Mỏ đá vôi rực máu, thợ mỏ căm hờn
Luồng sáng hoàng kim rực rỡ thoát ra từ lồng ngực Thương Vô Kỵ như một thanh cự kiếm vô hình đâm thẳng lên trần đá của Động Khởi Nguyên. Hơi nóng hầm hập từ mạch địa hỏa phàm trần cuộn trào dữ dội, cuốn theo tàn dư lôi điện màu xanh lam nhạt vừa bị hấp thu từ cấm chế của Phủ Giám Sát. Không khí trong hang động ngầm lúc này đặc quánh, bỏng rát như muốn thiêu rụi da thịt.
“Điện hạ! Mau nén khí tức lại!” Tào Thiết hốt hoảng hét lên, gương mặt vạm vỡ sạm đen vì khói lò rèn nay lại càng thêm tái nhợt dưới ánh sáng hoàng kim rực rỡ. Lão vội vàng vung chiếc búa tạ sắt đen, cố gắng đập mạnh xuống những khối đá xám xung quanh lò nung để dập bớt tàn lửa địa hỏa đang phun trào bừa bãi. “Sát ý của Nhân Hoàng Ấn quá mạnh, nếu để luồng nhiệt lượng này rò rỉ lên mặt đất phế tích hoàng cung, thần thức của Trác Cảnh Sơn sẽ quét tới đây trong vòng ba mươi nhịp thở!”
Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, tay trái áp chặt lên lồng ngực đang phập phồng dữ dội. Dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro, ấn ký cổ xưa rực sáng như một miếng than hồng nung đỏ, nung chảy cả lớp da thịt Luyện Thể Nhất Tầng của anh. Cơn đau đớn từ đan điền bị phế bỏ lại trỗi dậy, buốt nhói đến tận xương tủy. Anh cảm nhận được oán hận hoàng tộc sâu sắc từ thanh Vô Danh Kiếm gãy đang nung chảy dưới đáy lò đá cổ đại đang không ngừng gào thét, cộng hưởng với thần lực nguyên thủy của Nhân Hoàng Ấn.
“Thu!”
Thương Vô Kỵ gầm khẽ trong cổ họng, hoàng huyết nguyên thủy trong tim bộc phát tuần hoàn mạnh mẽ. Anh cưỡng ép vận hành Vô Danh Võ Quyết, dùng ý chí bất khuất của mình để áp chế luồng sáng hoàng kim đang ngoan cố phun trào. Từng sợi tơ hoàng kim quang mang hộ thể dần dần thu hồi vào sâu trong ấn ký lồng ngực, trả lại cho Động Khởi Nguyên vẻ tối tăm, u ám nguyên bản, chỉ còn lại ánh lửa đỏ sậm bập bùng của mạch địa hỏa.
Anh loạng choạng lùi lại một bước, tay phải hóa đá vàng kim tạm thời buông thõng vô lực, mồ hôi hòa cùng hoàng huyết đỏ tươi rỉ ra từ các vết nứt da thịt lấm tấm trên nền đá lạnh. Nhục thân của anh vừa gánh chịu phản phệ cực hạn, mỏi mệt và suy kiệt nghiêm trọng.
Đúng lúc đó, từ lối đi tối tăm của mật đạo ngầm Nam Thành kết nối với lò rèn phía trên, tiếng bước chân vội vã vang lên phá vỡ sự im lặng ngột ngạt.
Cựu thống lĩnh cấm vệ quân Ngô Hải, gương mặt đầy vết sẹo chiến trận nghiêm nghị, đang dìu một thanh niên tiều tụy bước xuống. Theo sau họ là mưu sĩ Lý Thiện, tay vẫn ôm chặt chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ, sắc mặt ngưng trọng tột cùng.
“Điện hạ! Có biến!” Ngô Hải trầm giọng báo cáo, nhanh chóng đặt gã thanh niên nằm xuống một tảng đá phẳng gần mạch địa hỏa.
Gã thanh niên này da dẻ sạm đen, gầy trơ xương cốt, toàn thân đầy những vết sẹo ngang dọc lở loét do quặng độc ăn mòn sâu vào da thịt. Đôi bàn tay của y thô ráp, chai sạn nứt nẻ bám đầy bụi vôi trắng xóa, chân trái bị xích sắt nặng nề khóa chặt, mắt mờ đục u sầu nhưng sâu thẳm lại rực cháy một ngọn lửa căm hờn tột độ. Y chính là Thạch Đầu – thợ mỏ phàm nhân vừa trốn chạy thành công từ Mỏ đá vôi ngoại ô Nam Thành.
“Điện... Điện hạ...” Thạch Đầu nhìn thấy Thương Vô Kỵ, đôi mắt mờ đục bỗng rực sáng. Y dùng chút sức tàn cuối cùng bò rạp xuống đất, dập đầu rỉ máu trên nền đá cứng của Động Khởi Nguyên. “Cầu xin người... cầu xin phế hoàng tử cứu mạng hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân Đại Chu chúng ta! Mỏ đá vôi ngoại ô... đã biến thành địa ngục rực máu rồi!”
Thương Vô Kỵ bước tới, dùng tay trái dìu Thạch Đầu dậy. Khi ngón tay anh chạm vào cơ thể y, Nhân Hoàng Ấn ký trên ngực anh bỗng nhiên rung động nhẹ, cảm nhận được một luồng oán khí căm hận khổng lồ, u uất vây quanh thần hồn gã thợ mỏ này. Đó là oán khí sinh ra từ sự bóc lột dã man, từ nỗi đau đớn của hàng vạn phàm nhân bị coi như súc vật lao dịch.
“Thạch Đầu, đứng lên nói rõ mọi chuyện. Người phàm Đại Chu không cần quỳ lạy ai cả, kể cả ta.” Giọng Thương Vô Kỵ trầm ấm nhưng uy nghiêm, mang theo một sức mạnh tinh thần khiến lòng người tĩnh lặng.
Thạch Đầu run rẩy thọc tay vào ống quần vải thô rách nát bẩn thỉu, lấy ra một mảnh đá quặng lấp lánh ánh xám đồng tối cổ nhưng tỏa ra luồng khí kim loại nguyên thủy vô cùng kiên cố. Y dâng mảnh quặng lên bằng cả hai tay:
“Điện hạ, đây là Cổ Thiết Quặng Tây Lăng mà chúng tôi đào được ở độ sâu trăm trượng dưới lòng đất mỏ đá vôi. Quan giám sát mỏ Vương Nguyên phát hiện ra loại quặng này có khả năng chống ăn mòn linh lực cực tốt, liền báo cáo lên phủ giám sát. Tiên sứ Trác Cảnh Sơn và tên chấp pháp đệ tử Triệu Khải đã ra lệnh phong tỏa toàn bộ mỏ đá, cưỡng ép hàng ngàn thợ mỏ chúng tôi phải làm việc suốt ngày đêm không ngừng nghỉ dưới lòng đất độc hại để khai thác bằng được loại quặng này vận chuyển về tông môn.”
Nói đến đây, nước mắt Thạch Đầu trào ra, hòa cùng bụi vôi trắng xóa trên mặt tạo thành những vệt xám xịt bi thảm:
“Khí độc quặng mỏ tàn phá phổi khí, khiến đồng bào chúng tôi ho ra máu đen chết dần chết mòn. Kẻ nào kiệt sức đi chậm liền bị Triệu Khải dùng roi lôi điện quất dã man đến chết oan ức ngay tại chỗ! Chỉ trong vòng nửa tháng qua, đã có hơn một trăm thợ mỏ bị chôn sống dưới các hầm lò sập để phi tang vết tích bóc lột! Đồng bào chúng tôi... sống không quá ba mươi tuổi! Cầu xin điện hạ cứu giúp!”
Nhìn mảnh Cổ Thiết Quặng Tây Lăng trên tay Thạch Đầu, lồng ngực Thương Vô Kỵ bỗng chốc rực nóng dữ dội. Thần thức của tàn hồn thủy tổ Thương Cổ Thần vang lên trong thức hải anh, hào sảng và nghiêm nghị:
“Vô Kỵ! Đây chính là Cổ Thiết Quặng chứa năng lượng kim loại nguyên thủy tối cổ của nhân tộc! Nó chính là vật liệu hoàn mỹ nhất để gia cố mũi kiếm cho Nhân Hoàng Kiếm phôi của ngươi! Thanh kiếm phôi rỉ sét hiện tại chỉ mới có cốt kiếm, nếu có được nguồn năng lượng kim loại nguyên thủy này nung chảy hòa quyện, mũi kiếm sẽ trở nên sắc bén vô song, đủ sức chém rách linh lực hộ thể của tu sĩ Trúc Cơ! Hơn thế nữa, oán khí căm hờn khổng lồ tích tụ từ hàng ngàn thợ mỏ bị áp bức tại mỏ đá vôi chính là nguồn năng lượng sát phạt cực hạn để khai phong kiếm phôi! Đây là cơ duyên lớn, nhưng cũng là thử thách đạo tâm cực hạn của ngươi!”
Thương Vô Kỵ nắm chặt mảnh Cổ Thiết Quặng Tây Lăng trong tay trái, cảm nhận được luồng khí lạnh lẽo, kiên cố của kim loại nguyên thủy thấm vào da thịt. Ánh mắt anh lạnh lùng, sát ý bùng lên như núi lửa phun trào. Tiên nhân coi phàm nhân như sâu kiến, dùng mạng sống của họ để đổi lấy linh thạch và quặng cổ chế tác thần binh. Nợ máu này, anh nhất định phải đòi lại sòng phẳng.
“Lý Thiện, Ngô Hải, bố phòng của mỏ đá vôi ngoại ô hiện tại thế nào?” Thương Vô Kỵ quay sang hỏi hai vị đồng minh.
Lý Thiện bước lên gõ nhẹ chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ, các quân tính bằng gỗ kêu vang lạch cạch đều đặn. Y trải bản đồ địa hình Nam Thành lên tảng đá, chỉ ngón tay gầy gò vào khu vực mỏ đá vôi ngoại ô được vẽ bằng mực đen:
“Điện hạ, mỏ đá vôi ngoại ô được bao quanh bởi một hàng rào gai lôi điện khổng lồ. Kết giới lôi điện này do phủ giám sát thiết lập, phàm nhân chạm vào sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi ngay lập tức. Đây chính là lý do các cuộc vượt ngục trước đó của thợ mỏ đều thất bại thảm hại. Canh giữ mỏ đá có khoảng năm mươi lính cấm vệ quân bù nhìn phàm trần tay sai dưới quyền quản lý của quan giám sát Vương Nguyên. Nhưng kẻ nguy hiểm nhất chính là chấp pháp đệ tử Triệu Khải.”
Lý Thiện khẽ nhíu mày, phân tích tiếp:
“Triệu Khải sở hữu tu vi Luyện Khí kỳ tầng 8, tính tình kiêu ngạo tàn bạo, tay cầm roi lôi điện bản mệnh Lôi Tiên có thể phóng ra tia chớp làm tê liệt nhục thân phàm nhân từ khoảng cách mười trượng. Thần thức của y có thể bao phủ toàn bộ khu vực trung tâm mỏ đá, bất kỳ biến động nào của phàm nhân cũng không qua được mắt y.”
Ngô Hải bước lên, dáng đi thẳng tắp như ngọn thiết thương giấu dưới đất, vết sẹo dài trên mặt khẽ giật lên đầy sát khí chiến trận:
“Điện hạ, lực lượng tự vệ phàm nhân của chúng ta hiện tại có khoảng hai mươi thanh niên dũng cảm từ Ngõ Vải Thô, vũ khí chỉ có đao kiếm sắt thép phế liệu do Tào Thiết rèn đúc. Nếu đối đầu chính diện với lính gác và tu sĩ chấp pháp, chúng ta sẽ chịu tổn thất cực lớn do chênh lệch lực lượng. Nhưng chúng ta có một lợi thế: thời tiết.”
Ngô Hải ngước nhìn trần đá hầm ngầm, giọng nói trầm hùng đầy kinh nghiệm trận mạc:
“Theo quan sát của tôi, đêm nay bầu trời Nam Thành sẽ có giông bão sấm sét tự nhiên cực lớn. Gió bão hoang mạc cát bụi mịt mù sẽ làm suy yếu và nhiễu loạn kết giới lôi điện nhân tạo của mỏ đá, đồng thời hạn chế tầm nhìn và thần thức quét của Triệu Khải. Tôi đề xuất chiến thuật du kích: lợi dụng bão đêm, chia quân làm ba ngả đột kích. Ngả thứ nhất do tôi dẫn dắt cựu binh dùng tiếng còi đất giả giọng dã thú để dụ toán lính gác phàm trần tay sai rời khỏi khu vực trung tâm. Ngả thứ hai do Lý Thanh Sơn dẫn kiếm sĩ phàm trần cắt đứt đường dây truyền dẫn lôi điện của hàng rào lôi điện phụ. Ngả thứ ba... do đích thân điện hạ đột kích thẳng vào trung tâm tiêu diệt Triệu Khải và Vương Nguyên.”
Thương Vô Kỵ im lặng lắng nghe, đầu óc anh phân tích nhanh chóng cạm bẫy và giới hạn của kế hoạch. Anh nhìn xuống cánh tay phải đang bị hóa đá vàng kim tạm thời, kinh mạch tắc nghẽn hoàn toàn, không thể vận dụng lực mạnh để cầm kiếm phôi chiến đấu. Nếu chỉ dùng tay trái và nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng hiện tại, anh khó lòng chống đỡ được roi lôi điện bạo liệt của Triệu Khải.
“Ta cần phải mạnh hơn nữa.” Thương Vô Kỵ trầm giọng nói. “Trước khi cuộc đột kích bắt đầu, ta phải dùng mạch địa hỏa tinh khiết tại đây và năng lượng kim loại nguyên thủy của mảnh Cổ Thiết Quặng này để thối luyện nhục thân đạt đến Luyện Thể Thất Tầng – Nội tráng cốt nhục. Chỉ có xương cốt hóa đồng thau kiên cố cực hạn phàm nhân, ta mới có thể ngạnh kháng được roi lôi điện của Triệu Khải và vung búa chấn vỡ trận nhãn móng đất kết giới!”
Tào Thiết nhìn Thương Vô Kỵ đầy lo ngại: “Điện hạ! Địa hỏa thối thể cực kỳ nguy hiểm, nhiệt độ mạch địa hỏa ở đây tinh khiết gấp mười lần lò rèn thông thường, lại thêm năng lượng kim loại nguyên thủy vô cùng kiên cứng của quặng cổ Tây Lăng. Quá trình tự bẻ gãy gân cốt để tái tạo xương đồng thau sẽ đau đớn như vạn đao xuyên tâm, nếu đạo tâm của người không đủ kiên định, nhục thân sẽ bị thiêu rụi thành tro bụi ngay lập tức!”
“Tào thúc, phàm nhân Đại Chu đang rỉ máu từng giờ dưới mỏ quặng độc. Nỗi đau của họ lớn hơn nỗi đau thể xác của ta gấp vạn lần.” Thương Vô Kỵ kiên quyết vung tay. “Bắt đầu đi!”
Thương Vô Kỵ bước đến sát mép mạch địa hỏa cuồn cuộn đỏ rực dưới lòng Động Khởi Nguyên. Anh ngực trần ngồi xếp bằng trên tảng đá cổ xưa bám đầy oán khí rỉ máu hoàng tộc. Tay trái anh áp chặt mảnh Cổ Thiết Quặng Tây Lăng vào lồng ngực, nơi ấn ký Nhân Hoàng Ấn đang nhấp nháy ánh sáng hoàng kim nhạt.
“Địa hỏa thối thể thuật! Võ Đạo Khai Mạch!”
Thương Vô Kỵ gầm khẽ, chủ động mở rộng toàn bộ kinh mạch phế tích rách nát để đón nhận luồng nhiệt lượng vĩ đại từ địa hỏa phàm trần bốc cháy dữ dội tràn vào cơ thể.
*Hù... u u...*
Luồng lửa địa hỏa đỏ rực bao phủ toàn thân Thương Vô Kỵ, thiêu đốt da thịt anh đỏ hồng rực rỡ, khói trắng bốc nghi ngút từ các lỗ chân lông. Cơn đau đớn tột cùng xé rách cơ thịt toàn thân ập đến như bão tố, khiến anh ho ra một ngụm hoàng huyết đỏ tươi rực nóng ngay lập tức. Da thịt anh bỏng rát phồng rộp nghiêm trọng, từng đường gân máu nứt rạn rực sáng hoàng kim nhạt dưới áp lực nhiệt độ cực đoan.
Nhưng Thương Vô Kỵ không hề rên rỉ một tiếng. Ánh mắt anh nhắm nghiền, thần hồn tĩnh lặng tuyệt đối dưới sự bảo hộ của Thần Thức Kháng Cự chấn nhiếp thần hồn. Anh vận hành Vô Danh Võ Quyết, dùng hoàng huyết nguyên thủy trong tim tự động sản sinh tuần hoàn để ép buộc luồng năng lượng kim loại nguyên thủy kiên cứng từ mảnh Cổ Thiết Quặng Tây Lăng thấm sâu vào từng dải xương cốt.
*Rắc... rắc... rắc...*
Tiếng xương cốt nứt rạn rồi tự động tái tạo vang lên giòn giã liên tục dưới lòng đất tối tăm. Xương sườn, xương vai, và đặc biệt là toàn bộ hệ thống xương cốt cánh tay phải bị hóa đá của anh đang trải qua một cuộc lột xác tàn nhẫn. Lớp hóa đá vàng kim nhạt cũ kỹ bị nhiệt lượng địa hỏa nung chảy, hòa quyện với năng lượng kim loại nguyên thủy kiên cứng của quặng cổ Tây Lăng, thối luyện xương cốt anh dần dần chuyển sang màu xám đồng nhạt cứng cáp kiên cố vô song.
“Xương cốt hóa đồng thau... Thần lực phàm cốt!” Tàn hồn Thương Cổ Thần vang lên đầy phấn khích trong thức hải anh. “Tốt lắm! Nhục thân của ngươi đã đạt đến Luyện Thể Thất Tầng – Nội tráng cốt nhục hoàn mỹ! Giờ đây nhục thân của ngươi có thể chịu đựng được lực đập của búa tạ lò rèn và ngạnh kháng kiếm khí cấp thấp của tu sĩ Luyện Khí Hậu Kỳ!”
Thương Vô Kỵ mở bừng đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn. Toàn thân anh tỏa ra một luồng khí thế trầm ổn uy nghiêm như đá tảng vạn năm, làn da đỏ hồng bốc khói hơi nóng rực rỡ dẻo dai đàn hồi cực tốt. Cánh tay phải hóa đá của anh tuy chưa khôi phục hoàn toàn khả năng cầm kiếm linh hoạt, nhưng xương cốt bên trong đã trở nên cứng cáp vô cùng, sẵn sàng bộc phát kình lực vạn quân.
Anh đứng thẳng dậy, tay trái nhặt lấy chiếc búa rèn rỉ sét cổ xưa của Tần Thiết Y để lại bên lò đá.
“Đột kích bắt đầu!” Thương Vô Kỵ ra lệnh.
Trong lúc đó, tại Mỏ đá vôi ngoại ô Nam Thành, bầu trời đêm đã hoàn toàn sụp đổ dưới màn mưa giông bão sấm sét dữ dội. Gió hoang mạc gào thét rít buốt, cuốn theo những đám cát bụi mịt mù che khuất toàn bộ tầm nhìn thành trì.
Hàng rào gai lôi điện khổng lồ bao quanh mỏ đá lấp lóe những tia chớp xanh lam tàn ác, phát ra tiếng nổ xèo xèo liên tục dưới những hạt mưa giông lạnh buốt. Phía trong mỏ đá, hàng ngàn thợ mỏ phàm nhân gầy gò rách rưới đang bị xích chân dầm mưa quai búa tạ khai thác quặng, cơ thể họ run rẩy vì đói khát và lạnh giá.
*Chát! Chát! Chát!*
Tiếng roi lôi điện quất dã man vang lên chói tai giữa tiếng sấm sét tự nhiên. Chấp pháp đệ tử Triệu Khải, mặc y phục chấp pháp màu đen viền lôi điện kiêu ngạo, đang điên cuồng vung roi Lôi Tiên phóng ra những tia chớp xanh lam quất mạnh vào lưng những thợ mỏ phàm nhân đang kiệt sức ngã gục.
“Lũ sâu kiến hèn hạ! Mau đứng lên quai búa cho ta!” Triệu Khải gầm lên đầy kiêu căng tàn ác, đôi mắt y rực sáng hồ quang xanh bạo lực. “Chưởng môn sắp vận chuyển lô Cổ Thiết Quặng này về tông môn để luyện chế Huyết Thần Đan dâng hiến thượng giới! Đứa nào dám lười biếng, ta sẽ dùng roi lôi điện thiêu rụi thần hồn ngay lập tức!”
Một lão thợ mỏ phàm nhân ho ra một ngụm máu đen dính bụi vôi trắng xóa, run rẩy quỳ gục dưới chân y cầu xin: “Tiên nhân... xin thương xót... chúng tôi đã ba ngày đêm không được ăn một hạt gạo mốc... không còn sức quai búa nữa...”
“Không có sức thì làm củi đốt cho đan lò!” Triệu Khải cười lạnh tàn độc, vung roi Lôi Tiên phóng ra một tia chớp lôi phạt xanh lam thẳng vào đầu lão thợ mỏ.
*Phập!*
Một mũi tên phàm trần rèn thô từ trong màn cát bụi bão táp bắn tới nhanh như chớp giật, cắm thẳng vào cổ tay cầm roi của Triệu Khải, khiến tia chớp lôi phạt bắn chệch hướng vào vách đá nổ tung rầm rầm.
“Kẻ nào?!” Triệu Khải kinh hãi gầm lên, tay ôm cổ tay rỉ máu linh lực xanh nhạt thối lui ba bước.
Từ trong màn cát bụi mịt mù của giông bão, Thương Vô Kỵ dẫn đầu lực lượng tự vệ phàm nhân Nam Thành dũng mãnh xông ra. Ngô Hải vung thiết thương rỉ sét gào vang, chỉ huy cựu binh bắn cung tên dồn dập áp sát lính gác, trong khi Lý Thanh Sơn vung tàn kiếm Thanh Phong chém rách đôi nha dịch đao của lính canh phàm trần tay sai.
Thương Vô Kỵ tay trái cầm búa rèn rỉ sét cổ xưa, lồng ngực rực sáng hoàng kim quang mang lấp lóe của Nhân Hoàng Ấn che giấu thiên cơ dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro cát bụi hoang mạc.
Anh bước từng bước vững chãi qua màn mưa bão sấm sét, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị khóa chặt vào trận nhãn móng đất kết giới lôi điện phía trước.
“Hôm nay, nợ máu của phàm nhân Đại Chu chúng ta tại mỏ đá vôi này... nhất định phải bắt tiên nhân các ngươi dùng máu để đền trả!” Giọng Thương Vô Kỵ vang vọng khắp mỏ đá vôi rực máu, át cả tiếng sấm sét gầm thét của thiên địa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!