Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Cát đỏ biên thùy, sinh tồn thử thách

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Gió rít gào qua những khe đá nhọn hoắt của Tây Lăng Hoang Sa, mang theo cái nóng hầm hập và những hạt cát đỏ rực như máu dội thẳng vào đoàn người tị nạn. Sau cuộc đại di tản vượt sông Vô Lệ đầy bi tráng, hàng vạn phàm nhân Đại Chu giờ đây chỉ còn là những bóng hình rách rưới, tiều tụy, dắt díu nhau bước đi trong vô vọng trên vùng đất chết. Không còn dòng nước mát lành của quê hương, trước mắt họ chỉ có một dải cát đỏ mênh mông vô tận, không một bóng cây xanh, không một giọt nước ngọt. Bầu trời hoang mạc u ám, bị bao phủ bởi làn bụi độc xám xịt rò rỉ từ những mỏ quặng độc của Cực Lạc Tiên Tông phía xa, khiến không khí lúc nào cũng đặc quánh mùi lưu huỳnh và kim loại nặng.


Ở cuối đoàn người, chiếc xe ngựa kéo thô sơ của A Phúc nặng nề lăn bánh, phát ra những tiếng kèn kẹt khô khốc. Trên hông xe, Chu Đại Tráng nằm bất tỉnh, gương mặt gầy rộc và xám xịt vì mất máu. Chân trái của gã, nơi bị tà tu chém gãy xương lộ cả tủy trắng, đã được lão y sĩ Tôn Tư Mạc băng bó chặt bằng vải thô bám đầy tàn tro thảo dược Thất Tinh Thảo. Dù oán độc tà thuật đen đã được thanh lọc phần nào, nhưng những cơn sốt ác tính liên tục vẫn khiến lồng ngực gã phập phồng yếu ớt. Tôn Tư Mạc ngồi bên cạnh, đôi tay già nua run rẩy châm cứu những cây Sinh Tử Châm cuối cùng vào huyệt đạo của Đại Tráng, gương mặt lão hằn sâu nỗi lo âu tột cùng.


"Nước... xin cho một giọt nước..."


Tiếng rên rỉ yếu ớt của một đứa trẻ vang lên từ phía đầu xe ngựa, rồi nhanh chóng bị tiếng gió hoang dã nuốt chửng. Lương thực đã cạn, nguồn nước mang theo từ sông Vô Lệ đã bốc hơi sạch dưới cái nóng thiêu đốt của hoang mạc. Cứ mỗi dặm đường đi qua, lại có thêm vài phàm nhân ngã gục xuống bãi cát nóng, nhục thân nhanh chóng bị gió cát chôn vùi.


Thương Vô Kỵ đi bên cạnh cỗ xe xe ngựa, bước chân anh nặng nề nhưng vững chãi. Thiếu niên phế hoàng tử 17 tuổi khoác trên mình chiếc áo vải thô xám tro rách nát bám đầy cát bụi đỏ. Toàn bộ cánh tay phải của anh—từ những ngón tay gầy guộc ngược lên đến tận bả vai—hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời. Lớp da thịt thô ráp nay biến thành một khối thạch kim lạnh ngắt, cứng đờ và co quắp đau đớn dưới vạt áo. Mỗi nhịp thở, từng đường kinh mạch phế tích rạn nứt bên trong cánh tay phải lại nhói lên những cơn đau buốt tận xương tủy, tựa như có hàng vạn luồng nham thạch nóng bỏng đang cố công phá vỡ lớp phong ấn hóa thạch.


Đây chính là cái giá tàn nhẫn của Nhân Hoàng Kiếm. Để khai phong kiếm phôi tại Thiên Khanh, anh đã cưỡng ép dẫn dắt oán khí căm hận của vạn dân chết oan, khiến nhục thân gánh chịu nghiệp lực khổng lồ. Sức mạnh Luyện Thể Thất Tầng hoàn mỹ giúp anh không bị nổ xác, nhưng cánh tay phải cầm kiếm coi như đã hoàn toàn phế bỏ tạm thời.


Tay trái của Vô Kỵ nắm chặt chuôi Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét đeo chéo sau vai. Thân kiếm tối tăm, thô sơ không có lưỡi kiếm sắc bén hoàn chỉnh, nhưng ẩn sâu trong cốt thép rỉ sét ấy là ý chí bất khuất của hàng vạn đồng bào đã hy sinh. Lồng ngực anh rực nóng, ấn ký Nhân Hoàng Ấn ẩn hiện dưới lớp áo vải thô, phát ra những luồng khí ấm áp nhè nhẹ để bảo hộ tâm mạch của anh khỏi bị oán độc ăn mòn.


"Điện hạ..."


Lý Thiện từ phía đầu đoàn người lùi lại, bước chân lảo đảo vì kiệt sức. Vị mưu sĩ thư sinh gầy gò, sắc mặt xanh xao dính đầy bụi cát đỏ, tay trái vẫn ôm chặt chiếc bàn tính gỗ cũ kỹ, tay phải cầm một cuộn da thú cổ xưa đã sờn rách—di thư viết bằng máu phàm nhân của hoàng thúc tổ Thương Thừa.


"Bản đồ địa lý ngầm của hoàng thúc tổ chỉ dẫn..." Lý Thiện khàn giọng nói, đôi môi nứt nẻ rỉ máu. "Sâu dưới lòng khe núi sụt lún phía trước, có một địa mạch nguyên thủy ẩn giấu. Nơi đó có một mạch nước ngầm tinh khiết chưa bị quặng độc Tây Lăng xâm thực. Đó là hy vọng duy nhất của hàng vạn đồng bào lúc này."


Thương Vô Kỵ dừng bước, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn nhìn sâu vào khe núi đá vôi dốc đứng phía trước. Dưới nhãn lực của Nhân Hoàng, anh nhìn thấy một luồng sinh khí màu xanh nhạt cực kỳ mỏng manh đang rỉ ra từ kẽ đá sâu dưới lòng khe núi, nhưng bao quanh luồng sinh khí ấy lại là những luồng hắc khí tàn bạo, tanh hôi của oán niệm hoang dã.


"Lý Thiện, ngươi dẫn theo ba chiến sĩ tự vệ đi trước thăm dò địa hình." Vô Kỵ khàn giọng ra lệnh, tay trái khẽ điều chỉnh lại vạt áo để che giấu cánh tay phải hóa thạch cứng đờ. "Ta sẽ đi ngay phía sau bọc lót. Hãy cẩn thận, vùng biên giới này không chỉ có cát nóng."


Lý Thiện gật đầu, lập tức dẫn theo ba thanh niên dũng cảm của tự vệ đội dắt díu nhau tiến vào khe núi tối tăm. Thương Vô Kỵ lặng lẽ bám theo sau, từng bước chân phàm nhân Luyện Thể Thất Tầng của anh nhẹ nhàng lướt trên cát nóng nhờ thân pháp Nhân Gian Du Bộ, không hề gây ra một tiếng động hay dao động linh lực nào để tránh né tai mắt của tiên nhân tuần tra.


Khe núi đá vôi dựng đứng gồ ghề, không khí bên trong lạnh lẽo và ẩm ướt hơn bên ngoài, nhưng mùi tanh hôi của máu và sắt rỉ ngày càng nồng nặc. Khi Lý Thiện tiến sâu vào lòng hang tối, dưới một hố sụt tự nhiên, họ bỗng nhìn thấy một mạch nước ngầm trong vắt đang rỉ ra từ vách đá cổ đại, tụ thành một hồ nước nhỏ lấp lánh sinh khí.


"Nước! Có nước thật rồi!" Một chiến sĩ tự vệ trẻ tuổi reo lên đầy vui sướng, định lao tới vốc nước uống.


*Vút! Phập!*


Một thanh đao sắt lớn gỉ sét từ bóng tối vách đá phóng ra nhanh như chớp giật, cắm phập ngay trước mũi chân người chiến sĩ trẻ, chấn vỡ đá tảng thành trăm mảnh vụn.


"Lũ sâu kiến rách rưới ở đâu dám bén mảng đến nguồn nước của Thiết Kiếm Hội ta?"


Một tiếng gầm tàn bạo vang dội khắp lòng hang. Từ những khe đá tối tăm, hàng chục gã thổ phỉ hung hãn mặc áo da thú hở ngực đầy lông lá, tay cầm đao sắt và giáo dài đồng loạt xông ra, nhanh chóng bao vây chặt lấy nhóm của Lý Thiện.


Dẫn đầu bọn chúng là một gã trung niên vạm vỡ, chột một mắt trái, gương mặt đầy sẹo rết ghê rợn. Gã khoác chiếc áo da sói cũ kỹ bám đầy mùi máu khô, tay phải siết chặt thanh đại đao rèn từ sắt nguội tẩm độc tỏa ra hắc khí tà ác.


Độc Nhãn Lang.


Thủ lĩnh băng đảng thổ phỉ Thiết Kiếm Hội độc chiếm biên giới hoang mạc Tây Lăng. Gã cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, mũi đao chĩa thẳng vào cổ họng Lý Thiện:


"Lũ tị nạn Đại Chu các ngươi dám vượt sông trốn chạy sang đây? Muốn uống nước? Được thôi! Nộp vạn lượng bạc trắng hoặc bắt mười đứa trẻ phàm nhân giao cho ta làm nô lệ mỏ quặng độc, bằng không... đầu của các ngươi sẽ làm phân bón cho mạch nước này!"


Hai tên thổ phỉ vạm vỡ lướt tới, bẻ gặt cánh tay của hai chiến sĩ tự vệ trẻ tuổi ra sau lưng, mũi đao kề sát cổ họng họ làm con tin. Lý Thiện cắn chặt răng, bàn tay ôm chặt bàn tính gỗ cũ kỹ run lên vì phẫn nộ:


"Thiết Kiếm Hội các ngươi cũng là phàm nhân không có linh căn, tại sao lại cam tâm làm tay sai cho phủ giám sát, bóc lột đồng bào dồn họ vào đường chết?"


"Đồng bào?" Độc Nhãn Lang cười ngạo nghễ, đôi mắt chột lóe lên sát ý tàn bạo. "Ở hoang mạc Tây Lăng này, kẻ mạnh ăn thịt kẻ yếu! Quỳ lạy tiên nhân thì có thọ nguyên đan dược, chống lại tiên nhân thì chỉ có nước chết! Lũ kiến hôi các ngươi hôm nay phải chết!"


Gã vung đại đao, đao khí phàm trần tẩm kịch độc rít gió chém mạnh xuống đầu Lý Thiện.


*Keng!!!*


Một tiếng va chạm kim loại chói tai vang dội khắp lòng hang đá vôi. Một bóng người xám tro đột ngột xuất hiện chắn trước mặt Lý Thiện.


Thương Vô Kỵ tay trái cầm chuôi Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét, ngạnh kháng đao phong của Độc Nhãn Lang. Lực lượng cơ bắp của Luyện Thể Thất Tầng chấn động mạnh, hất văng thanh đại đao của gã thủ lĩnh thổ phỉ lùi lại ba bước.


"Điện hạ!" Lý Thiện khẽ reo lên.


Thương Vô Kỵ đứng sừng sững dưới lòng hang tối, mái tóc đen dài tung bay, che nửa gương mặt gầy gò sạm đen tàn tro. Cánh tay phải hóa đá vàng kim của anh co quắp cứng đờ giấu chặt dưới vạt áo vải thô xám rách rưới.


Độc Nhãn Lang trừng mắt nhìn Thương Vô Kỵ, rồi nhìn xuống thanh kiếm rỉ sét loang lổ trong tay anh, gã cười lớn đầy điên cuồng:


"Ha ha ha! Ta tưởng là ai, hóa ra là phế hoàng tử Thương Vô Kỵ bị truy nã gắt gao! Trác Vô Kỵ thiếu tông chủ có mật lệnh săn lùng đầu ngươi đổi vạn lượng linh thạch sạch tạp chất! Một thằng phế mạch đan điền vỡ nát, cánh tay phải co quắp tàn phế... ngươi lấy gì đấu với ta?"


Cơn giận bùng phát, Thương Vô Kỵ cắn chặt răng, hoàng huyết nguyên thủy trong tim sôi trào. Theo bản năng chiến đấu của hoàng tộc Đại Chu cũ, anh vung tay phải định rút Nhân Hoàng Kiếm phôi để khai phong oán khí chém chết kẻ thù.


*Hự! Phựt!*


Ngay khi anh vừa động đậy bả vai phải, một cơn đau đớn tột cùng xé rách lồng ngực đột ngột bộc phát. Kinh mạch phế tích bên trong cánh tay phải hoàn toàn bị tắc nghẽn dữ dội, lớp hóa đá vàng kim co rút mạnh mẽ làm rạn nứt cơ thịt, máu hoàng huyết đỏ tươi rỉ ra nhuộm đỏ vai áo vải thô. Cơn đau khiến mắt anh tối sầm lại, nhục thân lảo đảo mất thăng bằng.


Nhận thấy sơ hở, Độc Nhãn Lang cười tàn ác lướt tới nhanh như chớp giật, vung sói đao pháp chém một đao chéo bạo liệt vào vai phải Thương Vô Kỵ.


*Xoẹt!*


Mũi đao sắc bén chém rách lớp áo vải thô xám, để lại một vết xước dài trên bả vai phải hóa đá của Vô Kỵ, máu hoàng huyết rỉ ra rực nóng. Thương Vô Kỵ phải lùi lại năm bước, tay trái ôm lấy bả vai phải đang run rẩy kịch liệt vì phản phệ.


"Điện hạ!" Lý Thiện hoảng hốt kêu lên, định lao ra chắn đỡ.


"Đừng qua đây!" Thương Vô Kỵ khàn giọng quát lớn.


Anh nhắm mắt lại trong một nhịp thở, dùng Thần Thức Kháng Cự giữ vững thức hải thần hồn tĩnh lặng trước cơn đau xé rách thể xác. Tàn hồn thủy tổ Thương Cổ Thần vang vọng trong đầu anh: *"Vô Kỵ! Cánh tay phải của ngươi đang gánh chịu nghiệp lực oán niệm của vạn dân Thiên Khanh, nếu cưỡng ép dùng kiếm phôi lúc này, kinh mạch sẽ đứt vỡ hoàn toàn, nhục thân hóa thành thạch nhân vĩnh viễn! Hãy dùng tay trái và sức mạnh phàm cốt đồng thau cận chiến!"*


Thương Vô Kỵ bừng mở đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn. Đúng vậy, anh không thể ngã xuống lúc này. Hàng vạn đồng bào ngoài kia đang chờ nước để sống sót.


Anh buông tay phải thõng xuống dưới áo, dồn toàn bộ kình lực Luyện Thể Thất Tầng vào chân trái và tay trái. Nhục thân của anh, qua bao đợt thối luyện địa hỏa và lôi phạt, xương cốt đã hóa màu xám đồng nhạt cứng cáp kiên cố vô cùng.


"Sâu kiến phàm nhân, hôm nay ta sẽ lấy đầu ngươi dâng nộp tiên sứ!"


Độc Nhãn Lang gầm lên, vung thanh đại đao tẩm độc bộc phát đao khí phàm trần tàn độc màu đen xám chém mạnh trực diện xuống đầu Thương Vô Kỵ.


*Nhân Gian Du Bộ!*


Thân ảnh Thương Vô Kỵ đột ngột nhạt đi như một làn khói xám. Anh nín thở tuyệt đối ngưng trệ nhịp tim tạm thời để hòa mình vào sương mù oán khí ẩm ướt của khe núi. Thanh đại đao của Độc Nhãn Lang chém sạt qua tàn ảnh của anh, nện mạnh xuống mặt đất đá vôi chấn động rầm rầm.


Ngay trong nháy mắt đối thủ lộ sơ hở, Thương Vô Kỵ lướt tới bên mạn sườn Độc Nhãn Lang. Tay trái anh không cầm kiếm, mà dồn toàn bộ kình lực đồng thau vào nắm đấm gầy guộc nhưng săn chắc như thép nguội, vận hành Bát Cực Quyền phàm trần đấm mạnh vào thân đao của gã thủ lĩnh thổ phỉ.


*Rầm!!! Chát!*


Một tiếng nổ kình lực vang dội. Nắm đấm tay trái cứng như gỗ thiết mộc đập thẳng vào lưỡi đao sắt nguội tẩm độc. Thanh đại đao kiên cố của Độc Nhãn Lang lập tức bị kình lực Luyện Thể Thất Tầng chấn vỡ nứt rạn rầm rầm, hóa thành trăm mảnh vụn sắt vụn rơi rụng xuống bãi đất đá.


Độc Nhãn Lang kinh hãi tột độ nhìn chuôi đao trơ trọi trên tay, gã không thể tin nổi nhục thân phàm nhân phế mạch lại có thể đấm vỡ nát đao thép rèn nguội của gã:


"Nhục thân đồng thau... Ngươi đã đạt đến võ đạo tông sư nhục thân?!"


Vô Kỵ không trả lời, tay trái anh hóa thành một gọng kìm thép chộp lấy cổ họng Độc Nhãn Lang nhấc bổng gã lên không trung cận chiến dũng mãnh. Sức mạnh tay trái bóp chặt khiến gã thủ lĩnh thổ phỉ mặt mũi đỏ gay, ngạt thở giãy giụa điên cuồng.


Bầy thổ phỉ Thiết Kiếm Hội xung quanh chứng kiến cảnh tượng đó, kinh hoàng tột độ buông lỏng tay đang giữ hai chiến sĩ tự vệ con tin, lùi lại liên tục không dám áp sát chiến đấu.


"Thả... thả ta ra... lũ sâu kiến Đại Chu các ngươi sẽ bị chết đói..." Độc Nhãn Lang khàn giọng gầm gừ, đôi mắt chột trợn trừng đầy sợ hãi.


Thương Vô Kỵ lạnh lùng nhìn thẳng vào mắt gã, giọng nói trầm ấm uy nghiêm vang vọng khắp lòng hang:


"Hoang mạc Tây Lăng này là đất của phàm nhân, không phải là nơi để Thiết Kiếm Hội các ngươi làm chó săn cho tiên môn bóc lột đồng bào. Hãy cút về báo tin cho chủ tử của ngươi, Thương Vô Kỵ ta đã đến hoang mạc này để đòi lại tự tôn cho phàm nhân!"


Anh vung tay trái ném mạnh Độc Nhãn Lang đập vào vách đá vôi chấn động mạnh phun máu đen rỉ rả. Gã thủ lĩnh thổ phỉ hoảng sợ bò lết dậy, vội vàng ra hiệu cho bầy tay sai dắt díu nhau trốn chạy ráo riết ra khỏi khe núi.


"Rút lui! Mau rút lui!" Độc Nhãn Lang gào thét hoảng loạn.


Nghĩa quân phàm nhân reo hò vui sướng, hai chiến sĩ tự vệ được giải cứu quỳ xuống cảm tạ ơn cứu mạng của phế hoàng tử. Lý Thiện lao tới mạch nước ngầm, vốc một ngụm nước trong vắt uống thử, gương mặt rách rưới bám bụi cát đỏ của y bừng lên nụ cười rạng rỡ:


"Điện hạ! Nước ngọt thật rồi! Đồng bào Đại Chu có nước cứu mạng rồi!"


Thế nhưng, Thương Vô Kỵ không hề mỉm cười. Anh quỳ sụp một chân xuống đất bùn lầy lội bên mạch nước, tay trái ôm chặt lấy bả vai phải đang run rẩy kịch liệt dưới áo vải thô. Máu hoàng huyết đỏ tươi vẫn rỉ ra rực nóng qua vết xước đao cũ, kinh mạch tay phải bị phản phệ đau đớn dữ dội khiến gương mặt anh tiều tụy trắng bệch.


"Điện hạ... người gánh chịu phản phệ quá nặng..." Lý Thiện lo lắng đỡ lấy anh.


"Ta không sao..." Vô Kỵ khàn giọng nói, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị nhìn về lối ra khe núi hoang mạc. "Mau truyền tin cho A Phúc đưa xe ngựa chở Chu Đại Tráng và người già trẻ em vào hang ẩn nấp bão cát hoang mạc cát nóng ngoài kia."


Lý Thiện vội vàng gật đầu chạy đi truyền tin. Thương Vô Kỵ một mình đứng dậy bên hồ nước ngầm lạnh giá, anh vung tay trái rút thanh Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét cắm xuống đất bùn để chống đỡ nhục thân mỏi mệt nhức nhối cơ bắp.


Đúng lúc đó, từ bóng tối sâu dưới lòng đất hoang mạc Tây Lăng khô cằn biên ngoại, Nhân Hoàng Ấn ký lồng ngực Thương Vô Kỵ bỗng phát ra tiếng ngân vang rực rỡ hướng về phía di tích Cổ Long hoang dã từ xa, báo hiệu mạch địa mạch nguyên thủy và mảnh vỡ thứ hai đang ở rất gần, hứa hẹn những thử thách cơ duyên phạt thiên vĩ đại của Cấp 2 sắp bắt đầu.


Nhưng ngay khi niềm hy vọng vừa nhen nhóm, Lý Thiện hớt hải từ ngoài hang chạy ngược vào, gương mặt thư sinh tái mét không còn một giọt máu, giọng nói run rẩy đầy kinh hoàng:


"Điện hạ! Không xong rồi! Lính trinh sát phàm nhân tuần ngoại ô vừa phát hiện... tên Độc Nhãn Lang sau khi rút chạy đã ra lệnh cho Thiết Kiếm Hội vác đá tảng khổng lồ phong tỏa chặt lối vào hồ chứa nước ngầm chính của thung lũng, và chúng... chúng đang chuẩn bị đổ kịch độc quặng mỏ vào thượng nguồn nguồn nước duy nhất để ép toàn bộ hàng vạn phàm nhân tị nạn Đại Chu chúng ta phải quỳ gối đầu hàng chịu chết đói chết khát!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!