Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Vượt sông Vô Lệ, Tây Lăng viễn chinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng đêm như một tấm vải liệm khổng lồ đổ ụp xuống biên thùy Đại Chu, nuốt chửng những tàn tích cuối cùng của một vương quốc phàm trần kiêu hãnh. Trên bầu trời, mây đen cuộn xoắn thành những vòi rồng tím thẫm, sấm sét lôi phạt thiên quy rạch những đường rách rưới, điên cuồng giáng xuống phế tích hoàng cung cũ nát. Dưới mặt đất, cuộc đại di tản vĩ đại đang diễn ra trong sự im lặng đến nghẹt thở. Hàng vạn phàm nhân—những người già rách rưới, những đứa trẻ đói khát, những thợ mỏ lở loét da thịt—đang dắt díu nhau bò rạp qua những bụi rậm của Rừng Sương Mù Biên Giới, hướng về phía dòng sông ranh giới.


Sông Vô Lệ.


Dòng sông đục ngầu cuộn sóng xám xịt dưới màn mưa bão xối xả. Nước sông lạnh buốt xương tủy, bốc lên mùi oán khí nồng nặc và mùi xác chết trôi dạt từ những đợt gặt hái linh hồn vạn năm qua của phủ giám sát. Đây không chỉ là một rào cản tự nhiên, mà còn là một mồ chôn tập thể của phàm nhân Đại Chu.


Ở đầu chiến tuyến vượt sông, gã phu xe chất phác A Phúc đang nghiến răng ghì chặt dây cương. Chiếc xe ngựa kéo thô sơ của y—vốn dùng để chở đất đá hoàng cung—nay chất đầy những người già yếu và trẻ em không thể tự đi lại. Bánh xe gỗ lún sâu vào bùn nhão bên bờ sông, rít lên những tiếng kèn kẹt tuyệt vọng.


"A Phúc! Giữ chặt xe! Đừng để nước cuốn!"


Chu Đại Tráng hét lớn, giọng gã khàn đặc vì gió lạnh. Gã khổng lồ đồ tể ngồi bên hông xe, một chân trái tàn phế dính oán độc vừa được Tôn Tư Mạc băng bó chặt bằng vải thô bám đầy bột thảo dược Thất Tinh Thảo. Dù đau đớn đến tận xương tủy mỗi khi cử động, Đại Tráng vẫn đứng sừng sững như một bức tường thịt, tay trái siết chặt thanh đao pha lóc xương rèn từ sắt nguội, đôi mắt hộ pháp quắc thước cảnh giác nhìn chằm chằm vào mặt nước đang sôi trào.


Ở phía trước họ, đứng trên một chiếc bè gỗ thô sơ đi đầu dòng nước xiết, là Thương Vô Kỵ.


Gió bão thổi tung mái tóc đen dài của thiếu niên phế hoàng tử, để lộ gương mặt gầy gò sạm đen vì tàn tro nhưng đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị của Nhân Hoàng Thần Nhãn. Thân hình 17 tuổi của anh khoác chiếc áo vải thô xám rách rưới bám đầy bùn đất. Cánh tay phải của anh—toàn bộ gân cốt từ ngón tay ngược lên bả vai—hoàn toàn bị hóa đá vàng kim tạm thời, lạnh ngắt và cứng đờ như một khối kim loại cổ xưa, giấu chặt dưới vạt áo. Đây là cái giá tàn nhẫn của việc gánh chịu oán niệm vạn dân để khai phong kiếm phôi ở Thiên Khanh.


Toàn bộ sức nặng nhục thân Luyện Thể Thất Tầng hoàn mỹ lúc này dồn vào chân trái và tay trái. Bàn tay trái gầy guộc nhưng săn chắc như thép nguội của anh đang nắm chặt chuôi Nhân Hoàng Kiếm phôi rỉ sét. Thân kiếm tối tăm, rỉ sét loang lổ, nhưng xung quanh lưỡi kiếm, luồng khói xám xịt oán khí căm hận của vạn dân đang rít gào, ngưng tụ thành một lưỡi kiếm sắc bén vô hình.


"Điện hạ! Nước sông dâng cao quá nhanh, kết giới phía sau đang bị lôi điện gặm nhấm!" Lý Thiện đứng trên một chiếc bè phía sau, tay ôm chặt bàn tính gỗ cũ, lớn tiếng báo cáo.


Thương Vô Kỵ chưa kịp trả lời thì dòng nước sông Vô Lệ đột ngột sôi trào dữ dội.


*Ầm! Ầm! Ầm!*


Từ dưới lòng nước xiết lạnh giá, hàng trăm bóng đen trương phình, xám xịt đột ngột nhô lên. Đó là bầy cương thi lính gác—những xác chết phàm nhân bị luyện chế tàn bạo, da thịt cứng như sắt đá, móng vuốt đen bốc khói oán độc. Đôi mắt đỏ ngầu của chúng khóa chặt vào các bè gỗ của phàm nhân tị nạn.


"Kẻ nào dám vượt sông Vô Lệ? Phàm nhân Đại Chu đều là củi đốt của tiên môn, kẻ phản nghịch phải chịu vạn kiếp tro bụi!"


Một tiếng cười khàn đặc, bốc mùi tử khí nồng nặc vang dội khắp mặt sông. Từ màn sương mù tím dày đặc của Rừng Sương Mù Biên Giới, một lão già gầy gò mặc áo bào đen bốc mùi xác chết thối rữa xuất hiện, đứng trên một chiếc sọ người khổng lồ nổi lềnh bềnh.


U Lão Quỷ.


Tà tu Trúc Cơ Sơ Kỳ tuần tra biên giới. Tay phải lão nắm chặt một sợi xích sắt đen lấp lánh mặt quỷ u uất—tà bảo luyện xác 'Hắc Xích'. Sợi xích sắt rung lên kèn kẹt, truyền dẫn tà lực điều khiển bầy cương thi điên cuồng lao vào tấn công các bè gỗ.


"Lũ súc vật phàm nhân! Chết dưới đáy sông làm phân bón cho mỏ quặng đi!" U Lão Quỷ cười lớn, vung tay chỉ huy.


Bầy cương thi lội nước xiết, móng vuốt sắc bén cào rách những phiến gỗ bè tị nạn. Phàm nhân hoảng loạn la hét. Một con cương thi vạm vỡ nhảy vọt lên chiếc xe ngựa của A Phúc, móng vuốt đen chĩa thẳng vào một đứa trẻ năm tuổi đang khóc nấc.


"Súc sinh! Tránh xa bọn trẻ ra!"


Chu Đại Tráng gầm lên một tiếng như sấm đánh. Dù chân trái tàn phế không thể đứng vững, gã vẫn dồn toàn bộ sức mạnh trời sinh vào cánh tay phải cuồn cuộn cơ bắp, vung thanh đao pha xương chém mạnh vào cổ con cương thi.


*Keng! Chát!*


Thanh đao phàm trần chém trúng cổ cương thi nhưng phát ra tiếng va chạm kim loại chói tai, lưỡi đao mẻ một mảng lớn mà không thể chém đứt nổi lớp da xác chết cứng cáp. Con cương thi gầm rú, vung trảo đánh bật thanh đao của Đại Tráng, chuẩn bị quật ngã gã khổng lồ đang mất đà.


Ngay trong tích tắc sinh tử, một thân ảnh xám tro lướt tới nhanh như bóng ma.


Thương Vô Kỵ vận dụng Nhân Gian Du Bộ, nín thở ngưng trệ nhịp tim hoàn toàn để hòa mình vào sương mù oán khí, tiếp cận con cương thi từ mạn sườn. Tay trái anh vung Nhân Hoàng Kiếm phôi rực sáng khói xám căm hận, chém một đường ngang dứt khoát.


*Xoẹt! Roạt!*


Lưỡi kiếm oán khí xám xịt sắc bén vô song lướt qua, lớp da thịt cứng như sắt đá của con cương thi lập tức bị chém đứt lìa như bùn nhão. Đầu xác chết rơi rầm xuống sông, vết chém bốc khói đen thối rữa nhanh chóng do bị oán niệm thiêu đốt. Con cương thi không kịp phát ra tiếng kêu, lập tức tan rã thành tro bụi đen hòa vào dòng nước xiết.


"Đại Tráng thúc, bảo vệ xe ngựa rút lui! Ta chặn hậu!" Thương Vô Kỵ khàn giọng ra lệnh, nhục thân Luyện Thể Thất Tầng bộc phát kình lực mạnh mẽ, đẩy chiếc xe ngựa của A Phúc vượt qua bãi bùn lầy lội lao thẳng sang bờ bên kia.


U Lão Quỷ trên chiếc sọ người khổng lồ chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt xanh lục híp lại đầy kinh ngạc: "Nhân Hoàng Kiếm phôi? Sức mạnh phàm nhân này... ngươi chính là phế hoàng tử Thương Vô Kỵ! Trác Vô Kỵ tông chủ có mật lệnh, đầu của ngươi đáng giá vạn lượng linh thạch!"


Lão tà tu điên cuồng vung Hắc Xích tà bảo. Sợi xích sắt đen phóng ra nhanh như một con hắc xà khổng lồ, hồ quang oán độc xanh lam quấn chặt lấy lồng ngực và vai trái của Thương Vô Kỵ, kéo mạnh anh xuống dòng nước xiết sông Vô Lệ.


*Ùm!*


Nước sông lạnh buốt và oán độc lập tức bao phủ lấy Thương Vô Kỵ. Cơn lạnh buốt xương tủy gặm nhấm kinh mạch phế tích rạn nứt của anh, khiến tay phải hóa đá càng thêm co quắp đau đớn dữ dội. U Lão Quỷ cười lạnh, vận hành linh lực Trúc Cơ dồn vào xích sắt hòng siết nát xương cốt Vô Kỵ dưới đáy sông.


Thế nhưng, dưới làn nước đục ngầu, Thương Vô Kỵ vẫn tĩnh lặng như một tảng đá cổ xưa. Anh kích hoạt Nhân Hoàng Thần Nhãn, đôi mắt rực sáng ánh vàng nhạt nghiêm nghị dưới nước. Qua làn nước xám xịt, anh nhìn thấy rõ ràng sợi tơ nhân quả màu hoàng kim nhạt nối liền giữa thần hồn của U Lão Quỷ và sợi xích sắt tà bảo Hắc Xích.


"Tiên nhân ngự khí... nhân quả bảo hộ... chém!"


Thương Vô Kỵ gầm khẽ trong lòng. Tay trái anh nắm chặt Nhân Hoàng Kiếm phôi, vận hành Nhân Quả Trảm sơ cấp, vung kiếm chém mạnh vào khoảng không gian vô hình giữa anh và U Lão Quỷ.


*Oong!!!*


Thân kiếm phôi rực sáng tia sáng xám đồng nhạt dưới nước. Sợi tơ nhân quả màu hoàng kim nhạt lập tức bị chém đứt lìa chớp nhoáng.


Sợi xích sắt Hắc Xích đang quấn chặt lấy anh bỗng nhiên mất đi toàn bộ linh lực khống chế, rỉ sét loang lổ nhanh chóng và vỡ vụn thành trăm mảnh đồng nát chìm sâu xuống đáy sông Vô Lệ. Trên mặt nước, U Lão Quỷ phun ra một ngụm máu đen xối xả, thần thức rạn nứt dữ dội do phản phệ pháp bảo bản mệnh bị bẻ gãy.


"Làm sao có thể... Kiếm phàm trần chém đứt nhân quả pháp bảo của ta?!" U Lão Quỷ hoảng sợ tột độ, ôm đầu gào thét.


Thương Vô Kỵ từ dưới lòng sông lạnh giá vọt lên như một con rồng nước kiêu hùng, đáp thẳng xuống chiếc sọ người khổng lồ của U Lão Quỷ. Nhục thân Luyện Thể Thất Tầng bộc phát sức mạnh vạn quân, tay trái anh cầm kiếm phôi đâm mạnh trực diện xuyên qua lồng ngực lão tà tu.


*Phập! Roạt!*


"Ngươi... lũ sâu kiến phàm nhân..." U Lão Quỷ trừng mắt kinh hãi.


"Đây là nợ máu của vạn dân Đại Chu!" Thương Vô Kỵ lạnh lùng nói.


Oán khí căm hận tích tụ trong Nhân Hoàng Kiếm phôi bùng phát dữ dội, oán niệm thiêu đốt từ bên trong thiêu rụi toàn bộ thần hồn và kinh mạch của U Lão Quỷ. Thân thể lão tà tu bốc khói xám xịt, rạn nứt rồi tiêu tán thành tro bụi đen hòa vào dòng sông Vô Lệ.


U Lão Quỷ chết, bầy cương thi lính gác mất đi linh lực khống chế tinh thần, lập tức xụi lơ và chìm sâu xuống đáy sông đục ngầu. Dòng sông Vô Lệ trở lại vẻ tĩnh lặng u ám vốn có.


Thương Vô Kỵ quỳ sụp trên bãi cát đỏ hoang dã bên kia bờ sông, tay trái cắm mạnh kiếm phôi xuống đất để chống đỡ nhục thân đang run rẩy dữ dội vì lạnh và phản phệ. Cánh tay phải hóa đá vẫn cứng đờ co quắp đau buốt dưới vạt áo vải thô. Nhưng xung quanh anh, hàng vạn phàm nhân Nam Thành Đại Chu đã vượt sông an toàn, đang đồng lòng quỳ xuống, nhìn anh bằng ánh mắt sùng kính và trung thành tuyệt đối.


Thương Vô Kỵ gạt dòng máu hoàng huyết rỉ ra từ khóe miệng, chậm rãi đứng thẳng dậy. Anh quay đầu nhìn về phía trước.


Băng qua Rừng Sương Mù Biên Giới hoang vắng, mở ra trước mắt anh và hàng vạn phàm nhân là một vùng đất bao la, khô cằn và đỏ rực như máu dưới bầu trời u ám.


Tây Lăng Hoang Sa.


Vùng biên giới đất chết không linh khí, đầy cát bụi và quặng độc tàn phá sinh mệnh. Ở phía xa chân trời hoang mạc, những mỏ quặng độc lấp lánh linh thạch cấm của liên minh tiên môn đang ẩn hiện như những nanh vuốt tàn bạo sẵn sàng nuốt chửng chúng sinh phàm trần.


Thương Vô Kỵ nắm chặt Nhân Hoàng Kiếm phôi, đôi mắt kiên định bất khuất nhìn thẳng về phía hoang mạc cát đỏ mênh mông, chuẩn bị dẫn dắt vạn dân bước vào cuộc kháng chiến trường kỳ đầy máu và lửa hỏa độc của Cấp 2.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!