Thần Bí Nhân Mặc Tơi
Luồng ánh sáng lôi điện đỏ thẫm của quả bom đồng nổ tung, quét sạch màn sương độc tím đen thành một trận bão lửa hủy diệt. Độc Long Đầm trong nháy mắt hóa thành một biển lửa ngập tràn chướng khí bạo liệt. Tiếng nổ kinh thiên động địa chấn động cả một vùng sườn núi phía tây Sâm Lâm Sồi Đen, khiến lớp bùn lún tích tụ vạn năm sụp đổ dữ dội. Sóng bùn độc cuộn trào như lũ quét, nuốt chửng lấy thân cây sồi mục nát nơi Tiểu Vũ và Thiết Đầu đang nấp.
Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, lồng ngực trái của Khương Nghiêu nhói lên một cơn đau xé rách. Vết thương rạn xương sườn trái từ trận chiến Huyết Đan Trì như muốn vỡ vụn dưới áp lực của đợt sóng xung kích. Cánh tay trái của anh tê dại hoàn toàn, vết xước độc xám do độc châm của Thiết Huyết Vệ để lại đã ăn mòn sâu vào kinh mạch, biến những đường gân thành màu xám tro ngoằn ngoèo ghê rợn.
"Nghịch Luyện Ấn... Nghịch chuyển cho ta!" Khương Nghiêu gầm nhẹ trong lòng.
Mu bàn tay phải của anh đột ngột bùng phát một luồng ánh sáng xanh lục bảo rực rỡ đến cực điểm. Không còn linh lực Trúc Cơ ngầm để phòng ngự, anh buộc phải dùng nhục thân gánh chịu áp lực, kích hoạt Nghịch Luyện Ấn để cưỡng ép hấp thụ nhiệt lượng cuồng bạo và độc tố từ vụ nổ lôi hỏa đạn đang ập tới. Luồng hỏa độc nóng rực tràn vào kinh mạch tay phải, bỏng rát như có vạn con kiến lửa thiêu đốt, nhưng nó đã tạo ra một màng chắn khí độc lục bảo mỏng manh, che chở cho Tiểu Vũ và Thiết Đầu khỏi làn sóng hủy diệt.
"Đi!" Khương Nghiêu dùng chút sức tàn còn lại, một tay ôm chặt lấy Tiểu Vũ, tay kia dốc toàn lực nhấc bổng thân thể nặng nề của Thiết Đầu lao thẳng lên bờ đất cứng trước khi bãi bùn lún hoàn toàn sụp đổ xuống vực sâu.
Dưới cơn mưa xối xả của trận giông bão muộn, bóng dáng gầy gò của Khương Nghiêu lảo đảo bước đi giữa những gốc sồi đen âm u. Mỗi bước chân của anh đều để lại một vệt máu loãng nhanh chóng bị nước mưa gột rửa. Cánh tay trái của anh buông thõng, lạnh ngắt như băng đá, trong khi Thiết Đầu trên vai nóng rực như một lò than đang rực cháy. Cơn sốt cao do đan độc bộc phát kịch liệt đang rút cạn sinh mệnh lực của gã dược nô trung nghĩa.
Sau hơn nửa canh giờ di chuyển điên cuồng bằng chút ý chí sinh tồn cuối cùng, Khương Nghiêu tìm thấy một hang đá khô ráo, ẩn khuất sau một vách đá rêu phong ở bìa rừng Sâm Lâm Sồi Đen. Hang đá này khá hẹp, lối vào được che phủ bởi những dây leo gai góc, tạm thời có thể che mắt khứu giác linh khuyển của Thiết Huyết Vệ đang lùng sục ngoài kia.
Khương Nghiêu đặt Thiết Đầu nằm xuống thạch bản khô ráo, rồi ngã quỵ xuống cạnh gã, hơi thở dồn dập và nặng nhọc. Tiểu Vũ run rẩy quỳ bên cạnh, đôi mắt to tròn ngập tràn nước mắt nhưng cô bé không dám khóc thành tiếng, nhanh nhẹn xé vạt áo vải thô rách rưới của mình để lau đi những vết bùn đất trên mặt Thiết Đầu.
"Anh Nghiêu... Thiết Đầu ca ca sắp không xong rồi. Người huynh ấy nóng quá, máu đen cứ rỉ ra từ các vết roi da." Tiểu Vũ nghẹn ngào nói.
Khương Nghiêu cắn chặt răng để ngăn cơn run rẩy của nhục thân đang kiệt quệ. Anh biết, nếu không tịnh hóa vết xước độc xám trên cánh tay trái của mình trước, cánh tay này sẽ hoại tử hoàn toàn, và anh sẽ không còn đủ sức lực để cứu Thiết Đầu. Anh thọc tay vào ngực áo bào xám, lấy ra ba nhánh Độc Long Thảo vạn năm vừa hái được từ đầm lầy.
Nhìn ba nhánh cỏ độc hình con rồng nhỏ đang tỏa ra luồng khí lục bảo nhạt, Khương Nghiêu không hề do dự, dùng tay phải bóp nát nhánh đầu tiên. Dịch nước độc màu lục đậm rỉ ra, tỏa ra một mùi tanh nồng ăn mòn cực mạnh. Anh bôi trực tiếp dịch độc này lên vết xước độc xám trên cánh tay trái.
"Xèo xèo!"
Một làn khói xám bốc lên từ da thịt Khương Nghiêu kèm theo tiếng rít ghê rợn. Cơn đau tột cùng như có hàng ngàn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương khiến Khương Nghiêu trợn trừng mắt, toàn thân co giật kịch liệt. Chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát trên cổ tay trái khẽ run rẩy, tỏa ra luồng sinh cơ mỏng manh bảo vệ thức hải của anh khỏi bị cơn đau làm cho điên loạn.
Nhờ Độc Nhãn Khám Phá, anh nhìn thấy rõ luồng kịch độc của Độc Long Thảo đang điên cuồng cắn xé, trung hòa chất độc rết đất xám trong kinh mạch cánh tay trái. Sau mười nhịp thở đau đớn đến nghẹt thở, những đường gân màu xám tro dần biến mất, cánh tay trái của anh khôi phục lại cảm giác ấm áp, dù da thịt bên ngoài đã bị bỏng rách một mảng lớn.
Không dừng lại để nghỉ ngơi, Khương Nghiêu lập tức lấy ra một nhánh Hắc Linh Chi Biến Dị nhặt được từ vách đá trước đó, giã nát cùng với hai nhánh Độc Long Thảo còn lại. Anh vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, dẫn dắt luồng linh lực nghịch chuyển mỏng manh vừa ngưng tụ được từ chướng khí hang đá, tịnh hóa hoàn toàn tạp chất đan độc trong hỗn hợp dược liệu, biến nó thành một luồng dược dịch màu xanh ngọc tịnh khiết mười phần mười.
"Tiểu Vũ, đỡ đầu Thiết Đầu lên." Khương Nghiêu khàn giọng ra lệnh.
Anh cẩn thận đổ luồng dược dịch tịnh khiết vào miệng Thiết Đầu. Ngay khi dược dịch đi vào cơ thể, luồng nhiệt độ nóng rực trên người Thiết Đầu bắt đầu hạ xuống, những vết thương rỉ máu đen do roi da Hắc Long của Cổ Đồ cũng dần khép miệng, ngưng chảy máu. Vòng xoáy đan độc bạo loạn trong đan điền của gã dược nô phàm nhân tạm thời bị áp chế ngầm.
Khương Nghiêu thở hắt ra một hơi dài, ngã lưng dựa vào vách đá lạnh lẽo. Nhục thân của anh lúc này đã kiệt quệ hoàn toàn linh lực Luyện Khí tầng 1 ngầm, vết thương rạn xương sườn trái nhói đau liên hồi. Anh lén nhặt vài cành sồi khô trong hang, dùng một tia Nghịch Luyện Đan Hỏa mỏng manh từ năm đầu ngón tay phải để nhóm lên một đống lửa nhỏ để sưởi ấm cho Tiểu Vũ và Thiết Đầu.
Nhưng ngay khi ngọn lửa vừa bùng lên, một dị trạng bất ngờ xảy ra.
Đống lửa sồi khô đang cháy đỏ hồng đột ngột run rẩy dữ dội, rồi trong nháy mắt hóa thành một màu tím đen âm u lạnh lẽo. Không khí trong hang đá trong tích tắc trở nên buốt giá đến thấu xương, hơi thở của Khương Nghiêu ngưng tụ thành những làn sương trắng xóa.
Một luồng sát khí lạnh lùng, nặng nề như núi đá từ bên ngoài hang động tràn vào, bóp nghẹt toàn bộ không gian hẹp. Áp lực tu vi Trúc Cơ Kỳ khổng lồ khiến Khương Nghiêu cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng, vết thương rạn xương sườn trái đau buốt đến mức anh suýt ngất đi.
"Kẻ nào?!" Khương Nghiêu biến sắc, bản năng sinh tồn trỗi dậy mãnh liệt.
Anh lập tức đứng chắn trước mặt Tiểu Vũ và Thiết Đầu, bàn tay phải run rẩy thủ sẵn thanh Thô Thiết Độc Thủ Chủy dính đầy máu độc thối rữa dưới gầm áo bào xám. Mắt trái của anh rực sáng sắc xanh lục bảo của Độc Nhãn Khám Phá, cảnh giác cao độ nhìn chằm chằm vào lối vào hang đá tối tăm.
Từ trong màn mưa giông xối xả ngoài kia, một bóng người lặng lẽ bước vào hang.
Người đó mặc một chiếc áo tơi rách rưới bám đầy nước mưa, đầu đội chiếc nón lá sụp che khuất hoàn toàn khuôn mặt trong bóng tối. Mỗi bước đi của y không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên nền thạch bản ẩm ướt, nhưng luồng sát khí tím đen tỏa ra từ quanh người y khiến những dây leo gai góc ở cửa hang lập tức héo úa và rụng rơi.
Người đàn ông trung niên khẽ nâng nón lá lên, lộ ra một khuôn mặt gầy gò, sắc sảo với đôi mắt lạnh lùng như băng tuyết không mang theo chút cảm xúc phàm trần nào. Y đứng sừng sững ở cửa hang dưới cơn mưa lớn, nhìn Khương Nghiêu như nhìn một cái xác chết.
Tần Cửu – độc tu thần bí bước đi trong bóng tối.
Khương Nghiêu cố gắng vận hành Độc Nhãn Khám Phá để nhìn thấu tu vi của người đối diện, nhưng ngay khi nhãn thuật vừa chạm vào người Tần Cửu, một luồng khí lạnh buốt từ người y lập tức phản phệ ngược lại qua thần thức, khiến mắt trái Khương Nghiêu nhức nhối dữ dội, một dòng máu tươi mỏng rỉ ra từ khóe mắt.
"Khụ!" Khương Nghiêu chấn động tâm thần nhẹ, lùi lại nửa bước, nhưng tay phải vẫn giữ chặt chuôi dao găm không hề buông lỏng.
"Một tên dược nô phế điền Luyện Khí tầng 1 ngầm, nhục thân trọng thương, linh lực kiệt quệ, mà lại dám dùng nhãn thuật dòm ngó tu vi Trúc Cơ của ta?" Giọng nói của Tần Cửu khàn khàn, lạnh lùng và kiệm lời, vang lên trong hang đá như tiếng xích sắt kéo lê trên mộ cổ. "Ngươi có biết, chỉ cần ta khẽ động ý niệm, ba mạng phế vật các ngươi sẽ lập tức hóa thành huyết thủy không?"
Khương Nghiêu hít một hơi thật sâu, nén cơn đau nhức ở mắt trái, lạnh lùng đáp: "Nếu tiền bối muốn giết chúng ta để lấy đầu đổi thưởng ba trăm linh thạch của Cổ Hữu Lăng, thì đã ra tay ngay từ khi bước vào hang. Tiền bối ẩn nấp khí tức đi theo chúng ta từ Độc Long Đầm đến đây, chắc chắn không phải vì chút linh thạch rác rưởi đó."
Tần Cửu nghe vậy, đôi mắt lạnh lùng khẽ lóe lên một tia dị sắc mỏng manh. Y liếc nhìn xuống bàn tay phải của Khương Nghiêu, nơi vết bớt Nghịch Luyện Ấn đang khẽ tỏa ra luồng sáng xanh lục bảo nhạt dưới lớp gối áo.
"Nghịch Luyện Ấn... Huyết mạch Nghịch Linh." Tần Cửu khẽ hừ lạnh một tiếng khinh bỉ, giọng nói mang theo một nỗi oán hận thâm sâu đối với tiên môn thế gia. "Thì ra là truyền nhân của dòng họ Khương bị diệt tộc ngàn năm trước. Đan Hà Tông tự xưng là danh môn chính đạo, nhưng thực chất chỉ là một lũ ngụy quân tử tàn bạo, nuôi dưỡng dược nô làm vật tế luyện đan. Cổ Hữu Lăng dùng Huyết Phách Đan rút tủy người sống, Đông Dã Đan Minh độc quyền thảo dược đầu độc nguồn nước hoang dã để bòn rút thọ nguyên tán tu... Một lũ rác rưởi giả tạo!"
Khương Nghiêu im lặng lắng nghe, trong lòng chấn động dữ dội. Anh không ngờ người đàn ông mặc tơi thần bí này lại biết rõ về Nghịch Luyện Ấn và bản chất thối nát của Đan Hà Tông đến thế.
"Ngươi dùng độc thuật giết chết Cổ Đồ, lại khống chế trùng độc tiêu diệt Độc Nhãn Bang, quả thực có chút cốt khí." Tần Cửu lạnh lùng bước lên một bước, uy áp Trúc Cơ Kỳ bóp nghẹt khiến đống lửa tím đen lập tức tắt lịm. "Nhưng độc thuật của ngươi quá thô thiển, chỉ biết dẫn dụ độc tố cận chiến bằng Nghịch Luyện Ấn. Trước mặt các tu sĩ Trúc Cơ Kỳ thực sự của đan các, ngươi thậm chí không có cơ hội tiếp cận sải tay của chúng để dùng Độc Lực Phản Phệ. Chỉ cần một đạo pháp thuật hỏa hệ tầm xa, nhục thân phế vật của ngươi sẽ hóa thành tro bụi."
Tần Cửu vung tay phải lên. Từ dưới gầm áo tơi rách rưới, một luồng ánh sáng tím đen hình da rắn cổ bay vút ra, xé rách không khí trong hang đá.
"Phập!"
Một cuốn sách cổ rách nát, viết trên lớp da rắn cổ xỉn màu, găm thẳng vào vách đá cứng ngay sát sườn tai phải của Khương Nghiêu, sâu hoắm đến ba tấc. Những mảnh đá vụn bắn ra sượt qua má anh gieo lại một vết xước mỏng rỉ máu.
"Bách Độc Kinh Rách Nát." Tần Cửu kiệm lời nói, ánh mắt lạnh lùng nhìn Khương Nghiêu đầy vẻ thử thách. "Trong đó ghi chép Bách Độc Tịnh Hóa Quy Tắc và phương pháp ngưng tụ kịch độc thành độc sương chiến đấu tầm xa. Nhưng các chương cốt lõi của nó đã bị phong ấn bởi độc trận cổ đại. Muốn mở ra, ngươi phải nhỏ một giọt dịch phế đan biến dị kịch độc vào trang bìa để tịnh hóa cấm chế. Nếu ngộ tính của ngươi quá kém bị độc tố phản phệ chết, cuốn kinh này tự khắc sẽ hóa thành tro bụi."
Khương Nghiêu nhìn chằm chằm vào cuốn sách da rắn cổ đang cắm trên vách đá, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đây chính là cơ duyên độc đạo vĩ đại mà anh đang khao khát để hoàn thiện hệ năng lực chiến đấu tầm xa của mình.
"Tại sao tiền bối lại giúp ta?" Khương Nghiêu khàn giọng hỏi.
Tần Cửu quay lưng lại, bóng dáng y hòa lẫn hoàn toàn vào màn mưa giông đen đặc ngoài cửa hang. Chiếc nón lá sụp xuống che khuất khuôn mặt, chỉ để lại một câu nói lạnh lùng buốt giá vọng lại từ bóng tối:
"Ta không giúp ngươi. Ta chỉ muốn gieo một hạt giống 'dị số' để xem ngươi liệu có thể phá nát cái trật tự đan đạo giả tạo tàn tạ của Đông Dã Đan Minh và Đan Hà Tông hay không. Sống sót qua đợt truy quét tiếp theo của Cổ Hữu Lăng đi rồi hãy nói chuyện với ta."
Bóng dáng của Tần Cửu biến mất vào màn mưa nhanh như một bóng ma vô hình, không để lại bất kỳ một dấu vết linh lực hay bước chân nào trên nền đất ẩm ướt của rừng sồi đen.
Khương Nghiêu tiến lại gần vách đá, dùng tay phải rút mạnh cuốn Bách Độc Kinh Rách Nát ra khỏi kẽ đá. Ngay khi ngón tay anh chạm vào lớp da rắn cổ lạnh ngắt, một luồng dao động kịch độc cổ xưa truyền đến, kích thích Nghịch Luyện Ấn trên tay phải anh run rẩy cộng hưởng mãnh liệt.
Anh lật mở trang bìa rách nát, nhìn thấy rõ những dòng chữ cổ màu tím đen đang uốn lượn như những con rắn độc nhỏ, ẩn chứa phương pháp ngưng tụ và khống chế độc sương hoàn chỉnh để đối phó với kẻ thù tầm xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!