Tàn tích cung điện, ngọc cổ nhận chủ
Bóng tối đặc quánh dưới lòng đất Nam Thành bốc lên mùi hôi thối nồng nặc của nước thải và bùn rác tích tụ vạn ngày. Tiếng nước chảy róc rách cô độc vọng lại từ những vách đá ẩm ướt của hệ thống cống ngầm cổ đại – lối thoát chiến lược từ thời lập quốc Đại Chu vốn đã bị lãng quên dưới chân khu ổ chuột.
Thương Vô Kỵ vác trên vai sức nặng âm ỉ của những đường kinh mạch rạn nứt. Sau trận chiến phế bỏ Triệu Hổ ở Ngõ Vải Thô, nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng của anh tuy cứng cáp như gỗ đá nhưng hoàng huyết nguyên thủy bị cưỡng ép bộc phát vẫn đang không ngừng cắn xé da thịt. Cánh tay phải của anh râm ran đau nhức, những kẽ sừng xám đồng nhạt dưới da rỉ ra từng vệt máu đỏ tươi ấm nóng.
Bên cạnh anh, Thanh Phong đạo sĩ – gã què lập dị với chiếc đạo bào rách nát bẩn thỉu và mái tóc bù xù – đang khập khiễng bước đi, tay cầm chiếc la bàn gỗ cổ rỉ sét. Gã không ngừng lầm bầm những lời lảm nhảm nửa điên nửa tỉnh, nhưng đôi mắt híp lại dưới hàng lông mày rậm rạp thỉnh thoảng lại lóe lên một tia sáng sắc sảo kỳ lạ.
“Khí vận đứt gãy, long mạch rỉ máu... Phế hoàng tử à, ngươi có biết mình đang đi vào con đường vạn kiếp bất phục không?” Thanh Phong đạo sĩ đột ngột dừng lại, gõ chiếc phất trần rụng gần hết lông lên vách đá cống ngầm. “Phía trên chúng ta chính là Phế tích Hoàng Cung Đại Chu. Nơi đó không chỉ có tro tàn của phụ hoàng ngươi, mà còn có cấm chế lôi hỏa của Cực Lạc Tiên Tông. Một bước đi sai, nhục thân phàm nhân của ngươi sẽ hóa thành tro bụi ngay lập tức.”
Thương Vô Kỵ im lặng, bàn tay trái vô thức áp lên lồng ngực. Dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro, chiếc vòng ngọc rỉ sét – di vật duy nhất của mẫu hậu Tần hoàng hậu – đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp lạ thường. Vết nứt rạn nhỏ xuất hiện sau khi bộc phát năng lượng bảo hộ ở tập trước giờ đây đang khẽ rung động nhịp nhàng theo từng bước chân của anh hướng về phía hoàng cung cũ.
“Chu Đại Tráng đang được Tôn đại phu dùng Sinh Tử Châm và thảo dược Thất Tinh Thảo để giữ mạng trong mật đạo y quán. Chân trái của huynh ấy bị tà độc ăn mòn, nếu ta không tìm được Nhân Hoàng Ấn để giải phong nguồn lực phàm nhân, không chỉ Đại Tráng mà toàn bộ Nam Thành này sớm muộn cũng bị Phủ Giám Sát gặt hái sạch sẽ.” Giọng Vô Kỵ trầm lạnh nhưng kiên định như đá tảng. “Dẫn đường đi.”
Thanh Phong đạo sĩ thở dài một tiếng, la bàn gỗ trong tay gã khẽ xoay tròn. Gã chỉ ngón tay què về phía một lối lên ngập tràn rác rưởi và rêu phong: “Từ đây bò lên là Ngự Hoa Viên cũ. Hãy nhớ, cấm chế sấm sét tuần tra của tiên môn cứ mười nhịp thở lại quét qua một lần. Ngươi không có linh lực hộ thể, chỉ có thể dùng cái nhục thân phàm cốt này mà ngạnh kháng thôi.”
Khi Thương Vô Kỵ đẩy nhẹ phiến đá mục nát bò lên mặt đất, một luồng oán khí màu đỏ sậm rỉ ra từ đống đổ nát lập tức xộc thẳng vào mũi anh.
Trước mắt anh là một cảnh tượng bi tráng đến tột cùng. Hoàng cung Đại Chu nguy nga tráng lệ năm xưa giờ chỉ còn là một nghĩa địa khổng lồ hoang tàn. Những cột trụ hoàng kim bị lửa tiên môn thiêu rụi đen kịt, cỏ dại mọc rậm rạp chen chúc giữa những mảnh ngói vỡ vụn. Làn sương oán khí đỏ sậm rỉ ra từ đất đá ẩm ướt gào thét u uất hằng đêm, đó là tiếng oán hận của vạn vong hồn hoàng tộc bị đồ sát dã man đêm diệt môn.
Trên bầu trời u ám, những tia chớp lôi phạt màu xanh lam nhạt thỉnh thoảng lại quét ngang qua các cung điện đổ nát. Đó là cấm chế lôi điện do Cực Lạc Tiên Tông thiết lập nhằm phong tỏa hoàn toàn khí vận vương quốc và ngăn cản bất kỳ phàm nhân nào tiếp cận di sản hoàng thất.
“Để ta thử dùng bùa chú tán tu mở đường!” Thanh Phong đạo sĩ lẩm nhẩm, rút ra một lá bùa màu vàng úa, lẩm nhẩm đọc chú quyết rồi ném về phía khoảng không trước điện Chính Hải.
Uỳnh!
Lá bùa chưa kịp bay xa ba trượng đã kích hoạt cấm chế sấm sét ngầm. Một tia chớp lôi hỏa bạo liệt từ trên trời giáng xuống nhanh như chớp giật. Tiếng nổ vang dội làm rung chuyển đống đổ nát, luồng hồ quang xanh lam giật mạnh khiến chiếc la bàn gỗ cổ trên tay Thanh Phong đạo sĩ vỡ vụn thành trăm mảnh. Gã què hét lên một tiếng, cơ thể bị chấn bay ngược ra sau, đạo bào bốc khói đen khét lẹt, suýt chút nữa đã bị lôi hỏa thiêu rụi thành tro bụi.
“Thanh Phong!”
Thương Vô Kỵ phản ứng cực nhanh. Thân pháp *Nhân Gian Du Bộ* được kích hoạt tức thì. Anh nín thở tuyệt đối, ngưng trệ nhịp tim tạm thời để triệt tiêu hoàn toàn dao động nhiệt lượng nhục thân. Thân ảnh anh lướt đi vô thanh vô ảnh như một bóng ma giữa màn mưa tàn tro, tay trái vươn ra tóm chặt lấy cổ áo đạo sĩ què kéo giật vào sau một cột trụ đá đen đổ nát ngay trước khi tia sét thứ hai giáng xuống hủy diệt vị trí cũ.
“Khụ... khụ... Điên rồi! Cấm chế này đã được tăng cường sức mạnh lôi điện gấp mười lần!” Thanh Phong đạo sĩ ho sặc sụa, gương mặt bám đầy muội than hoảng sợ nhìn khoảng đất cháy xém trước mặt. “Linh lực của ta hoàn toàn bị khắc chế. Không thể dùng pháp thuật phàm trần để phá cấm chế này được!”
Thương Vô Kỵ cúi đầu nhìn lồng ngực mình. Chiếc vòng ngọc rỉ sét di vật mẫu hậu lúc này đột ngột nóng rực lên như một hòn than cháy đỏ. Sức nóng lan tỏa khắp lồng ngực anh, hoàng huyết nguyên thủy trong tim tự động sôi trào chảy ngược khắp các kinh mạch phế tích. Anh khẽ nhắm mắt, vận hành *Nhân Hoàng Thần Nhãn*.
Khi anh mở mắt ra, đôi đồng tử sâu thẳm chợt lấp lánh một luồng ánh sáng vàng nhạt cổ xưa nghiêm nghị. Qua nhãn thuật phàm nhân nghịch thiên, thế giới trước mắt anh hoàn toàn thay đổi. Màn đêm u ám biến mất, thay vào đó là hàng vạn sợi tơ lôi điện màu xanh lam nhạt đan chéo chằng chịt khắp không gian cung điện như một tấm lưới khổng lồ. Và ở trung tâm của tấm lưới đó, ngay dưới đống đổ nát của Tổ Miếu rỉ máu Đại Chu, có một luồng khí tức màu hoàng kim nhạt đang không ngừng co bóp, phát ra tiếng đập nhịp nhàng như nhịp tim của đất trời.
“Ta nhìn thấy rồi.” Vô Kỵ khàn giọng nói, đôi mắt khóa chặt vào kẽ hở giữa các sợi tơ lôi điện. “Cấm chế vận hành theo quy luật bát quái cổ xưa, nhưng có một kẽ hở di động cứ ba nhịp thở lại xuất hiện ở góc đông nam.”
“Ngươi điên rồi! Kẽ hở đó quá nhỏ, chỉ cần nhục thân ngươi chạm nhẹ vào một sợi tơ lôi điện, lôi phạt thiên quy sẽ lập tức nghiền nát linh hồn ngươi!” Thanh Phong đạo sĩ ra sức ngăn cản.
“Nếu không đi, chúng ta đều sẽ chết dưới tay Phủ Giám Sát.”
Thương Vô Kỵ dứt khoát đẩy tay đạo sĩ què ra. Anh hít một hơi sâu, vận hành *Ẩn Hơi Thở Thuật phàm trần* đạt đến trạng thái cực hạn. Nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng của anh cứng lại như một bức tượng đồng thau nguội lạnh, nhịp tim và hơi thở hoàn toàn hòa mình vào làn sương oán khí xám xịt xung quanh.
Một nhịp thở.
Thương Vô Kỵ lướt đi. Thân ảnh anh lắt léo uyển chuyển né tránh các tia chớp quét ngang một cách chuẩn xác từng milimet. Khi một tia chớp lôi phạt sạt qua vai phải, lớp sừng xám đồng nhạt trên da anh phát ra tiếng xèo xèo bỏng rát, máu hoàng huyết rỉ ra lập tức bị lôi hỏa bốc hơi, nhưng ý chí bất khuất của anh không hề lung lay một phân.
Hai nhịp thở.
Anh lộn nhào qua một đống đổ nát, áp sát rìa cổng Tổ Miếu rỉ máu. Ngay khi kẽ hở cấm chế chuẩn bị khép lại, Vô Kỵ dồn lực vào chân trái dẫm mạnh xuống đất hoang, cơ thể phóng đi như một mũi tên rời cung, lách qua khe hở hẹp hòi rơi thẳng vào trong chính điện Tổ Miếu trước khi hàng vạn tia chớp lôi điện khép chặt phía sau lưng.
Bùm!
Cánh cửa đá cổ bám đầy máu khô của Tổ Miếu đóng sầm lại, ngăn cách hoàn toàn tiếng sấm sét lôi phạt gầm rú bên ngoài.
Không gian bên trong Tổ Miếu tối tăm và lạnh lẽo thấu xương tủy. Nơi đây thờ cúng bài vị của tổ tiên hoàng thất Đại Chu bị băm nát vỡ vụn dưới gót giày tàn bạo của tiên sứ đêm diệt môn. Một làn sương máu dày đặc bao phủ xung quanh, chứa đựng oán niệm vong hồn hoàng tộc khổng lồ tích tụ suốt nhiều ngày qua không tan.
“Kẻ nào dám đột nhập Tổ Miếu rỉ máu?”
“Nợ máu... phải trả bằng máu!”
Hàng vạn âm thanh rít gào, khóc lóc u sầu gầm rú vang vọng trong không gian tối tăm. Những bóng mờ oán hồn vong hồn của phụ hoàng Thương Vô Cực, mẫu hậu Tần hoàng hậu, các ca ca muội muội chết oan đêm diệt môn đột ngột hiện lên rợp trời. Sức mạnh oán niệm gào thét căm hận cuồng bạo lao thẳng vào thức hải Thương Vô Kỵ, muốn xé rách thần hồn của kẻ sống sót duy nhất.
Đầu óc Vô Kỵ đau nhức như có vạn đao đâm vào, anh khuỵu gối quỳ sụp xuống nền đá lạnh lẽo bám đầy máu khô. Cơn đau đớn tột cùng từ đan điền vỡ nát rạn nứt dữ dội khiến anh ho ra một ngụm máu hoàng huyết đỏ tươi.
“Vô Kỵ... con trai của ta... tại sao con không báo thù cho hoàng tộc?” Giọng nói u uất của phụ hoàng Thương Vô Cực vang lên bên tai, đôi mắt vong hồn rỉ máu nhìn anh đầy oán hận.
Thương Vô Kỵ cắn chặt răng đến mức chảy máu khóe miệng. Anh ngẩng đầu nhìn lên hàng vạn bài vị tàn phá, đôi mắt rực sáng ngọn lửa hoàng kim quang mang bất khuất.
“Phụ hoàng! Mẫu hậu! Ca ca muội muội!” Giọng nói của Vô Kỵ vang lên giữa Tổ Miếu, mang theo sức nặng đạo đức và ý chí sắt đá của một Nhân Hoàng chí tôn tương lai. “Thương Vô Kỵ ta quỳ ở đây thề nguyện trước vong linh tổ tiên hoàng thất Đại Chu! Ta sống sót không phải chỉ để báo thù riêng tư ích kỷ, mà để bảo vệ hàng vạn phàm nhân đang bị tiên môn coi như sâu kiến súc vật! Ta thề sẽ dùng ý chí của vạn dân đúc thành thanh kiếm nhân đạo, chém đứt sự thống trị tàn bạo của tiên thần, đòi lại tự do tự chủ cho nhân gian phàm giới! Nếu phản bội lời thề này, nhục thân ta hóa thành tro bụi, thần hồn vĩnh viễn đọa địa ngục!”
Lời thề nguyện phạt thiên vừa dứt, một tiếng rung chuyển vang dội bỗng chốc lan tỏa khắp Tổ Miếu rỉ máu.
Chiếc vòng ngọc rỉ sét treo trước ngực Thương Vô Kỵ đột ngột phát ra tiếng *Rắc* giòn giã rồi vỡ vụn thành trăm mảnh vĩnh viễn. Từ trong những mảnh vỡ ngọc nát, một luồng hơi thở dẫn đường màu hoàng kim ấm áp tột cùng phóng ra, xua tan hoàn toàn làn sương oán niệm vong hồn gào thét xung quanh.
Trong thức hải của Thương Vô Kỵ, một hình bóng mờ ảo vĩ ngạn rực cháy hào quang hoàng kim nhạt bỗng chốc thức tỉnh. Lão giả khoác chiến giáp da thú cổ xưa, đôi mắt rực cháy ngọn lửa ý chí vạn dân nhìn anh đầy hào sảng và nghiêm khắc.
“Tốt! Khí phách bất khuất, từ bi cứu thế! Ngươi quả nhiên không phụ lòng huyết mạch Nguyên Thủy Thánh Thể bị phong ấn vạn năm qua của tộc ta!” Giọng nói vĩ đại của tàn hồn thủy tổ Thương Cổ Thần vang vọng khắp thức hải Thương Vô Kỵ. “Mảnh ngọc rỉ sét chôn vùi dưới tro tàn kia chính là Nhân Hoàng Ấn tối cổ bị vỡ vụn vạn năm trước. Hãy dùng hoàng huyết của ngươi để đánh thức nó!”
Thương Vô Kỵ bừng tỉnh khỏi thức hải. Nhờ hơi thở dẫn đường của vòng ngọc tự hủy, anh nhìn thấy sâu trong đống tro tàn hoàng thất dưới bệ thờ đổ nát có một mảnh ngọc rỉ sét loang lổ bám đầy bụi đất cổ xưa. Mảnh ngọc chỉ to bằng lòng bàn tay, rỉ sét bám chặt xù xì như sắt vụn thông thường, nhưng lại phát ra những luồng rung động địa mạch nhịp nhàng.
Anh bước tới từng bước, quỳ xuống trước đống tro tàn hoàng thất. Cùng lúc đó, cấm chế sấm sét lôi phạt ngoài Tổ Miếu dường như cảm nhận được sự thức tỉnh của thần khí tối cổ, bắt đầu điên cuồng sấm sét đánh sập trần đá Tổ Miếu, những tảng đá khổng lồ rực lửa lôi hỏa bắt đầu rơi xuống dữ dội.
Thương Vô Kỵ không hề do dự. Anh cắn chặt đầu ngón tay phải rỉ máu, nhỏ một giọt hoàng huyết nguyên thủy đỏ tươi rực nóng trực tiếp lên bề mặt mảnh ngọc rỉ sét Nhân Hoàng Ấn.
xoẹt!
Ngay khi giọt hoàng huyết chạm vào mảnh ngọc, toàn bộ lớp rỉ sét bám chặt vạn năm bỗng chốc bong tróc hóa thành tro bụi. Mảnh ngọc rỉ sét rực sáng một luồng hào quang hoàng kim quang mang lộng lẫy vô song, chiếu sáng rực rỡ toàn bộ không gian tối tăm của Tổ Miếu rỉ máu.
Nhân Hoàng Ấn tối cổ chính thức nhận chủ thành công!
Mảnh ngọc rực sáng hóa thành một luồng ánh sáng hoàng kim lướt thẳng vào lồng ngực Thương Vô Kỵ, khắc sâu thành một ấn ký cổ xưa rực sáng rực rỡ ẩn hiện dưới da thịt ngực anh.
Uỳnh!
Trạng thái đặc biệt *Nhân Hoàng Thể sơ khởi* được kích hoạt toàn diện. Một màng chắn màng bảo hộ màu vàng kim rực rỡ bộc phát quanh thân Thương Vô Kỵ, bóng mờ của hàng vạn phàm nhân đồng lòng thề nguyện hiện lên bao phủ bảo vệ nhục thân anh. Luồng hoàng kim quang mang khổng lồ chấn nát hoàn toàn toàn bộ đất đá đổ nát và lôi hỏa bạo liệt của cấm chế tiên môn đang giáng xuống, san phẳng cả điện Tổ Miếu thành bình địa.
Thương Vô Kỵ đứng thẳng dậy giữa đống đổ nát hoàng cung rực sáng hào quang vàng nhạt vạn dân hộ thể. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh phàm cốt cuồn cuộn chưa từng có chảy tràn khắp cơ thể. Thần thức áp chế của Trúc Cơ Cảnh hoàn toàn vô hiệu trước uy thế Nhân Hoàng thể sơ khởi của anh lúc này.
Tuy nhiên, niềm vui chưa kịp lan tỏa thì luồng thần lực nguyên thủy khổng lồ của Nhân Hoàng Ấn vừa thức tỉnh lập tức tràn ngập dồn dập vào các kinh mạch phế tích rách nát của anh. Sức mạnh quá mức vĩ đại ép mở các kinh mạch bị phế bỏ rạn nứt dữ dội, mang đến những cơn đau đớn tột cùng như vạn đao xuyên tâm xé rách da thịt toàn thân anh.
“A...”
Thương Vô Kỵ đau đớn gầm lên một tiếng khàn đặc, toàn thân rỉ máu hoàng huyết đỏ tươi rực nóng, ngã quỵ xuống đống tro tàn hoàng cung cũ nát, ý thức dần mờ mịt.
Cùng lúc đó, việc cấm chế sấm sét hoàng cung bị phá vỡ hoàn toàn đã kích hoạt trận bàn la bàn đồng báo động đỏ tại Phủ Giám Sát Nam Thành cách đó không xa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!