Nhạc nềnSakuya2

Phản Sát Cổ Đồ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa giông ngoài nghĩa trang Phế Đan Các gầm rú mỗi lúc một dữ dội, trút xuống những làn nước buốt giá như muốn nhấn chìm cả vùng Đông Dã Cực Địa vào một màn đêm vĩnh hằng. Trên nền đất bùn nhão nhoét, luồng sương mù màu xanh lục bảo của Vạn Độc Sương Thiên Sơ Giai đang cuộn trào như một con quái thú khổng lồ, chậm rãi nuốt chửng từng nấm mộ hoang tàn, từng gốc sồi già cỗi và cả căn nhà gỗ rách nát của Phế Đan Các vào sâu trong lòng nó.


Trong màn sương độc dày đặc, thần thức quét của tu sĩ thông thường hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Khói đen từ Hắc Than Yên Mạc trộn lẫn với bột cỏ Đoạn Trường bốc lên mù mịt dưới hiên nhà, tạo thành một tầng sương mù kép ăn mòn thị giác cực kỳ tàn bạo. Vương Bưu cùng hai tên tuần tra của Thiết Huyết Đội đang điên cuồng vung đại đao chém loạn xạ vào không trung. Tiếng chửi bới, tiếng ho sặc sụa và tiếng gầm rú bất lực của bọn chúng bị tiếng mưa xối xả át đi, chỉ còn lại những bóng đen mờ nhạt, điên dại đang ra sức giãy giụa trong tuyệt vọng.


Cách đó mười trượng, dưới hiên nhà gỗ sụp đổ, Cổ Đồ đang đứng bật dậy khỏi chiếc ghế tre. Gương mặt đầy sẹo rỗ của gã giờ đây xám ngoét vì kinh hoàng. Bầu rượu trên tay gã rơi xuống đất, vỡ tan tành, nước rượu nồng nặc hòa cùng nước mưa chảy tràn lan. Gã cảm nhận được một luồng sát ý lạnh buốt đến tận xương tủy đang khóa chặt lấy mình từ sâu trong màn sương xanh lục bảo.


"Kẻ nào?! Bước ra đây cho ta!" Cổ Đồ gầm lên, giọng nói khàn đặc vì hít phải một ít khói độc Đoạn Trường. Gã điên cuồng vận chuyển linh lực của Đan Hà Nạp Khí Quyết, cố gắng đẩy lùi sự tê liệt đang lan dần trong kinh mạch.


Từ trong bóng tối của màn sương độc, một bóng xám gầy gò lặng lẽ bước ra. Khương Nghiêu di chuyển không một tiếng động bằng Khô Diệp Bộ, thân ảnh nhẹ nhàng như một chiếc lá khô lướt qua những vũng nước mưa mà không hề để lại một gợn sóng nào. Mái tóc nửa đen nửa bạc của anh đẫm nước mưa, bết chặt vào trán, nhưng mắt trái anh lại rực sáng một sắc xanh lục bảo sắc lẹm của Độc Nhãn Khám Phá. Luồng sáng ấy xuyên qua làn sương mù, nhìn thấu từng đường kinh mạch đang hỗn loạn của Cổ Đồ.


Lồng ngực bên trái của Khương Nghiêu vẫn nhói buốt dữ dội. Vết thương rạn xương sườn chưa lành từ trận chiến Huyết Đan Trì đang không ngừng cảnh cáo anh rằng nhục thân này đã đạt đến giới hạn chịu đựng. Nhưng khi ánh mắt anh quét qua thân hình đầy máu, thoi thóp của Thiết Đầu đang bị treo lơ lửng trên cổng gỗ, ngọn lửa phẫn nộ trong lòng anh lập tức bùng cháy thiêu rụi mọi cảm giác đau đớn.


"Cổ Đồ, nợ máu của cha mẹ ta, nợ roi vọt của Thiết Đầu và vạn dược nô đã chết... hôm nay ta sẽ bắt ngươi phải trả bằng cả mạng sống!" Khương Nghiêu thầm nghĩ, sát ý trong mắt ngưng tụ thành thực thể.


"Là ngươi?! Thằng ranh con dược nô phế vật?!" Cổ Đồ trợn trừng mắt kinh hoàng khi nhìn rõ khuôn mặt lấm lem bùn đất của Khương Nghiêu dưới ánh chớp sáng lòa. Gã không thể tin nổi con chó thử thuốc sắp chết mà gã vừa tự tay kiểm tra đan điền cách đây không lâu lại có thể đứng vững trước mặt gã với một luồng khí thế lạnh lùng đến thế.


Nhưng ngay lập tức, sự kiêu ngạo của một chấp sự ngoại môn đã lấn át nỗi sợ hãi. Cổ Đồ cười gằn, gương mặt sẹo rỗ vặn vẹo đầy hung tợn: "Thì ra là ngươi giả chết! Một con chó phế điền điền mà cũng dám mưu phản tông môn? Chết đi cho ta!"


"Vút!"


Cổ Đồ vung mạnh cánh tay, cây roi da trâu Hắc Long tẩm kịch độc ăn mòn da thịt lập tức xé rách màn mưa, mang theo một luồng huyết hỏa đỏ thẫm hung hãn quất thẳng vào cổ tay phải của Khương Nghiêu. Gã muốn phế bỏ bàn tay chứa ngọn lửa xanh lục bảo dị thường của anh ngay lập tức.


Khương Nghiêu mắt trái co rụt lại hình tam giác cổ. Nhờ Độc Nhãn Khám Phá, anh nhìn thấy rõ đường đi của ngọn roi da đang mang theo nhiệt lượng bạo liệt thuộc tính dương. Anh không hề lùi bước, mà chủ động vận hành Nghịch Luyện Kinh Mạch Quyết, đảo ngược dòng chảy linh lực trong chín đường kinh mạch chính để ép kịch độc Đoạn Trường ngưng tụ dưới da tay phải tạo thành lớp màng bảo vệ Huyết Trì Ngự Thủ.


"Chát!"


Tiếng roi da quất mạnh vào cổ tay phải Khương Nghiêu vang lên khô khốc. Lực phản chấn cực mạnh từ tu vi Luyện Khí Kỳ tầng 6 của Cổ Đồ khiến lồng ngực Khương Nghiêu chấn động kịch liệt, vết thương rạn xương sườn trái nhói buốt như bị vạn đao đâm vào. Anh hộc ra một ngụm máu tươi, nhục thân lùi lại hai bước. Cổ tay phải của anh bị roi da quấn chặt, lớp da vải thô rách rưới bốc cháy xèo xèo, lộ ra vết bỏng rát sâu rỉ máu đen do độc tính của roi Hắc Long ăn mòn.


"Ha ha ha! Phế vật vẫn chỉ là phế vật! Tu vi Luyện Khí tầng 1 rách nát của ngươi làm sao đỡ nổi một roi của ta!" Cổ Đồ cười lớn đầy đắc ý, gã dùng lực kéo mạnh sợi xích sắt Hắc Thiết Tỏa Liên ngầm dưới roi hòng bẻ gãy cổ tay Khương Nghiêu.


Thế nhưng, nụ cười của Cổ Đồ lập tức đông cứng lại trên môi.


Khương Nghiêu không hề tỏ ra đau đớn. Anh đứng sừng sững giữa màn mưa, bả vai phải rỉ máu đen nhưng ánh mắt bạc trắng vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt hồ không một gợn sóng. Vết bớt Nghịch Luyện Ấn trên mu bàn tay phải của anh đột ngột rực sáng một luồng ánh sáng xanh lục bảo rực rỡ xuyên qua lớp băng gạc đen, điên cuồng hấp thụ và nghịch chuyển toàn bộ độc tố ăn mòn từ roi Hắc Long đang truyền qua da thịt anh, biến nó thành nguồn linh lực hỏa độc dồi dào chảy ngược vào đan điền.


"Đến lượt ta." Khương Nghiêu khẽ mím môi, giọng nói lạnh lẽo như từ chín tầng địa ngục vọng về.


Anh tập trung ý niệm vào thức hải, kích hoạt Đan Phách Chấn Động. Từ sâu trong Nghịch Luyện Ấn, oán niệm tích lũy của vạn cổ đan sư bị hại và linh hồn của hàng vạn dược nô chết oan uổng tại nghĩa trang bất ngờ ngưng tụ thành một tiếng thét tinh thần vô hình, cuồng bạo phóng thẳng vào thức hải của Cổ Đồ.


"Gào!!!"


Một tiếng thét tinh thần rống lên trong đầu Cổ Đồ, mang theo nỗi đau đớn xé rách linh hồn và sự căm hận ngút trời của những người chết oan. Thức hải của Cổ Đồ chấn động kịch liệt, hai tai gã rỉ ra hai dòng máu đen đặc. Gã trợn trừng mắt điên dại, toàn thân đông cứng hoàn toàn, mất đi mọi khả năng khống chế linh lực và nhục thân trong vòng ba nhịp thở.


Ba nhịp thở, đối với một tu sĩ, đã là ranh giới giữa sinh và tử.


Khương Nghiêu không bỏ lỡ một tia cơ hội nào. Anh vận dụng Khô Diệp Bộ lướt tới nhanh như một tia chớp xám, Thô Thiết Độc Thủ Chủy trên tay phải rực cháy ngọn lửa Nghịch Luyện Đan Hỏa màu xanh lục nhạt âm u. Anh áp sát nhục thân Cổ Đồ đang đứng dật dờ dại ra, bàn tay phải chứa Nghịch Luyện Ấn trực tiếp vỗ mạnh vào lồng ngực gã, ngay vị trí đan điền.


"Độc Lực Phản Phệ!"


Khương Nghiêu rống lên một tiếng trầm đục trong cổ họng. Toàn bộ lượng đan độc kịch liệt tích tụ từ hàng vạn viên phế đan biến dị tại bãi rác Phế Đan Khâu, kết hợp với độc tố Đoạn Trường nghịch luyện và oán khí vạn cổ, lập tức hóa thành một luồng khí màu đen tím thẫm bắn thẳng từ lòng bàn tay anh vào vết thương trước ngực Cổ Đồ.


"Xèo xèo xèo..."


Độc lực bạo liệt tuôn trào như dòng lũ vỡ đê, phá hủy hoàn toàn hệ thống kinh mạch của Cổ Đồ trong nháy mắt. Lục phủ ngũ tạng của gã bắt đầu thối rữa với tốc độ kinh hoàng dưới sức ăn mòn của độc lực phản phệ. Da thịt trên ngực Cổ Đồ chuyển sang màu tím đen, phồng rộp lên rồi rách nát rỉ ra dịch độc tanh hôi.


Khi nhịp thở thứ ba kết thúc, thần trí Cổ Đồ khôi phục lại cũng là lúc gã phải gánh chịu nỗi đau đớn tột cùng thể xác. Gã quỳ sụp xuống vũng bùn nhão, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực đang thối rữa rách nát, miệng há hốc ho ra từng ngụm máu đen lẫn lộn với những mảnh vụn nội tạng rữa nát.


"Ngươi... ngươi... không phải là... dược nô..." Cổ Đồ run rẩy chỉ tay vào Khương Nghiêu, đôi mắt hí giờ đây ngập tràn sự sợ hãi và tuyệt vọng tột cùng. Gã đã nhận ra chân tướng đáng sợ: kẻ đeo mặt nạ xám khuấy đảo chợ đen, kẻ hạ độc Chấp Sự Mã, và con chó dược nô sắp chết trước mặt gã... thực chất chỉ là một người.


Thế nhưng, sự tàn độc của một kẻ mang dòng máu Cổ Gia vẫn bộc phát vào giây phút lâm chung. Cổ Đồ biết mình không thể sống sót, gã điên cuồng dồn chút tàn lực cuối cùng vào bàn tay trái, bóp nát viên ngọc bài sinh mệnh (ngọc bài huyết mạch) đeo bên hông.


"Rắc!"


Viên ngọc bài vỡ vụn, giải phóng một luồng ánh sáng màu đỏ máu chói lòa, mang theo hơi thở tinh huyết của Cổ Đồ bay vút lên bầu trời giông bão, xuyên qua màn sương độc Vạn Độc Sương Thiên hướng thẳng về phía phủ đệ của Trưởng lão Cổ Hữu Lăng ở nội môn.


"Khương Nghiêu... thúc thúc ta... sẽ tru di... tam tộc ngươi... ha ha... khụ..." Cổ Đồ trợn mắt cười điên dại, rồi toàn thân đổ rạp xuống vũng bùn đen, nhục thân thối rữa hoàn toàn, hóa thành một vũng nước độc tanh hôi không còn chút sinh khí.


Khương Nghiêu đứng lặng dưới mưa xối xả, lồng ngực phập phồng dữ dội. Việc bộc phát toàn bộ độc lực phản phệ cực hạn khiến kinh mạch tay phải của anh bị bỏng rát kịch liệt, linh lực trong đan điền tiêu hao sạch sành sanh, nhục thân rơi vào trạng thái suy kiệt cực độ. Anh biết mình vừa tự tay tháo gỡ xiềng xích nô lệ, nhưng đồng thời cũng đã kích hoạt một tai họa khủng khiếp hơn gấp vạn lần.


"Nhóc con, mau giải cứu Thiết Đầu rồi chạy trốn! Luồng huyết mạch truyền tin kia đã báo động cho Cổ Hữu Lăng! Lão già Trúc Cơ Kỳ tầng 4 kia sẽ tới đây trong vòng nửa nén nhang!" Giọng nói của Vô Danh Tàn Hồn vang lên dồn dập, đầy vẻ lo lắng trong thức hải.


Khương Nghiêu nghiến răng chịu đựng cơn đau xương sườn, lướt tới vung Thô Thiết Độc Thủ Chủy chém đứt sợi xích sắt Hắc Thiết Tỏa Liên đang treo Thiết Đầu. Anh nhanh tay đỡ lấy thân hình nặng trịch, đầy máu của gã dược nô trung nghĩa. Thiết Đầu khẽ mở mắt, nhìn thấy Khương Nghiêu, gã mỉm cười yếu ớt rồi ngất đi hoàn toàn.


Khương Nghiêu cõng Thiết Đầu trên lưng, nhanh chóng chạy ngược về căn nhà gỗ Phế Đan Các. Bên trong phòng tối, cô bé Tiểu Vũ đang khóc nức nở vì sợ hãi tiếng nổ và tiếng thét ngoài nghĩa trang. Nhìn thấy Khương Nghiêu cõng Thiết Đầu đẫm máu bước vào, cô bé vội vàng chạy lại ôm chặt lấy chân anh.


"Anh Nghiêu... chúng ta phải đi đâu?"


"Tiểu Vũ, bám chặt lấy anh. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!" Khương Nghiêu trầm giọng nói, tay trái bế xốc cô bé lên, tay phải giữ chặt Thiết Đầu trên lưng.


Ngay khi anh vừa bước chân ra khỏi cửa gỗ Phế Đan Các hướng về phía bìa rừng sồi đen, một tiếng chuông đồng khổng lồ từ hướng Ngoại Môn Dược Các đột ngột vang lên dữ dội, xé rách màn đêm giông bão.


"Keng! Keng! Keng! Keng!..."


Tiếng chuông dồn dập, nặng nề vang vọng khắp mười dặm núi Đan Hà, mang theo luồng sát khí ngút trời của toàn bộ hệ thống chấp pháp tông môn. Tiếng loa truyền thanh gầm rú vang dội từ trên không trung:


"Có tà tu xâm nhập! Chấp sự Phế Đan Các Cổ Đồ đã tử vong! Phong tỏa toàn bộ cácối ra vào núi Đan Hà! Truy sát toàn diện dược nô Khương Nghiêu phản nghịch! Giết không tha!"


Khương Nghiêu đứng ở bìa rừng sồi đen, nhìn luồng ánh sáng đỏ rực từ các ngọn đuốc tuần tra đang bắt đầu di chuyển điên cuồng từ phía đồi đan các đổ xuống nghĩa trang. Anh siết chặt Tiểu Vũ trong lòng, ánh mắt bạc trắng nhìn sâu vào bóng tối ẩm ướt, lạnh lẽo của rừng sồi đen phía trước, chính thức bắt đầu hành trình đào tẩu điên cuồng giữa lằn ranh sinh tử.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!