Khổ Nhục Kế
Mưa phùn rả rích rơi trên những tán sồi đen âm u, tiếng nước chảy róc rách dưới khe đá lạnh buốt dường như càng làm tăng thêm sự tĩnh lặng đến rợn người của màn đêm vùng biên ải. Trong hang đá khô ráo khuất sau vách rêu phong, đống lửa sồi nhỏ đã tắt lịm từ lâu, chỉ còn lại những làn khói xám mỏng manh vương vấn trên thạch bản.
Khương Nghiêu ngồi xếp bằng, đôi mắt bạc trắng khẽ mở ra trong bóng tối. Bên cạnh anh, Thiết Đầu đã hạ sốt, hơi thở dần trở nên đều đặn dù khuôn mặt gầy gò vẫn còn tái nhợt vì mất máu. Cô bé Tiểu Vũ co rúm người dưới tấm chăn vải thô rách rưới, đôi bàn tay nhỏ bé vẫn nắm chặt lấy vạt áo bào xám của anh như thể sợ rằng chỉ cần buông ra, chỗ dựa duy nhất của cuộc đời cô bé sẽ biến mất.
Khương Nghiêu cúi đầu nhìn mu bàn tay phải của mình. Vết bớt Nghịch Luyện Ấn lúc này đã hoàn toàn ẩn sâu dưới da, không còn tỏa ra luồng sáng xanh lục bảo ma mị nữa, nhưng cảm giác bỏng rát âm ỉ trong chín đường kinh mạch vẫn nhắc nhở anh về cái giá của việc cưỡng ép nghịch chuyển hỏa độc từ vụ nổ lôi hỏa đạn trước đó. Linh lực Trúc Cơ ngầm trong cơ thể anh đã cạn kiệt đến giọt cuối cùng, lồng ngực trái nhói lên từng cơn đau buốt từ vết thương rạn xương sườn chưa lành.
"Nhóc con, ngươi thực sự quyết định quay lại địa ngục đó sao?"
Trong thức hải của Khương Nghiêu, giọng nói khàn khàn, trầm đục của Vô Danh Tàn Hồn vang lên, mang theo một sự cảnh báo nghiêm khắc. "Cổ Hữu Lăng là kẻ Trúc Cơ Kỳ tầng 4, tàn độc nham hiểm vô bì. Với nhục thân trọng thương và linh lực kiệt quệ của ngươi lúc này, một khi bước chân vào Chấp Pháp Đường Ngoại Môn, chỉ cần lão động ngón tay cũng đủ nghiền nát ngươi thành tro bụi."
Khương Nghiêu khẽ truyền âm đáp lại, ánh mắt rực lên một tia kiên định bất khuất: "Sư phụ, ta không còn lựa chọn nào khác. Nếu ta tiếp tục trốn chạy trong Sâm Lâm Sồi Đen, Cổ Hữu Lăng điên cuồng vì cái chết của Cổ Đồ chắc chắn sẽ trút giận lên Dược Nô Doanh. Hàng trăm đồng bào dược nô vô tội, và cả những người thân thuộc của cha mẹ ta trồng linh cúc năm xưa, tất cả sẽ bị lão tàn sát dã man để ép ta lộ diện. Ta không thể trốn chạy để đổi lấy mạng sống bằng máu của họ."
Anh dừng lại một chút, bàn tay siết chặt chuôi dao găm Thô Thiết Độc Thủ Chủy giấu dưới gầm áo: "Hơn nữa, việc trốn chạy hoang dã chỉ là giải pháp tạm thời. Ta phải chủ động quay lại địa ngục đó, dùng luật pháp tông môn làm lá chắn sống để Cổ Hữu Lăng không thể lén lút thủ tiêu ta ngay lập tức. Chỉ có xét xử công khai trước hàng ngàn đệ tử ngoại môn, ta mới có cơ hội vạch trần tội ác luyện tà đan của Cổ Đồ, ép tông môn phải giam lỏng ta thay vì xử tử."
"Ý định của ngươi rất tốt, mượn lực đả lực, giả yếu dụ địch." Vô Danh Tàn Hồn thở dài một tiếng trầm đục. "Nhưng cực hình của Chấp Pháp Đường không phải là thứ một phàm nhân hay tu sĩ Luyện Khí tầng thấp có thể chịu đựng được. Ngươi đã chuẩn bị chưa?"
"Ta đã có Đan Điền Giả Tử và Độc Linh Thể sơ kỳ." Khương Nghiêu lạnh lùng đáp.
Anh đứng dậy, nhẹ nhàng gỡ tay Tiểu Vũ ra khỏi áo mình. Đứng trước thạch bản lạnh lẽo, Khương Nghiêu bắt đầu vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết theo chiều ngược lại. Anh nhắm mắt, nhẩm khẩu quyết cổ, tập trung toàn bộ tinh thần lực còn lại vào đan điền. Vòng xoáy linh lực màu xanh ngọc vừa ngưng tụ lập tức run rẩy kịch liệt, rồi dưới sự khống chế của Nghịch Luyện Ấn, toàn bộ kinh mạch và huyệt đạo chính của anh đột ngột ngưng bế hoàn toàn.
Bí thuật Đan Điền Giả Tử kích hoạt.
Trong nháy mắt, nhục thân của Khương Nghiêu trở nên lạnh ngắt như một xác chết, sắc mặt trắng bệch không chút huyết sắc, mạch đập hoàn toàn biến mất. Đan điền của anh dưới sự dò xét của thần thức ngoại nhân sẽ chỉ là một khoảng không hoang tàn, nguội lạnh và vỡ vụn, giống hệt như một phế nhân dược nô sắp chết vì trúng độc sâu.
Chưa dừng lại ở đó, Khương Nghiêu lấy ra một ít bột độc thảo Đoạn Trường còn sót lại, trộn với nước chướng khí ẩm ướt rồi bôi trực tiếp lên các vết thương cũ trên ngực và cánh tay trái. Dịch độc ăn mòn da thịt ngoài, tạo ra những vết lở loét giả đầy máu mủ ghê rợn, tỏa ra mùi tanh hôi của đan độc tích tụ lâu ngày.
Nhìn lại bản thân trong vũng nước mưa đọng trên thạch bản, Khương Nghiêu khẽ mỉm cười lạnh lùng. Lúc này, anh hoàn toàn là một con chó thử thuốc rác rưởi sắp chết vứt bỏ, không có bất kỳ một chút khí tức tu luyện nào.
"Tiểu Vũ, Thiết Đầu." Khương Nghiêu cúi xuống khẽ thì thầm bên tai cô bé đang ngủ say. "Hai người hãy trốn thật sâu trong hang đá này, dùng bột che giấu hơi thở của Tô Lăng rắc xung quanh. Chờ anh quay lại."
Nói xong, Khương Nghiêu xoay người, lảo đảo bước ra khỏi hang đá, tiến về phía bìa rừng sồi đen dưới làn mưa phùn lạnh giá.
Chỉ sau nửa canh giờ di chuyển giả vờ kiệt sức, Khương Nghiêu đã nghe thấy tiếng bước chân dồn dập và ánh đuốc le lói từ phía lối mòn biên giới.
"Có bóng người! Hướng tây nam! Mau bao vây!"
Tiếng hét nghiêm nghị của một đệ tử chấp pháp vang lên. Ngay lập tức, năm bóng đen mặc đạo bào chấp pháp màu đen tuyền từ trong bụi rậm lao ra, thanh kiếm sắt rực sáng linh lực khóa chặt mọi ngả đường chạy trốn của anh. Dẫn đầu nhóm tuần tra là Lục Chấn – một thanh niên nghiêm nghị, lưng thẳng như giáo, đôi mắt cương trực và lạnh lùng nhìn chằm chằm vào Khương Nghiêu.
Khương Nghiêu giả vờ hốt hoảng, bước chân khập khiễng vấp phải rễ sồi rồi ngã quỵ xuống bùn đất lầy lội. Anh thở hổn hển, cố ý để lộ cánh tay trái đầy vết lở loét giả và lồng ngực đẫm máu khô.
"Khương Nghiêu? Ngươi là tên dược nô mưu phản đã sát hại Chấp sự Cổ Đồ?" Lục Chấn bước lại gần, thanh Chấp Pháp Thiết Kiếm chỉ thẳng vào cổ họng anh, nhưng đôi mắt nghiêm nghị của gã khẽ co rụt lại khi nhìn thấy trạng thái thảm hại của đối thủ.
"Lục... Lục sư huynh..." Khương Nghiêu thều thào, giọng nói yếu ớt như sắp đứt hơi, mắt trái khẽ rỉ ra một vệt máu mỏng giả tạo. "Ta không sát hại... Chấp sự... Cổ Đồ ép ta thử Huyết Phách Đan cực độc... ta trốn chạy vì muốn sống... xin hãy đưa ta về Chấp Pháp Đường... ta muốn chịu xét xử công khai trước tông môn..."
Lục Chấn khẽ nhíu mày. Gã vung tay trái, phóng ra một luồng thần thức dò xét trực tiếp vào đan điền của Khương Nghiêu. Dưới tác động của Đan Điền Giả Tử, luồng thần thức của Lục Chấn chỉ chạm phải một khoảng không nguội lạnh, kinh mạch rách nát hoang tàn không một chút linh lực.
"Đan điền hoàn toàn bị phế, nhục thân đầy sẹo độc sắp chết..." Lục Chấn thầm kinh ngạc trong lòng. "Một phế nhân thế này làm sao có thể dùng độc thuật tàn bạo để giết chết Cổ Đồ là tu sĩ Luyện Khí tầng 6? Việc này chắc chắn có uẩn khúc lớn. Cổ Hữu Lăng vội vàng phát lệnh truy sát toàn tông, rõ ràng là muốn giết người diệt khẩu để che giấu điều gì đó."
Với bản tính cương trực và tôn trọng luật pháp chân chính của tông môn, Lục Chấn không hề ra tay tàn bạo. Gã lấy ra một sợi Hắc Thiết Tỏa Liên, nhẹ nhàng khóa chặt hai tay Khương Nghiêu lại, nhưng ra tay rất nhẹ để tránh chạm vào những vết lở loét giả trên cổ tay anh.
"Khương Nghiêu, ta sẽ áp giải ngươi về Chấp Pháp Đường Ngoại Môn để xét xử công khai theo đúng quy định của tông môn. Nếu ngươi thực sự bị oan uổng, luật pháp của Đan Hà Tông sẽ trả lại sự trong sạch cho ngươi." Lục Chấn nghiêm nghị nói, rồi quay sang ra lệnh cho đám đệ tử tuần tra phía sau. "Áp giải tội nhân về tông! Tuyệt đối không được để người của Cổ Gia chi nhánh tiếp cận gã trước khi lên công đường!"
Khương Nghiêu cúi đầu, mái tóc bạc trắng rũ xuống che khuất khuôn mặt nhợt nhạt. Dưới lớp áo vải thô rách rưới, khóe môi anh khẽ nhếch lên một đường cong lạnh lùng. Bước đầu tiên của Khổ Nhục Kế đã thành công viên mãn. Lục Chấn đã cắn câu, và gã sẽ là lá chắn chính trị tốt nhất bảo vệ anh trước sự truy sát điên cuồng của Cổ Hữu Lăng.
...
Sáng hôm sau, tiếng chuông đồng vang dội ba tiếng trầm buồn từ đỉnh đồi ngoại môn, báo hiệu một cuộc thẩm phán công khai sắp diễn ra tại Chấp Pháp Đường Ngoại Môn.
Tòa kiến trúc uy nghiêm được xây dựng bằng những khối đá xám khổng lồ, xung quanh là những hàng cột đá chạm khắc hoa văn lôi đình rực sáng phù văn màu xanh lam. Bầu không khí trước sảnh đường vô cùng náo nhiệt và hỗn loạn. Hàng ngàn đệ tử tạp dịch nghèo khổ, đệ tử đan các ngoại môn và đám dược nô gầy gò từ khắp các khu vực đổ về, vây kín cả khoảng sân rộng lớn dưới thềm đá.
"Nghe nói tên dược nô số 9527 mưu phản đã bị bắt trở về rồi!"
"Một tên phế vật đan điền bị phế mà dám giết chết Chấp sự Cổ Đồ sao? Thật không thể tin nổi!"
"Suỵt! Nhỏ tiếng thôi! Cổ Gia chi nhánh đang điên cuồng tìm kẻ báo thù đấy. Trận này Chấp Pháp Đường chắc chắn sẽ dùng cực hình để răn đe chúng ta!"
Tiếng bàn tán xôn xao xé rách bầu không khí u ám của buổi sớm. Giữa những tiếng xì xào ấy, Khương Nghiêu bị hai tên đệ tử chấp pháp áp giải bước lên những bậc thềm đá dẫn vào sảnh đường. Anh kéo lê sợi xích sắt Hắc Thiết Tỏa Liên nặng nề trên mặt đá, phát ra những tiếng loảng xoảng chói tai. Nhục thân gầy gò, rách rưới bám đầy muội than đan lò và những vết lở loét rỉ máu giả tạo của anh khiến đám đông đệ tử tạp dịch xung quanh không khỏi lộ ra vẻ đồng cảm và thương xót.
Bước vào bên trong sảnh đường rộng lớn, Khương Nghiêu lập tức cảm nhận được một luồng uy áp khổng lồ đè nặng xuống bả vai.
Trên chiếc ghế đá cao nhất giữa công đường, Tôn Trưởng Lão – Trưởng lão Chấp Pháp Đường ngoại môn – đang ngồi sừng sững. Lão là một ông già râu tóc bạc trắng, khuôn mặt nghiêm nghị giả tạo mang theo vẻ đạo đức giả sâu sắc, khoác trên người bộ đạo bào chấp pháp cao quý thêu chỉ vàng lấp lánh. Trên bàn đá trước mặt lão đặt chiếc Chấp Pháp Đồng Ấn – pháp bảo có khả năng trấn áp tu vi cấp thấp đang tỏa ra luồng hào quang màu vàng nhạt đầy đe dọa.
Đứng bên cạnh thềm đá là Lý Hổ – đệ tử chấp pháp ngoại môn hung hãn, tay sai đắc lực của Tôn Trưởng Lão. Gã đàn ông mặt vuông vức, ánh mắt hung tợn đang vuốt ve sợi xích sắt khóa hồn tẩm linh lực trói buộc đối thủ, nhìn Khương Nghiêu với vẻ khinh bỉ tột độ.
Lục Chấn bước lên phía trước, chắp tay hành lễ hướng về phía Tôn Trưởng Lão: "Báo cáo Trưởng lão, đệ tử đã bắt giữ được tội nhân mưu phản Khương Nghiêu tại rìa Sâm Lâm Sồi Đen. Đan điền của gã đã bị phế bỏ hoàn toàn, nhục thân trọng thương kiệt quệ do trúng độc sâu. Đệ tử nhận thấy vụ án sát hại Chấp sự Cổ Đồ có nhiều điểm nghi vấn, kính xin Trưởng lão cho phép thẩm vấn công khai theo luật lệ tông môn."
"Hừ! Có gì mà nghi vấn?!"
Tôn Trưởng Lão đập mạnh tay xuống bàn đá, tiếng nổ vang dội như sấm rền chấn động cả sảnh đường, khiến đám đông đệ tử đứng xem bên ngoài lập tức im bặt. Lão già đạo đức giả trừng mắt nhìn Khương Nghiêu, đôi mắt âm u rực lên sát ý lạnh lùng:
"Một tên dược nô phế vật, thân mang tội nợ thọ nguyên của tông môn, lại dám to gan lớn mật cấu kết với tà tu ngoại lai để sát hại Chấp sự ngoại môn Cổ Đồ! Tội ác tày trời, chứng cứ rành rành từ tín hiệu ngọc bài sinh mệnh đỏ máu của Cổ Đồ gửi về trước khi chết! Chấp Pháp Đường hôm nay phải dùng cực hình bẻ gãy kinh mạch, ném vào Huyết Đan Trì để răn đe vạn dân!"
Lý Hổ bước lên một bước, vung sợi xích sắt khóa hồn loảng xoảng, cười lạnh hung hãn: "Trưởng lão anh minh! Tên ranh con này cứng đầu vô bì, nếu không dùng cực hình tra tấn, gã quyết sẽ không khai ra đồng bọn tà tu đứng sau giật dây!"
Khương Nghiêu đứng giữa sảnh đường, sợi xích sắt khóa chặt hai tay rũ xuống bùn đất lầy lội. Dưới lớp tóc bạc rối bù, mắt trái anh khẽ lóe lên một tia xanh lục bảo mỏng manh của Độc Nhãn Khám Phá. Anh nhìn thấy rõ luồng lôi quang màu xanh lam từ Chấp Pháp Đồng Ấn của Tôn Trưởng Lão đang ngầm khóa chặt khí tức xung quanh mình, sẵn sàng trấn áp bất kỳ phản kháng nào.
Nhưng anh không hề sợ hãi. Anh biết, đây chính là thời khắc mấu chốt của Khổ Nhục Kế.
"Trưởng... Trưởng lão minh giám..." Khương Nghiêu thều thào lên tiếng, giọng nói run rẩy nhưng vang vọng rõ ràng khắp Chấp Pháp Đường, truyền ra tận khoảng sân rộng lớn bên ngoài. "Cổ Đồ ép ta thử Huyết Phách Đan cực độc... Cổ Gia chi nhánh lén lút lập ra Huyết Phách Trận Pháp dưới lòng đất Phế Đan Các để hút huyết khí dược nô... Ta không hề cấu kết với tà tu... Cổ Đồ chết là do đan độc phản phệ khi cố tình tăng nhiệt độ lò đan tà ác hòng luyện chế tà đan dâng cho thế gia... Ta chỉ là một dược nô phế vật sắp chết, làm sao có thể giết được tu sĩ Luyện Khí tầng 6?"
Tiếng kêu oan của Khương Nghiêu lập tức gây ra một trận xôn xao dữ dội trong đám đông đệ tử tạp dịch và dược nô đứng xem ngoài cửa.
"Huyết Phách Đan cực độc? Hút huyết khí dược nô sao?"
"Trời đất! Hóa ra thảm cảnh dược nô chết thảm hàng loạt bấy lâu nay là do Cổ Gia luyện tà đan?!"
"Thật tàn bạo! Tông môn bấy lâu nay che giấu sự thật này sao?"
Sự đồng cảm và phẫn nộ của hàng ngàn đệ tử nghèo khổ bắt đầu bùng phát kịch liệt, tạo ra một áp lực dư luận vô hình đè nặng lên công đường Chấp Pháp Đường.
Tôn Trưởng Lão biến sắc, đôi mắt âm u hiện lên vẻ hoảng hốt dữ dội. Lão là kẻ bao che cho tội ác của Cổ Hữu Lăng, biết rõ nếu để Khương Nghiêu tiếp tục nói ra những bí mật đen tối của Huyết Phách Trận, toàn bộ hệ thống luật pháp giả tạo của ngoại môn Đan Hà Tông sẽ sụp đổ hoàn toàn trước sự phẫn nộ của đám đông.
"Câm miệng! Tên phản nghịch xảo trá! Ngươi dám bôi nhọ thanh danh của Chấp sự tông môn và Trưởng lão ngoại môn sao?!" Tôn Trưởng Lão gầm lên điên cuồng, vung tay phải bóp chặt Chấp Pháp Đồng Ấn. "Lý Hổ! Mau ra tay ép gã quỳ sụp xuống cho ta! Phá hủy thần trí gã để gã không thể phun ra những lời ma đạo tà thuyết!"
"Rõ!"
Lý Hổ nở một nụ cười tàn độc, thân hình vạm vỡ lao tới trước mặt Khương Nghiêu. Gã vận chuyển chân lực Luyện Khí Kỳ tầng 7 cực hạn vào bàn chân phải, tạo ra một luồng chân khí nặng nề như đá tảng, dẫm mạnh xuống bả vai trái của Khương Nghiêu hòng ép anh quỳ sụp xuống nền đá Chấp Pháp Đường để chịu nhục.
"Rắc!"
Một tiếng động trầm đục vang lên. Nhưng điều khiến toàn bộ sảnh đường và cả Lý Hổ phải kinh ngạc tột độ là nhục thân gầy gò, rách rưới của Khương Nghiêu không hề quỳ sụp xuống.
Dù bả vai bị chân lực Luyện Khí tầng 7 đè ép đến mức rạn nứt nhẹ lớp da ngoài, nhưng nhục thân cứng cáp ngầm của Độc Linh Thể sơ kỳ – được rèn luyện từ độc tố cực hạn – vẫn đứng sừng sững như một cây sồi cổ thụ giữa giông bão. Khương Nghiêu ngẩng đầu lên, đôi mắt bạc trắng nhìn thẳng vào Lý Hổ với một vẻ ngạo nghễ lạnh lùng ẩn giấu dưới mái tóc rối bù.
Lý Hổ kinh hoàng nhận thấy chân lực của mình như dẫm phải một tấm sắt thần binh cứng cáp, hoàn toàn bị đánh bật ngược lại, khiến gã lảo đảo lùi lại nửa bước trước sự chứng kiến của hàng ngàn con mắt đệ tử đứng xem.
"Cái gì?! Nhục thân của gã... sao có thể cứng cáp như vậy?! Gã rõ ràng không có linh lực!" Lý Hổ lắp bắp kinh hãi.
Sự kiên cường đứng vững của Khương Nghiêu lập tức kích hoạt sự sùng bái và tiếng reo hò ủng hộ ngầm từ đám đông đệ tử tạp dịch bên ngoài.
"Lục Chấn! Ngươi còn đứng đó làm gì?!" Tôn Trưởng Lão phẫn nộ tột đỉnh khi thấy uy nghiêm của công đường bị chà đạp dữ dội. Lão chỉ tay vào Khương Nghiêu, gương mặt già nua vặn vẹo đầy hung hãn. "Tên phản nghịch này rõ ràng mang theo tà thuật hộ thân! Mau dùng kẹp sắt nung đỏ bẻ gãy toàn bộ xương sườn gã ngay lập tức!"
Lục Chấn bước lên chắn trước Khương Nghiêu, chắp tay kiên quyết: "Trưởng lão bớt giận! Luật lệ tông môn quy định rõ ràng, trước khi tội nhân nhận tội dưới văn bản huyết ấn, Chấp Pháp Đường không được tự ý dùng cực hình hủy hoại nhục thân công khai trước đám đông đệ tử để tránh gây bạo loạn ngoại môn! Kính xin Trưởng lão tuân thủ quy trình xét hỏi!"
"Quy trình cái gì?! Ta chính là luật pháp ở ngoại môn này!"
Tôn Trưởng Lão điên cuồng vì sợ lộ bí mật luyện tà đan của Cổ Gia. Lão bỏ qua hoàn toàn lời giải thích của Lục Chấn, vung tay phải kích hoạt Chấp Pháp Đồng Ấn, giải phóng một luồng lôi đình áp lực màu vàng kim khổng lồ đánh thẳng vào bả vai Lục Chấn, đẩy gã văng ra xa ba trượng.
"Lý Hổ! Mang kẹp sắt nung đỏ ra đây cho ta!" Tôn Trưởng Lão gầm rú điên loạn, đôi mắt hí rực lên sát ý tột cùng. "Ta ra lệnh dùng cực hình tra tấn tên phản nghịch Khương Nghiêu ngay tại chỗ! Để xem xương cốt gã cứng đến mức nào dưới ngọn lửa lôi điện của Chấp Pháp Đường!"
"Rõ!"
Lý Hổ cười gằn hung hãn, vung tay ra hiệu cho hai tên đệ tử chấp pháp khiêng ra một lò than đỏ rực, bên trong là những chiếc kẹp sắt nung đỏ rực lôi điện đang rít lên những tiếng xèo xèo ghê rợn, tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng bóp nghẹt cả sảnh đường.
Khương Nghiêu đứng giữa công đường, sợi xích sắt khóa chặt hai tay run rẩy nhẹ. Dưới lớp áo bào xám rách rưới, mu bàn tay phải của anh khẽ nhói lên một cơn đau buốt rực sáng sắc xanh lục bảo nhạt của Nghịch Luyện Ấn. Trận chiến sinh tử thực sự trên công đường Chấp Pháp Đường chính thức bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!