Đêm tối đột kích, Võ Đạo Chấn Thiên
Mưa bão gào thét trên bầu trời mỏ đá vôi ngoại ô Nam Thành, từng luồng gió lạnh buốt mang theo cát bụi hoang mạc mịt mù quất thẳng vào mặt đất rách nát. Những hạt mưa nặng trĩu như những viên đá nhỏ, đập liên hồi lên tấm lưng trần đỏ hồng bốc khói hơi nóng của Thương Vô Kỵ. Dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro, ấn ký Nhân Hoàng Ấn cổ xưa nơi lồng ngực anh vẫn đang âm thầm tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, rực sáng nhẹ nhàng như một đốm lửa nhỏ kiên cường giữa đêm đông tăm tối.
Trước mặt anh, hàng rào gai lôi điện khổng lồ bao quanh mỏ đá vôi đang lấp lóe những tia chớp xanh lam tàn ác. Luồng hồ quang lôi điện nhân tạo ấy rít gào xèo xèo mỗi khi nước mưa chạm vào, tỏa ra mùi khét lẹt của không khí bị thiêu đốt. Sâu bên trong hàng rào, hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân gầy trơ xương, chân bị xích sắt nặng nề khóa chặt, đang run rẩy quai búa dưới sự giám sát tàn bạo của lính canh.
“Đột kích!”
Một tiếng còi đất nung khẽ vang lên từ phía rừng sương mù, trầm đục và lẩn khuất hoàn hảo trong tiếng sấm sét gầm thét của thiên địa. Đó là tín hiệu của Ngô Hải.
Ngay lập tức, từ các bụi rậm và khe đá ngoại vi, cựu binh Đại Chu dưới sự chỉ huy của Ngô Hải dũng mãnh xông ra. Họ không dùng linh lực, không có hào quang tiên pháp, nhưng những bước chân chiến trận phối hợp nhịp nhàng và những ngọn thiết thương rỉ sét vung lên cực kỳ chuẩn xác. Tiếng còi đất giả giọng dã thú hú vang khắp các ngả, khiến toán lính canh phàm trần tay sai của phủ giám sát hoảng loạn.
“Có thú dữ đột kích! Mau phòng ngự!” Tiếng la hét hỗn loạn của lính canh vang lên. Ngô Hải dẫn đầu một mũi nhọn, thiết thương rỉ sét trong tay ông đâm thẳng, chuẩn xác xuyên qua kẽ hở giáp sắt của hai tên lính gác đi đầu, hoàn toàn chia cắt lực lượng tuần tra phàm trần khỏi khu vực trung tâm.
Ở phía bên kia, Lý Thanh Sơn cùng các kiếm sĩ tự vệ dũng dũng mãnh lao tới các cột lôi điện phụ, vung đao thép phế liệu chém đứt các đường dây truyền dẫn lôi điện bằng đồng thau, làm giảm thiểu một phần uy lực của hàng rào gai.
“Lũ kiến hôi phàm trần guốc rách, các ngươi dám cả gan làm loạn sao?”
Một tiếng gầm đầy kiêu ngạo tột cùng vang lên từ phía trên không trung. Chấp pháp đệ tử Triệu Khải ngự trên thanh phi kiếm bản mệnh lấp lóe kiếm khí xanh lam nhạt, từ từ hạ xuống từ tầng mây giông bão. Y mặc y phục chấp pháp màu đen viền lôi điện kiêu căng, gương mặt tuấn mỹ nhưng tràn đầy sự tàn nhẫn, tay trái đang nắm chặt chiếc roi sấm sét Lôi Tiên lấp lóe hồ quang xanh bạo liệt.
Triệu Khải đứng lơ lửng trên độ cao năm trượng, ánh mắt khinh bỉ nhìn xuống Thương Vô Kỵ đang đơn độc đứng trước hàng rào lôi điện. Đối với một tu sĩ Luyện Khí Trung Kỳ Tầng 8 như y, những phàm nhân không có linh căn này chỉ là lũ sâu kiến hèn hạ, có thể dễ dàng thiêu rụi thành tro bụi bằng một roi lôi điện.
“Thằng rác rưởi phế mạch kia, chính ngươi đã giết Trần Bá và phá hoại việc thu hoạch của phủ giám sát?” Triệu Khải cười lạnh, vung tay trái quất mạnh chiếc roi Lôi Tiên xuống.
*Chát!*
Một tia chớp xanh lam xé rách màn mưa bão, lao thẳng về phía đầu Thương Vô Kỵ với tốc độ cực nhanh. Sức mạnh lôi điện bạo liệt làm bốc hơi nước mưa xung quanh thành những luồng khói trắng xóa.
Thương Vô Kỵ không hề hoảng sợ. Đôi mắt anh rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn, nhìn thấu hoàn hảo quỹ đạo di chuyển của tia chớp. Anh vận dụng thân pháp Nhân Gian Du Bộ, lách nhẹ người sang bên trái. Tia chớp xanh quất sạt qua vai anh, đập xuống nền đất bùn nhão nổ tung rầm một tiếng, biến bùn đất thành những mảnh thủy tinh đen bóng do nhiệt độ cực cao.
“Thân pháp phàm trần lắt léo đấy, nhưng trước mặt sấm sét thiên quy, ngươi trốn được bao lâu?” Triệu Khải tức giận, điên cuồng vung roi liên tiếp.
Từng luồng hồ quang xanh lam quất xuống như mưa sa, bao vây toàn bộ không gian xung quanh Thương Vô Kỵ. Vô Kỵ liên tục di chuyển lắt léo tàn ảnh, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng của anh tỏa ra luồng khí thế xám đồng nhạt trầm ổn. Anh không tấn công Triệu Khải ngay lập tức, đôi mắt thần nhãn đang lùng sục ráo riết dưới nền đất bùn nhão.
Anh đang tìm trận nhãn móng đất của kết giới lôi điện.
Triệu Khải ngự kiếm lơ lửng trên cao, y có lợi thế ngự không tuyệt đối. Nếu không phá hủy hàng rào lôi điện để giải phóng thợ mỏ và cắt đứt nguồn linh lực bổ trợ từ móng đất, Vô Kỵ sẽ bị tiêu hao kiệt lực trước các đòn tấn công tầm xa của y.
“Tìm thấy rồi!”
Dưới lớp bùn nhão bên cạnh cột đá trung tâm, Nhân Hoàng Thần Nhãn của Vô Kỵ nhìn thấy một luồng linh lực màu lam nhạt đang tuần hoàn chảy về phía một chiếc la bàn đồng cổ khắc đầy trận văn cấm chế. Đó chính là trận nhãn cốt lõi của kết giới hàng rào lôi điện.
Vô Kỵ nín thở, bộc phát tốc độ cực hạn của Nhân Gian Du Bộ, lướt thẳng về phía cột đá trung tâm bất chấp các tia chớp đang quất sát sạt sau lưng. Cánh tay phải bị hóa đá vàng kim tạm thời của anh co quắp buông thõng, nhưng tay trái anh đang nắm chặt chiếc búa rèn rỉ sét cổ xưa của Tần Thiết Y.
“Võ Đạo Chấn Thiên!”
Thương Vô Kỵ gầm vang một tiếng như sấm truyền, dồn toàn bộ kình lực của nhục thân Luyện Thể Thất Tầng vào cánh tay trái. Xương cốt cánh tay xám đồng nhạt rực sáng dưới lớp da thịt săn chắc, bắp tay cuồn cuộn gân xanh bộc phát sức mạnh vạn quân. Anh không đấm vào Triệu Khải, mà nện mạnh nắm đấm trái cùng chiếc búa rèn xuống mặt đất ngay vị trí chiếc la bàn đồng cổ đang ẩn giấu.
*Ầm... m... m!*
Mặt đất mỏ đá vôi nứt rạn rầm rầm như có một trận địa chấn khổng lồ càn quét. Các làn sóng chấn động màu xám đồng nhạt lan tỏa mạnh mẽ dưới lòng đất bùn nhão, chấn vỡ nát hoàn toàn kết cấu đá ngầm xung quanh. Chiếc la bàn đồng cổ trận nhãn chịu lực chấn động cực hạn trực tiếp liền nổ tung chớp nhoáng thành trăm mảnh phế liệu.
*Xèo... xèo... Bùm!*
Hàng rào gai lôi điện khổng lồ bao quanh mỏ đá lập tức mất đi nguồn linh lực tuần hoàn dưới đất, hồ quang xanh bùng lên một lần cuối rồi tắt ngấm hoàn toàn. Kết giới lôi điện phong tỏa vạn dân chính thức sụp đổ!
“Cái gì?! Nhục thân phàm nhân của ngươi... làm sao có thể chấn vỡ được trận nhãn cấm chế tiên môn?!” Triệu Khải kinh hãi tột độ, suýt chút nữa ngã khỏi phi kiếm. Y không ngờ một phế hoàng tử không có linh căn lại có thể dùng kình lực thô sơ để phá hủy kết giới vĩ mô dưới đất.
“Đồng bào Đại Chu! Kết giới đã phá, mau nổi dậy giải phóng bản thân!” Tiếng gầm của Ngô Hải vang lên từ phía sau. Hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân nhìn thấy hàng rào lôi điện biến mất, ngọn lửa căm hờn tích tụ vạn ngày lập tức bùng cháy. Họ vung búa tạ, xông lên bao vây và tấn công lũ lính canh phàm trần tay sai.
“Lũ kiến hôi phản loạn! Ta phải giết chết ngươi!”
Triệu Khải điên cuồng gầm lên, đạo tâm kiêu ngạo của y bị tổn thương nghiêm trọng. Y vung tay, điều khiển thanh phi kiếm bản mệnh hóa thành một luồng kiếm khí xanh lam nhạt sắc bén, chém xéo thẳng vào lồng ngực Thương Vô Kỵ từ trên cao.
Kiếm khí chưa tới, gió kiếm lạnh buốt đã rạch rách lớp áo vải thô xám của Vô Kỵ.
Trong khoảnh khắc sinh tử cận chiến, Thương Vô Kỵ không tránh né. Anh biết nếu lùi lại, Triệu Khải sẽ lại ngự kiếm bay cao lên không trung để tiếp tục cấu rỉa. Anh phải dứt điểm trận đấu ngay tại đây.
Vô Kỵ vận hành hoàng huyết nguyên thủy trong tim sôi trào, ép mở các kinh mạch bị phế bỏ rạn nứt bằng Võ Đạo Khai Mạch Pháp. Anh đưa cánh tay phải bị hóa đá vàng kim tạm thời lên, bàn tay xám đồng cứng cáp như thép nguội, kẹp chặt lấy lưỡi phi kiếm bản mệnh đang lao tới.
*Keng!*
Tiếng kim loại va chạm chói tai vang lên dữ dội giữa màn mưa bão. Triệu Khải trừng mắt kinh hoàng khi nhìn thấy lưỡi phi kiếm sắc bén của mình bị bàn tay trần xám đồng của một phàm nhân kẹp chặt cứng giữa không trung, không thể tiến thêm một phân nào.
Tuy nhiên, lôi điện lực còn vương lại trên lưỡi kiếm lập tức quất kích bạo liệt vào tay phải Vô Kỵ. Da thịt anh bị cháy sạm đen thui, khói trắng bốc lên khét lẹt, hoàng huyết đỏ tươi rực nóng rỉ ra từ các vết nứt da thịt lấm tấm trên nền đá lạnh. Cơn đau đớn dữ dội như vạn đao xuyên tâm ập đến, nhưng ý chí bất khuất của anh vẫn giữ vững thần hồn tĩnh lặng.
“Rạn nứt cho ta!”
Thương Vô Kỵ gầm khẽ, tay phải dùng lực kình vặn mạnh.
*Rắc... rắc!*
Thanh phi kiếm bản mệnh của Triệu Khải xuất hiện những vết nứt rạn chớp nhoáng dưới sức mạnh cơ bắp phàm cốt đồng thau cực hạn. Phi kiếm bị tổn hại nghiêm trọng, Triệu Khải lập tức bị phản phệ thần hồn, lồng ngực chấn động phun ra một ngụm máu tươi xanh nhạt, ngã nhào từ trên phi kiếm xuống đất bùn nhão.
Không để đối thủ kịp hồi phục, Vô Kỵ lướt tới nhanh như chớp giật bằng Nhân Gian Du Bộ. Anh dùng tay trái bộc phát Bát Cực Quyền phàm trần dũng mãnh, đấm mạnh một cú trực diện vào xương vai phải của Triệu Khải.
*Rắc!*
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một giữa tiếng sấm sét. Triệu Khải thảm thiết gào lên, toàn bộ xương vai phải bị kình lực chấn nát hoàn toàn. Vô Kỵ vung tay trái, giật phăng chiếc roi sấm sét Lôi Tiên lấp lóe hồ quang xanh từ bàn tay run rẩy của y.
Triệu Khải nằm co quắp dưới đất bùn nhão, gương mặt tuấn mỹ nay đầy bùn đất dơ bẩn và máu tươi, ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi tột cùng nhìn Thương Vô Kỵ đang đứng sừng sững như một vị thần chiến tranh phàm trần.
“Ngươi... ngươi không phải là người phàm... ngươi là ma đầu nghịch thiên...” Triệu Khải run rẩy rên rỉ.
Thương Vô Kỵ lạnh lùng nhìn y, tay trái nắm chặt chiếc roi Lôi Tiên vừa cướp đoạt được, cảm nhận luồng lôi điện lực nhỏ chạy lăng lăng kích thích kinh mạch cánh tay. Anh quay đầu nhìn về phía sâu dưới hầm lò mỏ đá vôi, nơi cuộc nổi dậy của thợ mỏ đang giành thắng lợi hoàn toàn.
Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp bùng phát, một tiếng gầm điên cuồng tột độ bỗng vang lên từ sâu trong hầm lò tối tăm.
Quan giám sát mỏ Vương Nguyên, thân hình mập mạp bủng beo bám đầy bụi vôi trắng xóa, đang đứng bên cạnh chiếc xích sắt khổng lồ kết nối với mạch địa hỏa thô sơ dưới lòng đất. Gương mặt lão vặn vẹo vì hoảng sợ và điên cuồng khi thấy Triệu Khải bại trận và hàng rào lôi điện bị phá hủy.
“Lũ sâu kiến phản loạn! Các ngươi muốn cướp quặng cổ của tông môn sao?!” Vương Nguyên điên cuồng gầm thét, hai tay nắm chặt xích sắt khổng lồ kéo mạnh xuống. “Nếu ta chết, các ngươi cũng đừng hòng sống sót thoát khỏi đây! Ta sẽ kích nổ toàn bộ địa hỏa tự hủy quặng mỏ, chôn sống tất cả các ngươi dưới lòng đất này!”
*Rầm... rầm... rầm!*
Sâu dưới lòng đất mỏ đá vôi, những vết nứt phun trào hơi nóng mạch địa hỏa bắt đầu bùng phát dữ dội. Trần hầm lò rạn nứt nghiêm trọng, đá tảng khổng lồ sụt lở rầm rầm đổ xuống, cát bụi bốc lên mù mịt chặn đứng các lối thoát hiểm ngầm. Hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân lâm vào cảnh hoảng loạn tột độ khi hầm lò bắt đầu sập đổ dữ dội, khói độc quặng mỏ dồn ép họ vào cảnh ngạt thở chết chóc.
Thương Vô Kỵ trừng mắt nhìn vách đá đang sập xuống trước mặt, lồng ngực rực nóng hoàng huyết nguyên thủy. Anh không thể lùi lại trốn chạy một mình. Hàng ngàn đồng bào phàm nhân đang bị vây khốn bên trong hầm lò sập đổ.
Anh nắm chặt búa rèn và roi Lôi Tiên, dũng mãnh lao thẳng vào lối vào hầm lò tối tăm đang sụt lở dữ dội trước sự kinh hoàng của nghĩa quân.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!