì: "Ta cũng như các ngươi, là một dược nô bị Đan Hà Tông phế bỏ, bị coi như cỏ rác thử thuốc. Cha mẹ ta đã chết dưới sự bóc lột của chúng. Ta thề, bằng cả linh hồn này, ta sẽ dùng chính đan đạo nghịch luyện để đập tan sự thống trị tàn bạo của chúng, đòi lại công lý cho tất cả chúng ta! Đừng đoạt xá ta... hãy đồng hành cùng ta!"
Lời thề mang theo sự đồng cảm chân thành và sát ý thấu trời của Khương Nghiêu vang vọng khắp Huyễn Cảnh Đan Lò. Những bóng ma gào thét bỗng nhiên khựng lại. Oán khí cuồng bạo dần lắng xuống, biến thành những luồng khí xám tro dịu nhẹ, lặng lẽ hòa nhập vào Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải của anh.
Cổ ấn rực sáng sắc xanh lục bảo rực rỡ, hấp thụ trọn vẹn luồng oán niệm này và bắt đầu sạc đầy năng lượng chuyển hóa. Vòng xoáy linh lực trong đan điền anh khẽ rung động, củng cố thêm một phần tu vi thô sơ.
"Xoạt... xoạt..."
Tiếng chổi tre quét lá khô xào xạc bất ngờ vang lên giữa màn đêm tĩnh mịch, kéo Khương Nghiêu trở về thực tại. Anh giật mình, lập tức nằm im, vận hành Đan Điền Giả Tử để giả chết một lần nữa.
Từ trong màn sương độc của Phế Đan Các, một bóng người gù còng, mặc áo vải thô rách rưới chậm rãi bước tới. Đó là Mặc Lão – lão bộc câm canh giữ nghĩa trang phế đan. Khuôn mặt lão bị biến dạng hoàn toàn bởi những vết bỏng axit của đan độc, đôi mắt mờ đục nhưng ẩn chứa một sự trầm mặc đáng sợ.
Mặc Lão dừng lại trước nhục thân của Khương Nghiêu. Lão lặng lẽ nhìn thiếu niên gầy gò một lúc lâu, ánh mắt lướt qua mu bàn tay phải – nơi Nghịch Luyện Ấn vừa ẩn đi – với một tia dao động vô cùng nhỏ mà mắt thường không thể phát hiện. Lão không hề tỏ ra kinh ngạc hay báo động.
Lẳng lặng, lão bộc câm đặt một bát cháo nóng bốc khói nghi ngút, hoàn toàn không chứa độc tố xuống cạnh đầu Khương Nghiêu. Sau đó, lão vung chổi tre, quét dọn những dấu vết kéo lê và tàn dư linh lực xung quanh khu vực anh nằm, che giấu hoàn toàn hành tung cho anh trước khi lẳng lặng biến mất vào màn sương độc.
Khương Nghiêu đợi cho tiếng quét chổi đi xa mới từ từ ngồi dậy. Anh nhìn bát cháo nóng dưới đất, lòng dâng lên một luồng hơi ấm kỳ lạ. Ở nơi địa ngục trần gian này, vẫn còn một người thầm lặng bảo vệ anh. Anh bưng bát cháo lên ăn ngấu nghiến, cảm nhận dòng năng lượng thuần khiết hiếm hoi nuôi dưỡng nhục thân kiệt quệ.
Sau khi ăn xong, Khương Nghiêu tập trung thần thức vào mắt trái. Anh kích hoạt Độc Nhãn Khám Phá.
"Vút!"
Mắt trái anh rực sáng sắc xanh lục bảo rực rỡ, đồng tử co lại thành hình tam giác cổ kính. Trong tầm mắt của anh lúc này, Phế Đan Các không còn là một bãi rác bẩn thỉu, mà là một kho báu khổng lồ. Hàng vạn viên phế đan bị thải ra đang tỏa ra những luồng khí độc màu sắc khác nhau, đại diện cho các loại độc tố và oán niệm khác nhau đang chảy ngầm dưới đất.
Ở trung tâm bãi rác, một đốm lửa nhỏ màu tím đen đang khẽ bay lơ lửng – đó chính là Vạn Cổ Đan Linh, ý chí ngưng tụ từ oán khí của vạn cổ phế đan.
Khương Nghiêu khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy ngạo nghễ. Áp dụng Bách Độc Tịnh Hóa Quy Tắc, anh nhận ra rằng dưới bãi rác Phế Đan Các này ẩn chứa vô số oán niệm và độc tố có thể giúp anh nghịch luyện, sạc năng lượng cho Nghịch Luyện Ấn để khôi phục đan điền nhanh hơn gấp mười lần tu luyện thông thường.
Đây không phải là mồ chôn của anh, mà là nơi anh sẽ nghịch luyện thành thần!
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!