Độc Lang bạo ngược, phàm cốt ngạnh kháng
Gió hoang mạc rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của thung lũng sụt lún Tây Lăng, mang theo cát đỏ nóng bỏng dội vào da thịt rát buốt. Đêm tối đen như mực, chỉ có những tia chớp từ cơn bão cát ngoài biên thùy thỉnh thoảng rạch ngang trời, soi rõ những gương mặt tiều tụy, khô héo vì khát của hàng vạn phàm nhân Đại Chu đang ẩn nấp trong các hang đá tạm bợ.
"Điện hạ... Độc Nhãn Lang... gã thực sự muốn diệt tuyệt chúng ta!"
Giọng nói của Lý Thiện khàn đặc, đôi môi nứt nẻ rỉ máu khô. Vị mưu sĩ thư sinh gầy gò ôm chặt chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ, hơi thở dồn dập vì vừa phải chạy đua với gió cát để mang tin dữ về. Tay kia của y run rẩy chỉ về phía thượng nguồn khe núi, nơi luồng hắc khí tanh hôi đang cuồn cuộn bốc lên, át cả mùi cát bụi hoang dã.
Thương Vô Kỵ quỳ một chân bên hồ nước ngầm nhỏ vừa khai thác được theo chỉ dẫn của di thư Thương Thừa. Dưới nhãn lực của Nhân Hoàng Thần Nhãn, anh nhìn thấy luồng sinh khí màu xanh nhạt mỏng manh rỉ ra từ kẽ đá sâu đang bị một màn sương đen kịch độc bao phủ. Mùi lưu huỳnh và bột quặng độc Tây Lăng nồng nặc bốc lên từ dòng nước chảy xuôi. Độc Nhãn Lang, thủ lĩnh Thiết Kiếm Hội, đang tự tay đổ những bao tải quặng độc vào mạch nước chính để ép nghĩa quân phải quỳ gối chịu chết.
Cơn phẫn nộ trong lồng ngực Thương Vô Kỵ bùng lên như núi lửa địa hỏa. Hoàng huyết nguyên thủy trong tim anh sôi trào, va đập mạnh vào các kinh mạch phế tích rạn nứt.
"Ư... hự!"
Một cơn đau buốt tận xương tủy đột ngột dâng lên từ cánh tay phải. Vô Kỵ cắn chặt răng, trán lấm tấm mồ hôi lạnh. Dưới lớp áo vải thô xám rách rưới bám đầy cát đỏ, toàn bộ cánh tay phải của anh—từ bả vai ngược xuống ngón tay—hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời. Khối thạch kim lạnh ngắt, cứng đờ và co quắp đau đớn ấy là cái giá tàn nhẫn của việc cưỡng ép dẫn dắt oán khí căm hận của vạn dân Thiên Khanh ở trận chiến trước. Kinh mạch bả vai phải tắc nghẽn hoàn toàn, rỉ ra những giọt hoàng huyết rực nóng qua vết xước đao cũ chưa lành.
"Điện hạ, người đang chịu phản phệ nặng nề, tuyệt đối không thể vận lực tay phải!" Lý Thiện lo lắng vội vàng đỡ lấy vai trái anh.
"Ta không sao." Vô Kỵ khàn giọng, tay trái siết chặt chuôi Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét đeo chéo sau vai. Thân kiếm tối tăm, thô sơ không có lưỡi sắc bén hoàn chỉnh, nhưng cốt thép rỉ sét ấy chứa đựng ý chí bất khuất của hàng vạn đồng bào. Ấn ký Nhân Hoàng Ấn trước ngực anh rực ấm, tỏa ra luồng khí vàng nhạt ôn dưỡng tâm mạch, giúp anh đứng vững.
Anh quay sang nhìn thiếu niên Vương Đằng đang đứng cạnh đó. Vương Đằng năm nay 17 tuổi, thân hình vạm vỡ dũng mãnh, đôi mắt sáng quắc như sao đêm, tay đang lăm lăm thanh thiết búa rèn từ lò rèn Tào Thiết. Bên cạnh cậu là thợ săn kỳ cựu Triệu Mãnh, vai đeo cây cung cứng lớn rèn từ gân thú rừng Sương Mù.
"Vương Đằng, Triệu Mãnh, tập hợp mười chiến sĩ tự vệ tinh nhuệ nhất." Ánh mắt Vô Kỵ lạnh lùng như băng sương hoang mạc. "Độc Nhãn Lang coi mạng phàm nhân Đại Chu như súc vật để đổi lấy thọ nguyên đan của tiên môn. Hôm nay, ta sẽ dùng tay trái này chém chết gã, đoạt lại nguồn nước cho vạn dân!"
"Tuân lệnh điện hạ!" Vương Đằng nghiến răng gầm khẽ, sát khí bừng bừng.
Đoàn người lặng lẽ xuất phát dưới sự dẫn đường của Vô Kỵ. Họ vận dụng thân pháp Nhân Gian Du Bộ, nín thở ngưng trệ nhịp tim tạm thời để hòa mình vào bóng tối và tiếng gầm rú của bão cát ngoài khe núi. Nhục thân Luyện Thể Thất Tầng của Vô Kỵ giúp anh di chuyển nhẹ nhàng như một bóng ma xám tro, không hề gây ra một dao động linh lực nào để tránh né tai mắt của Thiết Kiếm Hội.
Tiến sâu vào lòng hang thượng nguồn, ánh lửa đuốc bập bùng soi rõ hàng chục gã thổ phỉ Thiết Kiếm Hội đang hối hả khuân vác những bao tải quặng độc Tây Lăng đen sạm. Độc Nhãn Lang đứng trên một tảng đá cao bên mép hồ nước chính, gã chột một mắt trái, gương mặt sẹo rết vặn vẹo đầy tàn nhẫn. Gã vung vẩy thanh đại đao rèn từ sắt nguội tẩm độc, cười ngạo nghễ:
"Đổ hết xuống cho ta! Đổ sạch bột quặng độc vào dòng chảy! Để xem thằng phế hoàng tử Thương Vô Kỵ và lũ sâu kiến Đại Chu chịu đựng được bao nhiêu ngày không có nước!"
"Lũ phản đồ bán nước cầu vinh! Chết đi!"
Vương Đằng không kìm được phẫn nộ, gầm lên một tiếng định lao ra, nhưng Thương Vô Kỵ đã kịp thời đưa tay trái giữ chặt vai thiếu niên lại. Anh khẽ ra hiệu cho Triệu Mãnh.
Triệu Mãnh hiểu ý, lập tức lùi vào bóng tối vách đá, kéo căng cung gân thú bách phát bách trúng.
*Vút! Phập! Vút! Phập!*
Bốn tiếng mũi tên xé gió vô thanh vang lên. Bốn tên thổ phỉ đang đứng sát mép nước ngã gục xuống không kịp kêu một tiếng, máu đen rỉ ra từ cổ họng.
"Có địch phục kích!" Độc Nhãn Lang giật mình gầm lên, vung đại đao chém gãy một mũi tên bắn lén từ bóng tối. Gã chột mắt nhìn trừng trừng về phía lối vào hang: "Thương Vô Kỵ! Thằng rác rưởi trốn chui trốn lủi kia, ngươi dám dẫn người đến đây nộp mạng?"
Thương Vô Kỵ từ trong sương mù bước ra, chiếc áo vải thô xám tro tung bay theo gió ngầm của hang động. Cánh tay phải hóa đá cứng đờ co quắp được giấu kín dưới vạt áo rách rưới, chỉ có tay trái anh đang siết chặt chuôi Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét.
"Độc Nhãn Lang, nợ máu của hoàng tộc Đại Chu và nỗi đau của vạn dân tị nạn hoang mạc hôm nay sẽ kết thúc trên thanh đao độc của ngươi." Vô Kỵ khàn giọng, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn thấu từng đường gân máu và luồng khí tà ác quanh nhục thân đối thủ.
"Ha ha ha! Một thằng phế mạch tàn phế tay phải, đan điền vỡ nát mà đòi chém ta?" Độc Nhãn Lang cười điên cuồng, sát ý bùng nổ. "Hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi dâng lên tiên sứ để đổi lấy thọ nguyên đan! Sói hoang đao quyết! Chết đi!"
Gã thủ lĩnh thổ phỉ lướt tới nhanh như một con sói đói hoang mạc, vung thanh đại đao tẩm độc chém mạnh một đao chéo bạo liệt vào bả vai phải đang bị thương của Vô Kỵ hòng phế bỏ hoàn toàn chút lực lượng cuối cùng của anh. Đao khí phàm trần tẩm độc mang theo luồng hắc khí tanh hôi rít gió chém tới.
Thương Vô Kỵ không hề lùi bước. Anh biết rõ giới hạn nhục thân của mình lúc này. Cánh tay phải hoàn toàn không thể vận lực, nếu cưỡng ép dùng kiếm phôi chống đỡ sẽ bị phản phệ hóa thạch vĩnh viễn lên tận cổ.
*Nhân Gian Du Bộ!*
Vô Kỵ nghiêng người lách nhẹ sang bên trái, thân pháp lắt léo dựa trên nhịp thở phàm nhân giúp anh tránh né mũi đao độc sát trong gang tấc. Lưỡi đao chém sượt qua vạt áo vải thô xám rách, chém mạnh vào tảng đá phía sau chấn động rầm rầm, bắn ra những tia lửa đỏ rực.
Ngay trong nháy mắt Độc Nhãn Lang lộ ra sơ hở ở nách trái do vung đao quá mạnh, Thương Vô Kỵ bộc phát kình lực Luyện Thể Thất Tầng hoàn mỹ. Xương cốt toàn thân anh rực sáng màu xám đồng nhạt dưới da, cứng cáp và kiên cố vô song. Tay trái anh không rút kiếm phôi, mà hóa thành nắm đấm sắt thép nguội, vận hành Bát Cực Quyền phàm trần đấm thẳng một đòn dũng mãnh vào khớp vai trái của gã thủ lĩnh.
*Rầm!!!*
Tiếng nổ kình lực vang dội khắp lòng hang đá vôi như tiếng sấm nổ đất đá. Nắm đấm tay trái cứng như gỗ thiết mộc đập mạnh vào khớp vai Độc Nhãn Lang, kình lực bạo liệt chấn vỡ nát xương bả vai của gã thành trăm mảnh vụn.
"Á!!!"
Độc Nhãn Lang thét lên thảm thiết, thanh đại đao tẩm độc trên tay phải gã suýt rơi rụng xuống đất. Gã lùi lại năm bước, đôi mắt chột trợn trừng đầy kinh hoàng nhìn cánh tay trái đang buông thõng rỉ máu đen của mình:
"Nhục thân đồng thau... Kình lực phàm nhân tại sao lại có thể mạnh mẽ đến mức này?!"
"Đồng bào Đại Chu không phải là súc vật để các ngươi chà đạp!"
Thương Vô Kỵ gầm khẽ, không cho đối thủ một nhịp thở phục hồi. Anh lướt tới bằng tàn ảnh Nhân Gian Du Bộ, tiếp cận cận chiến cực hạn.
Độc Nhãn Lang điên cuồng vung đao chém loạn xạ hòng mở đường máu rút lui hoang mạc cát nóng. Nhưng đao phong của gã lúc này đã mất đi sự chuẩn xác do chấn thương khớp vai.
Vô Kỵ dùng tay trái ngạnh kháng đao phong. Anh vung tay trái gạt phăng lưỡi đao độc, da thịt Luyện Thể Thất Tầng cứng cáp va chạm với sắt thép phát ra những tiếng *keng keng* chói tai. Mũi đao độc chỉ để lại một vết xước trắng nhạt trên làn da xám đồng của anh mà không thể xuyên thấu vào xương cốt.
*Bành!!!*
Thương Vô Kỵ xoay người, dồn toàn bộ lực lượng cơ bắp vai và hông vào nắm đấm tay trái, đấm thẳng một cú Bát Cực Quyền bạo liệt vào giữa lưỡi đại đao tẩm độc của đối thủ.
*Rắc rắc rắc!!!*
Thanh đại đao rèn từ sắt nguội kiên cố của Thiết Kiếm Hội lập tức bị kình lực phàm cốt đồng thau chấn vỡ vụn thành trăm mảnh sắt vụn rỉ sét, bắn tung tóe găm chặt vào vách đá xung quanh.
Độc Nhãn Lang hoảng hốt tột độ, mất đi vũ khí bản mệnh, gã chỉ còn biết lùi lại hoảng loạn. Vô Kỵ lướt tới nhanh như chớp giật, tay trái hóa thành gọng kìm thép bóp chặt lấy cổ họng gã thủ lĩnh nhấc bổng lên không trung cận chiến dũng mãnh.
"Nợ máu đêm diệt môn Đại Chu... hôm nay ta lấy mạng ngươi để tế cờ nghĩa quân!"
*Rắc!*
Kình lực tay trái Vô Kỵ bộc phát, bóp gãy hoàn toàn yết hầu của Độc Nhãn Lang. Gã thủ lĩnh thổ phỉ bạo ngược trợn trừng mắt chột đầy tuyệt vọng và sợ hãi, tim ngừng đập ngay lập tức. Vô Kỵ vung tay ném mạnh xác gã đập vào vách đá vôi chấn động mạnh phun máu đen rỉ rả, chết không nhắm mắt.
Bầy thổ phỉ Thiết Kiếm Hội xung quanh chứng kiến thủ lĩnh vô địch của chúng bị chém chết dễ dàng bằng tay trái phế hoàng tử, kinh hoàng tột độ buông bỏ đao kiếm quỳ rạp xuống đất xin hàng hoảng loạn.
"Điện hạ vô địch! Nghĩa quân vạn tuế!" Vương Đằng cùng các chiến sĩ tự vệ reo hò vang dội khắp hang đá.
Thương Vô Kỵ thở dốc, tay trái anh rỉ máu hoàng huyết nhạt do chấn động mạnh. Anh lướt tới tảng đá khổng lồ đang phong tỏa hồ chứa nước chính của thung lũng. Vận hành Võ Đạo Chấn Thiên, anh tập trung toàn bộ lực lượng nhục thân đấm mạnh một cú vào tâm đá tảng.
*Rầm rầm rầm!!!*
Tảng đá khổng lồ nứt rạn rầm rầm rồi vỡ vụn hoàn toàn. Nguồn nước ngầm tinh khiết, mát lành thoát khỏi sự phong tỏa, phun trào xối xả chảy xuôi theo khe núi cứu sống hàng vạn phàm nhân tị nạn Đại Chu đang đói khát ngoài kia.
Thế nhưng, ngay khi dòng nước trong vắt vừa phun trào rực rỡ, một tiếng rên rỉ đau đớn đột ngột vang lên từ phía sau.
"A... nóng quá... Điện hạ... cứu con..."
Vương Đằng đang đứng cạnh hồ nước bỗng nhiên đánh rơi thanh thiết búa rèn xuống đất đá. Thiếu niên 17 tuổi ôm lấy lồng ngực rộng lớn, quỳ sụp xuống đất bùn lầy lội, toàn thân run rẩy dữ dội.
Dưới nhãn lực của Nhân Hoàng Thần Nhãn, Thương Vô Kỵ kinh hoàng nhìn thấy làn da của Vương Đằng đột ngột chuyển sang màu đỏ hồng rực cháy. Các đường gân máu trên người thiếu niên rực sáng lấp lánh, một luồng khí huyết màu vàng nhạt đầy nóng bỏng đang cuồn cuộn bộc phát từ sâu trong tim mạch cậu, tựa như một ngọn lửa hoang dã đang thiêu đốt nhục thân phàm nhân từ bên trong.
Khí vận hoàng huyết phát tán trong không trung đã vô tình kích hoạt sự thức tỉnh huyết mạch Cổ Thể ẩn giấu vạn năm của thiếu niên phàm nhân này.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!