Nhạc nềnTaishoRoman_Theme

Huyết mạch rạn nứt, phàm cốt ngưng huyệt

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Mưa lạnh Nam Thành vẫn rơi rả rích, trút xuống những mái nhà rách nát của khu ổ chuột một thứ nước xám xịt bốc mùi tro tàn độc hại. Trên con ngõ lầy lội ngập tràn bùn đất và nước thải, Tiểu Đông cõng Thương Vô Kỵ trên lưng, đôi chân trần của gã thiếu niên câm liên tục trượt ngã dập mặt xuống bùn, nhưng hai tay gã vẫn ôm chặt lấy đùi chủ nhân, không dám buông lỏng dù chỉ một nhịp thở. Trên vai gã, thân thể Thương Vô Kỵ lạnh ngắt như một xác chết, hoàng huyết đỏ tươi pha lẫn ánh vàng kim nhạt từ những vết roi sắt độc vẫn không ngừng rỉ ra, thấm đẫm tấm lưng gầy gò của Tiểu Đông.


Cửa gỗ tiệm thuốc Tế Thế Đường khẽ kẹt mở. Lão đại phu Tôn Tư Mạc đang ngồi bên ngọn đèn dầu mờ ảo sắc thuốc, chợt ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc xen lẫn một luồng oán khí lạnh lẽo. Lão ngẩng đầu lên, gương mặt già nua đầy nếp nhăn biến sắc khi nhìn thấy Tiểu Đông cõng Thương Vô Kỵ ngã nhào vào bực cửa.


“Hoàng tử!” Tôn Tư Mạc thốt lên, vội vàng lao tới đỡ lấy thân thể lỏng lẻo của Vô Kỵ đặt lên chiếc giường tre cũ kỹ ở góc phòng. Gian phòng nhỏ bốc mùi thuốc bắc nồng nặc, khói xám từ niêu thuốc đất nung nghi ngút bay lên, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp bộp trên mái lá.


Tôn Tư Mạc vội vàng bắt mạch cho Vô Kỵ, ngón tay già nua khẽ run lên khi cảm nhận được luồng khí tức hỗn loạn điên cuồng bên trong cơ thể thiếu niên. Kinh mạch phế tích của Vô Kỵ vốn đã rách nát sau đêm diệt môn hoàng cung, giờ đây lại bị luồng hoàng huyết nguyên thủy tự bộc phát càn quét, tựa như một con mãnh thú đang điên cuồng húc vào những bức tường đất đổ nát. Nếu không kịp thời chấn áp, mạch máu toàn thân anh sẽ vỡ vụn, nhục thân hóa thành một vũng máu loãng.


“Nghịch cảnh sinh tử... Thật là một ý chí quật cường.” Tôn Tư Mạc thở dài, lập tức mở hộp gỗ cũ kỹ bên mình, rút ra bộ kim châm Sinh Tử Châm lấp lánh ánh bạc tối cổ. Lão đại phu bình tâm tĩnh khí, ngón tay linh hoạt châm thẳng mười hai cây châm vào các tử huyệt kinh mạch quanh lồng ngực Vô Kỵ, cố gắng khống chế dòng hoàng huyết đang dâng trào.


Mỗi cây kim châm cắm xuống, thân thể Vô Kỵ lại co giật dữ dội, hoàng huyết rực nóng như dung nham bốc hơi nghi ngút qua các đầu kim châm. Tôn Tư Mạc mồ hôi đầm đìa, liên tục dùng thảo dược phàm trần Thất Tinh Thảo giã nát đắp lên vết thương roi sắt độc trên vai anh để giảm bớt hỏa độc ăn mòn. Sau nửa canh giờ ròng rã, nhịp thở của Vô Kỵ mới dần ổn định, sắc mặt tái nhợt khôi phục lại một tia huyết sắc nhạt.


Khi Vô Kỵ chậm rãi mở mắt ra, đập vào mắt anh là trần nhà bằng tre mục nát và gương mặt hiền từ đầy lo âu của Tôn Tư Mạc. Cơn đau đớn từ đan điền vỡ nát vẫn âm ỉ truyền đến, khiến anh không thể cử động nổi một ngón tay.


“Hoàng tử, người đã tỉnh.” Tôn Tư Mạc khẽ thở phào, bưng tới một bát nước thuốc đen ngòm bốc mùi đắng ngắt. “Người đã hôn mê suốt một ngày đêm. Roi sắt độc của Triệu Hổ chứa hỏa độc lò đan rất mạnh, nhưng thứ suýt lấy mạng người lại chính là luồng sức mạnh hoàng kim tự bộc phát từ lồng ngực. Đan điền của người đã vỡ nát, kinh mạch rạn nứt nghiêm trọng, nếu còn cưỡng ép vận hành huyết mạch, e rằng thần tiên cũng không cứu nổi.”


Vô Kỵ khàn giọng hỏi: “Tiểu Đông đâu?”


“Cậu ta mệt lả đã ngủ thiếp đi bên bếp thuốc rồi.” Tôn Tư Mạc chỉ tay về phía thiếu niên câm đang nằm co quắp dưới đất, tay vẫn nắm chặt chiếc quạt nan rách. “Nếu không có cậu ta liều mạng cõng người băng qua màn mưa lạnh buốt, người đã sớm đông cứng ngoài ngõ tối.”


Vô Kỵ nhìn Tiểu Đông, ánh mắt thâm thẳm hiện lên một tia ấm áp hiếm hoi, nhưng ngay lập tức bị thay thế bởi sự lạnh lùng kiên nghị. Anh biết, sự nhẫn nhịn của mình đã đạt đến cực hạn, nanh vuốt của Phủ Giám Sát sẽ không để anh yên thân.


Đột nhiên, một tiếng bước chân nặng nề như đá tảng vang lên từ phía cửa sau y quán. Một lão giả mù hai mắt, tóc bạc xơ xác bám đầy tàn tro lò rèn bước vào. Lão mặc chiếc áo vải thô rách nát hở lồng ngực trần đầy sẹo bỏng, tay cầm chiếc búa rèn rỉ sét cổ xưa gõ đều đặn xuống nền đất.


“Tần lão đầu, ông lại đến mua thuốc xoa bóp sao?” Tôn Tư Mạc quay đầu nhìn lão binh mù Tần Thiết Y, khẽ thở dài.


Tần Thiết Y không trả lời lão đại phu. Lão đứng im lặng giữa phòng, đôi tai khẽ động đậy như đang lắng nghe nhịp tim của Thương Vô Kỵ. Bỗng nhiên, lão bước tới bên giường tre, đưa bàn tay thô ráp đầy vết chai sần chộp lấy cổ tay Vô Kỵ. Lực nắm của lão mạnh mẽ như một chiếc kìm sắt, khiến xương cốt Vô Kỵ phát ra tiếng kêu răng rắc.


“Tần lão đầu, ông làm gì thế?” Tôn Tư Mạc kinh hãi định ngăn cản.


“Lão Tôn, ra ngoài gác cửa.” Giọng nói của Tần Thiết Y trầm đục, lạnh lùng và mang theo một uy áp sắt đá khiến lão đại phu không tự chủ được mà lùi lại. Tôn Tư Mạc nhìn Vô Kỵ, thấy anh khẽ gật đầu, mới thở dài dắt Tiểu Đông đi ra ngoài, đóng chặt cửa gỗ lại.


Trong gian phòng tối tăm, Tần Thiết Y buông tay Vô Kỵ ra, khóe miệng lão khẽ co giật: “Hoàng huyết nguyên thủy... Quả nhiên dòng máu của Đại Chu vương triều vẫn chưa dứt. Ngươi là con trai của Thương Vô Cực?”


Vô Kỵ nhíu mày, nén đau đớn ngồi dậy: “Ông là ai? Sao lại biết danh tự của phụ hoàng ta?”


“Ta từng là một cựu binh, một hộ vệ hoàng gia thất bại đêm diệt môn hoàng cung.” Đôi mắt mù của Tần Thiết Y hướng về phía lồng ngực Vô Kỵ, nơi chiếc vòng ngọc rỉ sét đang nằm im lìm. “Đêm đó, ta bị tiên sứ đánh mù hai mắt, vứt xác xuống sông Vô Lệ, may mắn bò lên được khu ổ chuột này ẩn tính mai danh làm thợ rèn. Thừa tự của Đại Chu, ngươi có biết vì sao tiên môn lại diệt môn hoàng tộc của ngươi, phế bỏ linh căn của ngươi không?”


“Vì chúng muốn cướp đoạt Hỗn Độn Linh Căn của ta để dâng hiến cho chư thần thượng giới.” Vô Kỵ nghiến răng, oán khí dâng trào.


“Sai rồi!” Tần Thiết Y cười lạnh, tiếng cười đầy vẻ bi tráng. “Linh căn chỉ là cái cớ. Chúng diệt Đại Chu vì hoàng thất nắm giữ bí mật về dòng máu Nguyên Thủy Thánh Thể bị phong ấn vạn năm trong huyết mạch phàm nhân. Tiên nhân coi phàm nhân là sâu kiến, là củi đốt linh lực để chúng đạt trường sinh giả dối. Chúng cấm phàm nhân tu luyện võ đạo, bắt bách tính phải quỳ lạy cúng tế hương hỏa hằng ngày để bòn rút khí vận. Kẻ nào dám đứng lên tự chủ, chúng sẽ nhổ cỏ tận gốc.”


Lão binh mù nâng chiếc búa rèn rỉ sét lên, chỉ thẳng vào ngực Vô Kỵ: “Đan điền của ngươi đã vỡ nát hoàn toàn, con đường tu tiên truyền thống của ngươi đã đứt vĩnh viễn. Nhưng ngươi có dám đi con đường võ đạo phàm nhân tối cổ – con đường tự bẻ gãy gân cốt để tái tạo sức mạnh, dùng ý chí của vạn dân đúc thành nhục thân vô địch không?”


“Võ đạo phàm nhân?” Vô Kỵ mắt sáng lên. “Không cần linh căn, không cần đan điền?”


“Phải! Võ đạo phàm nhân không tu đan điền, chỉ luyện cốt tủy xương máu. Đây là cuốn Vô Danh Võ Quyết da thú còn lưu lại từ thời cổ tộc.” Tần Thiết Y lấy từ hông ra một cuốn sách da thú cũ kỹ ố vàng ném lên giường. “Ta dạy ngươi phương pháp Luyện Thể Nhất Tầng. Nhưng cái giá phải trả là đau đớn tột cùng xé rách gân cốt hằng ngày, và ngươi phải dùng thứ năng lượng ô nhiễm bẩn thỉu nhất của khu ổ chuột này để thối luyện nhục thân.”


“Năng lượng gì?” Vô Kỵ hỏi.


“Linh khí tạp chất Nam Thành.” Tần Thiết Y trầm giọng nói. “Khói độc từ lò luyện đan của Phủ Giám Sát rò rỉ ra môi trường khu ổ chuột suốt nhiều năm qua, chứa đầy hỏa độc và oán khí của phàm nhân chết oan. Tu sĩ tiên môn coi đó là rác thải độc hại cần tránh xa, nhưng đối với kẻ phế mạch như ngươi, hỏa độc lò đan chính là ngọn lửa tốt nhất để nung chảy tạp chất trong xương cốt phế thải, ép mở kinh mạch rách nát.”


Vô Kỵ nhìn cuốn sách da thú ố vàng, trong đầu hiện lên hình ảnh muội muội Thương Ngọc bị ném vào lò luyện đan, hình ảnh đại ca Thương Huyền bị treo xác trên tường thành Nam Thành làm mồi cho quạ ăn. Nợ máu chất cao như núi, anh còn sợ gì đau đớn thể xác?


“Ta luyện!” Vô Kỵ dứt khoát đáp, ánh mắt rực cháy ngọn lửa phục thù.


Ngay trong đêm đó, dưới sự hướng dẫn lạnh lùng của Tần Thiết Y, Thương Vô Kỵ bắt đầu bước vào quá trình tu luyện võ đạo cực đoan. Anh xếp bằng ngồi trên nền đất lạnh giá của y quán, mở toang các lỗ chân lông nhục thân để chủ động thổ nạp Linh khí tạp chất Nam Thành đang bao phủ bầu trời u ám ngoài cửa sổ.


Khi luồng linh khí loãng chứa đầy khói độc hỏa độc lò đan tràn vào phổi khí, lồng ngực Vô Kỵ lập tức bỏng rát như có tàn lửa đang thiêu đốt bên trong. Hỏa độc lò đan theo đường máu chảy lan khắp cơ thể, tàn phá dữ dội các tế bào hoại tử kinh mạch phế tích của anh.


“A...” Vô Kỵ kêu khẽ một tiếng, toàn thân đỏ hồng bốc khói hơi nóng rực rỡ. Cơn đau đớn tột cùng xé rách cơ thịt xương tủy tựa như có vạn đao xuyên tâm liên tục hằng giờ liền. Da thịt anh bắt đầu phồng rộp, rỉ ra những giọt máu đen hôi hám chứa đầy tạp chất tích tụ nhiều năm.


“Giữ vững đạo tâm bất khuất! Không được ngất đi!” Tần Thiết Y đứng bên cạnh quát lớn, tiếng búa gõ mạnh xuống đất phát ra những luồng kình lực phàm trần chấn động thức hải Vô Kỵ tĩnh lặng, ngăn không cho anh chìm vào hôn mê.


Trong tim Vô Kỵ, luồng hoàng huyết nguyên thủy bị kích thích bởi hỏa độc bỗng nhiên sôi trào dữ dội. Dòng máu đỏ tươi pha ánh vàng kim nhạt dâng trào từ tim, bắt đầu tuần hoàn tự chữa trị kinh mạch phế nát dưới áp lực độc tố tàn phá. Kinh mạch rách nát của anh sau khi bị hỏa độc thiêu rụi lại được hoàng huyết nguyên thủy bồi bổ tái tạo, trở nên săn chắc và dẻo dai hơn trước gấp bội.


Xương cốt toàn thân Vô Kỵ phát ra những tiếng kêu rắc rắc răng rắc giòn giã liên tục suốt đêm dài. Làn da của anh dần mọc lên một lớp sừng mỏng màu xám đồng nhạt, cơ bắp săn chắc như gỗ thiết mộc rèn luyện dẻo dai. Anh đã hoàn thành bước đầu tiên của Luyện Thể Nhất Tầng, nhục thân cứng như gỗ đá, có thể chịu đựng được lực đấm đá phàm binh thông thường.


Tuy nhiên, khi Vô Kỵ đang chìm sâu vào nhịp tuần hoàn thối cốt cuối cùng, thì ở đầu Ngõ Vải Thô cách đó không xa, một trận tai họa tàn khốc đã ập đến.


Triệu Hổ, thủ lĩnh Hắc Hổ Bang, gương mặt quấn băng gạc trắng toát che vết sẹo lồng ngực bị chấn nứt rạn, đang điên cuồng dẫn theo mười mấy tên côn đồ tay sai cầm đao sắt gậy tạ xông vào đập phá Quán bánh bao Thanh Mai đầu ngõ.


Rầm! Bành!


Chiếc xửng hấp bánh bao bằng tre mộc mạc bị một tên côn đồ dùng gậy sắt đập nát vụn. Những chiếc bánh bao phàm trần trắng phao thô sơ rơi vãi khắp nền đất lầy lội, bị giày da của lũ ác bá giẫm đạp nát bấy dưới bùn đen nhớp nháp.


“Con khốn! Thằng rác rưởi Thương Vô Kỵ trốn ở đâu?” Triệu Hổ gầm lên, bàn tay to lớn vạm vỡ chộp lấy mái tóc đen dài của Thanh Mai, kéo mạnh nàng ngã nhào ra đất.


Thanh Mai mặc chiếc áo vải xám vá víu trăm mảnh bám đầy bụi đất, gương mặt thanh tú tràn đầy nước mắt và vết bùn đen. Nàng cắn chặt môi, đôi mắt hiền lành u uất chứa đựng sự kiên định quật cường, kiên quyết lắc đầu không nói một lời.


“Không nói? Để xem da thịt của ngươi chịu được mấy roi sắt độc của ta!” Triệu Hổ điên cuồng vung chiếc roi sắt mới chế tác đầy gai nhọn hoắt định quất thẳng vào lưng nàng.


“Triệu Hổ! Thả nàng ra!”


Một tiếng gầm vang dội như gấu đen bộc phát từ phía chợ đầu ngõ. Chu Đại Tráng, gã đồ tể lực sĩ khổng lồ vai u thịt bắp, mặc tạp dề da bò bám đầy vết máu động vật, một chân đi khập khiễng lao tới. Tay y nắm chặt chiếc dao pha lóc xương rèn từ sắt nguội, ánh mắt rực cháy ngọn lửa giận dữ tột cùng.


“Ồ, một con gấu què cũng dám quản chuyện của Hắc Hổ Bang ta sao?” Triệu Hổ cười lạnh, nhổ một bãi nước bọt đầy khinh bỉ.


“Ta chém chết lũ chó săn các ngươi!” Chu Đại Tráng gầm lên, vung đao pha lao vào chém loạn xạ. Sức mạnh bẩm sinh trời sinh thần lực của y khiến ba tên côn đồ đi đầu bị chấn bay văng ra đất rên rỉ thảm thiết.


Tuy nhiên, Chu Đại Tráng không có võ kỹ thực chiến quân đội, một chân đi khập khiễng tàn phế hạn chế nghiêm trọng khả năng di chuyển linh hoạt của y. Triệu Hổ nháy mắt ra hiệu cho đám tay sai vây hãm xung quanh, dùng gậy sắt dài đâm mạnh vào chân tàn phế của Đại Tráng khiến y khuỵu gối ngã quỵ xuống bùn.


“Chết đi, đồ súc vật phàm nhân!” Triệu Hổ lướt tới nhanh như chớp giật, vung đại đao sắt lớn chém xéo một nhát cực mạnh nhắm thẳng vào chân trái còn lại của Chu Đại Tráng.


Phụt! Rắc!


Tiếng xương cốt gãy vỡ vang lên ghê rợn hòa cùng tiếng hét thảm thiết xé lòng của Chu Đại Tráng. Chân trái của y bị chém rách một vết sâu hoắm lộ ra xương trắng gãy đôi, máu tươi đỏ thẫm phun ra xối xả nhuộm đỏ vũng bùn nước mưa.


“Đại Tráng ca ca!” Thanh Mai khóc thét lên đau đớn, cố gắng bò tới ôm lấy thân thể đang co quắp của y sư đồ tể, nhưng bị Triệu Hổ dùng chân giẫm đạp mạnh lên lưng nàng ép chặt xuống đất.


“Ha ha ha! Lũ kiến hôi phàm nhân các ngươi đúng là tự tìm cái chết!” Triệu Hổ cười ngạo nghễ bạo ngược, mũi đao gỉ sét rỉ máu kề sát cổ họng Thanh Mai. “Thương Vô Kỵ! Ta biết ngươi đang ẩn nấp gần đây! Nếu trong ba tiếng đếm nữa ngươi không bò ra đây quỳ lạy ta, ta sẽ chém đầu con khốn này và quăng xác xuống sông Vô Lệ làm mồi cho cá ăn!”


Tiếng khóc thảm thiết của Thanh Mai cùng tiếng rên rỉ đau đớn của Chu Đại Tráng xé toạc màn mưa u ám đầu ngõ Vải Thô, vang vọng khắp các ngõ hẹp tối tăm dội thẳng vào sâu trong lòng y quán Tế Thế Đường.


Trong gian phòng tối tăm rực hỏa độc lò đan, Thương Vô Kỵ đang xếp bằng ngồi thiền bỗng nhiên khẽ động đậy.


Kinh mạch phế tích của anh vừa hoàn thành nhịp thối cốt cuối cùng, lớp sừng xám đồng nhạt trên da rực sáng hoàng kim quang mang lấp lánh rồi chìm sâu vào xương tủy. Anh đã hoàn thành bước đột phá Luyện Thể Nhất Tầng, nhục thân cứng như gỗ đá, phàm cốt ngưng huyệt hoàn mỹ.


Thông qua Địa Mạch Cảm Ứng và đôi tai nhạy bén phàm nhân dẻo dai, tiếng khóc nghẹn ngào khẩn cầu cứu mạng của Thanh Mai cùng tiếng xương chân gãy đôi của Chu Đại Tráng truyền thẳng vào thức hải anh.


Bùm!


Một luồng hoàng huyết nguyên thủy nóng bỏng trong tim Thương Vô Kỵ bỗng nhiên bùng cháy dữ dội tột cùng. Đôi mắt anh đột ngột snap mở ra, rực sáng ngọn lửa hoàng kim quang mang lấp lánh lạnh lùng tột độ. Luồng sát ý căm hận ngập trời của Nhân Hoàng chí tôn tương lai bộc phát, làm chấn động nứt rạn cả chiếc bàn gỗ mục nát bên cạnh.


Anh chậm rãi đứng dậy từ giường tre, xương cốt phát ra tiếng kêu vang dội như chuông đồng nhức nhối không trung hầm ngầm. Tay trái anh nắm chặt phiến đá rỉ sét, lồng ngực rực nóng ấm áp hoàng huyết nguyên thủy tự động sản sinh tuần hoàn bảo vệ tuyệt đối.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!