Bát Cực chấn uy, ngõ tối thanh lý
Mưa lạnh Nam Thành vẫn xối xả trút xuống, hòa cùng dòng nước thải xám xịt bốc mùi hôi thối của khu ổ chuột, biến Ngõ Vải Thô thành một bãi lầy nhớp nháp. Tiếng mưa lộp bộp trên những mái lá rách nát không thể át đi tiếng cười bạo ngược của gã ác bá Triệu Hổ và tiếng rên rỉ đầy đau đớn của Chu Đại Tráng.
Chu Đại Tráng nằm gục trong vũng bùn nước mưa đẫm máu. Chân trái của y bị chém rách một vết sâu hoắm, xương đùi gãy lìa lộ ra màu xương trắng ởn ghê rợn, xung quanh vết thương bắt đầu rỉ ra thứ dịch màu đen bốc mùi tanh hôi – dấu vết của luồng oán độc tà thuật từ roi sắt phủ giám sát còn sót lại. Y muốn gượng dậy, nhưng cơn đau thấu xương cùng độc tố ăn mòn khiến y chỉ biết cắn răng, hai tay bấu chặt lấy bùn đất dơ bẩn, mắt trợn trừng đầy căm hận.
Ngay bên cạnh y, Thanh Mai đang bị Triệu Hổ dùng bàn chân hộ pháp giẫm chặt lên lưng. Bộ y phục vải thô vá víu trăm mảnh của nàng rách rưới, dính bết bùn đất và nước mưa. Mái tóc đen dài bị Triệu Hổ thô bạo túm lấy, kéo giật ngược ra sau, để lộ gương mặt thanh tú đầy vết trầy xước và nước mắt. Mũi đao gỉ sét lạnh lẽo của gã ác bá kề sát cổ họng nàng, chỉ cần gã khẽ dùng lực, dòng máu ấm nóng sẽ phun trào.
“Thương Vô Kỵ! Thằng rác rưởi trốn chui trốn lủi kia! Ta đếm đến ba!” Triệu Hổ gầm lên, giọng gã khàn đặc đầy sát khí. “Nếu ngươi không bò ra đây quỳ lạy liếm giày cho ta, ta sẽ chém đầu con khốn này ngay tại chỗ!”
Xung quanh, sau những cánh cửa gỗ mục nát và những khe nứt của các bức tường đổ hoang, hàng trăm cư dân nghèo khổ của Ngõ Vải Thô đang run rẩy quan sát. Họ căm hận, họ uất ức, nhưng sự tàn bạo của Hắc Hổ Bang và uy thế của phủ giám sát đứng sau đã đè bẹp ý chí phản kháng của họ suốt nhiều năm qua. Họ chỉ biết thầm khóc thương cho số phận của Thanh Mai và Chu Đại Tráng.
Cạch.
Tiếng cửa gỗ y quán Tế Thế Đường khẽ mở ra. Một bóng người bước ra khỏi màn khói thuốc bắc nồng nặc, hiên ngang tiến vào màn mưa xám xịt.
Thương Vô Kỵ bước đi từng bước vững chãi. Nhục thân của anh sau một đêm thối luyện cực đoan bằng linh khí ô nhiễm hỏa độc dưới sự hướng dẫn của Tần Thiết Y đã đạt đến Luyện Thể Nhất Tầng hoàn mỹ. Làn da của anh ẩn hiện một lớp sừng mỏng màu xám đồng nhạt dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy tàn tro. Hoàng huyết nguyên thủy trong tim tự động tuần hoàn, sinh ra một luồng kình lực phàm cốt cuồn cuộn chảy khắp các kinh mạch phế tích vừa được khai thông tạm thời.
Nhìn thấy Chu Đại Tráng bị phế bỏ chân trái, nhìn thấy Thanh Mai bị chà đạp dưới gót giày dơ bẩn, lồng ngực Thương Vô Kỵ rực nóng. Luồng sát ý căm hận ngập trời bùng phát từ đôi mắt sâu thẳm rực sáng ngọn lửa hoàng kim quang mang lấp lánh.
“Triệu Hổ.” Giọng nói của Vô Kỵ trầm lạnh, vang vọng xuyên qua màn mưa buốt giá. “Ngươi muốn tìm ta?”
Triệu Hổ ngẩng đầu lên, đôi mắt ti hí híp lại khi nhìn thấy phế hoàng tử gầy gò đứng trước mặt. Gã bật cười lớn, nụ cười đầy vẻ khinh miệt nhưng ẩn sâu trong đó là sự kiêng dè ngầm từ cú chấn động ở tập trước: “Ha ha ha! Phế vật, ngươi cuối cùng cũng dám thò đầu ra! Ta cứ tưởng có vị cao nhân phàm trần nào ẩn dật bảo vệ ngươi, hóa ra chỉ có một mình ngươi bước ra nộp mạng. Hôm nay, ta sẽ dùng đầu ngươi để lập công với Lý Chấn tổng quản!”
Triệu Hổ vung đao ra hiệu cho đám tay sai xung quanh: “Lên! Đâm chết thằng phế vật này cho ta! Giữ lại đầu của nó!”
Ba gã côn đồ vạm vỡ của Hắc Hổ Bang gầm rú, vung những cây xà bén rèn từ sắt phế liệu lao thẳng về phía Thương Vô Kỵ. Mũi xà bén nhọn hoắt xé rách màn mưa, nhắm thẳng vào các tử huyệt trên ngực và cổ họng anh.
Thương Vô Kỵ đứng im lặng giữa vũng bùn, đôi tai khẽ động đậy theo nhịp thở của đối phương. Anh không vận dụng bất kỳ linh lực tiên môn nào, bởi đan điền của anh đã vỡ nát vĩnh viễn. Nhưng anh có võ đạo phàm nhân tối cổ.
Ngay khi ba mũi xà bén chỉ còn cách ngực nửa thước, Vô Kỵ đột ngột nín thở, ngưng trệ nhịp tim tạm thời. Thân pháp *Nhân Gian Du Bộ* được kích hoạt. Thân ảnh anh lắt léo lướt đi vô thanh vô ảnh như một bóng ma giữa màn mưa lạnh. Ba mũi xà bén đâm vào khoảng không, chỉ kịp xé rách một vạt áo vải thô xám rách của anh.
“Cái gì?” Một tên côn đồ kinh hãi thốt lên.
Chưa kịp để đối phương thu chiêu, Thương Vô Kỵ đã áp sát cận chiến. Anh chìm vai, xoay người bước một bước dài đầy cương mãnh, dồn toàn bộ kình lực cơ bắp phàm cốt vào bả vai phải. Chiêu thức *Thiết Bản Kiều* kết hợp *Chấn Sơn Thể* bộc phát.
Bành!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên giữa ngõ tối. Vai của Vô Kỵ đập thẳng vào ngực gã côn đồ đứng giữa. Sức mạnh khổng lồ từ nhục thân Luyện Thể Nhất Tầng cứng như gỗ đá đồng thau chấn bay gã đứng giữa ra sau mười thước, đè sập hai gã bên cạnh. Xương sườn của gã côn đồ phát ra tiếng gãy vụn răng rắc dưới lực va đập sắt thép, y phun ra một ngụm máu tươi rồi ngất lịm đi trong vũng bùn.
“Lũ súc vật!” Triệu Hổ tức giận tột cùng khi thấy ba tay sai bị hạ gục trong nháy mắt. Gã đẩy Thanh Mai ra, vung thanh đại đao sắt lớn gỉ sét lao tới. Đao phong xé gió rít gào, chém xéo một nhát cực mạnh nhắm thẳng vào cổ Thương Vô Kỵ, quyết tâm chém bay đầu anh.
Thương Vô Kỵ không hề lùi bước. Ánh mắt anh lạnh lùng nhìn chằm chằm vào lưỡi đao đang chém tới. Khi đao chỉ còn cách cổ ba tấc, anh đột ngột đưa hai bàn tay xám đồng nhạt lên, chuẩn xác kẹp chặt lấy thân đao phẳng lỳ.
Keng!
Tiếng kim loại va chạm vang lên chói tai. Triệu Hổ trợn tròn mắt kinh hoàng khi thấy thanh đại đao sắt lớn của mình bị hai bàn tay trần của Vô Kỵ khóa chặt, không thể tiến thêm một phân. Lực phản chấn cực mạnh từ nhục thân đồng thau của Vô Kỵ truyền qua lưỡi đao làm tê liệt cả cánh tay gã ác bá.
“Ngươi... nhục thân của ngươi sao có thể cứng như thép nguội?” Triệu Hổ run rẩy thốt lên.
“Đây là trả cho những phàm nhân ngươi đã tàn hại!” Thương Vô Kỵ khàn giọng nói.
Anh vận hành hoàng huyết nguyên thủy dâng trào trong tim, kình lực bộc phát từ khớp xương vai truyền thẳng xuống đầu ngón tay. Vô Kỵ xoắn mạnh hai tay.
Rắc!
Thanh đại đao sắt lớn gỉ sét của Triệu Hổ bị bẻ gãy làm đôi dưới lực tay khổng lồ của anh. Những mảnh vụn sắt thép văng tung tóe vào bùn đất. Triệu Hổ mất đà loạng choạng lùi lại, gương mặt đầy vẻ hoảng sợ tột cùng.
Thương Vô Kỵ bước tới một bước, thân pháp *Nhân Gian Du Bộ* giúp anh tiếp cận đối thủ trong nháy mắt. Quyền pháp *Bát Cực Quyền phàm trần* chính thức bộc phát. Quyền pháp này không có bất kỳ chiêu thức hoa mỹ nào, chỉ có sự cương mãnh và sát phạt thực chiến tột cùng của nhục thân phàm nhân.
Vô Kỵ dồn toàn bộ lực lượng nhục thân vào nắm đấm phải rực sáng màu xám đồng nhạt, đấm mạnh một cú *Đỉnh Tâm Quyền* thẳng vào ngực Triệu Hổ.
Bành!
Tiếng nổ gió vang dội không trung ngõ tối. Lồng ngực vạm vỡ của Triệu Hổ sụp đổ hoàn toàn dưới lực đấm khổng lồ, xương sườn gãy vụn đâm thủng nội tạng. Gã ác bá phun ra một ngụm máu tươi lẫn nội tạng nát bấy, thân hình cao lớn bay văng ra sau, đập mạnh vào bức tường gạch đổ nát của quán bánh bao Thanh Mai, khiến bức tường sụp đổ chôn vùi một nửa thân thể gã.
Thương Vô Kỵ không dừng lại. Anh bước tới, kéo Triệu Hổ ra khỏi đống đổ nát. Với đôi mắt rực sáng sát ý lạnh lùng, anh lần lượt dùng tay bẻ gãy tay chân của gã ác bá với những tiếng *Rắc, rắc* khô khốc, triệt tiêu hoàn toàn khả năng tàn ác của gã.
“A... tha mạng... hoàng tử tha mạng...” Triệu Hổ gào thét thảm thiết trong vũng bùn máu, sự kiêu ngạo hống hách vạn năm biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại sự hèn nhát tột cùng trước cái chết.
Chứng kiến cảnh tượng gã ác bá tàn bạo nhất Nam Thành bị phế hoàng tử đánh bại dễ dàng bằng sức mạnh phàm nhân, hàng trăm cư dân nghèo khổ trong ngõ tối bỗng nhiên lặng đi. Rồi, một luồng cảm xúc uất ức tích tụ vạn ngày bỗng chốc vỡ òa. Những ánh mắt sợ hãi rụt rè bắt đầu bùng cháy ngọn lửa lòng tin. Họ nhận ra, tiên nhân hay nanh vuốt của chúng cũng chỉ là xương thịt, phàm nhân nếu đồng lòng đứng lên cũng có thể chém rách bầu trời áp bức.
“Hoàng tử vạn tuế! Nghĩa quân vạn tuế!” Một tiếng hô khẽ vang lên từ góc tối, rồi nhanh chóng lan rộng khắp ngõ tối.
Tuy nhiên, niềm vui chiến thắng chưa kịp lan tỏa thì từ phía đầu ngõ Vải Thô, một tiếng còi đồng vang lên dồn dập, xé toạc màn mưa lạnh.
U u u...
Tiếng chân ngựa chiến và tiếng sắt thép va chạm dồn dập vang lên. Từ màn mưa xám xịt, hàng trăm binh lính của cựu cấm vệ quân Đại Chu – nay làm quân đội bù nhìn tay sai – mặc giáp sắt gỉ sét, tay cầm giáo dài và cung cứng rầm rộ kéo đến, phong tỏa hoàn toàn hai đầu ngõ Vải Thô.
Dẫn đầu đoàn quân là chiếc xe kéo lộng lẫy được che chắn cẩn thận. Lý Chấn – tổng quản phủ giám sát Nam Thành – bước ra khỏi xe. Gã mặc quan phục Đại Chu nhưng khom lưng uốn gối, tay cầm chiếc roi sắt đen bóng đầy gai nhọn hoắt tàn ác. Đôi mắt xảo trá của gã quét qua Triệu Hổ đang tàn phế dưới đất, khẽ nhíu mày đầy khinh bỉ:
“Một lũ phế vật phàm trần.”
Lý Chấn nhìn thẳng vào Thương Vô Kỵ, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn độc: “Thương Vô Kỵ, ngươi quả nhiên còn sống và đã lén lút tu luyện tà thuật phàm trần nghịch thiên. Hôm nay, có lệnh của tiên sứ Trác Cảnh Sơn, ta dẫn cấm vệ quân phong tỏa toàn bộ Ngõ Vải Thô. Kẻ nào chứa chấp phế hoàng tử, tru di tam tộc! Bắt giữ Thương Vô Kỵ cho ta!”
Crossbows và giáo dài đồng loạt chĩa thẳng vào Thương Vô Kỵ. Nhục thân của anh bỗng nhiên cảm thấy một cơn đau nhức nhối – hậu quả của việc cưỡng ép bộc phát kình lực khi vết thương cũ chưa lành hoàn toàn, máu hoàng huyết rỉ ra từ các kẽ sừng xám đồng trên cánh tay phải.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người gầy gò mặc áo nho sĩ rách nát sờn vai lướt ra từ bóng tối của một ngõ hẹp bên cạnh. Đó là Lý Thiện – mưu sĩ phàm trần nghèo khổ của nghĩa quân.
“Hoàng tử! Đừng ngạnh kháng với số đông cấm vệ quân! Đi lối này, mật đạo ngầm Nam Thành đã được Ngô Hải mở ra dưới lòng đất y quán!” Lý Thiện khàn giọng truyền âm khẩn cấp.
Thương Vô Kỵ liếc nhìn Chu Đại Tráng đang hôn mê do oán độc thối rữa lồng ngực và Thanh Mai đang hoảng sợ. Anh biết nhục thân mình đã đạt giới hạn chịu đựng tạm thời, nếu ngạnh kháng với hàng trăm cấm vệ quân vũ trang đầy đủ trong ngõ hẹp này sẽ đẩy đồng bào vào cảnh chết chóc.
“Rút lui!”
Vô Kỵ dứt khoát cúi xuống, tay trái nhấc bổng Chu Đại Tráng đặt lên vai, tay phải ôm chặt lấy Thanh Mai. Anh vận hành bước chân lắt léo của *Nhân Gian Du Bộ*, lướt nhanh vào ngõ tối hẹp dưới sự hỗ trợ che chắn ném đá, đổ rác cản đường của cư dân nghèo khổ Ngõ Vải Thô phẫn nộ đứng lên cản bước cấm vệ quân.
Lý Chấn tức giận gầm lên: “Bắn tên! Bắn chết lũ phàm nhân phản loạn cho ta! Phong tỏa toàn bộ cổng Ngõ Vải Thô!”
Màn mưa xám xịt bị xé rách bởi hàng vạn mũi tên sắt bắn xuống dồn dập, tiếng chân cấm vệ quân rầm rập đuổi sát nút sau lưng Thương Vô Kỵ khi anh lao thẳng vào lối vào mật đạo tối tăm dưới lòng đất y quán Tế Thế Đường.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!