Độc Long Đầm Tranh Đoạt
Sương mù màu tím nhạt của Linh Thú Cấm Địa dần bị bỏ lại sau lưng, nhưng bầu không khí ẩm ướt, lạnh lẽo của Sâm Lâm Sồi Đen thì vẫn bám riết lấy nhóm người Khương Nghiêu như một bóng ma không thể xua tan.
Để vượt qua con Yêu Vượn Biến Dị cấp 2 hung hãn ở cấm địa, Khương Nghiêu đã phải tiêu hao chút linh lực Luyện Khí tầng 1 ngầm cuối cùng, mượn bản năng nhạy cảm với linh khí tịnh hóa của Hắc Miêu để dụ con thú khổng lồ lao vào một khe đá hẹp, tạo cơ hội cho họ trốn thoát. Tô Lăng phải ở lại Linh Thú Viên để thu xếp tàn cục và che giấu vết tích, chỉ kịp trao cho anh một túi bột che giấu hơi thở trước khi chia tay. Giờ đây, giữa rừng sồi âm u, chỉ còn lại Khương Nghiêu gầy gò, dắt theo cô bé Tiểu Vũ mệt mỏi và cõng trên lưng gã Thiết Đầu đang hôn mê sâu.
"Khụ... khụ..."
Khương Nghiêu ho nhẹ một tiếng, lồng ngực bên trái nhói lên đau đớn kịch liệt. Vết thương rạn xương sườn trái từ trận chiến Huyết Đan Trì vẫn chưa có dấu hiệu khép miệng, mỗi bước đi của anh đều nặng nề như đeo đá. Cánh tay trái của anh lúc này càng tồi tệ hơn. Vết xước độc xám do độc châm của Thiết Huyết Vệ để lại đã lan rộng, những đường gân máu màu xám tro ngoằn ngoèo bò dọc từ mu bàn tay lên đến khuỷu tay, mang theo một cơn tê dại buốt giá khiến anh gần như mất đi cảm giác ở năm đầu ngón tay.
"Kịch độc của rết đất biến dị... nếu không có Độc Long Thảo hoang dã để trung hòa, cánh tay trái này của ta e rằng sẽ phế bỏ hoàn toàn trước khi trời sáng." Khương Nghiêu thầm nghĩ, mắt trái khẽ co rụt lại hình tam giác cổ.
Anh kích hoạt Độc Nhãn Khám Phá, nhìn xuyên qua màn sương đêm xám xịt đang dâng lên phía trước. Dưới tầm nhìn đặc thù của anh, luồng khí chướng màu tím đen cuồn cuộn bốc lên từ lòng đất ẩm ướt, báo hiệu họ đã tiếp cận rìa của Độc Long Đầm – vùng đầm lầy chết chóc nằm sâu trong rừng sồi, nơi bùn lún có thể nuốt chửng một tu sĩ Luyện Khí Kỳ trong vài nhịp thở.
"Anh Nghiêu, Thiết Đầu ca ca... người nóng quá." Tiểu Vũ khẽ thì thầm, giọng cô bé run rẩy vì lạnh nhưng đôi mắt to tròn vẫn đầy kiên nghị. Cô bé mười tuổi gầy gò, đôi chân nhỏ bé đầy vết xước do gai sồi cào phải, nhưng vẫn cắn chặt môi cố bước đi để không làm chậm trễ Khương Nghiêu.
"Tiểu Vũ cố chịu đựng một chút, qua bãi bùn phía trước, anh sẽ tìm hang đá cho chúng ta nghỉ ngơi." Khương Nghiêu khẽ siết chặt bả vai cô bé, cố gắng dùng chút hơi ấm mỏng manh từ chiếc Vòng Gỗ Linh Cúc Rách Nát trên cổ tay trái để định thần cho cả hai. Vết rạn trên vòng gỗ vẫn hằn sâu xám xịt, chỉ còn chưa đầy ba phần mười dược tính bảo vệ thức hải, nhưng nó là kỷ vật duy nhất của mẫu thân, là chỗ dựa tinh thần cuối cùng của anh.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Đột ngột, một tiếng xé gió sắc nhọn vang lên từ phía trên đỉnh đầu.
Khương Nghiêu phản ứng cực nhanh, bản năng sinh tồn rèn luyện qua ba năm làm dược nô thử thuốc giúp anh nhận ra nguy hiểm ngay lập tức. Anh không màng đến cơn đau xé rách ở lồng ngực trái, ôm chặt lấy Tiểu Vũ lách người nhảy sang một bên, lăn lộn hai vòng trên thảm lá mục ẩm ướt.
"Ầm! Ầm!"
Hai thân cây sồi đen khổng lồ bị chém đứt ngang thân bởi một luồng đao khí hung hãn, đổ sụp xuống chắn ngang lối đi duy nhất dẫn vào Độc Long Đầm, tạo ra một trận mưa lá mục và bùn nhão bắn tung tóe.
Từ trong màn sương độc tím đen của đầm lầy, những bóng đen cao lớn từ từ bước ra, khóa chặt mọi lối thoát của nhóm Khương Nghiêu. Dẫn đầu bọn chúng là một gã đàn ông chột mắt phải đeo băng đen, tóc tai bù xù xơ xác bám đầy bùn đất, khoác chiếc áo da thú hôi hám đầy vết máu khô. Trên tay gã lăm lăm thanh đại đao bằng sắt rèn bản rộng rỉ sét, nhưng lưỡi đao lại tỏa ra luồng chân lực màu đỏ sậm tanh nồng của Sát Lục Quyết.
Độc Nhãn Long – thủ lĩnh của toán cướp ác bá Độc Nhãn Bang.
Trên tay trái của Độc Nhãn Long đang cầm một chiếc la bàn bằng đồng cổ. Kim la bàn không chỉ hướng nam bắc, mà lại rực sáng một luồng khí đỏ máu, xoay tròn rồi chỉ thẳng vào lồng ngực Khương Nghiêu. Đó là La Bàn Định Vị Huyết Mạch, bảo vật mà Cổ Hữu Lăng đã dùng máu tinh huyết của cháu ruột Cổ Đồ để chế tác, giao cho toán cướp để truy sát kẻ sát nhân.
"Ha ha ha! Quả nhiên là ở đây!" Độc Nhãn Long cười sằng sặc, con mắt duy nhất rực lên tia nhìn tham lam tàn nhẫn cực độ. Gã nhìn chằm chằm vào Khương Nghiêu như nhìn một đống linh thạch di động. "Thằng ranh con dược nô phản nghịch! Cổ Hữu Lăng trưởng lão ra giá ba trăm hạ phẩm linh thạch cho cái đầu của ngươi, lại thêm một viên trung phẩm Khí Huyết Đan sạch tạp chất. Ngươi trốn giỏi thật, nhưng trước La Bàn Huyết Mạch của Đan Hà Tông, ngươi chỉ là con chuột nhắt chạy quanh hũ gạo mà thôi!"
Đám tay sai của Độc Nhãn Bang – khoảng sáu bảy tên tu sĩ tán tu hung hãn mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 3, tầng 4 – lập tức tản ra thành hình bán nguyệt, bao vây chặt chẽ nhóm Khương Nghiêu. Chúng lăm lăm vũ khí, trên mặt đầy vẻ cợt nhả khinh bỉ.
"Đại ca, tên nhãi này chỉ là một dược nô phế điền, trên lưng lại dắt theo một con nhóc rách rưới và một cái xác không hồn. Cần gì đại ca phải ra tay, để tiểu đệ tiến lên bẻ gãy cổ nó dâng đầu cho trưởng lão!" Một tên tay sai gầy gò, mặt đầy vết rỗ cười lạnh lùng, tay cầm một cặp đoản đao tẩm độc bước lên.
Khương Nghiêu khẽ đặt Thiết Đầu tựa vào một gốc sồi mục bên cạnh, đẩy Tiểu Vũ ra sau lưng mình. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận luồng chướng khí kịch độc của Độc Long Đầm đang len lỏi vào phổi. Đáng lẽ luồng khí độc này sẽ ăn mòn phế phủ của một phàm nhân, nhưng khi chạm vào Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải của anh, nó lập tức bị đảo ngược dòng chảy, chuyển hóa thành một luồng linh lực mỏng manh bổ sung vào đan điền đang kiệt quệ.
"Tiểu Vũ, bám chặt lấy rễ cây sồi mục phía sau, nhắm mắt lại, tuyệt đối không được buông tay." Khương Nghiêu thì thầm, giọng nói lạnh lùng không mang theo một chút độ ấm nào.
"Thằng ranh con chết đến nơi còn làm vẻ anh hùng! Chết đi!"
Tên tay sai gầy gò gầm lên, thân hình lướt tới cực nhanh dưới thảm lá mục. Cặp đoản đao của gã vẽ ra hai đường sáng màu lục độc nhắm thẳng vào cổ họng Khương Nghiêu. Gã tự tin với tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 4 của mình, một đòn này đủ để chém một phàm nhân thành ba đoạn.
Khương Nghiêu đứng im không động đậy, mắt trái rực sáng Độc Nhãn Khám Phá. Dưới tầm nhìn của anh, đường đi của hai thanh đoản đao hiện lên vô cùng chậm chạp, thậm chí anh còn nhìn thấy rõ luồng độc tố mỏng manh bám trên lưỡi đao của đối thủ.
Ngay khi lưỡi đao chỉ còn cách cổ họng ba tấc, Khương Nghiêu đột ngột nghiêng người. Thân pháp Khô Diệp Bộ kích hoạt, giúp anh lướt nhẹ như một chiếc lá khô rơi trong gió, né tránh đường đao hiểm hóc trong gang tấc. Cùng lúc đó, tay phải của anh vươn ra như tia chớp, Nghịch Luyện Ấn rực sáng sắc xanh lục bảo đầy ma mị.
"Bộp!"
Bàn tay phải của Khương Nghiêu nắm chặt lấy cổ tay của tên tay sai.
"Cái gì?!" Tên tay sai kinh hoàng, gã cảm thấy cổ tay mình như bị một chiếc gông sắt nung đỏ khóa chặt, không thể nhúc nhích dù chỉ một phân.
"Độc lực... phản phệ!" Khương Nghiêu lạnh lùng khẽ thốt lên.
Luồng kịch độc của rết đất xám tích tụ trên cánh tay trái và độc tố từ phế đan biến dị ẩn ngầm trong Nghịch Luyện Ấn lập tức được dẫn dụ, bắn thẳng qua lòng bàn tay phải vào thẳng kinh mạch của tên tay sai.
"A... A...!!!"
Tên tay sai gào thét thảm thiết. Gã nhìn thấy rõ cánh tay của mình bắt đầu thối rữa với tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy. Da thịt đen sạm lại, rã ra thành từng mảng huyết thủy đen ngòm hôi thối, độc tố bạo liệt ăn mòn dọc theo kinh mạch lên đến bả vai, phá hủy hoàn toàn đan điền của gã trong vòng ba nhịp thở. Gã ngã sụp xuống bùn lầy, toàn thân co giật dữ dội rồi bất động, hóa thành một cái xác thối rữa bốc mùi tanh hôi.
Đám tay sai còn lại của Độc Nhãn Bang lập tức im bặt, nụ cười cợt nhả trên mặt chúng đông cứng lại, thay thế bằng sự kinh hoàng tột độ. Chúng không thể tin nổi một tên dược nô phế vật lại có thể tiêu diệt một tu sĩ Luyện Khí tầng 4 một cách tàn bạo và nhanh gọn đến thế.
Độc Nhãn Long nheo con mắt duy nhất lại, luồng chân lực màu đỏ sậm trên thanh đại đao rực sáng lên đầy cảnh giác: "Thì ra là một tên độc tu ẩn danh! Thằng ranh con, ngươi giấu tu vi sâu thật. Nhưng tu vi thực tế của ngươi chỉ mới đạt Luyện Khí tầng 1 ngầm mà thôi, linh lực lại đang kiệt quệ. Độc thuật của ngươi tuy mạnh, nhưng nhục thân phế vật kia liệu có thể đỡ được một đao của ta không?"
"Lên cho ta! Dùng bẫy thú độc vây chết nó! Không cần cận chiến!" Độc Nhãn Long ra lệnh đầy âm hiểm.
Gã là kẻ lão luyện sinh tồn hoang dã, không hề ngu ngốc lao vào cận chiến khi thấy độc thuật của Khương Nghiêu quá tà dị. Ba tên tay sai còn lại lập tức lùi ra xa, lấy từ trong túi đồ ra những hộp sắt nhỏ, phóng ra hàng loạt bẫy thú độc – những chiếc răng cưa bằng sắt tẩm kịch độc ăn mòn da thịt bắn tung tóe khắp mặt đất xung quanh Khương Nghiêu.
"Xoẹt! Xoẹt!"
Mấy chiếc răng cưa tẩm độc sượt qua chân Khương Nghiêu, cắm phập xuống bùn lầy. Độc tố từ răng cưa tỏa ra khói đen kịch liệt. Thế nhưng, Khương Nghiêu đứng sừng sững giữa trận bẫy độc mà không hề hấn gì. Nhục thân Độc Linh Thể sơ kỳ ngầm của anh hoàn toàn miễn nhiễm với các loại độc tố phàm cấp này, Nghịch Luyện Ấn trên tay phải thậm chí còn lén lút hấp thụ luồng khói độc tỏa ra để chuyển hóa thành sinh cơ phục hồi vết thương rạn xương sườn trái.
"Hừ, độc tố phàm trần vô dụng với ta." Khương Nghiêu lạnh lùng nói, anh chủ động lướt tới, tay cầm Thô Thiết Độc Thủ Chủy đâm thẳng vào ngực Độc Nhãn Long hòng kết liễu nhanh tên cầm đầu.
"Keng!"
Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang lên.
Thanh đại đao bản rộng của Độc Nhãn Long vung lên một đường vòng cung tuyệt mỹ, đao khí màu đỏ sậm bộc phát nặng nề, đánh bạt con dao găm của Khương Nghiêu ra ngoài. Sức mạnh vật lý của tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng 7 cực kỳ khổng lồ, phản chấn lực mạnh mẽ khiến Khương Nghiêu lảo đảo lùi lại ba bước, lồng ngực bên trái nhói lên đau đớn khiến anh suýt hộc máu.
"Ha ha ha! Thằng nhãi ranh, sải tay của ngươi quá ngắn! Dao găm của ngươi làm sao chạm được vào vạt áo của ta!" Độc Nhãn Long cười lớn đầy ngạo mạn. Gã tận dụng triệt để lợi thế chiều dài của thanh đại đao, liên tục vung đao tạo ra những cuồng phong đao khí đỏ sậm vây quanh Khương Nghiêu, không cho anh bất kỳ cơ hội nào để tiếp cận dùng Độc Lực Phản Phệ.
Khương Nghiêu liên tục phải dùng Khô Diệp Bộ né tránh một cách chật vật. Mỗi đường đao lướt qua đều mang theo chân lực thổ hệ nặng nề, chấn động mặt đất đá dăm dưới chân anh nứt nẻ. Anh nhận ra kinh mạch tay trái của mình càng lúc càng tê liệt sâu hơn do chất độc rết đất biến dị đang bộc phát kịch liệt do vận động mạnh. Cánh tay trái gần như buông thõng, không thể cử động.
"Không thể kéo dài thời gian... Ta phải lấy được Độc Long Thảo để trung hòa độc tố cánh tay trái ngay lập tức." Khương Nghiêu liếc mắt nhìn về phía sâu trong đầm lầy.
Cách đó khoảng mười trượng, giữa những vũng bùn lún sủi bọt tím đen, có một gốc cây sồi mục nát khổng lồ đã chết khô ngàn năm. Trên thân cây mục nát đó, có ba nhánh cỏ kỳ lạ hình dáng như con rồng nhỏ đang uốn lượn, tỏa ra luồng hào quang màu lục bảo nhạt đầy ma mị.
Đó chính là Độc Long Thảo vạn năm!
Nhưng bãi bùn lún xung quanh gốc cây mục đó đang sôi sục dữ dội, bong bóng độc khí nổ tung liên tục. Dưới lớp bùn sâu, Độc Nhãn Khám Phá nhìn thấy rõ hàng vạn con rết độc biến dị khổng lồ, thân mình đỏ rực như lửa, đang bò lổm ngổm chồng chất lên nhau. Đây là hang ổ của vạn trùng độc hoang dã.
"Muốn lấy Độc Long Thảo? Nằm mơ đi!" Độc Nhãn Long phát hiện ra ánh mắt của Khương Nghiêu. Gã vung đao chém đứt một thân cây sồi lớn bên cạnh, khiến nó đổ sụp xuống đè chặt lên lối dẫn vào bãi bùn lún, triệt tiêu hoàn toàn con đường tiếp cận Độc Long Thảo.
Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân Khương Nghiêu đột ngột mềm nhũn ra. Bùn lún của Độc Long Đầm đang âm thầm lan rộng, nuốt chửng lấy bàn chân anh kéo xuống sâu.
"Anh Nghiêu! Cứu em!" Tiếng kêu hoảng hốt của Tiểu Vũ vang lên từ phía sau.
Tảng đá nơi Thiết Đầu đang nằm và rễ cây sồi mục nơi Tiểu Vũ bám vào cũng bắt đầu sụt lún nghiêm trọng dưới áp lực đao khí của Độc Nhãn Long tàn phá địa hình. Thân thể Thiết Đầu đang từ từ chìm xuống vũng bùn độc màu tím đen.
Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, ánh mắt Khương Nghiêu rực sáng lên một quyết tâm điên cuồng. Anh không màng đến bùn lún đang kéo chân mình xuống, hét lớn:
"Tiểu Vũ! Ôm chặt lấy Thiết Đầu! Trèo lên ngọn của thân cây sồi vừa đổ kia mau!"
Tiểu Vũ khóc nức nở nhưng cực kỳ nghe lời, cô bé dùng hết sức bình sinh của phàm nhân, kéo lê thân thể Thiết Đầu đang hôn mê trèo lên những cành lá của thân sồi khổng lồ vừa bị chém đổ nằm vắt ngang vũng bùn lún. Thân cây sồi lớn tạm thời trở thành một chiếc cầu phao cứu mạng giữ họ nổi trên mặt bùn.
Khương Nghiêu đứng giữa vũng bùn lún ngập đến đầu gối, đối mặt với Độc Nhãn Long đang cười lạnh lùng tiến lại gần để chém đầu mình.
"Kết thúc rồi, thằng ranh con phế vật!" Độc Nhãn Long nâng cao đại đao, chân lực đỏ sậm ngưng tụ trên lưỡi đao cực hạn.
"Chưa đâu." Khương Nghiêu lạnh lùng đáp.
Anh vươn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn lên trước ngực. Đan điền của anh đột ngột đảo ngược vòng xoáy linh lực, kích hoạt bí thuật Khống Trùng Linh Chỉ kết hợp Độc Trùng Ngự Thuật cổ xưa mà anh đã ngộ ra từ truyền thừa dưới mộ cổ.
Khương Nghiêu dùng răng cắn rách đầu ngón tay trỏ của bàn tay phải. Một giọt máu màu tím đen nồng nặc – chứa đựng toàn bộ oán niệm của vạn cổ đan sư và kịch độc rết đất biến dị tích tụ trong Nghịch Luyện Ấn – ngưng tụ trên đầu ngón tay anh.
Anh búng mạnh ngón tay.
"Xoẹt!"
Giọt máu kịch độc vẽ ra một đường cong vô hình trên không trung, rơi thẳng vào trung tâm bãi bùn lún sôi sục dưới gốc cây sồi mục nát, nơi Độc Long Thảo đang mọc.
"Oanh!"
Ngay khi giọt máu độc chạm vào mặt bùn, một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới lòng đất.
Toàn bộ Độc Long Đầm đột ngột chấn động dữ dội. Lớp bùn lún màu tím đen sôi sục lên điên cuồng như nước sôi hỏa hầu cực đại. Từ bên dưới hang ổ ngầm, hàng vạn con rết độc biến dị khổng lồ – mỗi con dài hơn một trượng, thân mình đỏ rực như lửa đốt, trăm chân sắc nhọn như dao cạo – ngửi thấy mùi máu biến dị kích thích cực hạn liền rống lên điên cuồng, túa ra khỏi mặt bùn như một trận thủy triều màu đỏ máu.
"Cái gì?! Thủy triều trùng độc bùng phát kịch liệt?!" Độc Nhãn Long kinh hoàng biến sắc, đao thế trên tay gã lập tức bị khựng lại.
"Ngự trùng... Vạn trùng phệ cốt!" Khương Nghiêu gầm lên, Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải rực sáng lục bảo rực rỡ chưa từng có, phát ra một luồng sóng âm vô hình điều khiển đàn rết độc.
Hàng vạn con rết độc biến dị khát máu lập tức chuyển hướng, bỏ qua nhóm Khương Nghiêu đang đứng trên thân cây sồi mục, điên cuồng lao thẳng về phía toán cướp Độc Nhãn Bang như một cơn lũ quét đỏ rực.
"A... Cứu mạng! Đại ca cứu đệ!"
Tiếng la hét thảm thiết xé rách màn đêm vang lên dồn dập. Ba tên tay sai của Độc Nhãn Bang chưa kịp tháo chạy đã bị hàng ngàn con rết độc khổng lồ leo kín người. Chất độc axit ăn mòn cực mạnh từ trăm chân rết rít lên xèo xèo, làm tan chảy da thịt, quần áo và giáp nhẹ của chúng trong nháy mắt. Chỉ trong vòng năm nhịp thở, ba tu sĩ Luyện Khí tầng cao chỉ còn lại những bộ xương trắng hếu chìm sâu xuống bùn lún.
Độc Nhãn Long hoảng loạn tột độ. Gã điên cuồng vung đại đao chém đứt hàng trăm con rết độc lao tới, nhưng đàn rết quá đông, chồng chất lên nhau như núi đá. Mấy con rết biến dị khổng lồ đã lén lút bò dưới bùn lún, cắn phập vào hai chân gã, truyền kịch độc ăn mòn vào xương tủy.
"Khốn kiếp! Thằng ranh con tà ác kia! Ta phải giết ngươi!"
Độc Nhãn Long gầm rú trong điên loạn và đau đớn. Con mắt duy nhất của gã đỏ ngầu sát ý tột cùng. Biết mình không thể sống sót thoát khỏi thủy triều trùng độc này, gã thọc tay vào ngực áo da thú, lấy ra một quả cầu bằng đồng đen khắc đầy phù văn lôi hỏa đang tỏa ra nhiệt lượng hừng hực cuồng bạo.
Lôi Hỏa Đạn – bảo vật nổ cực mạnh có thể san phẳng một ngọn đồi nhỏ trong nháy mắt, gã định dùng nó để đồng quy vu tận, phá hủy toàn bộ Độc Long Đầm này.
"Chết chung đi, thằng ranh con dược nô!!!"
Độc Nhãn Long hét lên thảm thiết dưới sự cắn xé của vạn con rết độc, gã dùng chút tàn lực chân lực cuối cùng kích hoạt lôi hỏa đạn, ném mạnh quả cầu đồng đen rực lửa thẳng xuống trung tâm bãi bùn lún sát sạt vị trí của Khương Nghiêu và Thiết Đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!