Lôi đình rèn thể, nanh vuốt lùng sục
Bụi đá xám xịt cuộn lên như những con rồng đất giận dữ, gầm thét nuốt chửng những khoảng tối cuối cùng của đường hầm mỏ đá vôi đang sụp đổ. Hơi nóng từ mạch địa hỏa rò rỉ dưới đáy hầm rít gào, thổi bùng lên làn không khí khô khốc, nóng bỏng như muốn nung chảy cả da thịt.
Thương Vô Kỵ lao vút vào hầm lò tối tăm đang sụt lở dữ dội trước sự kinh hoàng của nghĩa quân. Tay phải của anh, vốn bị cháy sạm đen thui và rỉ ra từng giọt hoàng huyết đỏ tươi rực nóng sau trận huyết chiến với Triệu Khải, giờ đây đang bỏng rát như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đâm sâu vào tủy xương. Nhưng anh không dừng lại. Đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn thấu qua làn khói bụi mịt mù, khóa chặt vào bóng người gầy gò, tiều tụy của Thạch Đầu đang bị kẹt dưới một tảng đá sụt lớn.
“Điện hạ! Mau đi đi! Hầm lò sắp sập hoàn toàn rồi!” Thạch Đầu khản giọng hét lên, gương mặt sạm đen đầy vết lở loét do độc quặng bám đầy tro bụi.
“Ta đã hứa sẽ đưa các ngươi ra ngoài!” Vô Kỵ gầm lên khẽ trong cổ họng. Anh lướt tới bằng thân pháp Nhân Gian Du Bộ lắt léo, tay trái vốn đang nắm chặt chiếc búa rèn cổ xưa nện mạnh một cú dũng mãnh vào tảng đá đè trên chân Thạch Đầu.
*Rầm!*
Kình lực Luyện Thể Thất Tầng bộc phát, chấn vỡ tảng đá thành trăm mảnh vụn. Vô Kỵ xốc Thạch Đầu lên vai trái, tay phải dù đang co quắp đau đớn vẫn cố gắng gạt phăng những tảng đá đang rơi rụng từ trần hầm. Phía sau anh, hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân dắt díu nhau chạy trối chết dưới sự dẫn dắt của Ngô Hải và cựu binh Đại Chu. Tiếng gào thét của đất đá sụt lở vang dội sau lưng như tiếng gầm của dã thú thái cổ bị chọc giận.
Nhờ sự chỉ huy chiến thuật nhịp nhàng của Ngô Hải và các lối mật đạo ngầm được chuẩn bị sẵn, hàng ngạn thợ mỏ phàm nhân đã thoát khỏi hầm lò tự hủy trong gang tấc. Họ nhanh chóng được di tản xuống địa đạo Vạn Dân – một hầm ngầm khổng lồ, kiên cố nằm sâu dưới lòng đất khu ổ chuột Nam Thành, được đào bới âm thầm bởi bàn tay của hàng ngàn dân nghèo Đại Chu.
Khi cánh cửa ngầm bằng đá dày nặng của Địa đạo Vạn Dân khép lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng sấm sét gầm thét của thiên địa bên ngoài, không khí bên dưới đột ngột trở nên ngột ngạt và n nén chặt mùi rỉ sét của sắt thép phế liệu cùng mùi đất sét nung ẩm ướt.
Thương Vô Kỵ đặt Thạch Đầu xuống một góc lều tạm. Lúc này, nhục thân của anh đã đạt đến giới hạn chịu đựng cực đoan. Cánh tay phải bị bỏng rát nặng nề, cơ thịt rạn nứt chảy ra từng vệt hoàng huyết rực nóng, bắt đầu có dấu hiệu hóa đá vàng kim tạm thời do gánh chịu phản phệ lôi kiếp sơ cấp từ trận chiến trước. Kinh mạch phế tích của anh u tối đầy vết nứt rạn, từng luồng khí nóng bỏng như dung nham rò rỉ từ đan điền vỡ nát đang tàn phá gân cốt dữ dội.
Ở góc đối diện, Chu Đại Tráng đang nằm rên rỉ trên giường tre cũ kỹ của y quán Tế Thế Đường di động. Chân trái gãy xương đùi nghiêm trọng của y lộ ra mảng xương trắng dính đầy oán độc tà thuật màu đen thối rữa nhẹ, bốc mùi hôi thối nồng nặc. Lão đại phu Tôn Tư Mạc gương mặt hiền từ râu tóc bạc phơ đang run rẩy dùng Sinh Tử Châm kết hợp với bột thảo dược Thất Tinh Thảo để châm cứu thanh lọc độc tố cho y, cố gắng giữ lại mạng sống cho gã lực sĩ phàm nhân.
“Điện hạ, nhục thân của người... nếu không kịp thời ôn dưỡng, kinh mạch phế tích này sẽ đứt vỡ hoàn toàn, phế bỏ khả năng vận động vĩnh viễn!” Tôn Tư Mạc quay đầu nhìn Vô Kỵ, ánh mắt đầy sự lo âu tột độ.
Thương Vô Kỵ nhìn cánh tay phải đang dần cứng đờ của mình, rồi nhìn hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân đang run rẩy vì đói khát và sợ hãi xung quanh. Anh biết, tiên môn sẽ không cho anh thời gian để tịnh dưỡng êm đềm. Chấp pháp đệ tử Lôi Bằng chắc chắn đang dẫn đầu truy binh càn quét Nam Thành để nhổ cỏ tận gốc. Anh cần sức mạnh, một sức mạnh thực chiến lập tức để bảo vệ đồng bào phàm nhân.
“Tôn đại phu, hãy chăm sóc tốt cho Đại Tráng. Nhục thân của ta, ta tự có cách giải quyết.” Vô Kỵ lạnh lùng nói, ánh mắt kiên định bất khuất rực sáng.
Anh bước sâu vào một ngách hang đá tối tăm, ẩm ướt cách biệt của địa đạo. Nơi đây lạnh giá vô cùng, nước ngầm rỉ ra từ vách đá nhỏ giọt tọc tọc xuống nền đất lạnh lẽo. Vô Kỵ ngồi xếp bằng, lấy từ trong ngực áo vải thô rách rưới ra những mảnh lôi thạch vỡ ngoại ô rực sáng tia chớp xanh lam nhạt nhặt được trước đó, cùng với chiếc roi sấm sét Lôi Tiên cướp được từ Triệu Khải đang lấp lóe hồ quang xanh bạo liệt.
“Lôi Điện Thối Thể Pháp... Võ Đạo Khai Mạch Pháp...”
Giọng nói trầm hùng vĩ ngạn của tàn hồn thủy tổ Thương Cổ Thần vang vọng trong thức hải Thương Vô Kỵ: “Vô Kỵ, nhục thân phế mạch của ngươi muốn thông mạch ngưng huyết, phải trải qua đau đớn như vạn đao xuyên tâm. Dùng lôi điện lực của tiên môn để thối luyện gân cốt phàm nhân, chính là con đường cực đoan nhất. Một khi thất bại, tim mạch của ngươi sẽ chấn vỡ thành tro bụi!”
“Thủy tổ, phàm nhân Đại Chu đã không còn đường lui. Ta cũng vậy.” Vô Kỵ thầm đáp trong lòng.
Anh không hề do dự, dùng tay trái nắm chặt chiếc roi Lôi Tiên, cưỡng ép quấn chặt những vòng xích sắt lấp lóe hồ quang xanh xung quanh cánh tay phải đang bị hóa đá vàng kim tạm thời. Tay trái anh nhặt lấy những mảnh lôi thạch vỡ ngoại ô, bóp nát chúng để giải phóng hoàn toàn luồng lôi điện lực nhỏ tàn dư bên trong.
*Xèo... xèo... Bùm!*
Tia chớp xanh lam bạo liệt lập tức bùng phát, chạy lấp lóe khắp cơ thể Thương Vô Kỵ. Cơn đau co giật bỏng rát kinh hoàng ập đến chớp nhoáng, nung cháy lớp da thịt xám đồng nhạt của anh thành những vệt sạm đen thui. Từng luồng hồ quang xanh lam quất mạnh vào kinh mạch phế tích nứt rạn, kích thích các tế bào hoại tử đau đớn tột cùng.
“A... a...!”
Vô Kỵ cắn chặt răng đến rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi, không để tiếng hét đau đớn lọt ra ngoài ngách hang đá làm phàm nhân hoảng loạn. Anh vận hành Võ Đạo Khai Mạch Pháp, đốt cháy một giọt hoàng huyết nguyên thủy trong tim để chảy ngược kinh mạch, ép mở các tử huyệt bị phong tỏa. Hoàng huyết nguyên thủy rực nóng cuồn cuộn chảy đều đặn khắp cơ thể, hấp thu toàn bộ lôi điện lực bạo liệt để thối luyện xương cốt cốt tủy.
Trong thức hải của anh, Nhân Hoàng Ấn ký lồng ngực rực sáng hoàng kim quang mang lấp lánh, bộc phát Thần Thức Kháng Cự bảo vệ thần hồn khỏi bị lôi điện chấn động điên loạn. Xương cốt toàn thân anh bắt đầu phát ra những tiếng kêu rắc rắc giòn giã gióng tai dồn dập, gân cốt co giãn dẻo dai đàn hồi cực tốt, dần dần hóa thành màu xám đồng nhạt cứng cáp kiên cổ cực hạn của Luyện Thể Thất Tầng hoàn mỹ.
Cánh tay phải bị hóa đá vàng kim bắt đầu nứt rạn rơi rụng những mảnh thạch hóa, lộ ra lớp da thịt săn chắc cứng cáp chịu được lực đập của búa tạ. Kinh mạch phế tích được khai thông thông mạch ngưng huyết hoàn hảo dưới sự dẫn dắt của Nhân Hoàng chi khí màu vàng nhạt tự động sản sinh tuần hoàn.
Trong khi Thương Vô Kỵ đang trải qua cuộc thối thể thăng hoa đầy đau đớn dưới lòng đất, trên mặt đất khu ổ chuột Nam Thành, thảm họa càn quét đã bắt đầu giáng xuống.
Mưa bão gào thét tàn phá những mái nhà lá rách nát, sương oán khí xám xịt bao phủ dày đặc bầu trời u ám của Nam Thành. Lôi Bằng – đệ tử ngoại môn hung hãn của Cực Lạc Tiên Tông – mặc áo bào chấp pháp đen viền lôi điện xanh, tay cầm chiếc roi lôi điện bản mệnh lấp lóe hồ quang xanh tàn ác, đang dẫn đầu đại quân cấm vệ quân bù nhìn lùng sục ráo riết từng ngõ hẹp ngách tối.
“Lũ sâu kiến hèn hạ! Mau khai ra lối vào mật đạo ngầm hoàng gia cũ, nếu không ta sẽ thiêu rụi toàn bộ khu ổ chuột này!” Lôi Bằng gầm lên đầy kiêu ngạo tột cùng.
Y vung roi lôi điện quất mạnh xuống một căn nhà gỗ mục nát, tia chớp xanh lam nổ tung rầm một tiếng, thiêu rụi căn nhà thành đống tro tàn rực lửa giữa màn mưa bão.
Tuy nhiên, làn sương oán khí xám xịt tự nhiên bao phủ khu ổ chuột Nam Thành do oán niệm của hàng vạn phàm nhân chết oan tích tụ đã kích hoạt Linh thức phong tỏa, làm suy yếu giảm thiểu 30% phạm vi và độ chính xác dò tìm thần thức của Lôi Bằng cùng đám chấp pháp đệ tử. La bàn truy vết khí tức trên tay y liên tục xoay tròn hỗn loạn, không thể định vị chính xác vị trí Thương Vô Kỵ đang ẩn nấp.
“Khốn kiếp! Oán khí bẩn thỉu ở nơi này làm mờ đục thần thức của ta!” Lôi Bằng tức giận bóp nát một viên linh thạch hạ phẩm rác để bổ sung linh lực.
Ở trong một ngõ hẹp tối tăm bên cạnh lò rèn Tào Thiết bị thiêu rụi, Hắc Tử – đội trưởng tự vệ dũng cảm – đang nấp sau đống đổ nát gạch vỡ. Gương mặt gầy đen nhẻm của y dính đầy bùn đất dơ bẩn, tay trái nắm chặt chiếc còi đất nung nhỏ đeo cổ phát tín hiệu mật.
*Túc... túc... túc!*
Tiếng còi đất giả giọng chim oanh trầm đục vang lên nhịp nhàng giữa tiếng sấm sét bão giông, truyền tín hiệu mật báo cho phàm nhân tị nạn nhanh chóng di tản xuống địa đạo Vạn Dân ngầm và cảnh báo lực lượng tự vệ lò rèn chuẩn bị phòng thủ.
“Có tiếng còi giả dã thú! Ở hướng kia! Mau bắt lấy chúng!” Một tên lính gác cấm vệ quân bù nhìn phát hiện tiếng còi, hét lên chỉ tay về phía ngõ tối.
Một thành viên tự vệ đội dũng cảm quyết định xả thân làm bia đỡ đạn, lao ra chạy trốn về hướng ngược lại để dụ địch đi hướng khác. Nhưng khinh công Luyện Khí tầng 7 của Lôi Bằng quá nhanh. Y lướt tới nhanh như chớp giật, vung roi lôi điện quất mạnh một phát trúng chân thành viên tự vệ.
*Chát!*
Tia chớp xanh lam giật mạnh, thiêu rụi hoàn toàn chân tay người chiến sĩ tự vệ phàm nhân, khiến y ngã nhào gục xuống bùn nhão chảy máu xối xả, đau đớn co giật toàn thân.
“Nói! Lối vào hầm ngầm ở đâu?!” Lôi Bằng giẫm chân lên vết thương cháy sạm của người chiến sĩ, tàn nhẫn vô độ tra hỏi.
Người chiến sĩ tự vệ cắn chặt răng chịu đựng cơn đau đớn tột cùng, phun một ngụm nước bọt dính máu hoàng huyết lên giày chấp pháp của Lôi Bằng, đôi mắt quật cường trợn trừng bất khuất không nói một lời.
“Lũ phàm nhân guốc rách ngoan cố! Chết đi!” Lôi Bằng điên cuồng vung roi lôi điện quất mạnh chớp nhoáng, thiêu rụi người chiến sĩ thành một nắm tro đen bóng giữa màn mưa bão.
Y tức giận quay đầu lại lùng sục, ánh mắt sắc bén tàn ác bỗng dừng lại trên nền đất bùn nhão bên cạnh lò rèn Tào Thiết đổ nát.
Dưới làn mưa xối xả rửa trôi bùn đất dơ bẩn, Nhân Hoàng Thần Nhãn của Vô Kỵ dưới lòng đất chưa kịp phong tỏa hoàn toàn một vết nứt nhỏ trên phiến đá flagstone. Từ kẽ nứt rạn rách rưới ấy, một vệt bụi quặng xám đồng tối cổ lấp lóe ánh sáng nhẹ – chính là Cổ Thiết Quặng Tây Lăng rò rỉ ra trong quá trình thợ mỏ di tản vội vã.
Lôi Bằng bước tới khom lưng nhặt lấy một ít bụi quặng xám đồng, ngửi nhẹ mùi rỉ sắt cổ xưa mang thuộc tính nguyên thủy nhân tộc. Gương mặt y lập tức hiện lên một nụ cười tàn tạ tột cùng.
“Hương vị quặng cổ Tây Lăng... Mật đạo ngầm chắc chắn nằm ngay dưới chân lò rèn này!”
Lôi Bằng cười ngạo nghễ điên cuồng, vung cao chiếc roi lôi điện bản mệnh Lôi Tiên lấp lóe hồ quang xanh bạo liệt, dồn toàn bộ linh lực Luyện Khí tầng 7 chuẩn bị quất mạnh phá hủy hoàn toàn nắp hầm ngầm lò rèn để ép nghĩa quân phàm nhân phải bước ra mặt đất chịu chết.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!