Nhạc nềnSakuya2

Độc Thử Sinh Tử

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xích sắt rỉ sét kéo lê trên nền đá ẩm ướt của Dược Nô Doanh vang lên đều đặn, tựa như tiếng gõ cửa của vô thường.


Dưới lòng đất sâu hàng chục trượng của Đan Hà Tông, không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi lưu huỳnh hôi nồng, mùi tro than củi lò và cả thứ mùi tanh tưởi của những xác người thối rữa chưa kịp mang đi chôn. Đó là mùi đặc trưng của Ngoại Môn Dược Các, nơi hàng trăm dược nô gầy gò, rách rưới đang thoi thóp tồn tại qua ngày. Đối với bọn họ, mỗi hơi thở hít vào đều là một sự bố thí tàn nhẫn của tiên môn.


Khương Nghiêu nằm nghiêng trên đống rơm mục nát ở góc phòng giam số chín. Thiếu niên mười sáu tuổi gầy gò đến mức trơ cả xương sườn, chiếc áo vải thô rách rưới bám đầy muội than đen nhẻm không che nổi làn da tái nhợt, lấm tấm những vết lở loét do độc khí ăn mòn. Đan điền của anh vốn là một bãi hoang tàn nguội lạnh. Ba năm trước, khi cha mẹ anh – những phàm nhân trồng linh cúc ở Thạch Đầu Thôn – bị Đan Hà Tông ép nợ thọ nguyên đến chết, Khương Nghiêu cũng bị phế đi đan điền rồi quăng vào đây làm dược nô thử thuốc.


Ba năm qua, anh sống không bằng chết, nhục nhã nhẫn nhịn chịu đựng mọi đau đớn để chờ đợi một cơ hội báo thù. Nhưng hôm nay, có vẻ như số mệnh đã không còn kiên nhẫn với anh nữa.


"Rầm!"


Cánh cửa sắt nặng nề của phòng giam bị đạp tung. Một luồng gió lạnh mang theo mùi máu tanh từ bên ngoài ùa vào, thổi bùng ngọn đuốc dầu le lói trên vách đá.


"Tên phế vật số 9527 đâu? Lết ra đây cho ta!"


Một giọng nói thô bạo, ồm ồm vang lên xé rách không gian u ám. Bước vào phòng giam là Cổ Đồ, chấp sự phụ trách Phế Đan Các và Dược Nô Doanh. Gã là một thanh niên thô kệch, khuôn mặt đầy sẹo rỗ dữ tợn, đôi mắt hí ti hí lấp loáng tia nhìn tàn nhẫn. Trên tay phải của gã, cây roi da trâu "Hắc Long" tẩm độc ăn mòn da thịt đang khẽ nhịp nhịp xuống ủng da, phát ra những tiếng "bạch, bạch" ghê rợn.


Khương Nghiêu run rẩy gượng dậy, đôi mắt mệt mỏi nhưng sâu thẳm ẩn chứa một sự bình thản lạnh lùng đến đáng sợ. Anh cúi đầu, lưng còng rạp xuống theo đúng quy tắc sinh tồn của dược nô: "Chấp sự đại nhân..."


Cổ Đồ khinh bỉ nhìn thiếu niên gầy yếu trước mặt, nhổ một bãi nước bọt xuống đất: "Hôm nay vận may của ngươi đến rồi. Trưởng lão Cổ Hữu Lăng vừa luyện chế thành công một lô 'Huyết Phách Đan' mới. Lô thuốc này cần một phế nhân có đan điền hoàn toàn trống rỗng để thử nghiệm phản ứng tịnh hóa huyết khí. Đi thôi!"


Nghe đến ba chữ "Huyết Phách Đan", những dược nô xung quanh đều run rẩy co rúm người lại vào góc tối. Ai cũng biết Huyết Phách Đan là loại tà đan cực độc dùng để rút cạn huyết tủy và thọ nguyên của người dùng để ngưng tụ đan phách giúp kéo dài mạng sống cho kẻ khác. Kẻ thử loại đan này chưa từng có ai sống sót quá mười hai canh giờ. Nhục thân của họ sẽ thối rữa từ trong ra ngoài, đan điền nổ tung thành một vũng máu đen.


Cổ Đồ không đợi Khương Nghiêu trả lời, vung roi Hắc Long quất mạnh một phát vào vai anh.


"Chát!"


Một đường máu tươi bắn ra, lớp áo vải thô rách nát lập tức thấm đẫm huyết hồng. Cơn đau rát bỏng như lửa đốt truyền thẳng vào tận xương tủy khiến Khương Nghiêu lảo đảo quỳ sụp xuống. Độc tố ăn mòn trên roi da trâu bắt đầu ngấm vào vết thương, tạo ra cảm giác tê dại đáng sợ.


"Lết nhanh lên! Đừng để Trưởng lão phải chờ đợi!" Cổ Đồ gầm gừ, xách cổ áo Khương Nghiêu lôi xồng xộc ra khỏi phòng giam.


Khương Nghiêu cắn chặt răng đến bật máu, không hề rên rỉ một tiếng. Trong đầu anh, dòng suy nghĩ đang xoay chuyển cực nhanh. Chênh lệch tu vi giữa anh và Cổ Đồ là quá lớn – gã là tu sĩ Luyện Khí Kỳ tầng sáu, trong khi anh chỉ là một phế nhân không có nửa điểm linh lực. Nếu phản kháng trực diện lúc này, anh chắc chắn sẽ bị đập chết ngay lập tức. Anh buộc phải đi, buộc phải tìm kiếm kẽ hở trong cái chết cận kề.


Ngoại Môn Dược Các rực rỡ ánh lửa đồng đỏ. Ở trung tâm đại sảnh, chiếc lò luyện đan khổng lồ của Trưởng lão Cổ Hữu Lăng đang tỏa ra nhiệt lượng hừng hực cùng luồng khói đỏ sậm mang mùi tanh nồng của huyết khí.


Cổ Hữu Lăng sừng sững đứng cạnh lò đan. Lão là một ông lão gầy gò như bộ xương khô khoác áo bào đỏ sậm thêu hoa văn lửa, đôi mắt âm u sắc lạnh như chim ưng, tay luôn vân vê chuỗi hạt xương cốt phàm nhân.


"Khởi bẩm thúc phụ, dược nô số 9527 đã mang đến." Cổ Đồ cung kính quỳ lạy.


Cổ Hữu Lăng khẽ liếc nhìn Khương Nghiêu, ánh mắt không chút cảm xúc như nhìn một ngọn cỏ dại sắp bị ném vào lò đốt. Lão phẩy tay nhẹ, một chiếc hộp gỗ đen đặt trên bàn đá tự động bay đến trước mặt Cổ Đồ.


"Cho nó nuốt xuống. Ghi chép kỹ lưỡng thời gian kinh mạch thối rữa và thời điểm đan điền bộc phát." Giọng nói của Cổ Hữu Lăng khàn khàn, lạnh lẽo như tiếng cọ xát của những mảnh xương khô.


Cổ Đồ mở hộp gỗ đen. Bên trong là một viên đan dược to bằng ngón tay cái, màu đỏ thẫm như máu đông, bề mặt nổi lên những đường vân đen dị dị dị thường, không ngừng tỏa ra một luồng khí nóng tanh hôi. Đây chính là Huyết Phách Đan cực độc.


"Nuốt xuống!" Cổ Đồ bóp chặt quai hàm Khương Nghiêu, thô bạo nhét viên đan dược vào miệng anh rồi dùng sức vuốt mạnh cổ họng ép anh phải nuốt chửng.


Viên đan dược vừa trôi xuống cổ họng, Khương Nghiêu lập tức cảm nhận được một luồng nhiệt lượng cuồng bạo như dung nham phun trào. Độc tính của Huyết Phách Đan bùng phát trong nháy mắt.


"A..."


Khương Nghiêu không thể kìm nén được tiếng gào thét đau đớn. Anh quỳ sụp xuống sàn đá, hai tay bấu chặt lấy ngực. Cảm giác như có hàng vạn con kiến lửa đang điên cuồng cắn xé lục phủ ngũ tạng của mình. Độc tố đỏ sậm nhanh chóng lan tràn khắp chín đường kinh mạch chính, thiêu đốt và ăn mòn mọi tế bào nhục thân. Kinh mạch của anh rạn nứt kịch liệt, máu đen trào ra từ khóe miệng, mũi và cả hốc mắt.


"Tốt lắm, độc tính bắt đầu ăn mòn kinh mạch phế vị." Cổ Đồ đứng bên cạnh lạnh lùng quan sát, lấy ra một tấm thẻ tre ghi chép tỉ mỉ: "Thời gian bộc phát: ba mươi nhịp thở. Trạng thái nhục thân: huyết nhục bắt đầu thối rữa nhẹ."


Khương Nghiêu cảm nhận được ý thức của mình đang mờ nhạt dần. Linh hồn anh dường như đang bị kéo tuột xuống vực sâu vô tận. Độc tố cuồn cuộn như thủy triều đen tối đang hướng thẳng về phía đan điền hoang tàn của anh, chuẩn bị tung đòn hủy diệt cuối cùng để biến anh thành một vũng máu loãng.


"Chẳng lẽ... mình phải chết ở đây sao?"

"Mối thù của cha mẹ... vạn cổ oán hận này... ai sẽ trả?"


Sự căm hận tột cùng và khát vọng sống sót mãnh liệt bùng lên trong linh hồn rách nát của Khương Nghiêu. Ý chí sinh tồn cực hạn ấy vô tình kích hoạt một thứ gì đó ẩn sâu trong huyết quản của anh – dòng máu "Nghịch Linh" nguyên thủy vốn đã bị chôn vùi qua ngàn năm.


Đột nhiên, mu bàn tay phải của Khương Nghiêu truyền đến một cảm giác rát bỏng chưa từng có. Vết bớt màu xám tro nhạt nhòa vốn có từ khi sinh ra bất ngờ rạn nứt, tỏa ra một luồng ánh sáng màu xanh lục bảo rực rỡ và ma mị.


Đó là cổ ấn "Nghịch Luyện Ấn" thức tỉnh!


Một luồng thông tin cổ xưa, hỗn loạn nhưng vô cùng rõ ràng tràn vào thức hải của Khương Nghiêu. Không cần ai dạy bảo, bản năng sinh tồn giúp anh ngay lập tức hiểu được cách vận hành của cổ ấn này.


Nghịch Luyện Ấn – bẻ gãy liên kết độc tố, đảo ngược dòng chảy năng lượng, hóa cực độc thành cực tịnh!


"Nghịch... chuyển!"


Khương Nghiêu gầm lên trong lòng. Mu bàn tay phải của anh rực sáng lục bảo rực rỡ. Luồng ánh sáng xanh ấy như một con mãnh thú đói khát, điên cuồng lao vào chín đường kinh mạch, ngăn chặn dòng lũ độc tố màu đỏ sậm của Huyết Phách Đan.


Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra bên trong cơ thể Khương Nghiêu. Dưới sự dẫn dắt của Nghịch Luyện Ấn, cấu trúc tà ác của Huyết Phách Đan bị bẻ gãy hoàn toàn. Độc tính tàn phá bị ép phải đảo ngược dòng chảy, chuyển hóa thành một nguồn linh lực nguyên thủy tinh khiết, dịu mát chảy ngược về phía đan điền bị phế bỏ của anh.


Đan điền vốn hoang tàn của Khương Nghiêu như nắng hạn gặp mưa rào, điên cuồng hấp thụ nguồn linh lực tịnh hóa khổng lồ này. Những vết rạn nứt trên đan điền bắt đầu được vá lại với tốc độ mắt thường có thể cảm nhận được. Một vòng xoáy linh lực nhỏ màu xanh ngọc nhạt bắt đầu hình thành ở trung tâm đan điền.


Tuy nhiên, quá trình nghịch luyện cực đoan này mang lại nỗi đau đớn không kém gì độc tố tàn phá. Kinh mạch tay phải của Khương Nghiêu bị bỏng rát nghiêm trọng, nhục thân anh run rẩy dữ dội do gánh chịu hai luồng năng lượng xung đột cực hạn.


Khương Nghiêu là kẻ cực kỳ cẩn trọng. Anh lập tức nhận ra một vấn đề chí mạng: nếu Cổ Hữu Lăng và Cổ Đồ phát hiện ra anh không chết, ngược lại còn khôi phục được đan điền nhờ một bí thuật thần kỳ, bọn chúng chắc chắn sẽ bắt sống anh để mổ xẻ nghiên cứu hoặc tra tấn đoạt bảo.


Anh buộc phải ẩn nhẫn. Anh phải giả chết!


Vận dụng kiến thức bản năng vừa thức tỉnh từ Nghịch Luyện Ấn, Khương Nghiêu chủ động đẩy một phần độc tố chưa tịnh hóa hết ra ngoài bề mặt da, tạo thành những vết lở loét giả đen đúa, ghê rợn để đánh lừa thị giác đối thủ. Đồng thời, anh vận hành kỹ thuật "Đan Điền Giả Tử" – phong tỏa hoàn toàn vòng xoáy linh lực mới ngưng tụ, làm chậm nhịp tim xuống mức gần như dừng hẳn, khiến nhục thân trở nên lạnh ngắt không chút sinh khí.


"Hự..."


Khương Nghiêu hộc ra một ngụm máu đen lớn cuối cùng, cơ thể co giật vài cái rồi nằm im bất động trên sàn đá ẩm ướt, đôi mắt trợn trừng vô hồn.


Cổ Đồ nhíu mày, bước tới gần, dùng mũi ủng da đá mạnh vào sườn Khương Nghiêu vài phát. Thấy cơ thể thiếu niên hoàn toàn mềm nhũn, lạnh ngắt, gã mới cúi xuống, đặt hai ngón tay lên cổ anh để kiểm tra mạch đập.


Gã đồng thời truyền một tia chân lực hỏa hệ mỏng vào cơ thể Khương Nghiêu để dò xét. Tia chân lực lướt qua kinh mạch rách nát và dừng lại ở đan điền hoang tàn, nguội lạnh của anh. Thấy đan điền hoàn toàn trống rỗng, da dẻ nổi đầy vết lở loét thối rữa do độc tố ăn mòn, Cổ Đồ hoàn toàn tin rằng dược nô này đã chết vì độc tính bạo phát.


"Thế nào rồi?" Cổ Hữu Lăng đứng cạnh lò đan nhàn nhạt hỏi, không thèm quay đầu lại.


Cổ Đồ cung kính đứng dậy, ghi chép dòng cuối cùng vào thẻ tre: "Khởi bẩm thúc phụ, dược nô số 9527 đã tử vong. Thời gian sống sót: bốn mươi lăm nhịp thở. Đan điền bị độc tố Huyết Phách ăn mòn hoàn toàn, nhục thân thối rữa cực nhanh. Lô Huyết Phách Đan này độc tính quá mạnh, cần phải giảm bớt liều lượng huyết tủy khi luyện chế tiếp theo."


Cổ Hữu Lăng khẽ gật đầu, vẫy tay: "Đem xác nó vứt vào Phế Đan Các. Đừng để mùi hôi thối làm ảnh hưởng đến linh thảo xung quanh."


"Tuân mệnh!"


Cổ Đồ quay sang ra lệnh cho hai tên đệ tử tạp dịch đang đứng canh cửa: "Hai người các ngươi, lôi cái xác thối này quẳng ra bãi rác Phế Đan Các phía sau núi. Nhanh lên!"


Hai tên tạp dịch bịt mũi, vẻ mặt đầy sự ghê tởm tiến lại gần. Bọn chúng nắm lấy xích sắt khóa chân Khương Nghiêu, thô bạo kéo lê nhục thân lạnh ngắt của anh ra khỏi đại sảnh Ngoại Môn Dược Các, hướng về phía nghĩa trang phế đan tối tăm phía sau núi.


Cơn mưa đêm lạnh giá bắt đầu rơi xuống núi Đan Hà, gột rửa những vệt máu đen kéo dài trên đường đi. Khương Nghiêu nhắm chặt mắt, nín thở tuyệt đối, chịu đựng sự va đập của đá sỏi vào lưng khi bị kéo lê. Kinh mạch toàn thân anh đang bỏng rát kịch liệt, nhưng ở sâu trong đan điền mới được phục hồi, một tia linh lực nguyên thủy màu xanh ngọc nhạt đang lặng lẽ xoay chuyển, mang theo ngọn lửa phục thù âm ỉ cháy.


Bên dưới lớp da thịt thối rữa giả tạo, mu bàn tay phải của anh vẫn ngầm rực sáng một tia lục bảo vô hình dưới màn mưa giông kịch độc.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!