Thiết tinh phế tích, lò rèn búa vang
Bóng tối của mật đạo ngầm Nam Thành lùi lại phía sau khi Thanh Phong đạo sĩ cõng Thương Vô Kỵ băng qua những khúc quanh cuối cùng của đường cống cổ đại. Cơn đau từ đan điền vỡ nát và các kinh mạch phế tích rạn nứt như một bàn tay quỷ bóp nghẹt lấy tim gan Vô Kỵ. Mỗi nhịp thở của anh đều mang theo mùi tanh nồng của hoàng huyết nguyên thủy đang sôi trào. Lồng ngực anh, nơi ẩn hiện ấn ký cổ xưa của Nhân Hoàng Ấn vừa nhận chủ, vẫn tỏa ra luồng nhiệt lượng nóng rực, lúc mờ lúc tỏ dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro phế tích.
“Ráng nhịn một chút, phế hoàng tử.” Thanh Phong đạo sĩ khàn giọng nói, bước chân khập khiễng của gã dẫm lên làn nước thải lạnh buốt. “Phía trên Phủ Giám Sát đã kích hoạt trận bàn la bàn đồng báo động đỏ rồi. Lôi phạt thiên quy từ hoàng cung cũ bị chấn động sẽ đánh động đến tai mắt của Lý Chấn. Chúng ta phải đến lò rèn trước khi tuần tra phong tỏa toàn bộ Nam Thành.”
Tại điểm hẹn ngầm bên dưới một miệng giếng hoang gần rìa Ngõ Vải Thô, gã phu xe chất phác A Phúc đã đợi sẵn từ lâu. Chiếc xe ngựa thô sơ của y chất đầy đất đá, cát vôi và gạch vỡ – những thứ ngụy trang hoàn hảo cho chuyến vận chuyển từ phế tích hoàng cung cũ. Nhưng ẩn sâu dưới đáy xe, được bọc kỹ trong những bao tải gai ẩm ướt, chính là Thiết tinh rỉ sét – mảnh sắt cổ đại mang thuộc tính nguyên thủy của nhân tộc được Vô Kỵ đào lên từ Tổ Miếu rỉ máu, cùng với thanh Vô Danh Kiếm gãy dính đầy máu khô của Nhị ca Thương Minh.
“Điện hạ!” A Phúc khẽ reo lên khi nhìn thấy Thanh Phong đạo sĩ dìu Thương Vô Kỵ leo lên từ lòng đất. Gương mặt gã phu xe tái mét khi thấy hoàng tử của mình toàn thân rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi, nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng đang phải chịu đựng sự phản phệ tột cùng của thần lực cổ đại.
“Đừng nói nhiều, giúp ta đưa điện hạ vào hòm xe, phủ rơm lên ngay!” Thanh Phong đạo sĩ hối thúc, bàn tay gã run rẩy lau vệt máu đen trên mặt.
A Phúc nhanh nhẹn đỡ lấy Thương Vô Kỵ, đặt anh nằm êm dưới lớp rơm rạ và đất cát dơ bẩn. Vô Kỵ cắn chặt răng, vận hành Ẩn Hơi Thở Thuật phàm trần để phong tỏa hoàn toàn dao động oán khí và luồng nhiệt lượng đang rò rỉ từ Nhân Hoàng Ấn ký trên ngực. Nhịp tim anh chậm dần, hơi thở gần như ngưng trệ, khiến anh trông không khác gì một xác chết phàm nhân lạnh ngắt giữa đống đổ nát.
Chiếc xe ngựa của A Phúc lộc cộc lăn bánh trên những con hẻm lầy lội của khu ổ chuột Nam Thành. Tiếng chuông đồng báo động đỏ từ Phủ Giám Sát vang dội liên hồi trong đêm mưa bão, xé rách bầu không khí u ám của khu ổ chuột. Những toán cấm vệ quân bù nhìn tay cầm đuốc dầu, khoác giáp sắt rỉ sét bắt đầu đổ ra các ngả đường, lùng sục ráo riết từng ngõ ngách.
Nhờ sự luồn lách điêu luyện của A Phúc qua các lối ngầm tối tăm, chiếc xe ngựa cuối cùng cũng tiếp cận được phía sau lò rèn của Tào Thiết ở cuối Ngõ Vải Thô. Tiếng búa quai sắt đều đặn, nặng nề vang lên từ bên trong: *Keng! Keng! Keng!*
Đó không phải là tiếng rèn đúc thông thường, mà là ám hiệu ngụy trang của Tần Gia Ám Vệ. Tào Thiết – gã thợ rèn vạm vỡ với bộ ngực trần cuồn cuộn cơ bắp đỏ hồng dưới ánh lửa – lập tức mở cánh cửa gỗ nặng nề, dắt ngựa vào trong sân sau rồi đóng sầm cửa lại, cài chặt then sắt.
“Tình hình thế nào?” Tào Thiết lau mồ hôi trên trán, giọng trầm đục hỏi.
“Nhận chủ thành công, nhưng điện hạ bị phản phệ nghiêm trọng. Mau đưa người xuống hầm lò ngầm!” Thanh Phong đạo sĩ nhảy xuống xe, cùng A Phúc khiêng Thương Vô Kỵ xuống lối đi bí mật ẩn dưới đống than đen góc phòng rèn.
Dưới lòng hầm ngầm của lò rèn Tần Thiết Y, một mạch địa hỏa phàm trần thô sơ đang cháy rực đỏ sẫm. Không khí nơi đây nóng bức, ngột ngạt và nồng nặc mùi lưu huỳnh. Lão binh mù Tần Thiết Y đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá đen, đôi mắt mù lòa hướng về phía lò lửa đỏ rực, gương mặt già nua đầy sẹo bỏng không chút biểu cảm.
“Thiết Y đại ca! Điện hạ mang được Thiết tinh rỉ sét và kiếm gãy của Thương Minh về rồi!” Thanh Phong đạo sĩ đặt Vô Kỵ nằm lên một tấm phản gỗ.
Tần Thiết Y không đáp, lão đứng dậy, bước từng bước vững chãi đến bên Thương Vô Kỵ. Bàn tay thô ráp, đầy vết chai sạn của lão đặt lên lồng ngực Vô Kỵ, cảm nhận luồng thần lực nguyên thủy đang cuồn cuộn chảy qua những kinh mạch phế tích rạn nứt.
“Hoàng huyết thức tỉnh, thần khí nhận chủ... Nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng của ngươi chưa đủ mạnh để gánh vác sức mạnh này. Nhưng vận mệnh không cho phép chúng ta dừng lại.” Tần Thiết Y khàn giọng nói, đôi mắt mù hướng về phía Tào Thiết. “Tào Thiết, nhóm lửa địa hỏa lên mức cao nhất. Hôm nay, chúng ta phải bắt đầu rèn đúc Nhân Hoàng Kiếm phôi!”
Tào Thiết gật đầu đầy quyết tâm. Gã cùng cậu con trai 15 tuổi – Tiểu Bảo – bắt đầu ra sức kéo bập bùng bập bùng ống thụt khí. Ngọn lửa địa hỏa thô sơ dưới lòng đất bùng cháy dữ dội, ánh lửa đỏ rực chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Thương Vô Kỵ.
A Phúc dâng lên mảnh Thiết tinh rỉ sét cổ xưa và thanh Vô Danh Kiếm gãy của Nhị ca Thương Minh. Thanh kiếm gãy dính đầy vết máu khô của hoàng tộc Đại Chu, tỏa ra một luồng oán hận thâm thù sâu sắc.
“Điện hạ, hãy tự tay ném chúng vào crucible (lò nung).” Tần Thiết Y nói, giọng lão vang dội giữa tiếng lửa gầm rú. “Nhân Hoàng Kiếm không thể dùng linh lực tiên môn để rèn đúc, mà phải được đúc bằng ý chí bất khuất của ngươi, sự hy sinh của hoàng tộc, và mồ hôi nước mắt của phàm nhân chúng ta.”
Thương Vô Kỵ gượng dậy, cơn đau xé rách cơ thịt khiến anh run rẩy. Anh dùng tay trái nắm chặt thanh kiếm gãy của Nhị ca Thương Minh, áp sát vào mảnh Thiết tinh rỉ sét. Một giọt hoàng huyết từ vết thương trên tay anh nhỏ xuống, lập tức bị hai khối kim loại hấp thu hoàn toàn. Anh ném cả hai vào lòng lò nung địa hỏa đang rực cháy.
*Uỳnh!*
Một luồng oán khí màu xám xịt đột ngột bùng phát từ lòng lò nung, mang theo tiếng rít gào căm hận của vong hồn hoàng tộc Đại Chu bị tàn sát đêm diệt môn. Sức nóng từ địa hỏa thô sơ bắt đầu nung chảy Thiết tinh rỉ sét, hòa quyện cùng cốt thép của Vô Danh Kiếm gãy.
“Quai búa!” Tần Thiết Y ra lệnh.
Tào Thiết vung chiếc búa tạ rèn đúc bằng sắt đen vạn năm, Tiểu Bảo vung chiếc búa nhỏ hơn phụ giúp cha. Tiếng búa quai sắt bắt đầu vang lên dồn dập dưới lòng đất: *Keng! Keng! Keng!* Để che giấu tiếng rèn đúc thần binh vang dội ra ngoài, ở phía trên mặt đất, A Phúc và một số ám vệ tàn dư giả vờ quai búa rèn đúc các công cụ nông nghiệp phàm trần với nhịp điệu tương tự, tạo nên một bản hòa âm hỗn loạn nhằm đánh lừa thần thức quét của tuần tra tiên môn.
Trong lúc cuộc rèn đúc đang diễn ra ở giai đoạn căng thẳng nhất dưới lòng đất, một mối đe dọa nguy hiểm đang âm thầm tiếp cận Ngõ Vải Thô.
Trần Bá – nha dịch phản đồ, cựu binh Đại Chu phản bội hiện làm tay sai đắc lực cho tổng quản Lý Chấn – đang dẫn đầu một toán nha dịch tuần tra qua Ngõ Vải Thô. Trần Bá là một kẻ cáo già, y từng là một võ giả khinh công sơ cấp và có khứu giác cực kỳ nhạy bén với mùi kim loại quý và hơi thở hoàng thất cũ.
“Dừng lại!” Trần Bá đột ngột vung tay ra hiệu cho toán nha dịch dừng bước ngay trước cổng lò rèn Tần Thiết Y. Đôi mắt ti hí xảo trá của y híp lại, nhìn chằm chằm vào cánh cửa gỗ đóng chặt bám đầy muội than.
“Trần đầu mục, có chuyện gì sao?” Một nha dịch tay sai khom lưng hỏi.
“Tiếng búa rèn bên trong... quá nhịp nhàng, quá đều đặn.” Trần Bá lạnh lùng nói, rút từ trong ngực áo ra một chiếc la bàn gỗ cổ rỉ sét – pháp bảo cấp thấp do Phủ Giám Sát ban thưởng để dò tìm biến động linh lực. “La bàn có dao động nhẹ của oán khí phàm nhân. Hơn nữa, mùi sắt cổ rỉ sét này... không phải là sắt phế liệu thông thường.”
Trần Bá vận hành một luồng linh lực Luyện Khí tầng 3 mỏng manh, phóng ra thần thức quét cấp thấp để dò tìm xung quanh lò rèn.
Dưới hầm ngầm rực lửa, Thương Vô Kỵ đang ngồi xếp bằng hỗ trợ Tào Thiết ngưng tụ kiếm phôi bỗng mở bừng mắt. Nhờ *Nhân Hoàng Thần Nhãn*, anh nhìn thấy những sợi tơ linh lực màu xanh lam nhạt từ thần thức của Trần Bá đang xuyên qua các khe hở sàn gỗ quét xuống dưới.
“Có kẻ đang dò tìm!” Vô Kỵ khàn giọng cảnh báo.
“Là Trần Bá!” Thanh Phong đạo sĩ biến sắc. “Kẻ phản đồ này cực kỳ nhạy bén, nếu để y phát hiện ra Thiết tinh rỉ sét, Lý Chấn sẽ dẫn đại quân san phẳng nơi này trong nháy mắt!”
“Bình tĩnh.” Tần Thiết Y ra hiệu. “Vô Kỵ, vận dụng Ẩn Hơi Thở Thuật để phong tỏa oán khí của kiếm phôi. Thanh Phong, dùng tàn tro hương hỏa miếu hoang rải quanh cửa hầm ngầm để che mắt thần thức của y.”
Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, chịu đựng cơn đau đớn tột cùng từ kinh mạch phế tích rạn nứt, anh vận hành *Ẩn Hơi Thở Thuật phàm trần* đạt đến cực hạn. Nhịp tim anh ngưng trệ, nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng lạnh ngắt như xác chết, hoàn toàn phong tỏa luồng nhiệt lượng và oán khí đang bùng phát từ lò nung. Thanh Phong đạo sĩ nhanh nhẹn rải một lớp tro nhang đen xám lên nắp hầm gỗ, hòa lẫn vào đống than đen xung quanh.
Trên mặt đất, Trần Bá nhíu mày khi thấy kim la bàn gỗ đột ngột đứng yên, luồng oán khí mỏng manh biến mất không dấu vết.
“Biến mất rồi?” Trần Bá lầm bầm nghi ngờ. “Không đúng, trực giác của ta chưa bao giờ sai. Các ngươi canh gác bên ngoài, ta phải đích thân vào kiểm tra lò rèn này!”
Trần Bá vung nha dịch đao tẩm độc, thô bạo đạp mạnh cánh cửa gỗ lò rèn. Cánh cửa mở toang, bụi than bay mù mịt.
Tào Thiết đang ngực trần mồ hôi nhễ nhại vung búa đập một lưỡi cày sắt trên đe. Cạnh gã, thiếu niên Tiểu Bảo đang run rẩy giữ kẹp sắt.
“Trần đầu mục! Đêm hôm khuya khoắt ngài dẫn quân đến lò rèn nhỏ của ta có việc gì chỉ giáo?” Tào Thiết giả vờ cung kính hỏi, nhưng bàn tay nắm chuôi búa tạ sắt đen siết chặt đến mức nổi gân xanh.
“Tào Thiết, ta ngửi thấy mùi sắt cổ cấm kỵ của hoàng gia cũ.” Trần Bá lạnh lùng bước vào, mũi giày dẫm lên đống than đen, đôi mắt xảo trá đảo liên tục khắp căn phòng rèn tối tăm. “Phủ Giám Sát có mật lệnh, bất kỳ ai tàng trữ hoặc rèn đúc vũ khí cấm đều bị tru di tam tộc. Mau tránh ra để ta lục soát!”
“Trần đầu mục, nơi này chỉ có sắt phế liệu mỏ đá và lưỡi cày phàm trần thôi...” Tiểu Bảo nhút nhát, do thiếu kinh nghiệm thực chiến đã lo lắng bước lên chặn trước lối vào căn phòng sau – nơi giấu nắp hầm ngầm.
“Brat (thằng nhãi ranh), cút ra!” Trần Bá quát lạnh, nhận ra sự bất thường từ phản ứng của Tiểu Bảo. Y không chút do dự vung nha dịch đao chém xéo một đường tàn nhẫn.
*Phập!*
Mũi đao sắc bén chém rách vai trái của Tiểu Bảo, máu tươi phun trào nhuộm đỏ một góc lò rèn. Thiếu niên hét lên một tiếng đau đớn, ngã gục xuống đống rơm rạ góc phòng, làm lộ ra một góc nắp hầm ngầm bằng gỗ sồi cũ kỹ giấu dưới lớp rơm.
“Tiểu Bảo!” Tào Thiết gầm lên một tiếng như dã thú bị thương, định vung búa tạ sắt đen lao vào liều mạng với Trần Bá.
“Tào Thiết, dừng tay!” Một giọng nói khàn đặc, uy nghiêm từ dưới hầm ngầm truyền âm qua khe hở vang lên trong tai Tào Thiết. Đó là giọng của Tần Thiết Y, ngăn gã thợ rèn không được manh động bộc lộ lực lượng sớm.
Trần Bá nhìn thấy nắp hầm gỗ lộ ra dưới lớp rơm rạ, đôi mắt y lập tức sáng lên luồng sát khí tham lam tột cùng. Y ngửi thấy mùi oán khí rỉ máu hoàng tộc và hơi nóng rực cháy của địa hỏa từ khe hở nắp hầm bốc lên.
“Hầm ngầm bí mật... Quả nhiên các ngươi đang rèn đúc vũ khí cấm!” Trần Bá cười ngạo nghễ, bước tới từng bước, mũi giày gạt phăng lớp rơm rạ còn lại.
Y đặt bàn tay trái lên chuôi kiếm nha dịch đao, tay phải thò vào ngực áo, chuẩn bị rút ra lá bùa truyền tin lôi quang để phát tín hiệu báo động đỏ về Phủ Giám Sát Nam Thành cho tổng quản Lý Chấn dẫn đại quân đến càn quét.
Dưới lòng đất tối tăm, sát khí trong đôi mắt Thương Vô Kỵ bùng lên rực rỡ như ngọn lửa hoàng kim. Anh biết, nếu để Trần Bá phát ra tín hiệu báo động, toàn bộ nghĩa quân và hàng vạn phàm nhân Nam Thành sẽ rơi vào thảm cảnh diệt môn lần thứ hai.
Anh vươn tay trái nắm chặt lấy chuôi một thanh Định Linh Châm tẩm độc Hắc Ma Thảo giấu trong ống tay áo vải thô rách rưới, nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng vận lực sẵn sàng bộc phát cận chiến chớp nhoáng.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!