Mưa Máu Sồi Đen
Tiếng chuông đồng của Ngoại Môn Dược Các vẫn vang dội liên hồi, từng tiếng "Keng! Keng! Keng!" nặng nề xé rách màn mưa bong bóng, dội thẳng vào vách núi sau Đan Hà Tông rồi vọng lại như những tiếng gầm rú của ác quỷ đòi mạng. Ánh đuốc đỏ rực từ phía đồi đan các bắt đầu đổ xuống nghĩa trang như một bầy rắn lửa hung tợn, thi nhau trườn bò qua những nấm mộ hoang tàn để truy lùng kẻ phản nghịch.
Dưới tán lá rậm rạp và đen đúa của Sâm Lâm Sồi Đen, bóng tối đậm đặc như mực hòa cùng làn nước mưa buốt giá trút xuống xối xả. Khương Nghiêu cõng Thiết Đầu trên lưng, tay trái nắm chặt bàn tay nhỏ nhắn nhưng lạnh ngắt của Tiểu Vũ, điên cuồng lao vào lòng rừng sâu. Mỗi một bước sải chân của anh đều là một cực hình tột cùng của thể xác. Lồng ngực bên trái nhói buốt dữ dội, vết thương rạn xương sườn chưa lành từ trận chiến Huyết Đan Trì đang không ngừng gào thét, đau đớn như có hàng vạn mũi kim thép nung đỏ đang đâm thẳng vào phổi. Cổ tay phải của anh, nơi bị roi da trâu Hắc Long của Cổ Đồ quất trúng, giờ đây bỏng rát sâu hoắm, rỉ ra từng dòng máu đen kịch độc ấm nóng, nhanh chóng bị nước mưa xối xả gột rửa, hòa vào bùn đất ẩm ướt.
"Anh Nghiêu..." Giọng Tiểu Vũ run rẩy, tiếng khóc nức nở bị nghẹn lại nơi cổ họng non nớt. Cô bé mười tuổi gầy gò, mặc chiếc áo vải thô rách rưới bám đầy muội than đan lò, đôi chân nhỏ bé lội qua những vũng bùn nhão nham nhở đầy gai sồi sắc nhọn. Dù sợ hãi đến mức toàn thân run rẩy như cành lộc vừng trước bão, cô bé vẫn cắn chặt môi đến rỉ máu, cố gắng không phát ra một tiếng khóc lớn nào để tránh làm gánh nặng cho Khương Nghiêu.
"Tiểu Vũ, nín đi em. Có anh ở đây rồi, chúng ta sẽ thoát ra được." Khương Nghiêu trầm giọng nói, hơi thở của anh dồn dập và nặng nhọc. Trên lưng anh, Thiết Đầu thoi thóp thở ra những luồng khí nóng rực như lửa đốt. Gã dược nô trung nghĩa gãy hai xương sườn, da thịt thối rữa rỉ máu tẩm muối sau những trận tra khảo tàn bạo của Cổ Đồ đang lên cơn sốt cao mê sảng, đôi khi khẽ co giật một cách vô thức. Mùi máu tanh nồng nặc phát ra từ vết thương của Thiết Đầu cùng mùi máu độc trên cổ tay phải của Khương Nghiêu đang tỏa ra trong không khí ẩm ướt, trở thành một dấu vết chỉ đường không thể rõ ràng hơn cho bầy linh khuyển tuần tra.
"Gâu! Gâu! Gâu!"
Tiếng chó sủa dữ dội đột ngột vang lên từ bìa rừng phía sau, xé rách tiếng mưa rơi xối xả. Tim Khương Nghiêu thắt lại. Đó là bầy linh khuyển cấp 1 biến dị của Thiết Huyết Đội Ngoại Môn, những con thú săn mồi hung hãn có khứu giác nhạy bén gấp trăm lần chó săn phàm trần, chuyên được nuôi dưỡng bằng phế đan tẩm độc để đánh hơi khí tức của dược nô đào tẩu. Ánh đuốc đỏ rực phía sau bắt đầu luồn lách qua những thân sồi đen cổ thụ, tiếng xích sắt va vào nhau loảng xoảng, tiếng bước chân nặng nề nện xuống thảm lá mục vang lên dồn dập.
"Khương Nghiêu! Thằng ranh con dược nô phản nghịch kia! Ngươi trốn không thoát đâu! Mau đứng lại chịu trói, thúc thúc Cổ Hữu Lăng của Cổ Đồ chấp sự sẽ cho ngươi một con đường chết toàn thây!" Giọng nói thô bạo, ồm ồm của Vương Bưu, đội trưởng tuần tra Thiết Huyết Đội Ngoại Môn, vang lên như sấm rền, chấn động cả một vùng rừng sồi ẩm ướt. Gã đàn ông cao lớn mang tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 7 sừng sững dẫn đầu đội tuần tra, trên người mặc giáp sắt nhẹ rạn nứt, tay lăm lăm thanh đại đao bằng sắt rèn nặng trịch tỏa ra luồng chân lực thổ hệ màu xám tro đục ngầu.
Khương Nghiêu mắt trái co rụt lại hình tam giác cổ, Độc Nhãn Khám Phá rực sáng sắc xanh lục bảo xuyên qua màn đêm tối tăm. Anh nhìn thấy rõ ba luồng linh lực màu đỏ sậm của bầy linh khuyển đang lao điên cuồng về phía mình, khoảng cách chỉ còn chưa đầy ba mươi trượng. Trong đầu anh, cuộn Địa Đồ Sâm Lâm Sồi Đen do cựu dược nô Triệu Hùng để lại nhanh chóng hiện lên. Bản đồ chỉ rõ khu vực này đầy rẫy những bẫy rập tự nhiên và điểm mù trận pháp, nhưng với tốc độ di chuyển hiện tại khi phải cõng Thiết Đầu và dắt Tiểu Vũ, việc bị Vương Bưu bắt kịp chỉ là vấn đề thời gian.
"Linh lực Luyện Khí tầng 1 ngầm của ta đã kiệt quệ sau trận chiến với Cổ Đồ. Nhục thân lại trọng thương nặng... Không thể chạy đua tốc độ thuần túy với Thiết Huyết Đội được." Khương Nghiêu thầm phân tích, đầu óc anh xoay chuyển cực nhanh giữa lằn ranh sinh tử. Anh liếc nhìn cổ tay phải đang rỉ máu đen của mình, rồi nhìn sang Thiết Đầu đang mê sảng. "Mùi máu độc đang dẫn dụ bầy linh khuyển. Phải cắt đứt khứu giác của chúng ngay lập tức!"
Quyết định dứt khoát, Khương Nghiêu lén thọc tay trái vào ngực áo bào xám rách rưới, lấy ra một hũ đất nung nhỏ chứa Hắc Than Yên Mạc. Đây là công cụ bảo mệnh ngầm do anh tự chế tạo, bên trong chứa bột than đen Hắc Diệu Than trộn lẫn với độc bột cỏ Đoạn Trường cực mạnh mà anh lén thu thập từ Linh Dược Viên.
"U... u..."
Tiếng gầm gừ của con linh khuyển đi đầu đã sát ngay sau lưng, chỉ cách bụi sồi gai nơi nhóm Khương Nghiêu đang ẩn nấp chưa đầy mười trượng. Đôi mắt đỏ rực của con quái thú đã nhìn thấu bóng xám của anh qua kẽ lá sồi cổ thụ.
Khương Nghiêu không chút do dự, anh vận chuyển một tia Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt âm ỉ cuối cùng từ mu bàn tay phải truyền vào đáy hũ đất nung, rồi ném mạnh nó xuống lối đi bùn nhão phía sau.
"Bùm!"
Một tiếng nổ trầm đục vang lên dưới màn mưa. Hũ đất nung vỡ vụn, giải phóng một đám mây khói đen đặc, dày đặc rít lên bốc cao bao phủ phạm vi năm trượng xung quanh. Luồng khói đen không bị nước mưa dập tắt mà ngược lại, gặp hơi nước ẩm ướt càng trở nên đậm đặc, tỏa ra mùi khét lẹt của than đá tẩm kịch độc Đoạn Trường.
"Áo! Áo!"
Ba con linh khuyển đi đầu lao thẳng vào đám mây khói đen, ngay lập tức phát ra những tiếng rú thảm thiết. Độc bột Đoạn Trường bạo liệt trong khói đen nhanh chóng ngấm vào hốc mũi nhạy cảm của chúng, ăn mòn hệ thống thần kinh khứu giác trong nháy mắt. Bầy linh khuyển hoảng loạn, đầu óc quay cuồng, chúng điên cuồng cào cấu xuống đất bùn, hoàn toàn mất đi khả năng định vị hơi thở linh lực và mùi máu của Khương Nghiêu.
"Khốn kiếp! Kẻ nào dám dùng tà độc ám toán bầy linh khuyển của Thiết Huyết Đội?!" Vương Bưu điên cuồng gầm lên khi thấy bầy chó săn cưng của mình gục xuống giãy giụa trong vũng bùn đen. Gã vung mạnh thanh đại đao nặng trịch, chém ra một đường đao mang theo chân lực thổ hệ xám tro, chém nát vụn các bụi sồi gai xung quanh để xua tan màn khói đen đang tỏa ra.
"Đội trưởng! Khói đen này có độc Đoạn Trường! Đừng hít vào!" Một tên tuần tra phía sau hét lên cảnh báo, vội vàng bịt mũi lùi lại.
"Cút ra! Thằng ranh con dược nô kia chắc chắn đang ở ngay phía trước! Tất cả tản ra lùng sục cho ta! Bất chấp tầm nhìn kém, ai bắt được gã sẽ được Trưởng lão Cổ Hữu Lăng ban thưởng mười viên trung phẩm linh thạch!" Vương Bưu phẫn nộ tột cùng, gã dùng chân lực bao bọc nhục thân, bất chấp khói độc đang ăn mòn hộ thân linh lực mỏng manh, dẫn đầu đám tay sai tuần tra xông thẳng qua màn khói đen.
Lợi dụng khoảng trống thời gian ngắn ngủi khi bầy linh khuyển bị mất khứu giác, Khương Nghiêu cắn chặt răng vận hành Khô Diệp Bộ. Thân ảnh anh lướt nhẹ trên thảm lá mục ẩm ướt, di chuyển mờ ảo không phát ra một tiếng động nhỏ nào, giống như một chiếc lá khô rơi rụng tự nhiên trong gió bão. Anh cố chịu đựng cơn đau buốt ở xương sườn trái, cõng Thiết Đầu luồn lách qua những khe đá hẹp và những bụi gai sồi đen rậm rạp để trốn sâu vào lòng rừng sâu.
"Thiết Đầu... cố chịu đựng... anh sẽ cứu chú..." Khương Nghiêu thầm thì, mồ hôi lạnh hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên khuôn mặt tái nhợt. Anh biết, Hắc Than Yên Mạc chỉ có thể cầm chân Vương Bưu trong chốc lát. Vòng vây của Thiết Huyết Đội Ngoại Môn đang khép chặt từ mọi ngả đường bao quanh rừng sồi đen, ánh đuốc đỏ rực đã bắt đầu xuất hiện ở phía bìa rừng đối diện.
Trong lúc hoảng loạn trốn chạy qua một con suối cạn đầy bùn nhão dưới cơn mưa xối xả, Tiểu Vũ do quá mệt mỏi và sợ hãi đã trượt chân vấp ngã. Cô bé không hề kêu lên, nhưng bàn chân nhỏ nhắn mang đôi giày vải rách rưới đã dẫm sâu xuống bãi bùn mềm cạnh một gốc sồi cổ thụ, để lại một dấu chân nhỏ bé dập sâu sắc nét dưới bùn nhão trước khi được Khương Nghiêu nhanh tay kéo dậy.
Chỉ nửa nén nhang sau, Vương Bưu dẫn đầu đám tuần tra rầm rộ đuổi đến bờ suối cạn. Ánh đuốc dầu rực lửa soi chiếu xuống mặt đất nham nhở đầy nước mưa. Vương Bưu khựng bước chân lại, đôi mắt ti hí đảo qua đảo lại đầy vẻ dữ tợn. Gã cúi xuống, đưa ngọn đuốc sát mặt đất bùn nhão bên cạnh gốc sồi cổ thụ.
Dưới ánh lửa đỏ rực bập bùng, dấu chân nhỏ bé, đơn độc của Tiểu Vũ dập sâu dưới bùn hiện lên rõ mồn một trước mắt gã.
Vương Bưu nở một nụ cười tàn độc, gương mặt quai nón rậm rạp vặn vẹo đầy hung hãn: "Thằng ranh con... thì ra ngươi dắt theo một con nhóc dược nô nhỏ tuổi chạy trốn! Hướng này... đuổi theo cho ta!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!