Độc Sủng Dẫn Đường
Mưa giông trong Sâm Lâm Sồi Đen vẫn trút xuống xối xả như trút nước, dập tắt mọi tia sáng yếu ớt của buổi bình minh đang lên. Những tán sồi đen cổ thụ đan cài vào nhau chặt chẽ, tạo thành một mái che khổng lồ rỉ ra thứ nước mưa đen ngòm, lạnh buốt và nồng nặc mùi lá mục.
Khương Nghiêu cõng Thiết Đầu trên lưng, bước chân dẫm sâu xuống lớp bùn nhão nhoét nham nhở. Lồng ngực bên trái của anh nhói lên từng đợt kịch liệt; vết thương rạn xương sườn chưa lành từ trận chiến Huyết Đan Trì đang gào thét đau đớn theo mỗi nhịp thở dồn dập. Cổ tay phải của anh, nơi mang vết bỏng rách sâu do roi Hắc Long của Cổ Đồ quất trúng, giờ đây tê dại đi dưới làn nước mưa lạnh ngắt. Dòng máu đen kịch độc rỉ ra từ vết thương bám vào lớp vải thô xám, tỏa ra một mùi tanh hôi dị thường mà nước mưa cũng không thể gột rửa sạch.
"Anh Nghiêu... em lạnh quá..." Tiểu Vũ khẽ thì thầm bên cạnh, bàn tay nhỏ nhắn dính đầy bùn đất của cô bé nắm chặt lấy vạt áo bào rách rưới của Khương Nghiêu. Cô bé mười tuổi gầy gò, đôi chân nhỏ bé rách nát vì gai sồi đâm phải, toàn thân run rẩy như cành lộc vừng trước bão. Nhưng Tiểu Vũ cực kỳ hiểu chuyện, cô bé cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng không phát ra một tiếng khóc lớn nào để tránh làm gánh nặng cho anh.
"Tiểu Vũ, nín đi em. Có anh ở đây rồi, chúng ta sắp thoát ra được." Khương Nghiêu trầm giọng nói, giọng nói khàn đặc vì mệt mỏi và lạnh giá.
Trên lưng anh, Thiết Đầu thoi thóp thở ra những luồng khí nóng rực như lửa đốt. Gã dược nô trung nghĩa gãy hai xương sườn, da thịt thối rữa rỉ máu tẩm muối sau những trận tra khảo tàn bạo của Cổ Đồ đang lên cơn sốt cao mê sảng. Mùi máu tanh nồng nặc phát ra từ vết thương của Thiết Đầu cùng mùi máu độc trên cổ tay phải của Khương Nghiêu đang tỏa ra trong không khí ẩm ướt, trở thành một dấu vết chỉ đường không thể rõ ràng hơn cho bầy linh khuyển tuần tra.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng chó sủa dữ dội đột ngột vang lên từ phía sau, xé rách tiếng mưa rơi xối xả. Ánh đuốc đỏ rực của Thiết Huyết Đội Ngoại Môn bắt đầu luồn lách qua những thân sồi đen cổ thụ, chỉ cách bọn họ chưa đầy ba mươi trượng. Tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng, tiếng bước chân nặng nề nện xuống thảm lá mục vang lên dồn dập.
"Khương Nghiêu! Thằng ranh con dược nô phản nghịch kia! Ngươi trốn không thoát đâu! Mau đứng lại chịu trói!" Giọng nói thô bạo, ồm ồm của Vương Bưu, đội trưởng tuần tra Thiết Huyết Đội Ngoại Môn, vang lên như sấm rền, chấn động cả một vùng rừng sồi ẩm ướt. Gã đàn ông cao lớn mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 7 sừng sững dẫn đầu đội tuần tra, trên người mặc giáp sắt nhẹ rạn nứt, tay lăm lăm thanh đại đao bằng sắt rèn nặng trịch tỏa ra luồng chân lực thổ hệ màu xám tro đục ngầu.
Khương Nghiêu mắt trái co rụt lại hình tam giác cổ, Độc Nhãn Khám Phá rực sáng sắc xanh lục bảo xuyên qua màn đêm tối tăm. Anh nhìn thấy rõ ba luồng linh lực màu đỏ sậm của bầy linh khuyển đang lao điên cuồng về phía mình, khoảng cách đang rút ngắn lại một cách đáng sợ.
"Linh lực của ta đã kiệt quệ sau trận chiến với Cổ Đồ. Nhục thân lại trọng thương nặng... Không thể chạy đua tốc độ thuần túy với Thiết Huyết Đội được." Khương Nghiêu thầm phân tích, đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh giữa lằn ranh sinh tử. Anh liếc nhìn cổ tay phải đang rỉ máu đen của mình, rồi nhìn sang Thiết Đầu đang mê sảng. "Mùi máu độc đang dẫn dụ bầy linh khuyển. Phải cắt đứt khứu giác của chúng ngay lập tức!"
Khương Nghiêu định dùng nốt hũ Hắc Than Yên Mạc cuối cùng trong ngực áo để liều mạng chiến đấu, tạo ra một trận sương độc chặn đường truy binh. Thế nhưng, lồng ngực bên trái rạn nứt đột ngột nhói lên một cơn đau xé rách, khiến anh lảo đảo suýt quỵ xuống bùn lầy.
Đúng lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi ánh đuốc của Thiết Huyết Vệ đã rực sáng sau lưng, chỉ cách bọn họ vài chục trượng, một bàn tay thanh mảnh, săn chắc đột ngột vươn ra từ trong một hốc cây sồi cổ thụ khổng lồ bên cạnh đường đi, nắm chặt lấy cổ tay trái của Khương Nghiêu.
"Suỵt! Vào đây mau! Muốn chết cả lũ à?" Một giọng nói nữ tử trong trẻo nhưng đầy dứt khoát vang lên bên tai Khương Nghiêu.
Khương Nghiêu giật mình, theo bản năng muốn vung Thô Thiết Độc Thủ Chủy đâm tới, nhưng Độc Nhãn Khám Phá lập tức nhìn thấy luồng linh lực mộc hệ ôn hòa, không mang theo chút sát khí nào từ người đối diện. Anh cắn răng, nén đau thương, dắt Tiểu Vũ và đỡ Thiết Đầu lách người chui tọt vào bên trong hốc cây sồi cổ thụ rộng lớn.
Hốc cây sồi đen cổ thụ này vô cùng rộng rãi, bên trong tối tăm và khô ráo, che khuất hoàn toàn ánh nhìn từ bên ngoài. Khương Nghiêu lập tức xoay người, lưỡi dao găm tẩm độc vẫn lăm lăm hướng về phía nữ tử thần bí vừa kéo mình vào. Dưới ánh sáng lờ mờ rọi qua khe nứt thân cây, anh nhìn thấy một cô gái trẻ trung, năng động, mái tóc buộc đuôi ngựa gọn gàng cao vút, mặc bộ đồ da thú ôm sát cơ thể khỏe khoắn, quanh hông quấn đầy những túi nhỏ đựng thức ăn linh thú và thảo dược. Đôi mắt cô gái sáng lấp lánh như sao đêm, mang theo vẻ thẳng thắn và bướng bỉnh đặc trưng.
"Tô Lăng?" Khương Nghiêu khẽ thốt lên, đồng tử mắt trái co rụt lại. Anh nhận ra nàng. Đây chính là nữ đệ tử của Linh Thú Viên Đan Hà, người từng lén lút dùng thảo dược sạch để đổi lấy những viên phế đan tịnh hóa cấp thấp của anh để nuôi dưỡng linh thú biến dị của nàng.
"Là ta!" Tô Lăng trợn mắt nhìn Khương Nghiêu, khẽ thì thầm một cách nhanh nhảu: "Ngươi nghĩ mình là ai mà đòi dùng độc sương đấu với Thiết Huyết Đội? Vương Bưu mang tu vi Luyện Khí tầng 7, giáp sắt của gã có phù văn kháng độc nhẹ, đám tay sai lại đông như kiến. Ngươi mà phóng độc sương lúc này, chỉ tổ làm lộ vị trí chính xác của mình thôi!"
Khương Nghiêu khẽ cau mày, thu hồi dao găm nhưng vẫn giữ sự cảnh giác: "Sao cô lại ở đây? Khu vực này đang bị phong tỏa nghiêm ngặt."
"Ta lén lút trốn ra ngoài để tìm con Hắc Miêu của ta." Tô Lăng thở dài, chỉ tay vào chiếc túi da thú trống rỗng bên hông. "Linh Thú Viên Đan Hà dạo này thiếu hụt dược liệu sạch trầm trọng, bầy thú ăn phải phế đan nhiễm độc của tông môn đều bị đổ bệnh. Con mèo đen của ta nhạy cảm với độc tố, nó đã tự ý trốn khỏi Linh Thú Viên để tìm dược thảo tịnh hóa. Ta bám theo dấu vết của nó đến đây thì gặp các ngươi bị truy sát."
Tô Lăng liếc nhìn Thiết Đầu đang nằm thoi thóp, vết thương rỉ máu tanh nồng, sắc mặt nàng khẽ biến: "Mùi máu của gã này quá nồng, bầy linh khuyển của Vương Bưu sẽ ngửi thấy ngay lập tức. Tránh ra để ta xử lý!"
Nói đoạn, Tô Lăng nhanh nhẹn thọc tay vào túi hông, lấy ra một nắm bột màu xám tro tỏa ra mùi đất ẩm và lá thông khô. Nàng thoăn thoắt rắc đều thứ bột này lên người Thiết Đầu, lên vết thương rỉ máu của gã, và lên cả vết thương trên cổ tay phải của Khương Nghiêu. Kỳ lạ thay, ngay khi thứ bột này chạm vào da thịt, mùi máu tanh và mùi độc khí bốc lên từ hai người lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn, thay thế bằng mùi đất ẩm tự nhiên của rừng sồi.
"Đây là bột che giấu hơi thở đặc chế của Linh Thú Viên, được làm từ rễ cây sồi mục và thông độc." Tô Lăng khẽ giải thích, đôi tai nàng khẽ giật giật khi nghe tiếng chó sủa đã sát sạt ngoài hốc cây.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng móng vuốt linh khuyển cào cấu trên thảm lá mục vang lên ngay bên ngoài hốc cây sồi. Ánh đuốc đỏ rực rọi qua khe nứt thân cây, quét qua gương mặt nhợt nhạt của Tiểu Vũ. Cô bé sợ hãi nín thở, ôm chặt lấy cánh tay Khương Nghiêu. Khương Nghiêu cũng siết chặt nắm tay phải, Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay khẽ âm ỉ nóng lên, sẵn sàng bộc phát độc lực phản phệ nếu bị phát hiện.
"Đội trưởng! Bầy linh khuyển dừng lại ở đây! Nhưng mùi khí tức đột ngột biến mất rồi!" Tiếng một tên tuần tra Thiết Huyết Đội vang lên đầy hoang mang ngay sát hốc cây.
"Khốn kiếp! Làm sao có thể biến mất đột ngột như vậy được?" Giọng Vương Bưu gầm lên đầy giận dữ. Tiếng bước chân nặng nề của gã nện xuống đất bùn, chỉ cách hốc cây sồi chưa đầy ba trượng. Thanh đại đao sắt rèn của gã khẽ kéo lê trên đá dăm, phát ra những tiếng "sột soạt" ghê rợn.
Tô Lăng cắn răng, vẻ mặt thẳng thắn của nàng thoáng qua một sự tiếc nuối đau lòng. Nàng lén thọc tay vào túi da, lấy ra một viên đan dược màu đỏ sậm tỏa ra mùi thịt sấy và linh khí mộc hệ nồng đậm. Đây là một viên linh dược ngự thú quý giá mà nàng phải tích lũy hàng tháng trời mới đổi được.
"Xoẹt!"
Tô Lăng vung tay, ném mạnh viên linh dược ngự thú ra xa hàng chục trượng, hướng về phía bụi sồi gai rậm rạp ở sườn đồi đối diện.
Viên đan dược vừa rơi xuống đất liền tỏa ra một mùi hương kích thích cực mạnh đối với khứu giác của bầy thú. Ba con linh khuyển tuần tra đang hoang mang lập tức quay ngoắt đầu lại, đôi mắt đỏ rực của chúng sáng lên điên cuồng. Chúng gầm rú, bất chấp mệnh lệnh của tuần tra, điên cuồng lao thẳng về phía sườn đồi đối diện để tranh đoạt viên đan dược.
"Đội trưởng! Bầy chó săn đuổi theo hướng kia rồi! Chắc chắn thằng ranh con kia đã trốn sang sườn đồi bên kia!" Một tên tuần tra reo lên.
"Đuổi theo! Đừng để gã chạy thoát!" Vương Bưu vung đại đao, dẫn đầu đám tay sai vội vã chạy theo hướng bầy linh khuyển, ánh đuốc đỏ rực nhanh chóng xa dần rồi biến mất dưới màn mưa giông âm u.
Trong hốc cây sồi, Tô Lăng thở phào nhẹ nhõm, nhưng khuôn mặt nàng lại méo xệch đi vì tiếc của: "Viên linh dược ngự thú của ta... Khương Nghiêu, ngươi nợ ta một ân tình lớn đấy nhé! Sau này phải tịnh hóa cho ta mười viên phế đan cấp cao để đền bù đấy!"
Khương Nghiêu khẽ mỉm cười, sự căng thẳng trong mắt anh dịu đi phần nào: "Được, chỉ cần sống sót rời khỏi đây, ta sẽ đền bù cho cô gấp đôi. Nhưng hiện tại, vòng vây của Thiết Huyết Đội vẫn chưa giải tỏa hoàn toàn, chúng ta phải đi đâu?"
Tô Lăng thu hồi vẻ mặt tiếc của, trở nên nghiêm túc và trầm ngâm: "Đường ra ngoài biên giới ngoại môn đã bị Vương Bưu phong tỏa hoàn toàn. Muốn trốn thoát, con đường duy nhất là đi xuyên qua Linh Thú Cấm Địa của Linh Thú Viên Đan Hà."
"Linh Thú Cấm Địa?" Khương Nghiêu khẽ cau mày. Anh từng nghe nói đến cấm địa này qua lời kể của các dược nô già. Đó là nơi giam giữ những con yêu thú biến dị bị lỗi do ăn phải phế đan độc hại của tông môn đào thải ra, cực kỳ hung dữ và khát máu. Người thường bước vào đó mười phần thì chết chín.
"Đúng vậy. Linh Thú Cấm Địa nằm sâu dưới lòng đất sau núi Đan Hà, được bảo vệ bởi một hàng rào sắt xích linh phù bảo vệ nghiêm ngặt. Nhưng vì nơi đó quá nguy hiểm, Thiết Huyết Đội của Vương Bưu tuyệt đối không dám bén mảng tới tuần tra. Đó là điểm mù trận pháp hoàn hảo nhất." Tô Lăng giải thích, đôi mắt nàng rực lên vẻ kiên định. "Hơn nữa, con Hắc Miêu của ta chắc chắn đã trốn vào trong đó để tìm độc thảo tịnh hóa."
Nói đoạn, Tô Lăng lén lấy từ trong ngực áo ra một chiếc còi xương nhỏ màu trắng xám, bề mặt nhẵn bóng nhưng ẩn hiện những đường phù văn mờ nhạt. Đây chính là Linh Thú Huýt Sáo, một dụng cụ gọi thú đặc chế từ xương của linh thú biến dị đã chết.
Tô Lăng ngậm chiếc còi xương vào môi, vận chuyển một luồng linh lực mộc hệ mỏng manh từ công pháp Vạn Thú Đồng Nguyên Quyết truyền vào còi, rồi thổi mạnh.
Không có bất kỳ âm thanh nào phát ra mà tai người có thể nghe thấy. Thế nhưng, trong không khí ẩm ướt của rừng sồi, một luồng sóng âm tần số cao vô hình bắt đầu lan tỏa ra xung quanh, tạo ra những gợn sóng nhỏ li ti trên những hạt mưa đang rơi.
Chỉ vài nhịp thở sau, từ trong bóng tối sâu thẳm của bụi cây sồi đen rậm rạp phía sau hốc cây, một bóng đen nhỏ nhắn lặng lẽ lướt ra.
Đó là một con mèo đen tuyền, bộ lông mượt mà không bám một giọt nước mưa nào, đôi mắt to tròn rực sáng sắc xanh ngọc lục bảo đầy ma mị và tinh khôn. Con mèo di chuyển một cách vô cùng uyển chuyển, không hề phát ra một tiếng động nhỏ nào trên thảm lá mục ẩm ướt.
"Hắc Miêu!" Tô Lăng mừng rỡ khẽ reo lên, định vươn tay bế lấy con thú cưng của mình.
Thế nhưng, Hắc Miêu khẽ lách mình né tránh bàn tay của Tô Lăng một cách vô cùng linh hoạt. Đôi mắt xanh ngọc của nó không nhìn chủ nhân, mà lại khóa chặt vào Khương Nghiêu, chính xác là nhìn chằm chằm vào mu bàn tay phải đang ẩn giấu Nghịch Luyện Ấn của anh.
Con mèo đen tiến lại gần Khương Nghiêu, khịt khịt mũi ngửi ngửi xung quanh mu bàn tay anh. Nó khẽ rên lên những tiếng "gừ... gừ..." đầy thỏa mãn, cọ cọ cái đầu nhỏ nhắn của mình vào lòng bàn tay Khương Nghiêu một cách vô cùng thân thiết.
Khương Nghiêu khẽ giật mình. Anh cảm nhận được Nghịch Luyện Ấn trên tay phải của mình đang khẽ rung động nhẹ, tỏa ra một luồng linh khí tịnh hóa vô cùng mỏng manh nhưng tinh khiết. Thì ra, con mèo đen này có khứu giác cực kỳ nhạy cảm với linh khí sạch, nó bị thu hút bởi khả năng tịnh hóa của Nghịch Luyện Ấn.
"Ơ... cái con mèo phản bội này!" Tô Lăng chống nạnh, dở khóc dở cười nhìn con thú cưng của mình. "Ta nuôi ngươi bao nhiêu năm nay bằng linh dược, vậy mà ngươi vừa gặp gã dược nô này đã bám lấy gã như vậy rồi sao?"
Hắc Miêu khẽ vẫy cái đuôi dài kiêu ngạo, quay đầu lại nhìn Tô Lăng rồi khẽ kêu lên một tiếng "Meo...", ra hiệu cho bọn họ đi theo nó.
"Nó đang bảo chúng ta đi theo." Tô Lăng thở dài, vẻ mặt thẳng thắn trở lại. "Hắc Miêu biết các lối đi bí mật để tránh các mắt trận tuần tra của tông môn. Đi thôi, trước khi Vương Bưu phát hiện ra mình bị lừa và quay lại!"
Khương Nghiêu gật đầu, anh nén cơn đau buốt ở xương sườn, dứt khoát cõng Thiết Đầu lên lưng, dắt tay Tiểu Vũ bước ra khỏi hốc cây sồi, bám sát theo bóng đen nhỏ nhắn của Hắc Miêu đang lướt đi thoăn thoắt trong màn mưa giông.
Hắc Miêu dẫn đường vô cùng khôn ngoan. Nó không đi theo những con đường mòn phổ thông, mà luồn lách qua những khe đá dựng đứng ẩm ướt, những bụi cây gai rậm rạp và những hang đá tối tăm nằm sâu dưới vách núi. Nhờ có Độc Nhãn Khám Phá, Khương Nghiêu nhìn thấy rõ những luồng sáng quét vô hình của trận pháp tuần tra ngoại môn liên tục quét qua đỉnh đầu bọn họ, chỉ cách vài trượng, nhưng đều bị Hắc Miêu dẫn dắt né tránh vào những điểm mù hoàn hảo.
"Khương Nghiêu, tay trái của ngươi..." Tô Lăng đi bên cạnh, đôi mắt sắc sảo của nàng chợt chú ý đến cánh tay trái của Khương Nghiêu.
Khương Nghiêu khẽ cúi đầu nhìn. Trên bắp tay trái của anh, một vết xước dài màu xám xịt do kim độc của Thiết Huyết Vệ sượt qua lúc trước giờ đây đã chuyển sang màu tím đen. Một luồng độc tố xám tro đang âm thầm lan rộng, làm tê liệt một phần kinh mạch cánh tay trái của anh.
"Ta bị trúng độc châm của tuần tra." Khương Nghiêu trầm giọng nói, sắc mặt anh vẫn bình tĩnh nhưng đôi lông mày khẽ chau lại. Độc tố này tuy không thể lấy mạng anh ngay lập tức nhờ nhục thân Độc Linh Thể sơ kỳ ngầm kháng độc, nhưng nó đang làm suy giảm tốc độ vận chuyển linh lực mỏng manh của anh.
"Độc châm của Thiết Huyết Vệ có chứa độc tố của rết đất biến dị, cực kỳ khó tịnh hóa bằng linh lực thông thường." Tô Lăng khẽ cau mày, vẻ mặt lo lắng. "Trong Linh Thú Cấm Địa có nhiều loại cỏ độc có thể trung hòa được thứ này, nhưng trước hết chúng ta phải vượt qua cửa ải cấm địa đã."
Đi được khoảng nửa canh giờ, màn mưa giông phía trên đầu bọn họ dần biến mất, thay thế bằng một không gian hầm ngầm tối tăm, ẩm ướt và ngột ngạt nằm sâu dưới lòng vách núi Đan Hà.
Hắc Miêu dừng bước chân lại trước một vách đá dựng đứng, nơi có một khe hẹp tự nhiên chỉ vừa đủ cho một người nghiêng mình lách qua. Bên ngoài khe hẹp được bao bọc bởi một hàng rào sắt xích khổng lồ, trên các mắt xích khắc đầy những phù văn màu đỏ máu đang khẽ rực sáng, tỏa ra luồng uy áp trận pháp nặng nề.
Đây chính là lối vào Linh Thú Cấm Địa.
"Hàng rào sắt xích này được kết nối với trận pháp bảo vệ của Linh Thú Viên." Tô Lăng trầm giọng nói, nàng lén lấy ra một mảnh ngọc bài tuần tra bị hỏng từ trong túi hông. "Ta đã nhờ Tần Vũ - đệ tử trận pháp bị chèn ép ở ngoại môn - sửa đổi mảnh ngọc bài này để tạo ra dao động trận pháp giả tàn khuyết. Nó có thể giúp chúng ta đi qua khe hẹp mà không kích hoạt báo động trong vòng mười nhịp thở."
Nói đoạn, Tô Lăng áp sát mảnh ngọc bài vào ranh giới trận phù rực đỏ trên xích sắt. Quả nhiên, luồng ánh sáng đỏ máu khẽ dao động rồi mờ nhạt đi, để lộ một khoảng trống nhỏ vừa đủ ở khe hẹp vách đá.
"Nhanh lên! Mười nhịp thở thôi!" Tô Lăng hối thúc.
Khương Nghiêu dứt khoát đẩy Tiểu Vũ lách qua trước, sau đó anh cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau buốt ở xương sườn trái đang rạn nứt, nghiêng mình cõng Thiết Đầu cố gắng lách qua khe đá hẹp. Lớp đá sắc nhọn cọ xát vào vết thương trên vai anh đau đớn đến tận xương tủy, nhưng anh vẫn im lặng chịu đựng, không phát ra một tiếng rên rỉ nào.
Ngay khi Tô Lăng và Hắc Miêu vừa lách qua cuối cùng, luồng ánh sáng đỏ máu trên xích sắt lập tức rực sáng trở lại, khóa chặt lối vào phía sau bọn họ.
Nhóm Khương Nghiêu chính thức đặt chân vào Linh Thú Cấm Địa.
Không khí bên trong cấm địa vô cùng âm u, lạnh lẽo và đặc quánh một làn sương mù màu tím nhạt tỏa ra mùi tanh hôi của thú hoang và mùi độc khí phế đan tích lũy lâu năm. Dưới chân bọn họ là những bộ xương khô của linh thú bị đào thải, nằm rải rác nham nhở trên nền đá ẩm ướt.
"Thiết Đầu... Thiết Đầu..." Khương Nghiêu khẽ đặt Thiết Đầu tựa vào một tảng đá khô ráo. Cơn sốt cao của gã dược nô trung nghĩa ngày càng trầm trọng, da thịt gã co rúm lại, những vết thương rỉ máu tanh nồng bắt đầu tỏa ra trong không khí ẩm ướt của cấm địa.
"Mùi máu của Thiết Đầu... đang lan tỏa." Khương Nghiêu biến sắc mặt, mắt trái Độc Nhãn Khám Phá rực sáng lục bảo quét qua bóng tối xung quanh. Anh nhìn thấy rõ những luồng khí tức màu đỏ sậm của yêu thú biến dị đang rục rịch chuyển động từ sâu trong các hang đá cấm địa.
"Gào... rống..."
Đột ngột, một tiếng gầm rú khổng lồ, điên cuồng và đầy khát máu vang dội từ sâu trong lòng cấm địa tối tăm. Tiếng gầm mang theo luồng uy áp hung hãn của một con yêu thú cấp 2 biến dị, chấn động mạnh mẽ làm rung chuyển cả những thạch nhũ đá trên trần hang rơi xuống lốp bốp.
Hắc Miêu đi đầu lập tức dựng đứng toàn bộ lông tơ đen tuyền, đôi mắt xanh ngọc của nó rực sáng đầy cảnh giác, phát ra những tiếng khè khè đe dọa hướng về phía bóng tối.
"Nguy rồi! Tiếng gầm này... là con Yêu Vượn Biến Dị cấp 2!" Tô Lăng biến sắc mặt, tay nàng run rẩy nắm chặt lấy chiếc sáo xương Linh Thú Huýt Sáo. "Mùi máu tươi của Thiết Đầu đã kích động nó rồi!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!