Chỉ điểm tầm cơ, cấm chế lôi hỏa
Bóng tối dưới hầm ngầm lò rèn của Tào Thiết đặc quánh, nóng bức và nồng nặc mùi lưu huỳnh từ mạch địa hỏa thô sơ đang bập bùng cháy đỏ sẫm. Ở phía trên, tiếng bước chân nặng nề của nha dịch phản đồ Trần Bá dẫm lên lớp rơm rạ khô ráo vang lên đều đặn, mỗi tiếng động như một nhát búa nện thẳng vào dây thần kinh căng như dây đàn của nghĩa quân.
“Két... rắc...”
Tiếng nắp hầm ngầm bằng gỗ sồi cũ kỹ rên rỉ nhẹ dưới sức nặng của gót chân Trần Bá. Y khom lưng, đôi mắt xảo trá ti hí híp lại đầy tham lam. Bàn tay phải của y đã luồn vào trong ngực áo vải xám bẩn thỉu, các ngón tay gầy guộc như chân quỷ chạm vào bề mặt lạnh lẽo của lá bùa lôi quang truyền tin. Chỉ cần một cái nhấc tay, một tia hồ quang xanh lam sẽ xé toạc bầu trời đêm Nam Thành, báo động đỏ cho Phủ Giám Sát dẫn đại quân càn quét toàn bộ Ngõ Vải Thô.
Thương Vô Kỵ nín thở dưới nắp hầm ngầm, tay trái nắm chặt Định Linh Châm. Cánh tay phải của anh lúc này đang buông thõng, cơ thịt rạn nứt và bỏng rát nghiêm trọng do phản phệ của Nhân Hoàng Ấn từ đêm ở Tổ Miếu hoàng cung cũ. Từng luồng khí nóng bỏng như dung nham vẫn đang âm thầm tàn phá kinh mạch phế tích của anh, khiến anh không thể vận dụng tay phải để cầm búa tạ chiến đấu.
Anh chỉ còn một cơ hội duy nhất. Và cơ hội đó nằm ở tay trái.
*Nhân Gian Du Bộ!*
Ngay khi ngón tay Trần Bá vừa chạm vào mép gỗ nắp hầm để gạt rơm, Thương Vô Kỵ bộc phát. Thân ảnh anh nhạt đi như một làn khói xám, hoàn toàn vô thanh vô ảnh lướt lên qua khe hở của nắp hầm vừa hé mở. Sự di chuyển lắt léo dựa trên nhịp thở ngưng trệ của phàm nhân khiến thần thức Luyện Khí tầng 3 mỏng manh của Trần Bá hoàn toàn bị mù trong tích tắc.
*Vút!*
Thương Vô Kỵ vọt lên từ lòng đất như một con báo săn mồi trong đêm tối. Tay trái anh hóa thành một gọng kìm thép, chuẩn bị bóp nghẹt cổ họng của Trần Bá để ngăn y phát ra tiếng kêu. Thế nhưng, Trần Bá là một cựu binh Đại Chu phản bội dày dạn kinh nghiệm chiến trường. Ngay khi cảm nhận được luồng gió lạnh thấu xương sau gáy, y không thèm quay đầu, linh lực Luyện Khí tầng 3 trong đan điền tự động bộc phát, ngưng tụ thành một màng chắn linh lực mỏng màu xanh nhạt quanh thân.
*Bùm!*
Cú khóa cổ bằng tay trái của Vô Kỵ đập thẳng vào màng chắn linh lực của Trần Bá. Một luồng lực phản chấn lôi điện bùng lên, hồ quang xanh lam nhạt từ màng chắn giật mạnh vào các khớp xương tay trái của Vô Kỵ, khiến da thịt anh bỏng rát rỉ máu hoàng huyết. Trần Bá cười gằn, tay phải điên cuồng rút lá bùa lôi quang truyền tin ra khỏi ngực áo.
“Thằng rác rưởi! Ngươi chết chắc rồi!” Trần Bá hét lên đầy phấn khích.
Nhưng nụ cười của y lập tức đông cứng. Thương Vô Kỵ không hề lùi lại trước đòn phản chấn. Ánh mắt anh rực sáng ánh vàng nhạt của *Nhân Hoàng Thần Nhãn*, nhìn thấu hoàn toàn dòng chảy linh lực yếu ớt và kẽ hở mỏng manh trên màng chắn hộ thể của Trần Bá ngay tại tử huyệt Phong Phủ sau gáy.
*Sát Phạt Tiên Nhẫn!*
Nhanh như một tia chớp đen, tay trái Vô Kỵ vung lên, kẹp chặt ba cây Định Linh Châm mỏng manh nhưng sắc bén vô song. Dưới sự dẫn dắt của *Định Linh Châm Pháp*, ba cây kim châm phàm trần mang theo kịch độc từ nhựa cây *Hắc Ma Thảo* đâm thẳng vào ba huyệt đạo chí mạng sau gáy Trần Bá.
*Phập! Phập! Phập!*
Tiếng kim châm cắm lút vào da thịt vang lên vô thanh. Chất độc đen kịt của Hắc Ma Thảo lập tức ngấm vào kinh mạch của Trần Bá như hàng vạn con kiến độc cắn xé. Luồng linh lực Luyện Khí tầng 3 đang tuần hoàn trong đan điền của y đột ngột bị đông cứng, màng chắn linh lực màu xanh nhạt vỡ vụn như bong bóng xà phòng.
Trần Bá trợn trừng mắt, toàn thân tê liệt hoàn toàn, không thể cử động nổi một ngón tay. Lá bùa lôi quang truyền tin lấp lóe hồ quang xanh nhạt chỉ còn cách ngực áo y một phân, nhưng vĩnh viễn không thể phát ra tín hiệu. Vô Kỵ nhanh nhẹn dùng tay trái chộp lấy lá bùa lôi quang, đồng thời kéo lê thân hình cứng đờ của kẻ phản bội xuống lòng hầm tối tăm dưới lò rèn.
*Rầm!*
Nắp hầm ngầm đóng sầm lại, phủ rơm rạ che giấu hoàn toàn vết tích cuộc ám sát chớp nhoáng vô thanh.
Dưới lòng hầm ngầm rực lửa địa hỏa đỏ sẫm, Trần Bá bị ném mạnh xuống nền đất lạnh lẽo bên cạnh lò nung. Tào Thiết – gã thợ rèn vạm vỡ – lập tức vung búa tạ sắt đen vạn năm đứng chặn lối đi, đôi mắt đỏ ngầu phẫn nộ nhìn chằm chằm vào kẻ phản bội hoàng tộc Đại Chu. Ở góc phòng, thiếu niên Tiểu Bảo đang ôm lấy vai trái rỉ máu đỏ tươi, gương mặt tái nhợt vì đau đớn.
“Tiểu Bảo!” Tào Thiết xót xa gầm khẽ, định lao tới băm nát xác Trần Bá.
“Tào thúc, giữ bình tĩnh! Đừng làm kinh động đến toán nha dịch tuần tra bên ngoài!” Thương Vô Kỵ khàn giọng cản lại, anh loạng choạng ngã quỳ xuống đất, tay phải ôm chặt lồng ngực đang rực nóng đau đớn. Hoàng huyết nguyên thủy trong tim anh đang rít gào phản phệ, khiến da thịt cánh tay phải của anh bắt đầu hóa đá vàng kim nhạt tạm thời.
Đúng lúc đó, từ trong bóng tối của đường cống ngầm, lão đại phu Tôn Tư Mạc vội vàng bước ra. Lão nhìn thấy vết thương vai trái rỉ máu của Tiểu Bảo, lập tức mở hộp gỗ Sinh Tử Châm bên hông. Lão lấy ra một nắm thảo dược *Thất Tinh Thảo* màu xanh lam nhạt, nhanh nhẹn giã nát rồi đắp thẳng lên vai thiếu niên, kết hợp châm cứu cứu mạng.
“Thảo dược Thất Tinh Thảo mang tính hàn tinh khiết, sẽ trung hòa hoàn toàn tàn dư lôi hỏa từ nha dịch đao của kẻ phản bội này.” Tôn Tư Mạc thở phào khi thấy máu trên vai Tiểu Bảo ngừng chảy, làn da rách nát bắt đầu kéo miệng hồi phục nhẹ nhàng. Lão quay sang nhìn Thương Vô Kỵ, đôi mắt già nua đầy lo âu: “Điện hạ, kinh mạch phế tích của người đang gánh chịu phản phệ cực hạn của Nhân Hoàng Ấn. Nếu người tiếp tục cưỡng ép vận lực tay phải rèn kiếm khi chưa có phôi kiếm hoàn chỉnh để dẫn truyền sức mạnh, nhục thân của người sẽ tự bạo vỡ vụn vĩnh viễn!”
“Ta biết... nhưng chúng ta không còn thời gian.” Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, tay trái thọc vào ngực áo của xác Trần Bá đã tắt thở hoàn toàn do độc tính Hắc Ma Thảo ăn mòn tim mạch.
Ngoài lá bùa lôi quang đã bị tịch thu, anh tìm thấy một mảnh ngọc giản truyền âm màu lục đậm bị nứt rạn nhẹ. Khi ngón tay trái của Vô Kỵ chạm vào mảnh ngọc giản, một luồng oán khí hoàng tộc từ Nhân Hoàng Ấn ký trên ngực anh vô tình truyền vào, kích hoạt cấm chế truyền âm ngầm.
*Rè... rè...*
Một giọng nói thanh thót, dịu dàng nhưng ẩn chứa sự lo âu và lạnh lùng của một nữ tử vang lên từ sâu trong ngọc giản. Đó là giọng truyền âm của *Vân Hi* – nữ tử thần bí của Linh Lung Tiên Tông từ xa xôi truyền tới:
“...Kẻ tuần tra Nam Thành... Hãy nghe rõ... Cấm chế lôi hỏa bao quanh Phủ Giám Sát và lối vào Phế tích Hoàng Cung thực chất là một trận pháp liên hoàn mang tên Huyết Sát Trận. Nếu phàm nhân các ngươi phá giải bằng bạo lực đao kiếm thông thường, trận nhãn sẽ tự động kích nổ lôi hỏa thiêu rụi toàn bộ phạm vi mười dặm xung quanh, đồng thời báo động đỏ trực tiếp về Phủ Giám Sát...”
Thương Vô Kỵ nín thở lắng nghe. Giọng nói của Vân Hi mang theo sự hoài nghi và cảm thông kỳ lạ đối với số phận sâu kiến của phàm nhân dưới hạ giới:
“...Trận pháp này vận hành theo quy luật bát quái cổ xưa. Điểm yếu duy nhất nằm ở trận nhãn ngầm chôn sâu dưới lòng đất Phế tích Hoàng Cung – nơi mạch địa hỏa phàm trần tinh khiết nhất hội tụ, chính là Động Khởi Nguyên. Muốn hóa giải cấm chế lôi hỏa mà không làm kích hoạt báo động đỏ, phải dùng một vật mang thuộc tính nguyên thủy của nhân tộc cổ đại để hấp thu và dẫn truyền lôi điện lực vào đất...”
*Cạch.*
Ngọc giản truyền âm vỡ nát thành trăm mảnh tro bụi đen xám trên tay Vô Kỵ, hoàn thành vai trò chỉ điểm thần bí từ xa.
“Vật mang thuộc tính nguyên thủy của nhân tộc cổ đại...” Thương Vô Kỵ lẩm nhẩm, ánh mắt anh hướng về phía lò nung địa hỏa thô sơ đang rực cháy đỏ sẫm dưới hầm ngầm. Ở đó, mảnh *Thiết tinh rỉ sét* đào từ Tổ Miếu hoàng cung cũ và thanh *Vô Danh Kiếm gãy* của Nhị ca Thương Minh đang nóng chảy đỏ rực, hòa quyện vào nhau thành một khối kim loại lỏng mang oán hận hoàng tộc sâu sắc.
“Chính là nó!” Tần Thiết Y đột ngột đứng dậy từ tảng đá đen, đôi mắt mù lòa của lão rực sáng một tia ý chí bất khuất. “Điện hạ, Động Khởi Nguyên là nơi chôn cất mạch địa hỏa tinh khiết nhất Đại Chu, cũng là nơi duy nhất đủ nhiệt lượng để nung chảy thiết tinh rỉ sét rèn đúc hoàn thành Nhân Hoàng Kiếm phôi. Chúng ta phải dẫn dắt lò rèn ngầm thông thẳng xuống Động Khởi Nguyên ngay trong đêm nay!”
“Nhưng cấm chế lôi hỏa của Phủ Giám Sát đang phong tỏa lối đi ngầm dẫn đến phế tích!” Tào Thiết lo lắng nói.
“Ta sẽ phá nó.” Thương Vô Kỵ kiên định đứng dậy. Anh vận hành *Nhân Hoàng Thần Nhãn*, đôi mắt lấp lánh ánh vàng nhạt rực rỡ nhìn thấu qua vách đá hầm ngầm.
Dưới cái nhìn của Thần Nhãn, anh thấy một mạng lưới chằng chịt những sợi tơ lôi điện màu xanh lam và đỏ rực của cấm chế lôi hỏa đang giăng kín lối đi ngầm dẫn đến phế tích hoàng cung cũ. Các sợi tơ lôi hỏa liên kết chặt chẽ với nhau, tạo thành một trận nhãn la bàn đồng khổng lồ ẩn giấu dưới lớp đất đá lạnh lẽo.
“Tào thúc, dùng kẹp sắt gắp khối Thiết tinh rỉ sét đang nung chảy đỏ rực ra cho ta!” Vô Kỵ ra lệnh.
Tào Thiết không chút do dự, dùng kẹp sắt lớn gắp khối kim loại lỏng đỏ rực, chứa đựng oán hận hoàng tộc thâm thù sâu sắc ra khỏi lò nung. Thương Vô Kỵ dùng tay trái cầm một thanh sắt phế liệu rỉ sét bọc quanh khối thiết tinh đỏ rực để làm vật dẫn truyền.
Anh bước từng bước vững chãi vào sâu trong lối đi tối tăm của *Mật đạo ngầm Nam Thành*, hướng thẳng về phía vành đai cấm chế lôi hỏa đang lấp lóe hồ quang xanh chết chóc.
*Xèo... xèo...*
Ngay khi tiếp cận cấm chế, luồng lôi điện lực bạo liệt từ trận nhãn tự động bộc phát, phóng ra những tia chớp xanh lam nhọn hoắt hòng đánh nát nhục thân phế mạch của Thương Vô Kỵ. Cơn đau co giật bỏng rát kinh hoàng truyền vào tay trái anh, rạch nát lớp da thịt xám đồng nhạt của Luyện Thể Nhất Tầng.
“Đứng vững!” Thương Vô Kỵ gầm khẽ, hoàng huyết nguyên thủy trong tim anh sôi trào, lồng ngực rực sáng hoàng kim quang mang lấp lánh của Nhân Hoàng Ấn bảo hộ thức hải thần hồn không bị điên loạn.
Anh vung khối Thiết tinh rỉ sét đỏ rực áp thẳng vào trung tâm trận nhãn la bàn đồng cấm chế.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ trầm đục vang dội dưới lòng đất tối tăm. Khối Thiết tinh rỉ sét mang thuộc tính nguyên thủy của nhân tộc cổ đại như một con quái thú khát máu, điên cuồng hấp thu và uống sạch toàn bộ lôi điện lực bạo liệt của cấm chế lôi hỏa. Những sợi tơ lôi điện màu xanh lam nhạt bị hút ngược vào khối kim loại đỏ rực, khiến nó lấp lóe những tia chớp xanh lam bạo liệt nhưng không hề bộc phát nổ tung.
Trận nhãn la bàn đồng cấm chế nứt rạn rầm rầm, biến thành đống tro bụi gỗ mục nát dơ bẩn dưới chân Vô Kỵ. Cấm chế lôi hỏa phong tỏa lối đi ngầm hoàn toàn tan biến vô thanh vô ảnh, không hề kích hoạt bất kỳ chuông đồng báo động đỏ nào về Phủ Giám Sát.
“Thành công rồi!” Thanh Phong đạo sĩ reo lên khe khẽ đầy sùng bái.
Lối đi tối tăm mở toang, dẫn dắt Thương Vô Kỵ và nghĩa quân bước vào một hang động khổng lồ, sâu thẳm nằm sâu dưới lòng đất phế tích hoàng cung cũ – *Động Khởi Nguyên*.
Không khí trong Động Khởi Nguyên nóng bỏng đến mức ngạt thở. Ở trung tâm hang động, một vết nứt rạn khổng lồ rỉ máu đất đai, bên dưới là dòng chảy cuồn cuộn đỏ rực của mạch địa hỏa phàm trần tinh khiết nhất Đại Chu vương quốc cũ. Luồng nhiệt lượng vĩ đại bốc lên nghi ngút, xua tan hoàn toàn bóng tối lạnh lẽo vạn năm của lòng đất.
Thương Vô Kỵ bước đến bên mép mạch địa hỏa, tay trái anh đặt khối Thiết tinh rỉ sét đỏ rực đang lấp lóe tàn dư lôi điện lực vào chiếc lò nung đá cổ đại đặt giữa động rèn kiếm.
Ngay khi khối kim loại chạm vào mạch địa hỏa tinh khiết, một biến cố kinh thiên động địa bộc phát.
Nhiệt lượng vĩ đại của địa hỏa phàm trần kích hoạt hoàn toàn ấn ký cổ xưa của *Nhân Hoàng Ấn* ẩn giấu trong lồng ngực Thương Vô Kỵ. Toàn bộ lồng ngực anh đột ngột rực sáng một luồng hào quang màu vàng kim và đỏ rực khổng lồ, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ Động Khởi Nguyên tối tăm.
*Rầm... rầm...*
Một cột khói nhiệt lượng đỏ rực rực sáng bốc lên nghi ngút từ lồng ngực Thương Vô Kỵ, cộng hưởng trực tiếp với khối Thiết tinh đang nung chảy trong lò đá. Thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét bắt đầu rung chuyển dữ dội dưới đáy lò nung, hấp thu cuồn cuộn nhiệt lượng và oán khí căm hận của vạn dân Nam Thành vương vãi khắp không gian, phát ra những tiếng rít gào phạt thiên vang dội lòng đất.
Sự thức tỉnh hoàn thành của kiếm phôi sắp sửa bộc phát, nhưng luồng nhiệt lượng khổng lồ chiếu sáng rực rỡ lồng ngực Thương Vô Kỵ cũng đang bốc lên cao qua các khe hở phế tích hoàng cung, đe dọa sẽ phơi bày hoàn toàn vị trí ẩn nấp của nghĩa quân trước thần thức của tiên sứ Phủ Giám Sát Nam Thành.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!